Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 5: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Chương 15

Tôi không quay đầu.

“Các ngươi nói câu này nhiều lần rồi.”

Anh hai ôm tôi chạy phía trước, nghe vậy còn bổ sung: “Đổi lời thoại đi, phản diện không được sáng tạo lắm.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

Anh hai run nhưng vẫn nói tiếp: “Anh xem nhiều kịch bản rồi.”

Tôi cảm thấy anh hai lúc sợ vẫn rất có ích.

Chúng tôi chạy tới cuối hành lang tầng hai.

Phòng hiệu trưởng nằm ở đó.

Cửa gỗ đen đóng kín.

Trên cửa treo một tấm biển: Phòng Hiệu Trưởng.

Bên dưới có thêm một hàng chữ nhỏ.

“Vào rồi thì đừng nghĩ tốt nghiệp.”

Bạch hổ không đợi tôi gọi.

Một móng đập xuống.

Ầm!

Cửa nứt.

Móng thứ hai.

Cửa vỡ tung.

Bên trong phòng không có bàn hiệu trưởng.

Chỉ có một cái chuông trường treo giữa phòng.

Chuông rất cũ, trên bề mặt khắc đầy tên người.

Mỗi cái tên đều nối với một hồn trong trường.

Tôi hiểu rồi.

Đây là chuông giữ hồn.

Chỉ cần phá chuông, trường học tà này sẽ sụp.

Ông lão một mắt lao tới cửa, sắc mặt đại biến.

“Không được!”

Tôi ném kéo đồng ra.

Keng!

Kéo chém lên chuông, nhưng chuông chỉ rung mạnh, không vỡ.

Tiếng chuông vang lên.

Trong nháy mắt, đầu tôi đau dữ dội.

Rất nhiều giọng nói chen vào đầu tôi.

“Ở lại học.”

“Ở lại học.”

“Ở lại học.”

Anh hai cũng ôm đầu, sắc mặt trắng bệch. Bạch hổ gầm lên, nhưng tiếng chuông vẫn không ngừng.

Sư phụ bỗng truyền âm: “Chuông giữ hồn dùng tên làm lõi. Gọi tên người bị nhốt, để họ tự đáp, chuông sẽ nứt.”

Tôi lập tức hiểu.

Tôi quay đầu hét: “Hạ Ninh!”

Ngoài hành lang, Hạ Ninh lập tức đáp: “Có!”

Chuông rung mạnh.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện.

Tôi tiếp tục gọi: “Tống Đường!”

Từ sâu dưới giếng, một giọng trẻ con truyền tới.

“Có!”

Vết nứt thứ hai xuất hiện.

Những hồn khác lập tức hiểu.

Hạ Ninh đứng ngoài hành lang, hét lớn: “Ai còn nhớ tên thì đáp lại! Đừng để lão già này nhốt nữa!”

Một giọng vang lên.

“Lý Văn Thành, có!”

“Trần A Mộc, có!”

“Lâm Nhị Nha, có!”

“Chu Tiểu Hà, có!”

Từng cái tên vang lên khắp trường học.

Chuông giữ hồn nứt càng lúc càng nhiều.

Ông lão một mắt điên cuồng lao tới, nhưng bạch hổ chắn trước mặt ông ta. Anh hai dù sợ vẫn ôm tôi tránh sang một bên, không để tôi bị thước gỗ đánh trúng.

Cuối cùng, tôi gọi cái tên cuối cùng.

“Tống An!”

Giọng một bé trai rất nhỏ vang lên.

“Có.”

Rắc.

Chuông giữ hồn vỡ nát.

Tòa nhà dạy học rung chuyển dữ dội.

Tất cả bảng nội quy trên tường bốc cháy.

Ông lão một mắt hét thảm, thân thể bắt đầu tan ra như tro giấy.

Hạ Ninh đứng ngoài cửa, nhìn ông ta, cười lạnh.

“Tan học rồi, lão già.”

Ông lão một mắt chỉ kịp gào lên một tiếng, sau đó hóa thành một đống tro đen.

Trong tro cũng rơi ra một tấm thẻ gỗ.

Giống hệt tấm trước.

Trên đó viết:

Vô Sinh Môn.

Nhưng mặt sau có thêm một chữ.

Tây.

Tôi nhặt tấm thẻ lên.

Hai tấm thẻ ghép lại với nhau, phát ra ánh sáng đen nhạt.

Một bản đồ nhỏ hiện ra.

Trên bản đồ, Thanh Hà chỉ là một điểm.

Còn xung quanh, có rất nhiều điểm đỏ khác.

Tôi nhìn bản đồ.

Trong lòng trầm xuống.

Hóa ra Vô Sinh Môn không chỉ có một Thanh Hà.

19

Sau khi chuông giữ hồn vỡ, toàn bộ trường học cũ bắt đầu sụp.

Không phải sụp thật, mà là lớp tà trận bao phủ nơi này đang tan ra.

Những bức tường cháy đen bong từng mảng, để lộ nền gạch cũ. Những bàn ghế mục nát hóa thành tro. Tiếng đọc bài lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là tiếng khóc nhẹ và tiếng cảm ơn rất khẽ.

Hạ Ninh đứng giữa sân trường, nhìn bầu trời chiều đỏ sẫm, ngơ ngác một lúc rất lâu.

“Tám năm rồi…”

Anh hai hỏi: “Chị muốn chúng tôi liên hệ người nhà không?”

Hạ Ninh quay đầu nhìn anh, cười nhạt.

“Liên hệ đi. Ít nhất để họ biết tôi không bỏ trốn, không mất tích vì áp lực, cũng không tự sát như mấy lời đồn bậy.”

Anh hai nghiêm túc gật đầu.

“Tôi sẽ giúp chị.”

Hạ Ninh nhìn tôi.

“Bé con, cảm ơn em.”

Tôi lắc đầu.

“Không cần. Chị mắng người rất giỏi.”

Hạ Ninh bật cười.

“Sau này cần mắng ai thì gọi chị.”

Nói xong, thân thể cô ấy hóa thành ánh sáng nhạt, bay lên cùng những hồn khác.

Bầu trời phía trên Thanh Hà trong hơn rất nhiều.

Nhưng tôi biết chuyện chưa kết thúc.

Hai ông lão bán kẹo đều bị diệt, giếng và trường học đều được phá, nhưng cánh cửa thứ tư vẫn chưa đóng hẳn.

Bởi vì cô bé váy đỏ Tống Đường vẫn chưa đi.

Nó đứng dưới cổng trường, ôm em trai Tống An, yên lặng nhìn tôi.

Tôi đi tới.

“Em còn việc chưa xong?”

Tống Đường gật đầu.

“Cha em vẫn còn sống.”

Tôi không bất ngờ.

Người cha năm đó khóa cửa phòng học, bỏ lại con gái trong lửa, nếu chỉ chết trong vụ cháy thì quá dễ dàng cho ông ta.