Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 13: Sửa áo ngủ

Phu lang trẻ tuổi ấy cũng là người khéo tay, xem chốc lát liền tự mình thử, cọ cọ mấy lượt, một chiếc áo đã giặt sạch.

Y ngạc nhiên kêu "ối chao", trừng lớn mắt nhìn Vu Kiều: "Ta còn chưa dùng sức, đã giặt xong rồi."

Bên cạnh đã chen đầy người, ai cũng kéo kéo xem chiếc áo y vừa giặt.

Phu lang trẻ tuổi ấy họ Triệu, phu quân là thợ săn trong thôn, thường xuyên vào rừng, xiêm y không phải dính không phải nhựa cây thì cũng là máu súc vật, khó giặt vô cùng, bình thường dùng chày giặt đánh lâu nhất cũng là y.

Lần này cố ý chọn phần tay áo dơ nhất để thử, không ngờ vài lượt đã sạch bong.

Vài phụ nhân đứng bên thấy hiệu quả liền tranh nhau lên tiếng: "Kiều ca nhi, để ta thử với! Nhà ta từ hán tử tới hài tử, rồi cả cha mẹ chồng, y phục đều do ta giặt, vung chày đến nỗi hai cánh tay đau nhức."

"Ta cũng muốn thử, mấy hôm trước trẹo lưng, ngồi xổm cũng đau, nói gì tới việc đánh chày, ta thấy cái này đứng giặt cũng được!"

Mọi người ai nấy đều nhận ra cái tốt, tranh nhau muốn thử. Vu Kiều cũng không keo kiệt, để họ lần lượt dùng thử, không ai chê, người nào từng dùng rồi liền muốn lập tức vứt luôn cây chày trong tay.

Quả nhiên có người hỏi: "Kiều ca nhi, thứ này ngươi mua ở đâu thế? Có đắt lắm không? Ta cũng muốn mua một cái về dùng."

"Phải đó, ngươi nói đi mà. Sớm biết có món tốt thế này, ta đã mua từ lâu, đâu đến nỗi đánh chày đến phát bệnh."

Vài phụ nhân được thử rồi bèn tranh nhau nói, chợt nghe Vu Kiều ôn tồn bảo: "Là ta tự nghĩ ra, tự tay làm."

Các phụ nhân nhìn nhau, ngầm hiểu ý: "Hay là ngươi làm thêm vài cái bán cho tụi ta đi. Ngươi nhìn mà xem, cả thôn ai mà chẳng ngày ngày ra sông giặt đồ, mùa hè còn đỡ, nước sông ấm áp, chứ mùa đông thì nước lạnh buốt, tay tụi ta đều bị cước tay, nếu có cái này thì ở nhà cũng giặt được. Ngươi mà bán, trong thôn ai cũng muốn có một cái!"

"Đúng vậy, chỉ cần không quá đắt, ta chắc chắn mua."

Mọi người thi nhau mở miệng. Vu Kiều thu lại tấm ván giặt trong tay, vẻ mặt điềm đạm nghe họ nói. Không bao lâu đã có người lấy vài đồng tiền nhét vào tay cậu, tranh nhau đặt hàng, còn nài nỉ nếu có bán thì phải ưu tiên bán cho mình trước.

Vu Kiều nghĩ ngợi rồi đồng ý, nhưng không nhận tiền cọc, chỉ nói phải hỏi xem thợ mộc có thể làm hay không, bảo mọi người về nhà chờ tin.

Cậu bận rộn ở bờ sông mãi tới chiều, mặt trời sắp lặn.

Vương thợ mộc vừa làm xong một cái bàn thì thấy Vu Kiều xách ván giặt đến.

"Sao vậy? Món này không vừa ý hả? Đưa ta sửa lại chút."

Vu Kiều lắc đầu, nói rõ ý định, hỏi ông có người phụ giúp không, có thể làm hàng loạt ván giặt được không.

"Không thành vấn đề, hai đứa con ta đều biết làm, không thì cha ta nhàn rỗi cũng có thể làm. Thứ này dễ lắm, hồi tiểu nhi tử nhà ta mới học nghề còn làm ra mấy thứ tinh xảo hơn."

