Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 19: Bày sạp ở trấn

Dọn chậu xong, thay quần áo, trải chăn đệm tử tế, hai người lại như thường lệ nằm xuống chăn không nhúc nhích, lòng rối bời của Vu Kiều cũng dần bình ổn.

Dương Hoa đã nói là ngủ thì thật sự nhắm mắt ngủ.

Bên ngoài tối đen, mưa cũng dần ngớt, mưa lộp bộp rơi lên khung cửa sổ, giờ vẫn còn sớm, Vu Kiều chưa ngủ được, không làm gì khác được thì nói chuyện, bèn nhẹ giọng hỏi hôm nay hắn làm gì ở chỗ tiên sinh.

Dương Hoa nhớ lại lời Phương tiên sinh nói lúc gần đi, thuật lại cho Vu Kiều nghe.

"Chi bằng đợi thi viện xong, chúng ta cùng đến một chuyến, đã đến nhà thăm hỏi thì nên chuẩn bị một ít lễ vật ra hồn." Vu Kiều vừa nhàn nhã vừa xoa bóp tay Dương Hoa, từ đầu ngón tay đến lòng bàn tay, rồi đến mu bàn tay, cứ lặp đi lặp lại thấy rất thú vị.

"Phương tiên sinh không câu nệ lễ nghi, nhưng là thầy ta, lại là bề trên, không thể thiếu phép tắc, cần phải cảm tạ tử tế mới phải."

Vu Kiều tò mò hỏi: "Tiên sinh chỉ thi đỗ Tú tài, sao không thi tiếp nữa?"

"Cái này ta có nghe Phương Tử Minh nhắc đến. Năm đó tiên sinh vừa sinh con chẳng bao lâu, trong nhà lại có người lớn đột ngột qua đời, vừa phải giữ tang lại vừa chăm sóc vợ con, còn phải gánh vác việc nhà, nên mới lỡ dở con đường khoa cử."

Dương Hoa tay ngứa ngáy, nhưng thấy Kiều ca nhi bóp rất hăng say nên không nỡ cắt ngang, chỉ đành mặc kệ.

"Tiên sinh an bần thủ đạo, sư mẫu cũng từng nói, chỉ đợi gả con gái xong thì không còn gì phải bận tâm nữa."

Hai người kề sát nhau, thì thầm trò chuyện. Vu Kiều ban đầu còn tỉnh táo, nghe giọng trầm trầm như thôi miên của Dương Hoa dần dần mí mắt cũng nặng trĩu, nhắm mắt lại đáp: "Vậy à, con gái tiên sinh giờ bao nhiêu tuổi?"

"Mười lăm mười sáu? Phương Tử Minh gọi nàng là tiểu muội, chắc cũng cỡ tuổi nhau."

Hả?

Vu Kiều nghe vậy lập tức mở bừng mắt, mí mắt hai mí cũng sâu thêm mấy phần.

Tuổi này chẳng phải đúng là lúc bàn chuyện hôn nhân sao? Ở quê, ca nhi và cô nương mười ba mười bốn đã có người gả rồi, hai mươi thì coi như muộn.

"Vậy Phương cô nương đã đính hôn chưa?"

Dương Hoa không hiểu sao Vu Kiều lại quan tâm tới con gái Phương tiên sinh, nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Nghe Tử Minh nói, tiểu muội có người để ý rồi, nhưng chưa nghe tiên sinh nhắc tới, có lẽ còn chưa định chắc."

Tình hình có chút vi diệu, Dương Hoa không hiểu, Vu Kiều càng không tiện dò hỏi, cậu nghiêng đầu nhìn đường nét mơ hồ của người bên cạnh trong bóng tối, do dự một lúc rồi vẫn không nói ra nghi ngờ trong lòng, chỉ lặng lẽ chen tay vào kẽ ngón tay của Dương Hoa, siết chặt lại, nhắm mắt thì thầm: "Ta buồn ngủ rồi, ngủ thôi."

Dương Hoa cũng siết lại bàn tay nhỏ hơn mình hai vòng ấy, hạ giọng: "Ngủ đi."

Những ngày này, Dương Hoa dậy sớm lên trấn học, tối về cũng sớm, vừa lo việc nhà vừa lo thân thể của Vu Kiều, có lúc trộn cả cám gà, quét dọn sân xong, thậm chí cả cơm sáng cũng nấu xong mới đi.

Vu Kiều lại lo sức khỏe hắn không chịu nổi, mang giọng điệu ra lệnh bắt hắn để lại những việc lặt vặt ấy, chỉ cần yên tâm học hành là được.

Dương Hoa thấy Kiều ca nhi sắp tức giận rồi, đành bất đắc dĩ gật đầu.

Ban ngày Dương Hoa không ở nhà, Vu Kiều dứt khoát gọi Dương Tiểu Đông đến cùng mình lên núi nhặt củi.

