"Nhà người bán hàng rong ở gần đây, để ta đi xem y có ở nhà không." Dứt lời, Dương Hoa ôm chiếc hộp gỗ nhỏ mang từ nhà mẹ đẻ của Vu Kiều về, dùng làm hòm đựng tiền, gom hết đống tiền vừa bán được cất vào.
Vu Kiều bất ngờ chau mày: "Khoan đã, Hoa ca, ban đầu ta nghĩ nếu người bán hàng rong đồng ý, thì chia cho y 50 cái bán thử. Nhưng nghĩ kỹ thì, nếu y nếm được mùi ngọt, chắc chắn sẽ tự đi tìm thợ mộc đặt làm, vậy thì chúng ta chẳng còn đường kiếm lời nữa. Chi bằng nói với y là có 100 cái, mỗi cái bọn mình lấy 5 văn tiền lãi, còn y bán 15 hay 20 văn là chuyện của y. Cứ để y thử nước trước đã rồi mình tính tiếp, ngươi thấy sao?"
Thời buổi này vốn không có cái gọi là bằng sáng chế, ai làm cũng được, ai bán là tiền vào túi người đó. Nếu hàng rong bán chạy ở mấy thôn khác, thì mang ra trấn mở sạp cũng chẳng vấn đề gì.
Dương Hoa tất nhiên không phản đối. Không lâu sau đã đưa người bán hàng rong về.
"Kiều ca nhi, ta nghe Dương lão đệ nói ngươi muốn làm ăn với ta, bán cái gì vậy?"
Nghe Vu Kiều kể lại chuyện hôm nay bán ván giặt quần áo thế nào, lại để y thử dùng giặt hai bộ đồ, người bán hàng rong sờ cằm suy nghĩ: "Theo ta thấy, 15 văn là quá rẻ. Mấy thôn ta hay đi xa trấn, mua đồ không tiện. Chỉ cần đi một chuyến, cái gì cũng có thể bán đắt hơn một hai văn. Cái ván giặt này tiện cho phụ nhân biết bao, bán mười bảy, mười tám văn là chuyện nhỏ."
Vu Kiều và Dương Hoa liếc nhìn nhau, thấy phản ứng của đối phương là biết chắc vụ làm ăn này có cửa.
Quả nhiên y vỗ tay đồng ý luôn: "Các ngươi có bao nhiêu ta lấy hết. Vốn 7 văn, các ngươi lấy 5 văn lãi, còn ta bán 20 văn thì không liên quan gì đến các ngươi, tiền đó ta ăn hết đấy." Y đùa nói.
"Được, ta có 100 cái, ba ngày sau đến lấy."
Người bán hàng rong chỉ vào tấm ván bên chậu: "Cái này còn không? Đưa ta hai cái trước đi, mai ta phải đi mấy thôn, đúng ba ngày sau quay về lấy luôn thể."
Đúng là dân làm ăn có khác, đầu óc xoay nhanh như chong chóng.
Son phấn, nồi niêu, vải vóc, đế giày gì y cũng từng bán qua, nhưng loại đồ mới mẻ thế này thì chưa từng, chắc chắn bán được giá.
Cả hai đều là người sảng khoái, Vu Kiều cũng không lằng nhằng, nhưng chuyện làm ăn không thể chỉ nói miệng, vẫn để Dương Hoa viết giấy, điểm chỉ, nhận luôn tiền đặt cọc coi như giao dịch thành công.
Bận rộn xong đã chẳng còn biết trời đất gì, tiễn người bán hàng rong về thì trời cũng đã tối mịt.
Bữa trưa ăn ở nhà mẹ đẻ, lót dạ được nửa ngày, giờ yên tĩnh lại mới thấy bụng đói meo. Đám gà con trong sân cũng bắt đầu kêu nháo nhác, cả nhà đều đói rồi.
Vu Kiều duỗi người, nằm dài trên giường đất, dang tay gọi Dương Hoa lại.
