Tiểu Lưu gượng gạo đáp một tiếng: "Ta học nghệ chưa tới nơi, phải mời lão gia tử ra xem thử. Mọi người chờ một lát, sẽ đến ngay thôi." Dứt lời, y cố trấn tĩnh đôi chân đang run rẩy, loạng choạng đi vào trong tiệm.
Người vừa rời đi, ba kẻ trong sân sau lập tức trừng trừng nhìn Dương Hoa và Vu Kiều. Dù Vu Kiều gan không nhỏ, nhưng xét thể hình, thật sự đánh nhau thì chắc chắn hai người họ chịu thiệt.
Dương Hoa vẫn đứng yên đó, không nhìn bọn kia lấy một cái, tay vẫn ôm vai Vu Kiều như thể không hề bị ảnh hưởng. Chừng nửa khắc sau, một lão đại phu bước nhanh tới, theo sau là mấy tiểu nhị của hiệu thuốc.
"Tiểu tử nhà ta chưa có kinh nghiệm, để lão già ta xem thử."
Lão đại phu cẩn thận kiểm tra từng rổ, cuối cùng đưa ra kết luận: "Ba sọt hạt táo chua này hình dạng đúng là kém hơn sọt đeo lưng kia. Nhưng tiếc là mấy hôm trước hiệu thuốc đã thu mua vài chục cân từ nơi khác rồi, giờ không còn dư bạc. Ta tính chỉ mua một sọt thôi, lấy sọt có hình dạng đẹp hơn kia vậy. Đã làm phiền các vị rồi, chư vị có thể đem tới các tiệm khác hỏi thử."
Ba người kia vốn còn định giở trò ép hiệu thuốc phải mua hết, nhưng thấy lão đại phu dẫn theo bảy tám người thì cũng nguôi ý định. Chỗ này không bán hết được thì chia ra bán chỗ khác, dù gì ở lại trấn này vài ngày rồi đi nơi khác tiếp tục lừa gạt cũng được.
Hai tên đàn ông và người phụ nữ kia mỗi người suy tính một chút, không còn gây chuyện nữa, hừ lạnh một tiếng rồi xách đồ rời đi. Khi đi ngang Dương Hoa và Vu Kiều còn cố ý trừng mắt lườm một cái.
Người đi hết rồi, lão đại phu mới quay sang nhìn hai người họ, trong mắt mang theo vài phần đánh giá.
"Lão đại phu nếu chịu thu dược liệu của bọn ta, thì làm phiền tiểu nhị cân giúp."
Dương Hoa không hỏi thêm gì. Hắn hiểu lão không vạch trần chuyện hàng giả là vì không muốn gây rắc rối. Mà hắn cũng chẳng cần truy đến cùng.
"Ngươi không tò mò vì sao ta để mặc chúng rời đi sao?"
"Ta và phu lang chỉ tới bán thuốc, chuyện khác không liên quan."
Vu Kiều tán thành nhìn Dương Hoa, cười với hắn. Bị họ phát hiện hàng giả, mà vẫn không nói toạc ra thì trong lòng cũng khó chịu, nhưng nếu giúp được thì cũng chỉ là chuyện nhấc tay thôi.
Lão đại phu thấy hai người tuy ăn mặc rách rưới, nhưng khí chất đĩnh đạc, gặp chuyện bình tĩnh, không giống nông dân quê mùa, trong lòng thầm khen. Lập tức bảo tiểu nhị cân thuốc cho họ: vừa tròn mười cân, một lạng 300 văn, tổng cộng 30 lượng bạc.
Tiểu nhị đưa một túi bạc cho Dương Hoa, hắn lại đưa cho Vu Kiều cất giữ, rồi cùng phu lang xoay người rời đi.
Chừng một khắc sau, Tiểu Lưu hớt hải chạy vào hiệu thuốc, kể rõ đã đi báo quan theo lời dặn của Dương Hoa trong lúc ẩu đả, rồi thuật lại mọi việc đã xảy ra ở sân sau. Thì ra bọn người kia là nhóm chuyên bán thuốc giả lưu động, mấy nha môn quanh vùng đang truy bắt, hôm nay cuối cùng cũng bắt được.
May nhờ Dương Hoa và Vu Kiều không chỉ giúp hiệu thuốc tránh tổn thất mà còn lập được công lớn, hiệu còn được thưởng một tấm biển vinh danh từ quan phủ.
Lão đại phu khoanh tay gật đầu, phân phó: "Về sau nếu hai người ấy tới hiệu thuốc, cứ cho thuốc không lấy tiền, chúng ta nợ họ một cái nhân tình. Còn nữa, ta nhìn ca nhi kia sắc mặt tái nhợt, trong người có hàn khí, thể hư, nếu không điều dưỡng thì sau này muốn có con cũng khó. Lần sau gặp nhất định phải mời vào để ta khám kỹ, kê đơn thuốc bổ. Tất cả tiểu nhị nhớ kỹ, thấy họ thì phải mời vào!"
"Dạ! Rõ rồi ạ!"
Lúc này Vu Kiều không quan tâm gì nữa, chỉ biết ôm chặt túi bạc trong ngực — tận 30 lượng!
Nhà thường dân ở thôn làm hai năm cũng chưa chắc kiếm được từng ấy tiền, trong lòng cậu vui sướng, mặt cười tươi rói, ai nhìn cũng biết tâm trạng đang rất tốt.
Hai người cùng đi trên phố, Dương Hoa nắm cổ tay cậu, cúi đầu nhìn biểu cảm, lòng cũng ấm áp. Phu lang của hắn đúng là phúc tinh. Giờ có bạc rồi, có thể mua thêm đồ cho Vu Kiều rồi.
"Hoa ca, mình mua gì trước đây? Người ta nói: Ăn không nghèo, mặc không nghèo, không biết tính toán mới nghèo. Hai ta ở căn nhà đó, cái gì cũng không có, nhưng không cần thiết thì đừng mua vội. Mua vài bộ bát đũa mang về là được, còn lại mình về nhà cũ tìm xem. Bạc này phải để ngươi mua sách, còn lại để làm lộ phí đi thi, có được không?"
Vu Kiều vừa lẩm bẩm vừa tính toán, chẳng để ý gì đến phần mình.
"Ngươi nói sao thì vậy. Sau này tiền trong nhà để ngươi lo."
"Thế tức là ta quản gia rồi? Ngươi không sợ ta ôm tiền bỏ trốn à?"
Vu Kiều cười, giọng đầy ý trêu ghẹo. Dương Hoa cúi đầu lắc đầu: "Nếu ngươi nhìn trúng từng ấy bạc thì cứ lấy đi."
"Hửm? Ý ngươi là ta có chí lớn, không để mắt đến chút bạc này? Vậy ta nhìn trúng cái gì, ngươi nói thử xem?"
Dương Hoa bị hỏi đến cứng họng. Vốn không giỏi ăn nói, giờ càng khó nói nên lời, chỉ biết siết chặt tay Vu Kiều, quay đầu nhìn thẳng phía trước, không dám đối diện với ánh mắt lấp lánh kia. Mãi sau mới ấp úng: "Chút tiền ấy ít quá... đợi sau này ta kiếm được nhiều tiền, ngươi muốn ôm thì hãy ôm lúc đó."
Lại vẽ bánh vẽ rồi.
Vu Kiều nghĩ bụng: Phu quân mình đúng là có tố chất làm quan, suốt ngày hứa hẹn viển vông. Rồi bật cười: "Không trêu ngươi nữa, đi mua đồ thôi, xong còn về."
Hai người vào tiệm tạp hóa mua ba bộ bát đũa, hai đĩa hai chậu, vừa đủ dùng, mất 32 văn. Lại mua một đấu gạo thô, nửa đấu gạo trắng để dùng gấp, còn mua nửa bao bột ngô — cái này để trả cho hàng xóm hôm trước.
