Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 61: Vương gia tự mình chuốc lấy bực bội

Khi nghe Thẩm nãi nương lắp bắp kể lại, đặc biệt là chuyện nàng suýt ngã xuống giường và chính Vương gia trong lúc ngủ say đã đưa tay kéo nàng lại, đôi mắt Tiểu Phúc Quý hận không thể khoan một lỗ trên đầu tiểu nãi nương này để xem bên trong chứa toàn bã đậu hay sao.

Vương gia là người kiêu ngạo, trọng thể diện đến thế, việc chủ động đưa tay kéo nàng trong lúc đó không nghi ngờ gì chính là đang trao cho nàng một cơ hội. Thế nhưng tiểu nãi nương này không hiểu, ngược lại còn dập đầu khẳng định mình "không có tâm tư bấu víu", chẳng khác nào vả vào mặt Vương gia một cú đau viếng, khiến ngài mất sạch mặt mũi.

Nếu đổi lại là người khác, cả đời này đừng hòng xuất hiện trước mặt Vương gia nữa. Hãy nhìn Bội cô cô mà xem, hầu hạ bên cạnh Vương gia ròng rã mười năm, chỉ vì một thoáng sơ suất mà bị Vương gia đuổi về kinh thành ngay trong đêm. Vậy mà Vương gia chỉ bắt Thẩm nãi nương ra ngoài lĩnh phạt. Đủ thấy ngài đối đãi với nàng khác biệt đến nhường nào.

"Thẩm nãi nương, Vương gia quý cao chí tôn, ung dung hoa quý, bị cô làm thức giấc mà vẫn lập tức đưa tay kéo cô lại, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ đâu..." Tiểu Phúc Quý hạ thấp giọng, ý tứ sâu xa nói.

Được nhắc nhở, Liên Hương dường như cũng nhận ra điều gì đó, nhưng ngay giây tiếp theo, nàng đã bóp nghẹt ý nghĩ ấy trong đầu.

"Vương gia coi trọng, thương yêu Tiểu điện hạ, chắc là ngài sợ nô tỳ ngã bị thương thì không ai hầu hạ Tiểu điện hạ, nên mới ra tay giúp đỡ thôi..." Liên Hương cảm thấy chính là như vậy, là Tiểu Phúc Quý công công hiểu lầm rồi.

Vương gia đối với nàng thực sự chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi. Trước đây biểu tỷ từng kể cho nàng nghe về Vương gia, những nữ tử ái mộ ngài đều có xuất thân cao quý, cầm kỳ thi họa tinh thông, dung mạo tuyệt thế. Có người thề thủ tiết vì ngài, có người bỏ ra mấy năm trời để chế tạo một cây cung tặng ngài, nhưng Vương gia vẫn chẳng mảy may đoái hoài, chưa từng nhìn thẳng một lần.

Thân phận nàng hèn mọn, lại là góa phụ có con, đến cả nam nhân chưa vợ nhà lành còn chẳng thèm nhìn, nói chi là Vương gia. Ước chừng lần trước Vương gia thả nàng đi cũng vì chán ghét nàng bẩn, làm nhục thân phận Thân vương của ngài. Sau đó ngài còn nghiêm giọng cảnh báo nàng đừng bấu víu, nàng sao dám mơ tưởng hão huyền?

Tiểu Phúc Quý nhìn đôi mắt trong veo không chút tạp niệm của tiểu nãi nương, nhất thời cạn lời. Quan trọng nhất là Vương gia chưa từng bày tỏ thái độ rõ ràng, cứ thích che che giấu giấu, không muốn thuộc hạ đoán định tâm tư. Bội cô cô chính là tấm gương tày liếp. Nếu hắn trực tiếp đâm thủng tầng giấy cửa sổ này mà để Vương gia biết, cái đầu của hắn chắc chắn sẽ lìa khỏi cổ.

Trong lòng Tiểu Phúc Quý vừa gấp vừa khổ, còn việc phạt Thẩm nãi nương thế nào cũng làm khó hắn. Phạt nhẹ thì không đủ uy nghiêm, phạt nặng thì... Cuối cùng cân nhắc hồi lâu, hắn chỉ phạt nàng một tháng tiền lương.

Đêm đó, Liên Hương túc trực ngoài cửa cả đêm không ngủ.

Sáng sớm Tiểu điện hạ tỉnh dậy, thấy Vương gia nằm cạnh liền phấn khích vỗ một phát vào mặt ngài. Dù Liên Hương kịp thời ngăn cản để móng tay đứa trẻ không cào rách vết thương đang đóng vảy trên khóe môi Vương gia, nhưng vẫn khiến ngài không vui. Ngài mở đôi mắt lạnh lùng lườm nàng một cái, còn phá lệ khiển trách nàng một câu. Điều này khiến các nãi nương và nha hoàn vào hầu hạ đều kinh ngạc vô cùng.