Đợi người kia vừa cúi xuống, cánh tay ấm áp liền quàng qua cổ hắn.
"Hoa ca, ngươi đi nấu cơm được không? Làm đơn giản chút là được, ta không kén ăn đâu." Giọng không lớn, tay ôm cổ người kia chặt chẽ, Dương Hoa khẽ cười – rõ ràng là đang làm nũng mà.
Vu Kiều đợi một lúc lâu không thấy đáp lại, khẽ hé mắt nhìn thì bị người kia bế thẳng từ mép giường vào trong, còn đắp chăn lên bụng.
"Đã mệt thì nghỉ một lát, nấu xong ta gọi." Dương Hoa cúi đầu chạm mũi cậu một cái rồi xoay người ra bếp.
Dương Hoa thương phu lang, những ngày này làm việc không ngơi nghỉ, lại còn gấp rút kiếm tiền, cả người chẳng được thảnh thơi lúc nào. Phải thường xuyên nấu đồ ngon bồi bổ mới được.
Tuy tài nấu ăn không bằng Vu Kiều, nhưng nấu canh thì chẳng khó gì. Rau củ Kiều mẫu đưa phát huy tác dụng, hắn thái hai quả cà chua, đun sôi với nước, đập thêm hai quả trứng gà, vàng tươi nổi trên mặt canh, rắc chút hành lá xanh biếc — canh cà chua trứng thơm nức mũi, ăn kèm bánh màn thầu khô và dưa muối là đủ no.
Sân đặt bàn nhỏ, Dương Hoa múc canh rồi vào gọi Vu Kiều dậy, tiện thể cho gà ăn, nghĩ lát rảnh sẽ sang hàng xóm hỏi xem ai còn cám hay vỏ trấu, đổi bằng ngũ cốc về nuôi gà là hợp lý nhất.
Vu Kiều vừa bước ra cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, hai người ngồi xuống ăn tối. Vu Kiều đói rồi, canh nóng bánh khô ăn hơi nhanh, mồ hôi rịn ra cổ, vài giọt mồ hôi lăn dài xuống cổ áo rồi biến mất.
Cậu uống cạn ngụm canh cuối cùng, đặt bát xuống, ợ một cái, thỏa mãn thở dài: "Hoa ca, ngươi nấu ngon thật đấy, ta thấy tay nghề ngươi còn hơn ta nữa."
"Ngươi thích ăn thì ta ngày nào cũng nấu, chỉ sợ ngươi ăn mãi rồi ngán thôi."
"Sao lại ngán được. Mai ta cũng nấu cho ngươi món ngon, đảm bảo ngươi chưa từng nghe qua, cũng chưa từng nếm qua." Vu Kiều giữ bí mật, nhà có rau rồi, mua thêm ít thịt nữa là đủ làm món mới cho Dương Hoa, mời thêm Dương Tiểu Đông tới ăn một bữa cho vui.
Trước khi ngủ, Dương Hoa vẫn như thường lệ luyện chữ, vừa đọc vừa viết, Vu Kiều nằm kế bên trò chuyện một lúc thì buồn ngủ, trải chăn nằm xuống, tiếp tục nói chuyện.
"Hoa ca, nhà cửa dọn dẹp đâu vào đấy cả rồi, mai ngươi cứ đi học lại đi, đừng để lỡ việc thi cử."
Dương Hoa chần chừ một lúc, vẫn không yên tâm để Vu Kiều ở nhà một mình, càng sợ có chuyện gì xảy ra trong thôn.
Đoán được lo lắng của hắn, Vu Kiều nói: "Tính ta thế nào ngươi còn không biết sao? Sợ ta bị bắt nạt à? Hơn nữa đây là nhà mình, chẳng lẽ có người cố tình tới gây sự? Không sao đâu, ngươi cứ yên tâm học hành, ta ở nhà nấu ăn chờ ngươi về, được không?"
Hai tờ giấy rất nhanh đã viết xong, Dương Hoa dẹp bút nghiên, rửa mặt rồi cũng lên giường.
Vu Kiều cố ý làm nũng, chủ động chui vào lòng người kia, tay cũng thuận theo đặt lên bụng rắn chắc.
Dương Hoa ôm chặt người trong lòng, nhẹ giọng dặn dò: "Vậy nghe lời ngươi. Mai ta dậy sớm đi trấn, mang lễ vật cho tiên sinh, chắc tối mới về, ngươi ăn cơm đúng giờ, đừng chờ ta. Việc nhà cứ để ta về rồi làm."
"Có mấy việc vặt mà cũng cần ngươi làm à. Ta buồn thì gọi Tiểu Đông qua chơi, hôm nọ nó còn nói muốn dắt ta lên núi hái quả nhặt nấm nữa cơ. Ta còn có thể dạy nó học chữ, không có gì to tát đâu." Vu Kiều cảm thấy phu quân nhà mình cứ xem cậu như trẻ con cần chăm sóc vậy, hơi quá.
"Cũng được, Tiểu Đông quen thôn xóm rồi, hai người đi lên núi thì chọn lúc đông người, đừng đi xa quá, tranh thủ về sớm. Ngươi còn phải uống thuốc bồi bổ, đừng để lỡ, ta chỉ mong ngươi khỏe mạnh, đừng mệt, đừng bệnh."
Sống với nhau một thời gian, Vu Kiều phát hiện Dương Hoa bình thường rất kiệm lời, có thể gật đầu là tuyệt đối không mở miệng, vậy mà với mình lại nói không ngừng nghỉ, cứ như biến thành người khác.
Nghĩ đến việc mình cưới được một người chồng vừa chu đáo vừa có tình nghĩa, Vu Kiều càng cảm thấy may mắn. Mà đã là người tốt, lại có tình, thì phải trân trọng. Chỉ tiếc là hai người ngày nào cũng nằm chung chăn, cùng lắm chỉ nắm tay ôm nhau ngủ, đến một cái hôn cũng chẳng có, đừng nói gì tới chuyện khác...
Dạo này để ý kỹ, Dương Hoa đúng là xem mình là phu lang, là người nhà, hai người mặc áo ngắn tay đi ngủ, da chạm da, bầu không khí cũng tự nhiên nữa. Vậy mà sao không tiến thêm bước nào? Chẳng lẽ mình không đủ hấp dẫn?
Vu Kiều giơ chân đá nhẹ, lắc hông thử cảm nhận rồi phủ nhận — dáng mình đâu có tệ, thân hình cân đối, da trắng nõn, tay mềm mại không vết chai, lý ra phải có sức hút chứ. Hay là... Dương Hoa... không được?
Vừa lóe lên ý nghĩ ấy đã bị cậu vội vàng phủ nhận — vai rộng chân dài, dáng người cao lớn, mặc đồ rách vẫn toát lên khí chất riêng, cánh tay cơ bụng thế kia sao lại có vấn đề cho được?
Đang nghĩ ngợi thì cảm thấy người trong lòng bắt đầu không yên phận, tay còn lần mò khắp người, Dương Hoa nín thở, vô thức nắm lấy cổ tay đối phương, nghi hoặc hỏi: "Ngươi sờ gì thế, Tiểu Kiều? Trên người ta có thứ gì à?"
Ờm...
Giờ mà nói "ta đang quyến rũ ngươi" thì có được không? Rõ ràng đưa tình tới tận nơi mà y như ném cái liếc mắt cho người mù! Rõ ràng thế rồi mà vẫn không hiểu?
Vu Kiều nghẹn lời, trong lòng mắng chửi cả tràng mà ngoài miệng không dám nói, chỉ có thể tự an ủi: chưa tới lúc thôi, không khí chưa chín, chưa thể xảy ra chuyện gì được.
"Không có gì cả, ngủ đi, ôm ta ngủ là được."
Cậu nhắm mắt, không nghĩ ngợi gì nữa — chuyện này chẳng phải vội, miễn là hai người còn ngủ chung một giường, chẳng lẽ còn sợ không xảy ra chuyện gì?
Rất nhanh, tự mình an ủi xong thì cũng chìm vào giấc ngủ, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ bên tai, cảm nhận bàn tay ngoan ngoãn đặt ở thắt lưng, cả người thả lỏng.
Nào ngờ cậu vừa ngủ, Dương Hoa lại mở mắt, khẽ dịch người cậu sang một bên rồi ra khỏi phòng. Nửa canh giờ sau mới quay lại, trên người còn mang theo hơi nước.
Một đêm ngủ ngon, hôm sau trời sáng rõ Vu Kiều mới tỉnh dậy, trên giường chỉ còn mình cậu.
Không biết hôm nay trong thôn có xe trâu lên trấn không, nếu không có thì Dương Hoa phải đi bộ.
Thực tế là Dương Hoa đúng là đi bộ ra trấn — sáng sớm trời còn mát, hơn nữa cũng không xa. Hắn thay bộ trường sam thư sinh hay mặc, cõng gùi đựng bút mực, bước chân nhẹ nhàng, nửa canh giờ sau đã đứng trước nhà Phương tiên sinh.
Phương tiên sinh đã ngoài bốn mươi, không giống mấy tú tài phu tử khác nghiêm khắc, mà nho nhã hòa nhã, dạy trò thì nghiêm mà không hà khắc, học trò đều kính mến, đặc biệt là với Dương Hoa — có thể nói là học trò đắc ý nhất của ông.
Ông biết rõ hoàn cảnh nhà Dương Hoa, từng không muốn nhận lễ nhập học, nhưng Dương Hoa giữ đúng lễ nghĩa, không chịu học không, vẫn giao lễ vật như bao người khác. Số ngày học ít nhất nhưng lại là người duy nhất một lần thi đã đỗ đồng sinh, nếu không có gì bất trắc thì kỳ thi Phủ tới đây chắc chắn cũng đỗ.
Hôm trước nghe Phương Tử Minh nói gặp Dương Hoa ở tiệm sách, ông đã trông đợi từ đấy đến giờ. Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Tử Minh: "Đại bá ơi, người xem kìa, Dương Hoa tới sớm quá!"
Phương tiên sinh ngẩng đầu lên, nét mặt dịu đi, thấy Dương Hoa đang bước vào sân, bước đi vững chãi, còn Phương Tử Minh thì nhảy nhót một bên, hào hứng không thôi.
"Thôi được rồi, bao giờ ngươi có thể được như Dương Hoa thì ta cũng mãn nguyện."
Dương Hoa chắp tay thi lễ cúi chào: "Phương tiên sinh, mấy ngày trước nhà học trò có chút việc nên trễ nải, làm phiền người lo lắng."
"Đứa nhỏ này lại khách sáo rồi, quay lại là tốt rồi. Con quay lại là chỗ ta lại có tấm gương. Còn mấy đứa khác, ngoài Tử Minh ra, chẳng đứa nào tập trung học hành cả, đặc biệt là đệ đệ của con ấy, ta nói cũng không nghe, ngày nào cũng ra ngoài chạy rong, mấy hôm nay ta còn chẳng thấy mặt đâu."
Dương Khánh Sinh cũng học ở đây, đã học hơn ba năm, vậy mà kỳ thi đồng sinh lần này vẫn trượt. Dù tuổi còn nhỏ, mới mười bảy, còn nhiều cơ hội phía trước.
Nhưng làm học trò thì quan trọng nhất là chuyên tâm chăm chỉ — mà gã chẳng được cái nào.
Dương Hoa bình thường ở trong thôn, chỉ có khi rảnh mới lên học, còn Dương Khánh Sinh thì ở lại trấn theo học tiên sinh. Hắn không rõ sinh hoạt hàng ngày của đệ đệ, nhưng đột nhiên lại nhớ tới lời Liễu Chu Chính nói hôm đi làm ruộng trước đó.
"Tiên sinh, đệ ấy không có ở đây, có phải lên huyện rồi không?"