Không quản việc nhà không biết giá gạo đắt, mua mấy thứ lương thực đã tốn hơn 80 văn. May mà giờ có bạc, nếu chỉ trông vào 30 văn trong túi Dương Hoa trước kia thì thật sự phải nhịn đói.
Họ lại đeo sọt đi đến hiệu sách. Chỉ còn hơn hai tháng là tới kỳ thi phủ, nếu đỗ sẽ có danh hiệu tú tài, coi như chính thức đặt chân lên con đường khoa cử.
"Dương huynh! Lâu lắm không thấy ngươi tới, đại bá ta còn nhắc đấy. Sao thi xong đồng sinh rồi không tới học nữa!"
Người gọi tên có vẻ trẻ hơn Dương Hoa, chừng mười lăm mười sáu tuổi, bám lấy hắn ríu rít không ngừng: "Sao giờ ngươi mới mua sách? Thi phủ khó lắm, ta lo muốn chết, suốt ngày ở nhà đại bá học, chẳng muốn về nhà. Nào có nhàn nhã như ngươi, ngươi không tới, đại bá còn khen lão đồng sinh nữa. Ai da, ngươi mau quay lại đi!"
Dương Hoa lùi một bước, mỉm cười đáp: "Phương huynh đừng lo, nhất định ngươi sẽ đỗ. Ta sẽ tới thăm tiên sinh trong vài hôm tới, làm phiền chuyển lời hỏi thăm giúp."
Phương Tử Minh nghe vậy thì vui ra mặt: "Dương huynh nói phải giữ lời đó, nhất định phải đến nhé, ta còn định hỏi bài ngươi nữa!"
Vu Kiều đứng bên lặng lẽ quan sát tiểu thiếu niên lắm lời này. Trắng trẻo, mặt tròn baby, thấp hơn cậu, nói năng hài hước, có vẻ thân thiết với Dương Hoa.
Hai người trò chuyện một lúc về chuyện học trò của tiên sinh rồi bắt đầu mua sách. Người đi thi tốn bạc nhất là khoản giấy bút mực nghiên, dù chọn loại rẻ nhất cũng mất vài tiền bạc. Vu Kiều không tiếc tiền cho Dương Hoa, giấy luyện chữ mua mấy xấp, còn chọn thêm hai thỏi mực tốt để dùng lúc đi thi. Tổng cộng hết 8 lượng bạc.
Vừa trả tiền xong, Phương Tử Minh như sực nhớ gì, ghé tai Dương Hoa hỏi nhỏ: "Dương huynh, ngươi lấy đâu ra nhiều bạc vậy? Trúng số à?"
Dương Hoa liếc Vu Kiều một cái, kéo cậu đến bên, nghiêm túc giới thiệu: "Nhờ có Tiểu Kiều nhà ta. Hai đứa may mắn, hái được ít dược liệu đem bán, mới có tiền mua sách vở."
"Trời ơi, Dương huynh, ta đúng là mắt mù, mải tám chuyện với ngươi mà quên chào tẩu tử, thật thất lễ!"
Phương Tử Minh đỏ bừng mặt, thấy có lỗi vì thất lễ với phu lang của huynh đệ, vội chắp tay cúi đầu xin lỗi.
Vu Kiều chẳng để bụng, chỉ hơi ngượng ngùng mỉm cười, liếc mắt ra hiệu cho Dương Hoa giúp giải vây.
"Tiểu Kiều không để ý mấy chuyện ấy đâu, Phương huynh mau đứng lên."
Phương Tử Minh không dám nhìn Vu Kiều, chỉ len lén ngó sắc mặt Dương Hoa, ánh mắt láo liên giữa hai người, đến khi bị Dương Hoa chủ động cáo từ mới chịu thu lại.
Rời tiệm sách, y mới dám cảm thán: "Thật tốt quá, người như Dương huynh mà lấy được một phu lang tuấn tú hiền thục thế này, thật khiến người ta hâm mộ."