"Vậy ta đặt trước 50 cái, bao giờ xong được ạ?"

Vương thợ mộc tính sơ lượng gỗ trong nhà cùng mấy đơn đang làm dở, ước chừng xong rồi nói: "Chiều ngày kia tới lấy. Ngươi lấy nhiều, lại là phu lang của Dương Hoa, ta tính rẻ cho ngươi, 7 văn một cái được không?"

"Được, đa tạ Vương sư phó. Ta đặt cọc một ít."

Đều là người trong thôn, lại thêm Vương thợ mộc vẫn hay nhắc chuyện thân với Dương Hoa, chẳng sợ cậu quỵt nợ. Hai người coi như lập xong khế ước miệng, Vu Kiều đưa 30 văn đặt cọc, chuyện liền định xong.

Về đến nhà thì Dương Hoa cũng từ ruộng về.

Một ngày không gặp, thư sinh trước mắt đã bị nắng làm đỏ da, mấy lọn tóc mai bị mồ hôi thấm ướt dính vào tai, môi khô nứt, cánh tay lộ ra chi chít vết xước, có chỗ còn rướm máu.

Vu Kiều thấy vậy thì đau lòng, vội múc một thau nước ra sân cho hắn rửa mặt, lại lấy thảo dược dùng để đắp tay định lát nữa bôi cho hắn, xong rồi vào bếp mang thêm bát nước ra đưa Dương Hoa.

Chỉ trong chốc lát, thấy Kiều ca nhi chạy tới chạy lui mấy lượt, trong lòng Dương Hoa thấy ấm áp, đón bát nước rồi ngửa cổ uống một hơi, cạn sạch.

Quả thực làm việc cả một ngày dưới ruộng, hắn cũng khát. Sáng đi vội, lương khô chưa kịp chuẩn bị, cũng không mang theo nước, chạy tới chạy lui cũng phiền, cả ngày chỉ nhờ Liễu Chu Chính chia cho nửa miếng bánh khô ăn tạm đến tận tối.

"Ruộng cỏ nhổ xong hết chưa?" Vu Kiều cầm bát không hỏi, "Lần sau ta theo ngươi lên ruộng nhé, ngươi xem phơi nắng đến rộp mặt rồi kìa."

Dương Hoa xưa nay không câu nệ, huống chi một mẫu đất ấy cũng chẳng cần phu lang theo cùng, cách vài hôm đi nhổ cỏ một lần là được.

Những năm ở nhà họ Dương, từ sau khi nương mất, hắn còn nhỏ đã theo người ra đồng nhổ cỏ, mùa gặt thì cắt đậu phơi lúa, lớn lên càng không có lúc nào nhàn rỗi, mấy việc này đã làm quen tay, không thấy mệt chút nào.

"Gương mặt ta ngủ một đêm là hết, không cần thoa thuốc đâu. Sáng mai ngươi nhìn thử là biết."

Vu Kiều lại cúi sát ngắm nghía, quả thật không tróc da, đành múc thêm thau nước giếng để đó cho hắn đắp mặt, còn mình thì vào bếp nấu cơm.

Trong nhà còn trứng gà, Vu Kiều đập hai quả vào bột, khuấy thành hồ, chảo nóng đổ dầu, chưa bao lâu đã làm ra bảy tám cái bánh trứng.

Thêm món trứng hấp còn dư từ sáng, bữa tối coi như xong.

Lần này Vu Kiều cố ý đặt đĩa trứng hấp trước mặt Dương Hoa, không nói gì thêm, chỉ cong mắt nhìn hắn rồi lại nhìn đĩa trứng, chân mày khẽ nhướng.

Ý tứ quá rõ ràng, Dương Hoa không dám trái ý, nghĩ sáng nay Tiểu Kiều đã ăn đùi gà rồi, trứng này hắn ăn cũng được.

Bánh trứng thơm lừng vừa giải thèm vừa no bụng. Dương Hoa nhất định đòi rửa bát, Vu Kiều cũng không tranh, cầm ván giặt đưa cho hắn xem.

Nghe xong Dương Hoa cũng ngạc nhiên, thứ này thật sự hữu dụng đến vậy?

Nhưng thấy Vu Kiều chỉ vài lượt đã giặt sạch áo đi làm đồng của mình, vừa nhanh vừa sạch, hắn liền tin ngay.

"Tiểu Kiều tính bán bao nhiêu? Nếu là thứ đang hút hàng, bán cao chút mọi người cũng chịu mua."

"Vương thợ mộc nể mặt ngươi, chỉ lấy ta 7 văn. Hoa ca, ngươi nói ta bán 15 văn trong thôn có đắt không?" Vu Kiều lật qua lật lại tấm ván giặt, đôi mắt đen lấp lánh ánh linh quang.

"Thứ này vốn rẻ, cũng không cần kỹ thuật gì, thợ mộc thường đều làm được. Chúng ta bán chỉ là nắm thời cơ, lúc mới ra mắt mọi người thấy lạ thì bán nhanh kiếm chút lời. Đợi ai ai cũng làm được thì chẳng còn gì mới mẻ."

Dương Hoa biết phu lang mình không phải người nông cạn, mong phát tài nhờ bán ván giặt là không thể, nhưng kiếm ít bạc phụ giúp trong nhà cũng được, vậy thì làm thôi.

"Đồ hơn 10 văn, dân trong thôn vẫn mua được, chày giặt cũng phải 10 văn rồi. Nếu bán tốt, sau này ta cùng ngươi lên trấn bày sạp bán vài hôm."

Vu Kiều cũng từng nghĩ tới việc ra trấn bán, nghe nói trong thôn còn có người gánh hàng rong, hắn cũng có thể gửi bán, mình không tốn sức vẫn kiếm được tiền, lời ít cũng chẳng sao.

Chứng kiến phát minh nhỏ của Vu Kiều, về phòng rồi Dương Hoa lại ngạc nhiên thêm phen nữa.

Y phục lành lặn thế kia sao thành ra ngắn cũn?

"Tiểu Kiều, mai ta cùng ngươi lên trấn mua vải làm thêm mấy bộ đi, ngươi xem áo này còn mặc được sao?"

Dáng vẻ thành thật của Dương Hoa khiến phu lang bật cười, Vu Kiều dứt khoát cởi luôn quần áo thay sang đồ ngủ, trực tiếp cho hắn xem.

"Hoa ca, mặc nhiều thế ngủ nóng lắm. Ta mặc thế này mới mát, hè mặc ngắn, đông thì mặc dài. Ngươi nhìn quần của ngươi, ta đâu có sửa ngắn, ngươi muốn mặc quần ngắn thì ta sửa cho."

Áo quần ngắn làm lộ làn da trắng mịn của Vu Kiều, quần tới trên đầu gối, để lộ đôi chân thon dài. Áo cộc nách khoét sâu, lúc cử động thì ngực cũng lấp ló.

Giờ này trời chưa tối hẳn, trong phòng không thắp đèn dầu, Vu Kiều đã thay đồ xong cũng chẳng định ra sân, tất nhiên không sợ bị ai nhìn thấy.

Dương Hoa khoanh tay tựa vào cạnh bàn, mắt nhìn Vu Kiều, vô thức co ngón tay gãi nhẹ mép bàn, ánh mắt chẳng dời được, đành hỏi lấy lệ: "Y phục thế này ta chưa thấy bao giờ, có bất tiện không?"

Vu Kiều phẩy tay: "Chúng ta hai người ngủ với nhau, có gì mà bất tiện. Ta thấy mặc ít càng thoải mái."

Vừa nói xong cậu liền thấy không ổn, câu này sao nghe càng nói càng sai?

"Thôi mà, ngươi cứ mặc đi. Dù sao cũng chỉ có hai ta trong phòng, chẳng có ai khác. Với lại dễ giặt nữa."

Dương Hoa cảm giác nhiệt độ quanh mình tăng vọt, tóc còn chưa khô cũng như sắp bị hơi nóng hong khô luôn.

Hắn cũng nghe lời thay sang áo ngủ, rồi đi lấy nước nóng về giúp Vu Kiều gội đầu.

Hương bồ kết lan tỏa trong căn phòng nhỏ, hai người đều để trần cánh tay, làn da cứ thế vô tình chạm nhau rồi vội vã rời ra. Căn phòng vốn mát mẻ chẳng biết từ lúc nào đã trở nên nóng bức.

Vu Kiều ngồi bên giường lau tóc, càng lau càng thấy tóc dài quá, gần tới eo rồi. Nghĩ sau này phải lén cắt bớt, dài quá gội cũng bất tiện. Đang nghĩ thì có một bàn tay đón lấy khăn, rồi cảm giác tóc mình được quấn lại gọn gàng sau gáy.

Cậu đưa tay sờ thử, quả nhiên chạm vào cây trâm bạc, chính là cây Dương Hoa đòi về lúc phân gia.

"Đây chẳng phải vật nương ngươi để lại cho ngươi sao? Sao lại cài lên đầu ta?"

Dương Hoa nghe giọng mềm mại của người trước mặt, mắt rơi vào làn cổ trắng ngần, giọng trầm thấp từng chữ từng chữ: "Đây là nương ta để lại cho con dâu. Ngươi là phu lang của ta, món này vốn nên sớm tặng ngươi, mong Tiểu Kiều đừng chê."

Vu Kiều vui vẻ nhận lấy, trong lòng mừng rỡ, đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết. Cậu xoay người vòng tay ôm cổ hắn: "Cảm ơn Hoa ca."

Dương Hoa cười khẽ, cũng ôm lấy vòng eo mảnh mai ấy, cằm tựa lên vai cậu, không nói gì thêm.

Luồng hơi nóng kia lại trào lên, vòng tay hai người càng lúc càng siết chặt. Vu Kiều cảm thấy thở cũng khó khăn, chẳng biết là ngực ai đang đập thình thịch bên tai, nghe thôi cũng thấy tim nóng ran.

"Tiểu Kiều..."

Dương Hoa giọng khàn khàn vừa cất lên, bên ngoài đột nhiên có tiếng gọi, phá tan không khí mờ ám trong phòng.

"Dương Hoa có nhà không? Ta là Trương thẩm ở thôn Đông, cùng thôn với nhà mẹ đẻ phu lang ngươi đó!"

Vu Kiều không tiện thay đồ, đẩy Dương Hoa khoác áo ngoài ra xem.

Trương thẩm không vào nhà, đứng bên ngoài hàng rào nói: "Ta về thăm mẹ ruột thì gặp cha mẹ Kiều ca nhi, hai ông bà nhờ ta nhắn lời. Bảo là Kiều ca nhi gả đi hơn ba tháng rồi mà chưa về thăm nhà, chẳng biết có chuyện gì không, bảo mấy ngày nữa về một chuyến."

"Ta nhớ rồi, phiền thẩm quá."

Nhà mẹ đẻ Vu Kiều ở thôn bên, nhưng còn xa hơn từ Dương Liễu thôn tới trấn, đi bộ ít nhất hơn một canh giờ. Muốn về nhà còn phải tìm xe trâu ghé ngang.

Không khí trong nhà lại trở lại bình thường, hai người ngồi bên bàn cũng không thấy ngại ngùng.

Vu Kiều nghĩ nghĩ rồi nói: "Hoa ca, bằng không mai ta về một chuyến, có khi nhà có việc mà cha mẹ không tiện nói."

"Ta đi cùng ngươi. Thành thân rồi mà chưa về thăm, nếu để một mình ngươi về, chẳng phải sẽ bị người ta nói này nói nọ sao."

Dương Hoa thấy cậu gật đầu, chuyện về nhà mẹ đẻ coi như quyết định xong.

Thời gian còn sớm, cũng chưa buồn ngủ, hai người bèn thắp đèn dầu trên bậu cửa, trải giấy ra, lấy bút mực ra luyện chữ.