Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Chương 15

Anh ba lập tức quay đầu: “Kiểm tra xung quanh!”

Nhưng đã muộn.

Đèn trong phòng giam tạm bỗng chớp tắt.

Dây chu sa trên người Bạch Vi bốc cháy.

Vệ sĩ lao vào nhưng bị một luồng khí đen đánh văng ra. Cửa kính sau lưng Bạch Vi nứt toác. Một con chim giấy màu đen từ bên ngoài bay vào, dán lên trán cô ta.

Tôi nghe thấy một giọng nam rất khẽ vang lên.

“Vật hầu vô dụng, thu hồi.”

Sắc mặt Bạch Vi lập tức kinh hoàng.

“Không! Tôi còn có thể…”

Cô ta chưa nói xong, hoa văn Hắc Uyên còn sót trên người bỗng đảo ngược, chui vào trong da thịt cô ta.

Bạch Vi hét thảm.

Tôi lao lên, muốn ném phù giữ hồn.

Nhưng ba nhanh hơn, kéo tôi lại.

“Noãn Noãn, nguy hiểm!”

Chỉ trong vài giây, Bạch Vi ngã xuống đất.

Không động đậy nữa.

Tôi nhìn cô ta.

Hồn không còn.

Không phải chết bình thường.

Là bị thu hồi.

Giọng nam kia cũng biến mất.

Trên mặt đất chỉ còn lại con chim giấy màu đen cháy dở một nửa.

Tôi đi tới nhặt lên.

Trên cánh chim giấy có một chữ.

“Thẩm.”

Anh ba sắc mặt thay đổi.

“Thẩm?”

Tôi cũng ngẩng đầu.

Thẩm.

Thẩm Uyển.

Người vợ của Tần Minh Đức, người từng hại A Chiêu, từng dưỡng vận cho Tần Nhược Dao.

Bà ta đã bị bắt rồi.

Nhưng bây giờ người cứu Bạch Vi lại để lại chữ Thẩm.

Điều này chứng minh chuyện chưa kết thúc.

Nhánh phụ Tần gia và Hắc Uyên liên quan sâu hơn chúng tôi nghĩ.

Ba cầm con chim giấy, ánh mắt lạnh đến mức khiến người ta sợ.

“Tra toàn bộ Thẩm gia.”

Anh ba gật đầu.

Tôi nhìn xác Bạch Vi.

Hồ ly trắng trong lòng tôi khẽ run.

Tôi sờ đầu nó.

“Không sao. Lần sau gặp người làm chim giấy, ta đánh cho ngươi báo thù.”

Hồ ly trắng kêu một tiếng rất nhỏ.

Tôi biết nó nghe hiểu.

16

Chu Kính Sơn tỉnh lại vào buổi tối.

Sau khi tự tay xé khế, ông ta giống như già đi mười tuổi chỉ trong vài phút. Tóc hai bên thái dương bạc trắng, lưng cũng cong xuống. Bác sĩ kiểm tra xong nói thân thể ông ta suy kiệt nghiêm trọng, giống như nhiều năm thiếu ngủ, thiếu máu, thần kinh bị kéo căng quá mức.

Nhưng ông ta còn sống.

Sư phụ nói ông ta phải sống.

Vì ông ta là người ký khế hiện tại. Nếu chết quá sớm, phần nợ còn lại sẽ tìm thế thân.

Người thế thân có khả năng cao nhất là ông nội tôi.

Cho nên dù ông ta từng vì tham mà mượn vận Tây Cảng, chúng tôi vẫn phải giữ mạng ông ta trước.

Khi tôi bước vào phòng bệnh tạm, Chu Kính Sơn đang ngồi trên giường, nhìn chằm chằm bàn tay mình.

Người bảo vệ cháy đen đứng bên cạnh ông.

Không còn đặt tay lên vai ông nữa.

Chỉ đứng im.

Như người đã hoàn thành một việc mà mình chờ đợi rất lâu.

Chu Kính Sơn thấy tôi bước vào, lập tức muốn xuống giường.

Ba đứng sau tôi lạnh giọng: “Không cần. Ông còn chưa đủ sức quỳ.”

Chu Kính Sơn cứng người.

Ông nhìn tôi, mắt đỏ lên.

“Tiểu thư Tần, tôi…”

Tôi nói: “Chú đừng cảm ơn con. Con cứu ông nội con, tiện thể cứu chú.”

Chu Kính Sơn nghẹn lại.

Ba quay mặt đi, khóe môi hình như hơi động.

Tôi kéo ghế ngồi xuống trước mặt Chu Kính Sơn.

“Chú phải nói thật.”

Ông ta gật đầu.

“Cô hỏi gì, tôi nói nấy.”

Tôi chỉ người bảo vệ cháy đen bên cạnh ông.

“Chú còn nhớ chú ấy không?”

Chu Kính Sơn run lên.

Ông nhìn vị trí tôi chỉ, tuy không nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng thân thể ông lại bắt đầu phát run.

“Là… Lão Hà sao?”

Người bảo vệ cháy đen khẽ run.

Tôi hỏi: “Lão Hà là ai?”

“Ông ấy tên Hà Dũng, là bảo vệ kho hàng cũ của Tây Cảng. Mười năm trước nếu không có ông ấy, tôi đã chết trong vụ sập giàn thép. Tôi vẫn luôn nghĩ ông ấy đưa cây bút cho tôi là muốn tôi sống tốt…”

Nói đến đây, Chu Kính Sơn che mặt.

“Sau đó tôi thăng chức quá nhanh. Ban đầu tôi thật sự tưởng mình gặp thời. Nhưng mấy năm sau, tôi bắt đầu mơ thấy nước, mơ thấy người chết, mơ thấy Lão Hà đứng sau lưng tôi nói đừng ký nữa. Tôi sợ, nhưng tôi đã không dừng được.”

Ba lạnh giọng hỏi: “Ai đưa Bạch Vi tới bên cạnh ông?”

Chu Kính Sơn lau mặt.

“Ba tháng trước, một người giới thiệu cô ta cho tôi. Nói cô ta rất giỏi xử lý các thủ tục pháp lý phức tạp, đặc biệt là dự án chuyển nhượng cảng. Lúc đó hợp đồng với Tần thị đang vào giai đoạn cuối, tôi cần người tin cậy, nên giữ cô ta lại.”

Anh ba hỏi: “Người giới thiệu là ai?”

Chu Kính Sơn im lặng.

Ba nhìn ông ta.

Ánh mắt rất lạnh.

Chu Kính Sơn lập tức nói: “Là Thẩm Hoài An.”

Anh ba gõ vài cái trên máy tính bảng, sắc mặt trầm xuống.

“Thẩm Hoài An, em trai ruột của Thẩm Uyển. Hiện là cố vấn đầu tư của vài công ty logistics. Một trong số đó từng tham gia giai đoạn đầu dự án Tây Cảng.”

Tôi nắm chặt tay.

Lại là Thẩm gia.

Chu Kính Sơn run giọng: “Tôi không biết họ muốn hại Tần gia. Tôi thật sự không biết. Tôi chỉ nghĩ Thẩm Hoài An muốn kiếm phần lợi trong dự án.”

Ba nói: “Ông biết khế có vấn đề.”

Chu Kính Sơn im bặt.

Ba tiếp tục: “Ông biết cây bút không sạch, biết Tây Cảng chết nhiều người, biết mình mơ thấy người chết, nhưng ông vẫn tiếp tục ký, tiếp tục hưởng lợi.”

Chu Kính Sơn cúi đầu.

Không còn lời nào để biện minh.

Tôi nhìn ông ta.