Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Chương 2

Tôi thích cảm giác này.

Nhưng cũng vì thích, tôi càng không thể để ai bị móc câu kéo đi.

Buổi chiều một giờ, đoàn xe Tần gia xuất phát.

Tôi ngồi giữa ba và mẹ, trong lòng ôm hồ ly trắng. Bạch hổ nằm dưới chân tôi, đã biến thành dáng mèo trắng lớn bằng cái gối. Anh ba ngồi ghế phụ, ôm máy tính bảng kiểm tra hồ sơ Tây Cảng. Anh cả ngồi xe phía trước, liên tục gọi điện yêu cầu đội pháp lý rà soát lại hợp đồng.

Ông nội ngồi trong xe phía trước cùng ông cố phái tới hai vệ sĩ thân cận.

Xe chạy càng gần Tây Cảng, ngọc bội trước ngực tôi càng lạnh.

Đến khi tòa nhà điều hành của Tây Cảng xuất hiện sau lớp kính xe, tôi nhìn thấy cả khu cảng bị bao phủ bởi một tầng sương đen.

Sương ấy không ở trên trời.

Nó bò sát mặt đất.

Giống như bên dưới lớp bê tông có thứ gì đó rất lớn đang thở.

Tôi đặt tay lên cửa kính xe.

Dưới nền cảng rộng lớn, có vô số bàn tay trắng bệch đang cào lên.

2

Tây Cảng lớn hơn tôi tưởng rất nhiều.

Từ xa nhìn lại, cần cẩu khổng lồ đứng dọc bến cảng như những con thú sắt cúi đầu nhìn biển. Container xếp chồng thành từng dãy cao, tàu hàng neo ngoài xa, thỉnh thoảng vang lên tiếng còi trầm đục. Gió biển thổi qua, mang theo mùi muối, mùi dầu máy và một mùi tanh rất nhạt.

Mùi tanh đó người thường chắc không ngửi thấy.

Nhưng tôi ngửi được.

Đó là mùi của âm khí ngâm dưới nước quá lâu.

Xe vừa dừng trước tòa nhà điều hành, tôi đã nắm lấy tay mẹ.

Mẹ lập tức cúi xuống: “Noãn Noãn?”

Tôi nhìn xuống mặt đất.

Dưới lớp đá lát sáng bóng ở lối vào, những bàn tay xám trắng đang chen chúc nhau. Có bàn tay chỉ còn xương, có bàn tay sưng phù, có bàn tay đeo nhẫn cưới đã hoen gỉ. Chúng cào lên mặt đất, nhưng bị một lớp lực vô hình chặn lại, chỉ có thể để lại những vệt âm khí đen mờ.

“Ở đây chôn rất nhiều người.”

Mẹ siết tay tôi.

Ba bước xuống xe, nghe thấy câu này thì sắc mặt trầm xuống. Ông không hỏi tôi có chắc không, chỉ quay đầu nói với anh ba: “Tra lịch sử khu đất này.”

Anh ba gõ rất nhanh. Chưa đầy ba phút, anh đã đọc ra: “Trước khi Tây Cảng được xây lại, nơi này từng là bến tàu cũ. Bốn mươi năm trước xảy ra một vụ sập kho lớn, hồ sơ chính thức ghi ba mươi sáu người chết. Ngoài ra, còn có nhiều vụ tai nạn lao động lẻ tẻ, nhưng phần lớn hồ sơ đã bị xóa hoặc chuyển sang lưu trữ giấy.”

Tôi lắc đầu.

“Không phải ba mươi sáu.”

Anh ba ngẩng đầu.

“Bao nhiêu?”

Tôi nhìn những bàn tay chen chúc dưới đất.

“Ít nhất ba trăm.”

Anh ba im lặng.

Ba cũng im lặng.

Trong lúc này, người của Vạn Hằng đã đi ra đón.

Đứng đầu là một người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc vest xám, đeo kính gọng vàng. Ông ta trông rất nho nhã, dáng người hơi gầy, nói chuyện trước sau đều có chừng mực.

Ông ta vừa thấy ông nội đã bước tới bắt tay.

“Tần lão gia, cuối cùng cũng đợi được hôm nay. Tây Cảng giao vào tay Tần gia, tôi cũng coi như yên tâm.”

Ông nội bắt tay ông ta, vẻ mặt không đổi: “Chu tổng khách khí.”

Người này chính là Chu Kính Sơn.

Tôi đứng bên cạnh ông nội, ngẩng đầu nhìn ông ta.

Chu Kính Sơn nhìn rất bình thường.

Nhưng sau lưng ông ta có một người đứng.

Người đó mặc đồng phục bảo vệ cũ, nửa gương mặt cháy đen, ngực bị một thanh thép rỉ sét đâm xuyên qua. Hai tay ông đặt trên vai Chu Kính Sơn, như đang điều khiển một con rối, nhưng ánh mắt lại đầy tuyệt vọng.

Tôi nhìn kỹ hơn.

Sau lưng người bảo vệ cháy đen cũng có dây.

Một sợi dây đen rất mảnh kéo từ lưng ông xuống đất, xuyên qua nền đá, chui về phía tây nam của cảng.

Chứng tỏ ông ta cũng bị điều khiển.

Chu Kính Sơn cúi xuống nhìn tôi, cười hòa nhã: “Đây là tiểu thư nhỏ của Tần gia sao? Quả nhiên đáng yêu như lời đồn.”

Tôi nhìn ông ta, hỏi: “Chú Chu, tối qua chú có mơ thấy nước không?”

Nụ cười của Chu Kính Sơn cứng lại.

Người phía sau ông cũng cứng lại.

Thư ký đứng bên cạnh Chu Kính Sơn bỗng bước lên nửa bước.

Cô ta là một phụ nữ trẻ mặc vest trắng, tóc búi gọn, gương mặt thanh tú, giọng nói rất dịu dàng: “Tiểu thư nhỏ thật thú vị. Chu tổng gần đây bận dự án, nghỉ ngơi không tốt, có mơ thấy gì chắc cũng không nhớ rõ.”

Tôi nhìn cô ta.

Sau tai trái của cô ta có một nốt đen rất nhỏ.

Nốt đen ấy không phải nốt ruồi.

Nó là một ký hiệu.

Một vòng tròn bị cắn mất một góc.

Dấu của Hắc Uyên.

Tôi lùi về bên cạnh ông nội.

Ông nội cúi đầu nhìn tôi: “Noãn Noãn?”

Tôi nhỏ giọng: “Ông nội, chị kia là người xấu.”

Ông nội không đổi sắc mặt, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tôi: “Ông biết rồi.”

Chu Kính Sơn dẫn chúng tôi vào tòa nhà điều hành.

Vừa bước qua cửa kính, hơi lạnh lập tức phả vào mặt.

Tòa nhà bật điều hòa, nhưng cái lạnh này không giống gió máy. Nó từ dưới đất bốc lên, mang theo mùi bùn mục, nước tù và rỉ sắt.

Sàn đá trong đại sảnh được lau rất bóng.

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

Dưới lớp đá, có một gương mặt trắng bệch dán sát lên, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào tôi.

Tôi dừng bước.

Anh ba đi bên cạnh lập tức hỏi: “Dưới sàn có gì?”

Tôi nói: “Có người nhìn chúng ta.”

Anh ba cúi đầu, mở camera máy tính bảng, hướng xuống sàn.

Màn hình chớp một cái.

Một gương mặt trắng bệch hiện lên rất nhanh.

Anh ba tay run nhẹ, nhưng vẫn bình tĩnh bấm chụp.

“Chụp được rồi.”

Tôi nhìn anh ba bằng ánh mắt kính nể.

Người bình thường nhìn thấy quỷ đều hét.

Anh ba còn biết chụp ảnh lưu chứng cứ.

Chúng tôi đi thang máy lên tầng hai mươi tám.

Phòng họp nằm ở cuối hành lang. Hành lang trải thảm dày, hai bên treo ảnh các giai đoạn phát triển Tây Cảng. Tôi nhìn những bức ảnh ấy. Tấm nào cũng có người.

Không phải người trong ảnh.

Mà là người chết đứng chen sau lưng người trong ảnh.

Có người mặt đầy bùn, có người cổ nghiêng vẹo, có người mất tay, có người ôm ngực. Họ đều nhìn về cùng một hướng.

Phòng họp cuối hành lang.

Càng đến gần phòng họp, móc câu trên vai ông nội càng sâu.

Tôi nghe thấy bên trong truyền ra tiếng viết chữ.

Sột soạt.

Sột soạt.

Giống như có rất nhiều người đang cùng lúc ký tên.

Chu Kính Sơn dừng trước cửa, cười nói: “Tần lão gia, hợp đồng đã chuẩn bị xong. Chỉ chờ chữ ký của hai bên.”

Tôi kéo tay ông nội.

“Không được vào.”

Chu Kính Sơn khựng lại.

Thư ký Bạch Vi mỉm cười: “Tiểu thư nhỏ, bên trong chỉ là phòng họp, không có gì đáng sợ đâu.”

Tôi nhìn cô ta.

“Có.”

“Bên trong có người chết.”

Ngay khi tôi nói xong, trong phòng họp bỗng vang lên một tiếng hét thảm.

Cửa bị đẩy mạnh từ bên trong.

Một nhân viên pháp lý của Tần thị lao ra, tay phải đầy máu. Anh ta run rẩy giơ ngón trỏ lên, máu từ vết cắt nhỏ xuống nền thảm, nhưng giọt máu không thấm xuống.

Nó bò ngược về phía phòng họp.

Nhân viên kia sợ đến mức môi trắng bệch.

“Cây bút… cây bút tự cắt tay tôi.”