“Có nguy hiểm lập tức gọi ba.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Anh cả bước tới đưa cho tôi một chiếc hộp nhỏ.
“Trong này là thiết bị định vị và liên lạc nội bộ. Tín hiệu có thể bị chặn, nhưng nếu còn một chút sóng, anh sẽ tìm được em.”
Tôi nhận lấy, tuy không hiểu lắm nhưng vẫn bỏ vào túi.
Anh ba ôm máy tính bảng, đi cạnh tôi. Bạch hổ đi trước, hồ ly trắng nhảy lên vai tôi.
Trước khi vào cầu thang thoát hiểm, tôi quay đầu nhìn lại.
Sư phụ đứng giữa phòng họp, một người một kiếm chắn trước cái bóng khổng lồ.
Bóng lưng ông rất mờ.
Nhưng rất cao.
Tôi siết chặt chuông đồng.
Lần này, con không thể để sư phụ liều mạng.
9
Cầu thang thoát hiểm của tòa nhà Tây Cảng tối hơn bình thường.
Đèn cảm ứng trên trần lúc sáng lúc tắt, mỗi lần tắt đi, xung quanh lại vang lên tiếng nước nhỏ giọt. Nhưng khi đèn sáng lại, mặt đất khô ráo, không có một vệt nước nào.
Anh ba đi bên cạnh tôi, một tay cầm máy tính bảng, một tay cầm đèn pin.
Bạch hổ đi trước mở đường.
Hồ ly trắng ngồi trên vai tôi, cái đuôi quấn quanh cổ tôi. Nó vừa bị Bạch Vi làm bị thương lúc trước, đuôi vẫn còn một vệt cháy đen nhỏ. Tôi nhìn vết thương ấy, trong lòng vẫn tức.
Hồ ly trắng thấy tôi nhìn nó, lập tức cọ mặt vào má tôi, như muốn nói mình không đau.
Tôi càng tức hơn.
Người xấu đáng ghét.
Xuống tới tầng mười hai, anh ba bỗng dừng lại.
Tôi ngẩng đầu: “Sao vậy?”
Anh nhìn màn hình máy tính bảng, nhíu mày: “Theo bản đồ, cầu thang này nối thẳng xuống tầng hầm. Nhưng hệ thống định vị hiện tại nói chúng ta đang ở tầng hai mươi.”
Tôi nhìn số tầng viết trên tường.
B12.
Nhưng trên màn hình của anh ba lại hiện tầng 20.
Không gian bị đảo rồi.
Tôi lấy một đồng tiền cổ ra, thả xuống cầu thang.
Đồng tiền lăn xuống ba bậc, sau đó bỗng biến mất.
Một giây sau, nó từ phía trên rơi xuống, lăn tới chân tôi.
Anh ba im lặng.
“Quỷ đả tường?”
Tôi gật đầu.
“Nhưng không phải quỷ bình thường. Là khế đang giữ chúng ta lại.”
Anh ba nhìn đồng tiền dưới đất.
“Có cách phá không?”
“Có.”
Tôi lấy một lá phù dán lên tường, sau đó giơ chuông đồng lắc một tiếng.
“Đường sống mở trước, đường chết lui sau.”
Tiếng chuông vang lên trong cầu thang, nhưng không lan xuống dưới mà dội ngược lên trên. Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng thì thầm.
“Ký rồi thì xuống.”
“Ký rồi thì trả.”
“Ký rồi thì đừng đi.”
Những giọng nói ấy từ dưới, từ trên, từ trong tường, từ trong khe cửa thoát hiểm truyền ra. Anh ba sắc mặt hơi trắng nhưng vẫn đứng rất vững.
Tôi nhìn anh.
“Anh ba không sợ ạ?”
Anh ba đẩy kính, cố bình tĩnh: “Sợ. Nhưng anh đang cố tỏ ra ngầu.”
Tôi suy nghĩ rồi khen anh: “Anh tỏ rất giống.”
Anh ba: “Cảm ơn, nhưng nghe không giống khen lắm.”
Bạch hổ bỗng gầm nhẹ.
Phía dưới cầu thang vang lên tiếng bước chân.
Không chỉ một người.
Rất nhiều.
Từng bóng người mờ mờ xuất hiện dưới cầu thang. Họ mặc đồng phục công nhân cũ, cả người ướt sũng, mặt trắng bệch. Có người đầu méo, có người mất tay, có người ngực lõm xuống. Họ ngẩng đầu nhìn chúng tôi, ánh mắt trống rỗng.
Anh ba hạ giọng: “Những người chết ở Tây Cảng?”
Tôi gật đầu.
“Bọn họ bị khế giữ lại.”
Một công nhân đứng đầu ngẩng mặt nhìn tôi, miệng mở ra.
Nước đen chảy từ miệng ông xuống bậc thang.
Ông nói: “Đừng xuống.”
Tôi nhìn ông.
“Vì sao?”
Ông chậm rãi giơ tay.
Trên cổ tay ông cũng có một cái móc câu nhỏ màu đen.
“Xuống rồi… phải ký…”
Ngay khi ông nói xong, những bóng người phía sau đồng loạt lặp lại.
“Phải ký…”
“Phải ký…”
“Phải ký…”
Tiếng nói càng lúc càng lớn.
Trên tường cầu thang bắt đầu hiện ra từng hàng chữ đỏ.
Tên người.
Sinh nhật.
Ngày chết.
Từng cái tên chen chúc nhau, bò kín bức tường như côn trùng.
Tôi nhíu mày.
Đây không phải họ muốn hại chúng tôi.
Là khế đang ép họ chặn đường.
Tôi lấy một nắm gạo nếp nhỏ trong túi ra, rắc xuống bậc thang.
Gạo vừa chạm đất liền phát sáng nhàn nhạt.
Tôi nói: “Người bị lừa tránh sang bên. Người muốn thoát tránh sang bên. Người muốn tiếp tục làm chó giữ cửa cho Hắc Uyên thì ở lại.”
Những công nhân chết lặng.
Một lúc sau, người đứng đầu chậm rãi lùi sang bên.
Sau đó là người thứ hai.
Người thứ ba.
Cuối cùng, cầu thang mở ra một lối nhỏ.
Nhưng vẫn có vài bóng người đứng yên giữa đường.
Một người đàn ông mặc vest cũ nhìn tôi bằng ánh mắt tham lam.
“Nếu xé khế, tiền của ta sẽ mất. Ta không xé.”
Tôi nhìn ông ta.
“Vậy ông muốn chặn ta?”
Ông ta cười.
“Tiểu thiên sư, cô còn nhỏ. Không hiểu đâu. Người sống trên đời không có tiền thì chẳng là gì cả. Ta chết rồi, nhưng con cháu ta còn đang hưởng phúc. Ta không thể để cô phá Tây Cảng.”
Tôi gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Ông ta hơi đắc ý.
“Vậy cô…”
Tôi quay đầu nhìn bạch hổ.
“Tiểu Bạch, đánh.”
Bạch hổ lao tới.
Một móng vuốt đập người đàn ông mặc vest bay vào tường. Bóng hồn của ông ta run lên dữ dội, tiếng hét vang khắp cầu thang.
Anh ba ho nhẹ.
“Không phải em nói người chết không nên bị đánh bừa sao?”