Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 63: Lại lọt vào mắt xanh của Vương gia

Nàng cắn chặt hàm răng trắng bóc lên bờ môi đỏ mọng tươi tắn, theo bản năng muốn trốn chạy, nhưng Tiểu điện hạ vẫn đang ngủ trưa, nàng có thể trốn đi đâu được?

Thế nhưng cơ thể nàng vẫn không tự chủ được mà lùi lại, cố thu mình né tránh.

Vân Tuế Vụ khẽ nheo đôi mắt lạnh, đôi môi mỏng mở ra: "Sao? Ngươi có gan bò lên giường, lại không có gan thừa nhận?"

"Bản vương hóa ra lại trở thành tên thị vệ chiếm tiện nghi của ngươi sao?"

Quả nhiên, Vương gia đã nghe thấy hết sạch rồi.

Liên Hương hoảng hốt giải thích, tay chân lạnh ngắt: "Không, không phải đâu Vương gia."

"Nô tỳ thân phận hèn mọn, lại là góa phụ đã sinh con, nếu để người ta biết nô tỳ bò lên giường Vương gia, chẳng phải là bôi nhọ thân phận của ngài sao, truyền ra ngoài sẽ tổn hại đến uy nghiêm của Vương gia."

Là sợ hủy hoại danh tiết của chính mình thì có?

Nhưng cũng phải nói, lời của tiểu góa phụ này vẫn có vài phần đạo lý. Thế gian đều biết hắn thanh lãnh lãnh dục, là một Diêm Vương mặt sắt, đối với những nữ nhân muốn leo giường dâng thân chưa bao giờ nương tay. Thậm chí có kẻ dùng đến mê tình hương, hắn đều trực tiếp xử tử.

Mà nàng - một nãi nương nhỏ bé, bất kể là vô tình hay hữu ý đi nhầm phòng, sau chuyện đó vẫn có thể bình an vô sự ở lại bên cạnh Thập An. Việc này tự nhiên sẽ chuốc lấy dị nghị, khiến người ta tưởng rằng đường đường là một Thân vương một nước lại có quan hệ mờ ám với một góa phụ đang trong thời kỳ thủ tiết.

Đôi mắt băng lạnh của Vân Tuế Vụ như hố đen sâu thẳm xoáy sâu vào người tiểu góa phụ, bờ môi mỏng khẽ mím. Hắn bắt đầu hoài nghi liệu có phải nàng cố ý hay không.

Nàng đã nghĩ đến điểm này, vậy tại sao... Có phải nàng vì muốn thủ tiết cả đời cho chồng, biết hắn quý là Thân vương sẽ không làm ra chuyện ép buộc góa phụ, nên mới luôn giả ngốc trước mặt hắn?

Ngón tay thon dài như ngọc của hắn chậm rãi vân vê chiếc nhẫn bạch ngọc, hàn khí từng chút một tỏa ra xung quanh, lạnh lẽo đến rợn người.

"Vương gia, nô tỳ... cũng là thực sự không còn cách nào khác mới bịa ra cái cớ đó, không phải cố ý... xin Vương gia thứ tội."

Liên Hương dập đầu xuống nền đất lạnh lẽo, một bên má bị chậu than bên cạnh nung đến đỏ bừng, nóng hổi. Giọng nói yếu ớt như tiếng mưa rơi đầy vẻ khiếp sợ, bất lực. Những giọt nước mắt trong vắt không ngừng đảo quanh trong hốc mắt.

Nếu không phải trước đó Vương gia đã cảnh cáo, nàng thực sự rất muốn xin ngài cho nàng về nhà. Nàng nhớ hồi tháng mười một khi Vương gia mới về phủ, ngài từng nói nếu nàng muốn về nhà thì có thể nói với ngài. Nhưng bây giờ rõ ràng là lời đó không còn tính nữa rồi.

"Hiện tại bên ngoài đều bàn tán xôn xao về chuyện ngày hôm đó của nô tỳ, còn nói sữa của nô tỳ là do... nhân tình thông cho..."

Những lời phía sau Liên Hương thực sự hổ thẹn không thốt nên lời, vành tai đỏ lựng. Có lẽ càng nghĩ càng thấy uất ức, đôi mắt nhanh chóng phủ một tầng sương mù, làm ướt đẫm hàng mi dài cong vút.

"Nô tỳ một lòng hầu hạ Tiểu điện hạ, vào Vương phủ đến nay ngoài Vương gia ra thì chẳng thấy nam nhân nào khác, lấy đâu ra nhân tình? Ngay cả nô tỳ cũng không biết người thông sữa cho mình là ai!"

Liên Hương thực sự uất ức tột cùng, phủ phục dưới đất, đôi vai nhỏ nhắn tròn trịa phập phồng theo nhịp thở. Chuyện này khiến nàng không khỏi nhớ tới lúc phu quân mới mất, anh trai chồng đuổi mẹ con nàng ra khỏi nhà cũng vì nàng sinh non, mà phu quân lại là kẻ ngốc. Họ khăng khăng rằng lúc nàng ngã xuống nước đã mất đi sự trong trắng, đứa trẻ sinh ra không phải là con của phu quân.

Nước mắt tủi nhục không ngừng lăn trong đôi mắt mọng nước, nàng cắn chặt môi để không cho nước mắt rơi xuống. Tại sao trên đời này luôn có những kẻ lòng dạ độc ác, lấy việc phỉ báng sự trong trắng quan trọng nhất của nữ nhi làm thú vui?

Câu nói này lại vô tình khiến chân mày Vân Tuế Vụ khẽ nhướng lên một cách không tự chủ. Có vẻ khá là hưởng thụ.

Tiểu góa phụ này cư nhiên ngoài hắn ra chưa từng thấy nam nhân nào khác! Điều này cho hắn một ảo giác rằng tiểu góa phụ đang âm thầm thủ tiết vì hắn.

"Ngươi... không biết?" Vân Tuế Vụ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, thản nhiên mở miệng. Ánh mắt mờ ảo của tiểu góa phụ tựa như nh** h** bị cơn mưa phùn Giang Nam vùi dập, khiến người ta không khỏi muốn che chở, xót xa vô cùng.

"Nô tỳ lúc đó bị bịt mắt, nô tỳ thực sự không biết..."

"Chỉ cảm thấy người đó tay rất lớn, lòng bàn tay có rất nhiều vết chai..." Liên Hương nhỏ giọng nói. Đôi mắt mềm mại khẽ ngước lên, rơi vào bàn tay thon dài ôn nhuận của Vương gia.

"Hình như cũng lớn bằng tay Vương gia, y phục bất phàm..." Dường như sực nhận ra mình đã mạo phạm Vương gia, Liên Hương vội vàng sợ hãi thu hồi ánh mắt.

Vân Tuế Vụ nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp. Nhưng tiểu góa phụ lại không nói nữa. Những đặc điểm của "bà đỡ" kia rất khớp với Vương gia, nhưng người đó tuyệt đối không phải Vương gia. Bởi vì hôm qua nàng vô tình biết được Vương gia cực kỳ ghét mùi sữa, đến mức chỉ ngửi thấy thôi cũng muốn buồn nôn. Làm sao ngài có thể nuốt thứ sữa đó của nàng vào bụng được chứ!

"Nô tỳ cũng đã hỏi nãi ma ma, nhưng nãi ma ma không chịu nói cho nô tỳ..." Liên Hương rất muốn hỏi Vương gia, nhưng nàng không dám. "Hiện giờ lời đồn khắp nơi, người ngoài nói nô tỳ không ra gì, nô tỳ có tâm muốn hầu hạ Tiểu điện hạ, nhưng..."

Nói đi nói lại, nàng vẫn là muốn về nhà, muốn rời khỏi Vương phủ.

Đôi mày vừa mới giãn ra của Vân Tuế Vụ lập tức lạnh xuống, đốt ngón tay siết chặt, khí thế toàn thân vô cùng lạnh lùng, hệt như băng tuyết vừa tan. Liên Hương không dám nói thêm một chữ nào nữa, khép nép thu mình lại, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi.

Đến tối, Liên Hương lại bị tắc sữa lần nữa, nhưng may mắn là không nghiêm trọng, tự mình có thể xoa bóp làm dịu đi. Chỉ là nhìn sắc mặt suy nhược của Thẩm nãi nương, cùng đôi mắt hoảng hốt mất hồn kia, Tiểu Phúc Quý cảm thấy cứ tiêu hao thế này mãi không phải là cách. Hắn bèn tìm đến nãi ma ma, kể lại hết những chuyện trước đó cho bà nghe.

"Nô tài tận tai nghe thấy Thẩm nãi nương nói là nguyện ý. Nhưng khổ nỗi Vương gia lại nổi giận vì bị tiểu nãi nương đâm trúng tâm sự, không hạ được mình, bỗng nhiên sinh ra thói kiêu ngạo, còn buông lời tàn nhẫn."

"Thẩm nãi nương vốn tính nhát gan, tâm tư đơn thuần, thật sự ghi tạc lời Vương gia trong lòng. Giờ đây Vương gia... vẫn đang tự mình hờn dỗi chính mình." Tiểu Phúc Quý nhíu chặt mày. Những ngày qua hắn đi theo sau Vương gia mà nơm nớp lo sợ, chỉ hận không thể đánh ngất Thẩm nãi nương rồi khiêng lên giường Vương gia cho xong chuyện. Nhưng nếu hắn làm thật, e là cả nhà hắn sẽ mất mạng.

"Đúng là đồ ngốc, nhưng lại vừa khéo lọt vào mắt xanh của Vương gia."

Vết thương ở lưng của nãi ma ma đã lành gần hết, ngày mai có thể dự tiệc bắt chu của Tiểu điện hạ như bình thường. Nghe Tiểu Phúc Quý nói xong, bà nheo đôi mắt đầy nếp nhăn, chậm rãi lên tiếng. So với việc nói Thẩm nãi nương ngốc, chi bằng nói nàng quá mực an phận và ngoan ngoãn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn