Rượu đủ cơm no, Dương Hoa và Vu Chính chủ động đứng dậy thu dọn cơm thừa canh cặn còn lại. Kiều mẫu bận việc nào cần hai người bọn họ hỗ trợ, còn sợ hán tử làm việc không đủ cẩn thận, đang muốn đứng dậy ngăn lại thì cánh tay đã bị Vu Kiều túm chặt.
"Nương, để bọn họ dọn dẹp đi, người nghỉ một lát, Dương Hoa làm mấy việc này quen tay lắm rồi."
Kiều mẫu "ai u" một tiếng, vui tươi hớn hở cười, "Người đọc sách chẳng phải thường nói câu kia sao, thế nào ấy nhỉ... à, quân tử xa nhà bếp. Nào có nam nhân trong nhà ngày nào cũng vây quanh bếp núc, cũng chỉ có con là sai sử được thôi."
"Nếu là người một nhà, thì việc cũng phải cùng nhau làm, nương hỏi huynh ấy xem có vui không?" Vu Kiều hướng Dương Hoa nhướng mày, quả nhiên nhận được từ đối phương một lời đáp lại cực kỳ vui vẻ.
Kiều mẫu bất đắc dĩ khẽ gõ đầu Vu Kiều một cái, từ ái đưa mắt nhìn mấy đứa nhỏ, rồi lại nhận lấy chén nước mật ong ngọt mà con dâng lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Trong miệng, mật ong càng ngọt, bọn nhỏ tình cảm tốt, lại hiểu chuyện, làm cha mẹ cũng yên lòng.
Với tửu lượng của Vu lão cha, đã ngủ trước rồi, trong đông phòng trên giường đất rất nhanh vang lên tiếng ngáy.
Vu Kiều vốn định gọi Tề Ngọc qua tây phòng trò chuyện, nhưng Ngọc ca nhi mặt mày mềm mại rũ xuống, thần sắc uể oải, trông ủ rũ.
"Ngọc ca nhi, mệt thì đi ngủ trước đi, nhà bếp có nước ấm, nhớ rửa mặt." Kiều mẫu ôn hòa căn dặn.
Tề Ngọc gật đầu, chậm rãi trở về sương phòng.
Vu Kiều liếc theo bóng dáng cô đơn của y, như suy tư gì đó.
Chờ nhà bếp yên tĩnh trở lại, Kiều mẫu cũng về phòng. Dương Hoa bưng bồn nước ấm đặt cạnh giường đất, ngồi xổm xuống đỡ chân Vu Kiều ngâm vào.
"Uống nhiều quá rồi?" Vu Kiều ôm lấy mặt hắn, ý cười đong đầy trong mắt.
Dương Hoa tuấn lãng, trên mặt mang chút hồng nhạt, hai má xúc cảm lạnh mát, hiển nhiên đã dùng nước lạnh rửa qua. Hắn cúi đầu, khẽ hôn vào lòng bàn tay bên má, lắc đầu nói, "Không nhiều, hôm nay vui, ta sẽ không say."
"Tục ngữ nói, rượu không say người, người tự say. Ta thấy huynh lúc này mới gượng thôi." Vu Kiều cảm nhận được lực đạo khẽ mổ trong tay, giọng nói mềm xuống, kéo dài, "Đôi mắt đều đỏ cả rồi, còn thấy rõ ta không? Nhanh đi ngủ sớm đi, ta lấy mật ong cho huynh giải rượu."
Vu Kiều vỗ vỗ đệm chăn đã trải phía dưới mình, Dương Hoa ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trắng mịn dưới ánh nến, đôi môi hồng nhuận khẽ đóng mở, trong lòng dâng lên một cơn khô nóng, đáy mắt như bốc lửa.
Hắn không nghĩ ngợi nhiều, kéo tay đối phương, ngồi dậy hôn xuống đôi môi kia.
"Ta không có say."
Giọng nói quá cứng cỏi, động tác lại quá lớn mật, làm Vu Kiều chớp mắt, chưa kịp phản ứng. Khi lấy lại tinh thần, lập tức ngửa đầu ra sau tránh, cố ý chọc hắn: "Vậy chẳng phải huynh đang mượn rượu làm càn sao?"
Vu Kiều trốn tránh không cho hôn, Dương Hoa chống tay hai bên người cậu, ép người vào ngực, cúi xuống hôn chóp mũi, khóe mắt, vành tai... động tác nhẹ như lông chim khẽ quét, khiến bả vai đối phương căng thẳng, trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được khe khẽ "A" một tiếng, "Ngứa quá... Hoa ca, đừng náo loạn, ngủ đi."
"Ta thật sự không có say." Dương Hoa lại nhấn mạnh.
