Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Chương 5

Nhưng lớn hơn gấp mấy chục lần.

Cái bóng nhìn tôi.

Nó không nói chuyện.

Nhưng tôi nghe thấy tiếng thì thầm vang lên trong đầu.

“Tần…”

“Noãn…”

“Noãn…”

Giống như có hàng ngàn người cùng gọi tên tôi.

Tôi cảm thấy ngọc bội trước ngực nóng lên.

Sư phụ từng nói.

Nếu gặp loại tà vật này.

Đừng nghe nó nói.

Đừng trả lời.

Đừng để nó biết ngươi nghe thấy.

Tôi lập tức bịt tai.

Nhưng vô ích.

Tiếng nói vẫn vang lên.

“Tần Huyền Cơ…”

“Giấu ngươi rất kỹ…”

“Nhưng cuối cùng vẫn tìm được…”

Tôi ngẩng đầu.

Lần đầu tiên cảm thấy nguy hiểm thật sự.

Thứ này.

Không giống những gì tôi từng gặp.

Nó biết sư phụ.

Nó còn biết tên thật của sư phụ.

Tiểu Bạch đứng chắn trước tôi.

Lông toàn thân dựng lên.

Hồ ly trắng cũng gầm gừ.

Bọn nó đang sợ.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy cả hai cùng sợ.

Cái bóng cười.

Sau đó.

Một con mắt mở ra giữa cái miệng khổng lồ.

Con mắt màu đỏ như máu.

Nó nhìn thẳng vào tôi.

“Tìm được ngươi rồi.”

Khoảnh khắc đó.

Ngọc bội trước ngực tôi đột nhiên phát sáng.

Ầm!

Một luồng kim quang bùng nổ.

Con mắt đỏ lập tức nhắm lại.

Cái bóng phát ra tiếng gào đau đớn.

Toàn bộ Tây Cảng rung chuyển.

Tôi nghe thấy giọng sư phụ.

Rất xa.

Rất nhỏ.

Nhưng rõ ràng.

“Noãn Noãn.”

“Đừng nhìn nó.”

“Chạy.”

7

Tôi chưa từng nghe thấy giọng sư phụ khẩn trương như vậy.

Từ nhỏ đến lớn.

Trong mắt tôi.

Sư phụ luôn là người mạnh nhất.

Ông bắt quỷ như nhặt rau.

Đánh yêu quái như đánh gà.

Thậm chí còn dám ngồi trên đầu Tiểu Bạch uống trà.

Nhưng lần này.

Ông bảo tôi chạy.

Điều đó có nghĩa.

Thứ trước mặt còn chưa phải bản thể thật.

Nhưng đã đủ nguy hiểm.

Tôi lập tức kéo mẹ.

“Đi!”

Ba không hỏi lý do.

Anh cả cũng không hỏi.

Mọi người lập tức lùi lại.

Nhưng cái bóng không cho chúng tôi cơ hội.

Miệng nó mở rộng.

Một lực hút kinh khủng xuất hiện.

Ghế.

Bàn.

Kính.

Tất cả bị hút về phía nó.

Ngay cả người cũng suýt bị kéo đi.

Tiểu Bạch cắm móng vuốt xuống đất.

Gầm lên.

Dùng thân thể chắn trước mặt mọi người.

Hồ ly trắng phun lửa.

Ngọn lửa xanh đốt lên người cái bóng.

Nhưng chỉ cháy được một chút.

Nó quá lớn.

Quá mạnh.

Tôi siết chặt chuông đồng.

Ngay lúc định liều mạng.

Bỗng nhiên.

Một tia kiếm quang từ trên trời rơi xuống.

Xoẹt!

Cái bóng bị chém làm đôi.

Tiếng gào vang vọng khắp Tây Cảng.

Tôi ngây người.

Mọi người cũng ngây người.

Bởi vì giữa không trung.

Có một bóng người mặc đạo bào trắng đang đứng.

Tóc bạc.

Tay cầm kiếm gỗ đào.

Gương mặt quen thuộc đến mức tôi suýt khóc.

“Sư phụ!”

Người đó quay đầu.

Mỉm cười với tôi.

Đúng là sư phụ.

Nhưng thân thể ông rất mờ.

Giống như chỉ là một phân thân được truyền tới từ Huyền Vân Sơn.

Sư phụ nhìn cái bóng.

Ánh mắt lạnh xuống.

“Đã bốn trăm năm.”

“Ngươi vẫn chưa chết sao?”

Cái bóng cười dữ tợn.

“Ta chờ ngày này bốn trăm năm rồi.”

“Tần Huyền Cơ.”

“Ngươi nghĩ giấu con bé trên núi là xong sao?”

Tôi sững người.

Sư phụ cũng im lặng.

Trong lòng tôi bỗng xuất hiện cảm giác rất kỳ lạ.

Giống như…

Tôi vừa chạm tới bí mật lớn nhất của toàn bộ câu chuyện.

Mà cái bóng kia.

Rõ ràng biết thân thế thật sự của tôi.

8

Cái bóng kia vừa nói xong, cả Tây Cảng như bị ai nhấn chìm xuống đáy biển.

Tiếng gió biến mất.

Tiếng máy móc biến mất.

Ngay cả tiếng còi báo động đang vang inh ỏi cũng bị cắt đứt trong chớp mắt.

Chỉ còn lại câu nói ấy quanh quẩn trong đầu tôi.

“Ngươi nghĩ giấu con bé trên núi là xong sao?”

Tôi đứng phía sau sư phụ, bàn tay nắm chuông đồng siết chặt đến mức lòng bàn tay đau nhói.

Sư phụ đang đứng trước mặt tôi.

Nhưng tôi biết đây không phải thân thể thật của ông. Thân ảnh ông rất mờ, áo đạo bào trắng bị gió âm thổi đến gần như trong suốt. Mỗi lần cái bóng khổng lồ kia thở ra một luồng khí đen, thân ảnh sư phụ lại nhạt đi một chút.

Tôi vội gọi: “Sư phụ!”

Ông không quay đầu, chỉ giơ tay ra hiệu tôi đứng yên.

“Đừng nghe nó nói.”

Cái miệng khổng lồ giữa bóng đen chậm rãi mở rộng. Con mắt đỏ nằm giữa miệng nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó lại nhìn sư phụ.

“Tần Huyền Cơ, ngươi vẫn giống bốn trăm năm trước. Thích giấu, thích gạt, thích tự cho rằng mình có thể thay người khác quyết định vận mệnh.”

Sư phụ cười lạnh.

“Ít nhất ta không giống ngươi, thích ăn vận người sống để kéo dài hơi tàn.”

Cái bóng bật cười.

Tiếng cười của nó làm kính trong phòng họp nứt thêm mấy đường. Mọi người phía sau đều bị âm thanh đó ép đến sắc mặt trắng bệch. Ba ôm mẹ che chắn phía trước. Anh cả đỡ ông nội, anh ba một tay ôm máy tính bảng, một tay bám vào bàn, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình như muốn ghi lại từng dao động bất thường.

Bạch Vi bị đánh văng lúc trước đã bò dậy.

Nửa gương mặt cô ta phủ hoa văn đen, má trái còn in dấu bàn tay vàng nhạt do tổ tiên Tần gia tát. Cô ta nhìn phân thân sư phụ, ánh mắt vừa sợ vừa hận.

“Lão tổ Tần gia thật sự còn sống.”