Hôm nay đúng là ngày người bán hàng rong đến lấy bàn giặt, Vu Kiều chưa vội lên núi mà đợi sẵn trong sân. Chưa thấy bóng người đã nghe tiếng hét to: "Kiều ca nhi có nhà không, ôi chao chuyến đi này của ta không uổng công rồi!"

Người bán hàng rong cười toe toét bước vào sân, kể lể: "Ta đến cái thôn xa nhất ở ngoài huyện thành, hai cái ván giặt mang theo bị một khách quen nhìn trúng, nàng ấy muốn lấy cả hai, ai ngờ lại có một thẩm khác cũng muốn, hai người suýt nữa đánh nhau, dân trong thôn kéo ra xem náo nhiệt, còn có người đòi đặt tiền luôn. Ta hết cách, đành hứa sẽ quay lại lần nữa. Kiều ca nhi à, ta buôn bao năm, lần đầu tiên bán hàng mà sướng tay thế này, đều nhờ ngươi ban ơn đó!"

Vu Kiều nghe xong cũng vui, cùng Dương Tiểu Đông giúp dọn hàng lên xe bò: "Nói vậy, trăm cái cũng không đủ bán."

"Kiều ca nhi hào sảng như vậy, cho ta cùng kiếm tiền, ta còn phải cảm ơn ngươi đó!" Người bán hàng rong cười lớn rồi hấp tấp rời đi.

Dương Tiểu Đông thắc mắc: "Tẩu tử, buôn tốt vậy bị hắn giành trước rồi, chúng ta còn bán được không?"

"Dĩ nhiên là được, mấy hôm nữa đi trấn bày sạp với ta, đến nơi đông người bán."

Vu Kiều quyết định sẽ đặt thêm hai trăm cái bàn giặt, chỉ nhà Vương thợ mộc trong thôn làm thì không đủ, phải liên hệ thêm mấy người thợ mộc khác, đã muốn kiếm tiền nhanh thì phải sản xuất số lượng lớn.

"Thật không, tẩu tử muốn dẫn đệ đi lên trấn sao?" Dương Tiểu Đông mắt tròn xoe, ôm lấy Vu Kiều đầy hưng phấn: "Tẩu tử tốt thật đó, đệ lớn vầy rồi còn chưa từng lên trấn!"

Tuy Dương Tiểu Đông không phải ca nhi, nhưng trong nhà có ca ca, cha mẹ thiên vị con cả, nhóc muốn lên trấn học cũng bị cản, cái gì tốt cũng để dành cho đại ca, đến lượt nhóc thì chẳng còn gì. Mỗi ngày ngoài làm việc, niềm vui duy nhất là thỉnh thoảng qua chỗ Dương Hoa học vài chữ, đọc vài quyển sách. Giờ thì khác rồi, tẩu tử không chỉ cho nhóc tới nhà chơi, còn nấu đồ ngon cho nhóc ăn, giờ lại còn được lên trấn!

"Nhưng cha nương đệ chắc chắn sẽ không đồng ý." Nghĩ đến đó, nhóc xị mặt, niềm vui vừa nãy tan biến.

Vu Kiều xoa đầu nhóc, trấn an: "Yên tâm, ta sẽ đi nói với cha mẹ đệ. Giờ theo ta đến nhà Vương thợ mộc đã."

"Vâng!"

Mấy hôm nay Vu Chính cũng đến một lần, mang theo dưa muối và lương khô, còn chở đi một trăm cái ván giặt, nói trong thôn có người thấy nương dùng thấy hay, ai cũng muốn mua thử. Vu lão cha lúc đi thiến heo ở thôn khác còn đặt được một người thợ mộc, giá rẻ hơn, ván giặt chỉ 6 văn một cái.

Vu Kiều dặn ca ca vài câu rồi yên tâm để hắn chở hàng đi.

Chuẩn bị mấy ngày, Dương Hoa đặc biệt thuê xe bò của người trong thôn, chất ván giặt và biển hiệu lên, sáng sớm đã kéo theo Vu Kiều và Dương Tiểu Đông lên trấn.

Muốn bày sạp ở phố thì phải thuê chỗ trước, giao tiền đặt cọc lấy giấy chứng nhận, tính tiền theo ngày, càng gần trung tâm càng đắt. Lần trước họ đến trấn, từng thấy hàng quán nối nhau đông đúc náo nhiệt, hôm nay cũng vậy. Mới sáng sớm, chỗ bán điểm tâm đã xếp hàng dài, ai cũng muốn ăn lót dạ rồi mới đi làm.

Dương Hoa thuê đúng chỗ vừa hết hạn của người bán thổ sản, vị trí tốt, gần An Hòa Đường, đúng chỗ người qua lại đông nhất.

Vu Kiều chuẩn bị chu đáo, mang theo thau gỗ, bồ kết, vài bộ đồ dơ, định ngay tại chỗ biểu diễn ván giặt, còn cho dùng thử, đồ tốt thì ai cũng sẽ móc tiền ra.