Người phía trên quá cố chấp, Vu Kiều bất đắc dĩ hùa theo: "Được rồi được rồi, không say. Giờ cũng muộn rồi, có ngủ không?"
"Đệ nằm lại đây, ôm ta ngủ được không?"
Dương Hoa hôn cho đủ rồi, lúc này men rượu cũng ngấm, đầu óc thêm mơ hồ, thổi tắt ngọn nến rồi ngoan ngoãn lên giường.
Nằm xuống, hắn ôm chặt người vào ngực, nhắm mắt.
Vu Kiều bật cười, lần đầu nhìn hắn say rượu như vậy thật thú vị. Nếu không phải khuya quá, người nhà đều đã ngủ, cậu thật sự muốn trêu chọc hắn thêm.
Vu Kiều ngắm dung nhan hắn một lát, rồi chủ động hôn lên môi, sau đó mới chui vào lòng, dán mặt vào cổ hắn.
Trăng treo đầu cành liễu, chính phòng tắt đèn, chỉ còn sương phòng có ánh sáng.
Ngày thường Vu Kiều không ở nhà, phòng này để Tề Ngọc ở. Hôm nay hai phu phu về nhà mẹ đẻ, Tề Ngọc ngủ ở phòng Vu Chính, còn Vu Chính sang đông phòng trải phản ngủ tạm.
Giờ này Tề Ngọc ngồi trước bàn, nhìn ánh nến chập chờn, ánh mắt mờ mịt như nhìn về nơi xa.
Vào Vu gia ở đã lâu, cha mẹ ôn hòa hiền từ, chăm sóc chu đáo; Vu Chính thật thà, lo lắng cho y từng chút. Y phục mới, chăn đệm mềm, ăn uống đầy đủ, còn đặc biệt bồi bổ thân thể. Chính sự tiếp nhận chân thành ấy khiến y từ chỗ lo lắng khủng hoảng vì mất trí nhớ ban đầu, dần dần bình tĩnh lại.
Nhưng lâu như vậy, trong đầu y vẫn chẳng nhớ ra gì, chỉ toàn mơ mộng hỗn loạn.
Mỗi lần tỉnh giấc hoảng hốt, Vu Chính đều ngồi trước cửa canh, khuyên y yên tâm ngủ tiếp. Thậm chí còn mua thảo dược an thần làm túi thơm đặt bên gối, lâu dần y mới ngủ được ngon.
Có lần nghe nói trên núi có dược liệu trị não bệnh, Vu Chính còn liều mình theo thợ săn đi hái, mang thuốc về nhưng cánh tay bị thương, băng bó cả tuần.
Vu Chính vì y mà bị thương, cha mẹ cũng chẳng trách, còn dựa theo phương thuốc dân gian sắc thuốc cho y uống đều đặn.
Có lẽ vì được chăm sóc lâu ngày, y đã quen, thậm chí vô thức hưởng thụ sự quan tâm ấy, đặc biệt từ Vu Chính.
Thế nhưng trên bàn cơm, khi nghe Vu Chính đáp ứng chuyện đi xem mắt tiểu phu lang, Tề Ngọc chợt bừng tỉnh. Y là ca nhi được cứu về, mất trí nhớ, không chốn nương thân... nhưng Vu gia chưa từng chiếm tiện nghi của y, cũng chẳng hề giữ y lại, thật lòng chỉ mong y khỏe mạnh, nhớ lại quá khứ.
Đến lúc Vu Chính cưới vợ, tất nhiên sẽ không còn cẩn thận chăm y như bây giờ nữa.
Chỉ nghĩ đến đó, lòng Tề Ngọc nhói đau, như bị một bàn tay bóp chặt.
Cơn đau quen thuộc ở ót lại truyền đến, y vội cầm gương đồng trên bàn. Gương này là do Vu Chính mua từ người bán hàng rong trong thôn trước kia, khi đó hắn mua cho Vu Kiều một cái, đệ đề vui vẻ đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên vậy, thế nên Ngọc ca nhi về nhà, hắn cũng đưa cho một cái.
"Ta thấy ca nhi trong thôn đều thích soi gương trang điểm, không có thì dùng nước soi, ngươi đẹp như vậy, cũng nên có một cái."
Lúc Vu Chính đưa gương và nói câu ấy, phản ứng của y thế nào nhỉ?
Tề Ngọc nhìn mặt mày ủ rũ của chính mình trong gương mà nhẹ nhàng lắc đầu, rõ ràng khi đó mình cười rất vui vẻ.
Mấy ngày nay, y sống bình thản, an ổn. Dù không nhớ nổi quá khứ nhưng sinh hoạt bình đạm thế này khiến y thích thú, chưa từng thấy mệt mỏi hay chán ghét.
Chỉ có đêm nay, sau khi nghe được lời đồng ý kia, tâm tình tốt bỗng tan biến trong nháy mắt. Lúc này muốn cười cũng thấy miễn cưỡng.