Dù trong túi có bạc nhưng họ vẫn phải cuốc bộ về thôn. Giờ ai nấy đều bận vụ mùa, trong làng chẳng có xe trâu nào rảnh để lên trấn. Gùi nặng, đường xa, nhưng Vu Kiều nghĩ đến túi bạc là lòng lại nhẹ tênh, chẳng thấy mệt gì cả. Giờ đã có bạc tích góp, ít ra mấy tháng tới không lo đói khát.
Dương Hoa thỉnh thoảng lại quay sang nhìn tiểu phu lang đang cúi đầu bước đi, dịu giọng nhắc nhở, lại đưa tay nhẹ nhàng lau giọt mồ hôi bên má cậu: "Tiểu Kiều mệt rồi à? Đi chậm thôi, về nhà không cần vội."
"Ta không mệt. Một lát nữa mình về nhà cất đồ xong, nhưng không thể đến nhà cha ngươi ngay."
"Ta cũng nghĩ vậy. Kế mẫu ta nhân lúc ta bệnh đã đuổi chúng ta ra khỏi nhà, chỉ mong ta chết quách ngoài đường, chẳng còn dính dáng gì với họ." Dương Hoa thở dài, "Ta không muốn bà ta được toại nguyện. Từ sau khi mẹ ta mất, bà ta ép ta làm hết việc lo cho cả nhà. Còn đứa con trai bà ta mang theo thì được học ở trấn. Thiên vị đến vậy. Ngay cả cha ta cũng dần về phe bà ta, chẳng coi ta là con ruột. Nếu không phải mẹ ta lúc còn sống đã cho ta đến học đường, ta lại vừa làm vừa dành dụm bạc đi học lén thì e là đến đồng sinh ta cũng không đậu nổi, cả đời bị họ giày vò."
Vu Kiều nghe hắn kể, sống mũi cay cay, liền kéo tay áo hắn: "Hoa ca yên tâm, ta nhất định sẽ cùng ngươi vượt qua, giúp ngươi tiếp tục học hành. Nhưng đã ghét ngươi vậy, sao mẹ kế lại còn muốn lo chuyện cưới hỏi? Chắc chắn có mưu tính."
"Ta nghĩ chắc bà ta muốn dùng chuyện cưới vợ để giữ chân ta ở nhà. Ta vốn tính nếu đậu tú tài thì sẽ dọn ra ở riêng."
Dương Hoa trầm tư một lúc, cuối cùng nói: "Tiểu Kiều, lát nữa chúng ta đến nhà trưởng thôn một chuyến. Họ hàng nhà ta đều thân với cha ta, không thể dựa vào được."
Vu Kiều thấy hắn ngập ngừng thì nhíu mày: "Hoa ca, ngươi định nói gì sao?"
Dương Hoa nghiêm túc nhìn Vu Kiều — gương mặt tuấn tú, đôi mắt sáng trong, lúc cười cong cong như trăng lưỡi liềm, hàm răng trắng đều, thật đáng yêu, không còn chút dấu vết ngang ngược như trước.
Hắn sẽ không bới móc chuyện cũ, nhưng nhà họ Dương chắc chắn sẽ không buông tha.
Hắn nắm tay Vu Kiều, dặn dò: "Kế mẫu ta mồm miệng rất độc, lát nữa bà ta nói gì, ngươi đừng để trong lòng. Dù thế nào, ta cũng đứng về phía ngươi."
Tay ấm áp, hơi ấm truyền thẳng vào lòng. Vu Kiều không bỏ sót vẻ mặt lúng túng và căng thẳng của hắn, không hiểu sao cũng đỏ mặt, khẽ "ừ" một tiếng, để mặc hắn kéo mình đi.
Khó khăn lắm mới về tới đầu thôn. Giữa trưa nắng gắt, dân làng làm ruộng đều đang nghỉ, chỉ có bọn trẻ con là vẫn chơi đùa bên ngoài. Mấy đứa trẻ từ xa thấy Vu Kiều liền hô to: "Phu lang nhà họ Dương đúng là đồ xấu xa, khiến nhà chồng tức đến không xuống nổi giường! Không biết thân phận mình ra sao, cứ mơ làm phượng hoàng!"