Giờ vẫn còn sớm, các sạp xung quanh còn đang bận dựng hàng. Ba người nhiều tay nhanh nhẹn, nhanh chóng dựng bảng hiệu, bày biện xong xuôi, rồi cầm bánh bao mua sẵn vừa ăn vừa đợi khách.

Tiểu Lưu vừa ngáp vừa cầm bánh bao chay, đi về hướng tiệm thuốc. Vốn không chú ý, đi qua năm sáu bước mới quay đầu lại dụi mắt kinh ngạc: "Dương đại ca? Hai người sao lại ở đây? Không phải chỗ này trước là người bán thổ sản trên núi sao, các ngươi đang bán gì vậy?"

"Ván giặt đồ đó."

Tiểu Lưu không hiểu, gãi đầu nhìn Dương Hoa, lại nhìn Vu Kiều đang cười, hy vọng đối phương giải thích.

"Lưu sư phó, chúng ta bán cái này gọi là ván giặt, là ta nghĩ ra, dùng để giặt đồ, đỡ tốn sức hơn chày, sạch hơn giặt tay, cũng nhanh hơn." Vu Kiều không bỏ qua bất cứ khách tiềm năng nào, chỉ vào Dương Tiểu Đông đang hăng hái biểu diễn, ra hiệu Tiểu Lưu nhìn thử.

Chỉ thấy một bộ đồ bẩn được chà vài cái đã sạch bong, Tiểu Lưu mắt tròn xoe.

Vu Kiều nhân cơ hội mời: "Lưu sư phó là vị khách đầu tiên ghé sạp nhỏ của chúng ta, nếu hứng thú có thể dùng thử."

Tiểu Lưu cười, nhét nốt nửa cái bánh bao vào miệng nhai nhồm nhoàm, lau tay rồi nhào tới thử.

Hắn vốn hay làm việc nhà, tay chân lanh lẹ, giặt vài cái thấy thật sự nhẹ sức.

Tiểu Lưu không nhịn được cầm bàn giặt lên ngắm nghía, rồi thán phục: "Cái này ta thật chưa từng thấy. Nương ta già yếu, mấy hôm trước lại trẹo lưng, ban ngày ta đi làm, tối về dùng vồ giặt đồ mấy hôm cũng mệt bở hơi tai, sáng nay suýt ngủ quên!"

"Cái này bao nhiêu tiền? Rẻ là ta mua!"

Hắn làm việc ở tiệm thuốc là công việc thể diện, mỗi tháng có 5 tiền, nếu ba bốn mươi văn thì còn gắng được.

Dương Hoa liếc mắt với Vu Kiều, ánh mắt đầy ý tứ, Vu Kiều lập tức hiểu.

Cậu cầm một cái mới nhét vào tay Tiểu Lưu, khách khí nói: "Lưu sư phó, ngươi quen thân với phu quân ta, trước kia hắn tới tiệm thuốc bán thuốc đều được ngươi giúp đỡ, làm sao thu tiền của ngươi được, cứ cầm lấy mà dùng."

"Thế sao được!" Tiểu Lưu đỏ mặt, đẩy lại không chịu nhận, "Nói gì thì nói, lần trước nếu không nhờ các ngươi, giờ ta đã không chỉ mất việc mà chắc đã ngồi tù rồi, giờ mà lại nhận đồ không trả tiền thì ta còn mặt mũi gì nữa!"

Đang lúc giằng co, Dương Hoa lên tiếng đúng lúc: "Lưu sư phó, việc nào ra việc đó, huống hồ Kiều ca nhi còn uống thuốc của lão đại phu mấy thang, giờ đã khỏe lại, phải là chúng ta cảm ơn mới đúng, ngươi cứ nhận đi."

Phu phu hai người mỗi người một câu, đặc biệt là Vu Kiều khéo ăn nói, khen Tiểu Lưu lên tận trời. Làm việc nhiều năm, chưa ai tâng bốc hắn như vậy, hắn thật sự ngại, đành đỏ mặt nhận lấy.

Cảm ơn rối rít rồi mới rời sạp về tiệm thuốc.

Dù gì cũng là món rẻ, tiệm thuốc lại đông người, bán một cái nhân tình cũng là cách để Tiểu Lưu giúp họ quảng bá.

Chính vì biết hắn sẽ không lấy không nên mới phải cố ý tặng, huống hồ Dương Hoa lúc trước bán thuốc đúng là nhờ hắn giúp không bị ép giá, mới lời thêm được ít tiền.

Vu Kiều muốn cảm ơn, Tiểu Lưu thì thuận nước giong thuyền – buôn bán là như vậy!

Cậu chống nạnh liếc mắt với Dương Hoa, ánh mắt sáng bừng ý cười, từng chút từng chút rơi vào đáy mắt Dương Hoa, hắn nghiêng người, dịu dàng vỗ vỗ tay đang đặt trên eo, hai người nhìn nhau cười, đều hiểu rõ ý đối phương.

Chưa kịp để Vu Kiều cảm khái một câu "đúng là tâm ý tương thông", trước sạp đã có khách tới rồi.