"Tề Ngọc, có phải ngươi đang nghĩ chút chuyện không nên nghĩ không." Y tự lẩm bẩm.
Trong phòng yên ắng không một tiếng động, dường như chỉ có nhịp tim dần đập loạn trả lời y.
Không biết bao lâu, ngoài cửa vang lên bước chân quen thuộc. Ngay sau đó là giọng Vu Chính cố tình hạ thấp: "Ngọc ca nhi, ngươi ngủ chưa? Ta thấy trong phòng còn sáng, đêm nay ngươi chưa uống thuốc, nếu còn thức thì uống rồi ngủ tiếp nhé?"
Đây là phương thuốc dân gian đơn giản mà lão đại phu đưa, mỗi đêm uống một chén trước khi ngủ, kêu là khi ngủ mới có hiệu quả.
Đêm nay bận dọn dẹp bếp núc, lại uống chút rượu nên đầu óc mơ hồ, Vu Chính đến giếng kéo nước lạnh lên rửa mặt mới tỉnh táo đôi phần, giờ mới nhớ ra suýt chút nữa đã quên sắc thuốc cho Ngọc ca nhi.
Chờ đến khi đổ thuốc ra chén, trời cũng đã khuya, hai phòng đều đã thổi tắt nến nghỉ ngơi, may thay phòng Tề Ngọc vẫn còn sáng, VU Chính cũng không dám chần chừ thêm, vội vàng bưng chén thuốc đến cửa chờ.
Trong phòng, ánh nến hắt bóng người lên cửa. Tề Ngọc ngồi im, nhìn chằm chằm phương hướng cánh cửa, không động đậy, cũng không đáp, chẳng biết đang nghĩ gì.
Vu Chính thấy trong phòng không có tiếng đáp, nhìn chén thuốc nghi ngút khói lại cảm thấy tiếc. Lão đại phu đã dặn phải uống đều đặn mỗi ngày, không được đứt quãng, như thế mới có tác dụng tốt nhất, nếu vì mình sơ suất mà bệnh của Tề Ngọc chậm trễ thì áy náy chết mất.
Hắn hít một hơi, ghé sát cửa hỏi tiếp: "Ngọc ca nhi, ngươi tỉnh không?"
Nghe giọng nói cẩn thận ấy, Tề Ngọc bỗng chua xót, nước mắt rưng rưng. Trong lòng thầm nhắc nhở chính mình, sự quan tâm này chẳng bao lâu nữa sẽ không thuộc về y nữa.
Không rõ giận ai, y dùng tay dụi mắt, giọng rầu rĩ: "Ta ngủ rồi, đêm nay không uống thuốc."
"Sao có thể được."
Vu Chính không chút nghĩ ngợi, lập tức khuyên: "Thuốc này tuy đắng, nhưng tốt cho việc khôi phục ký ức. Uống đều nhiều ngày rồi, không thể bỏ. Vừa hay ngươi còn tỉnh, ra uống đi."
Nhắc đến việc khôi phục ký ức, mày Tề Ngọc nhíu chặt, ngực dâng lên cảm xúc mơ hồ giữa sợ hãi và tiếc nuối, không kìm được mà chất vấn: "Ngươi có phải mong ta nhanh khôi phục ký ức rồi rời đi, để khỏi cản trở ngươi thành thân không?"
Nói cái gì vậy?
Vu Chính vốn đầu óc chưa tỉnh, cố kiềm cơn say để sắc thuốc, chỉ định dỗ y uống thuốc rồi ngủ, đâu ngờ lại chọc y giận.
"Ngươi nói gì thế? Ai muốn đuổi ngươi đi?" Vu Chính gặng hỏi, "Ngươi uống thuốc thì liên quan gì đến ta cưới vợ?"
Đúng vậy, cưới vợ sinh con là việc riêng của Vu Chính, còn Tề Ngọc y chỉ là người bệnh được cứu giúp, lấy gì mà can dự?
Đến lúc ấy, tân tức phụ vào cửa, có khi thấy tự dưng lại thêm một miệng ăn, chỉ e còn thấy y dư thừa nữa là. Thế nên, bất kể ra sao, y đều phải khôi phục lại ký ức.
Nghĩ đến đây, Tề Ngọc không kìm được, nước mắt không ngừng chảy dài theo gò má trắng nõn rồi rơi xuống cằm, loang lổ vài vệt trên bàn.
"Ta không có ý gì, ngươi để thuốc ở cửa, ta sẽ uống."
Cho dù không hiểu hết, Vu Chính cũng nhận ra cảm xúc Tề Ngọc lúc này khác thường, giọng lại rầu rĩ mang theo phần nức nở.
"Ngọc ca nhi, mở cửa đi."