Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Chương 11

Tôi không kịp tránh.

Ngay khoảnh khắc bàn tay sắp chạm vào tôi, ngọc bội trước ngực nóng rực.

Một luồng kim quang bùng lên.

Bàn tay đen bị đánh lùi.

Tôi nghe thấy rất nhiều giọng nói vang lên.

Không phải sư phụ.

Là tổ tiên Tần gia.

“Không nghe nó.”

“Đừng để nó loạn tâm.”

“Đứa nhỏ, Tần gia có nợ, nhưng không nợ nó.”

“Người nợ nó là kẻ phản tộc.”

Tôi ngây người.

Kẻ phản tộc?

Ai?

Nhưng những giọng nói ấy rất nhanh bị Hắc Uyên ép xuống. Quan tài sắt rung mạnh, nước đen quanh phòng dâng lên, gần như ngập tới mắt cá chân tôi.

Anh ba đã dán xong phù cuối cùng, chạy về phía tôi.

“Noãn Noãn, đủ rồi!”

Các phù trên cột sắt sáng lên cùng lúc, tạo thành một vòng ánh sáng nhạt bao quanh quan tài.

Những hồn bị khóa có thời gian tiếp tục xé khế.

Tên trên sổ càng lúc càng ít.

Nhưng trang của ông nội vẫn không cháy.

Tôi biết phải dùng lá phù thứ hai sư phụ cho.

Phù phá sát.

Từ lúc xuống núi, sư phụ cho tôi ba lá phù giữ mạng. Lá đầu tiên đã dùng ở biệt thự Lục gia. Lá thứ hai vẫn còn trong túi. Ông dặn, không đến lúc sinh tử không được dùng.

Bây giờ là lúc.

Tôi lấy lá phù ra.

Ngay khi phù xuất hiện, Hắc Uyên im lặng.

Sau đó nó cười rất thấp.

“Tần Huyền Cơ đúng là thương ngươi.”

Tôi nhìn lá phù.

“Đúng. Sư phụ thương ta nhất.”

Tôi đốt phù.

Lửa vàng bùng lên.

Không giống ánh sáng ấm áp ở biệt thự Lục gia.

Ngọn lửa lần này sắc bén như kiếm.

Tôi ném phù lên quyển sổ.

“Phá.”

Lửa nuốt lấy bàn tay đen.

Con mắt trên mu bàn tay hét lên, chảy ra máu đen.

Quan tài sắt điên cuồng rung chuyển, xích đen đứt từng sợi.

Tên ông nội trên quyển sổ cuối cùng bắt đầu mờ đi.

Nhưng để xóa hẳn, vẫn cần người ký khế hiện tại tự xé.

Tôi quay đầu nhìn Chu Kính Sơn.

Không biết ông ta đã xuống tầng hầm từ lúc nào.

Ông đứng ở cửa Phòng Khế Tổ, mặt trắng bệch, tóc như bạc đi mấy tuổi. Người bảo vệ cháy đen đứng sau ông, im lặng nhìn ông.

Tôi nói: “Chú Chu.”

“Muốn cứu ông nội con, muốn cứu con cháu chú, chú phải tự xé khế của mình.”

Chu Kính Sơn run giọng hỏi: “Xé rồi tôi sẽ mất gì?”

“Những gì chú mượn được từ khế đều sẽ mất.”

“Tiền?”

“Có thể.”

“Địa vị?”

“Có thể.”

“Vạn Hằng?”

“Cũng có thể.”

Ông ta nhắm mắt.

Bạch Vi cũng đã đuổi tới, nghe vậy lập tức hét lên: “Chu Kính Sơn, ông điên rồi sao? Ông có được hôm nay dễ dàng lắm à? Ông xé khế, ông sẽ mất hết!”

Chu Kính Sơn run rẩy.

Tôi nhìn ông ta.

“Chú tự chọn.”

Người bảo vệ cháy đen sau lưng ông nhẹ giọng nói: “Tôi cứu ông không phải để ông kéo thêm người xuống.”

Chu Kính Sơn mở mắt.

Nước mắt rơi xuống.

“Tôi biết.”

Ông bước tới, đặt tay lên thẻ gỗ viết tên mình.

Bạch Vi hét lên: “Không!”

Thẻ gỗ bốc cháy.

Chu Kính Sơn quỳ sụp xuống đất, phun ra một ngụm máu.

Cùng lúc đó, tên ông nội trên quyển sổ đen hoàn toàn biến mất.

Trên tầng cao, móc câu trên vai ông nội đứt phựt.

Cửa tử thứ hai.

Phá được một nửa.

13

Tôi chưa kịp thở phào thì quan tài sắt nổ tung.

Không phải vỡ hẳn.

Mà là nắp quan tài bật lên một khe nhỏ.

Chỉ một khe thôi.

Nhưng âm khí trào ra từ trong đó đã khiến toàn bộ Phòng Khế Tổ rung chuyển dữ dội. Những hồn vừa xé khế bị thổi bay ra xa, anh ba ôm máy tính bảng đập lưng vào cột sắt, đau đến nhíu mày nhưng vẫn cắn răng không kêu.

Tôi bị bạch hổ dùng thân thể chắn lại, nhưng ngực vẫn đau như bị đá đè.

Hồ ly trắng nằm trong lòng tôi, đuôi bị thương lại chảy ra một chút máu xanh nhạt.

Tôi tức đến mắt đỏ lên.

“Tiểu Hồ!”

Hồ ly trắng yếu ớt kêu một tiếng, còn dùng móng vuốt đẩy tay tôi, như muốn nói mình không sao.

Càng không sao tôi càng tức.

Bên trong quan tài, giọng Hắc Uyên vang lên rõ hơn trước.

“Xé một khế hiện tại thì sao? Tây Cảng còn có khế tổ. Khế tổ không phá, miệng này vẫn tồn tại.”

Tôi nhìn khe hở trên quan tài.

Trong đó có một tờ giấy.

Không đúng.

Không phải giấy.

Là một tấm da màu vàng sẫm.

Trên đó viết rất nhiều chữ bằng máu đen.

Khế tổ.

Bản khế đầu tiên.

Tôi nhìn thấy trên góc tấm da có một cái tên.

Nhưng vì bị xích che khuất, tôi chỉ thấy được một chữ.

Tần.

Tôi khựng lại.

Bản khế đầu tiên có người họ Tần ký.

Hắc Uyên lại bắt đầu cười.

“Thấy chưa? Ta đã nói rồi. Tần gia nợ ta.”

Tôi nhìn chữ Tần kia, đầu lại bắt đầu đau.

Đúng lúc này, giọng sư phụ từ điểm sáng giữa mày vang lên.

“Noãn Noãn, đừng nhìn chữ đó.”

Tôi lập tức nhắm mắt.

Sư phụ nói: “Khế tổ là giả thật lẫn lộn. Nó dùng một phần sự thật để lừa con tin toàn bộ lời nói dối.”

Tôi hỏi trong lòng: “Nhưng thật sự có người họ Tần ký?”

Sư phụ im lặng một chút.

“Có.”

Tim tôi nặng xuống.

“Là ai ạ?”

“Không phải lúc này.”

Tôi rất muốn hỏi tiếp.

Nhưng bên ngoài, Bạch Vi đã lao về phía quan tài. Cô ta muốn cướp khế tổ.

Anh ba lập tức hét: “Cô ta muốn mang khế đi!”

Bạch hổ bị xích đen quấn chân, chưa kịp lao tới.

Tôi ôm hồ ly trắng, dùng hết sức ném chuông đồng ra.

Chuông đồng bay thẳng về phía Bạch Vi.