Những ngày sau đó, Vương gia ở lại với Tiểu điện hạ càng lâu thì dường như càng không hài lòng với Liên Hương. Ví dụ như khi Liên Hương đút bánh cho Tiểu điện hạ, vô ý làm rơi một miếng xuống đất, lập tức bị Vương gia mắng một trận.

Sắp đến ngày đầy năm của Tiểu điện hạ, món quà mũ đầu hổ mà ma ma giao cho nàng vẫn chưa xong vì Tiểu điện hạ cứ bám lấy nàng suốt. Vương gia biết chuyện liền sa sầm mặt mày, bắt nàng phải thức đêm làm cho xong. Liên Hương quỳ dưới đất, run rẩy vâng dạ.

Thức trắng cả đêm làm mũ, ban ngày nàng không có tinh thần chơi đùa với Tiểu điện hạ, vô tình ngáp vài cái. Chẳng may lại bị Vương gia bắt gặp, ngài nhíu mày khiển trách nàng hầu hạ không dụng tâm.

Có vẻ vì Tiểu điện hạ quá ỷ lại Liên Hương nên nàng càng bị khiển trách nhiều hơn. Ngay cả việc Tiểu điện hạ chưa biết gọi "Hoàng huynh" hay chưa biết đi, Vương gia cũng tự nhiên trút giận lên đầu nàng. Ai cũng biết trẻ con học nói bắt đầu từ "cha, mẹ", hai chữ "Hoàng huynh" thực sự quá khó với đứa trẻ. Còn chuyện biết đi thì mỗi đứa trẻ mỗi khác, lại đang giữa mùa đông mặc đồ dày cộm, đi lại tốn sức hơn nhiều.

Hiện tại nãi ma ma vẫn đang dưỡng thương, dù biết Liên Hương bị oan, bọn Tế Vũ, Tế Tuyết cũng không dám nói đỡ. Còn ba vị nãi nương kia thì chỉ mong Vương gia mắng nàng nhiều hơn, tốt nhất là đuổi nàng ra khỏi phủ. Tiểu điện hạ sắp chọn đồ vật đoán tương lai (bắt chu), ai mà chẳng muốn làm đại nãi nương để được theo ngài về kinh thành, ở trong cung điện huy hoàng. Chỉ cần Liên Hương đi, họ sẽ bớt đi một đối thủ lớn nhất.

Liên Hương hiểu rõ trước đây Vương gia nhẫn nhịn nàng muôn vàn, giờ ngài đã hết kiên nhẫn rồi. Nàng chỉ biết cúi đầu, cắn môi âm thầm chịu đựng, tiếp tục làm tốt bổn phận của mình. Mỗi lần Vương gia đến chơi với Tiểu điện hạ, nàng càng thêm cẩn mật, né được thì né, không né được thì cúi gằm mặt đứng một bên, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất. Dáng vẻ nhu nhược, sợ sệt ấy thực sự khiến người ta mủi lòng.

Tiểu Phúc Quý đứng bên cạnh thở dài thườn thượt. Bảo Vương gia bất mãn với Thẩm nãi nương ư? Nhưng ngài cũng chỉ mắng mỏ vài câu, chưa từng phạt nặng. Còn nếu nàng làm tốt việc gì, ví dụ như hôm kia dạy được Tiểu điện hạ gọi "Ca ca", Vương gia tuy không khen lấy một lời nhưng vẫn ban thưởng cho nàng.

Nói cho cùng, Vương gia đang tự mình chuốc lấy bực bội, đồng thời cũng giận Thẩm nãi nương không biết điều. Khổ nỗi Vương gia sĩ diện, bị đâm trúng tâm sự lại không chịu thừa nhận, còn buông lời tàn nhẫn. Mà Thẩm nãi nương tâm tư đơn giản lại coi lời đó là thánh chỉ, không dám vượt rào nửa phân vì sợ bị nhà chồng bỏ, sợ mất con.

Ngày hôm đó trời hửng nắng hiếm hoi, nắng ấm áp chiếu rọi, hoa mai đỏ ngoài cửa sổ nở rộ kiều diễm. Tiểu điện hạ đòi ra ngoài chơi, Liên Hương đành bế ngài ra hành lang sưởi nắng một lát. Một cơn gió thổi qua làm tuyết đọng trên cây rơi xuống đất, Tiểu điện hạ nhìn thấy thì cười rất vui vẻ.

Vừa lúc đó, Vương gia với gương mặt lạnh như tiền đi tới. Kể từ khi đi giết hổ trở về, sắc mặt ngài mỗi lần đến viện Lê Hoa chưa bao giờ tốt cả

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn