Nàng cứ như vậy nằm trên giường bị một kẻ nào đó khinh bạc... Nàng cảm thấy mình thực sự không thể sống nổi nữa.
Lồng ngực không ngừng phập phồng, nàng cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc, nhưng nước mắt đã sớm thấm ướt gò má trắng ngần khi nàng quay lưng đi. Đôi bàn tay cũng không kìm chế được mà run rẩy liên hồi. Nàng vẫn đang cố gắng tự trấn an bản thân, biết đâu kẻ đó không phải là một nam nhân thực sự, mà là một tiểu thái giám nào đó bên cạnh Vương gia thì sao?
Đúng lúc này, Vân Tuế Vụ khoác chiếc áo hạc bằng lông cáo đen bước vào, nha hoàn trong phòng lập tức quỳ xuống. Vì Tiểu điện hạ còn đang ngủ say, các nha hoàn không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, mãi cho đến khi Vân Tuế Vụ đi tới trước sập, Liên Hương mới kinh hãi nhận ra sự hiện diện của Vương gia.
Nàng hoảng loạn lau đi nước mắt, đôi mắt đỏ hoe quỳ sụp xuống, cơ thể yếu ớt như hoa lê không tự chủ được mà căng cứng, đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo siết chặt vạt áo trước mặt. Khi tà áo của Vân Tuế Vụ lướt qua, tiểu góa phụ như chim sợ cành cong nhanh chóng rụt người lại, run rẩy đầy sợ hãi. Dáng vẻ đó hệt như một người vợ hiền vừa bị lũ côn đồ lưu manh làm nhục.
Vân Tuế Vụ rủ mắt, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt đầy vẻ nhục nhã và luống cuống của nàng, trong lòng hiểu rõ, tiểu góa phụ này đã biết chuyện ngày hôm qua. Đôi mày vốn còn vương chút tuyết mỏng của hắn càng thêm băng lãnh, thanh hàn. Ngọn lửa than đang cháy rực trong phòng dường như bị dội một gáo nước lạnh tức thì, khiến Tiểu Phúc Quý đi phía sau không khỏi rùng mình một cái.
Tuy nhiên, đối với sự thay đổi trong chớp mắt này, Liên Hương đang quỳ dưới đất lại hoàn toàn không hay biết, nàng cúi gầm mặt, thu mình lại một góc, cầu nguyện Vương gia xem xong Tiểu điện hạ thì mau chóng rời đi.
"Vương... Vương gia, Tiểu điện hạ vừa mới bú xong rồi ngủ ạ." Liên Hương khẽ cắn bờ môi anh đào mềm mại, vì vừa mới khóc nên giọng nói vốn dĩ đã nhỏ nhẹ nay còn pha thêm chút nức nở nũng nịu, nghe mà mềm nhũn cả lòng người. Ý tứ trong lời nói là muốn nhắc rằng Tiểu điện hạ ngủ không sâu, hy vọng Vương gia đừng lưu lại quá lâu.
Thế nhưng, Tiểu Phúc Quý lại ngồi xuống vừa tháo giày tất cho Vương gia, vừa nói: "Vương gia đặc biệt tới đây để ngủ trưa cùng Tiểu điện hạ, từ nay về sau, Vương gia cũng sẽ thường xuyên ở cạnh người. Dù sao Vương gia cũng là hoàng huynh, Tiểu điện hạ tự nhiên phải ỷ lại vào ngài ấy hơn mới đúng."
Nói xong, hắn liền ra hiệu cho các nha hoàn lui ra ngoài.
Liên Hương sững sờ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe chứa đầy nước long lanh viết rõ sự chấn động và không hiểu, ngay sau đó bị sự kinh hoàng và vô thố nhấn chìm. Nếu như vậy, chẳng phải là sau này nàng phải thường xuyên ở chung một phòng với Vương gia sao? Mà Vương gia vốn thích yên tĩnh, không thích quá nhiều người hầu hạ bên cạnh, vậy lúc đó chẳng phải chỉ còn lại mình nàng?
Lồng ngực Liên Hương lúc này hoảng loạn dữ dội, gương mặt trắng bệch càng thêm yếu ớt, sự sợ hãi cực độ khiến thân hình đang quỳ của nàng lung lay sắp đổ.
Vân Tuế Vụ lạnh lùng nheo mắt, thu hết tất cả vào tầm mắt, ngón tay thon dài chậm rãi xoay chuyển chiếc nhẫn ngọc trắng trên ngón tay, đầy vẻ âm hàn và nguy hiểm. Sợ hắn đến thế sao, không muốn nhìn thấy hắn đến thế sao?
Khi cánh cửa sau lưng nhẹ nhàng khép lại, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh đến cực điểm, khoảnh khắc ấy giống như trong một hang động tối tăm trên vách núi, chỉ còn lại một mình Liên Hương đối mặt với một con mãnh thú. Sự ngạt thở khiến nàng gần như ngất lịm, cuối cùng nàng không thể chịu đựng thêm được nữa, hoặc là bản năng cầu sinh của con người đã khiến Liên Hương vốn nhút nhát, hèn mọn phải dập đầu xuống đất.
"Vương... Vương gia... Sắp tới Tiểu điện hạ sẽ tròn một tuổi, nô tỳ xuất thân thôn quê, ngoài việc có sữa tốt ra thì không bì kịp ba vị nãi nương khác về kinh nghiệm chăm sóc, sợ hầu hạ không chu toàn cho Tiểu điện hạ, khẩn xin Vương gia cho phép nô tỳ được rời khỏi Vương phủ sau khi Tiểu điện hạ tròn tuổi..."
Trán Liên Hương chạm xuống mặt thảm mềm mại, nàng lắp bắp nói, hai hàm răng không ngừng đánh vào nhau phát ra những tiếng "cạch cạch". Trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ.
Đuôi mắt vốn đã lạnh lùng của Vân Tuế Vụ trong nháy mắt trở nên u ám, quanh thân bao phủ bởi một tầng áp suất thấp băng giá, đôi mắt đen sâu không thấy đáy lạnh lùng quét qua cơ thể đang run rẩy của tiểu góa phụ. Ánh nhìn ấy hệt như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào máu thịt nàng, khiến sống lưng Liên Hương lạnh toát, hơi lạnh dọc theo huyết quản nhanh chóng lan ra tứ chi bách hài, hàm răng cắn chặt càng run rẩy dữ dội hơn.
Nàng biết mình chắc chắn đã chọc giận Vương gia, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác...
"Thẩm nãi nương, tối qua Vương gia thương xót cô thân thể suy nhược cả ngày không ăn uống gì, còn đặc biệt sai người làm cho cô bát canh gà đen táo đỏ, hôm nay cô lại đòi rời phủ... Cô thế này là quá không coi Vương gia ra gì rồi? Ngày thường Vương gia đối đãi với cô không tệ đâu..."
Tiểu Phúc Quý thầm kinh hãi, cảm thấy Thẩm nãi nương này thực sự quá gan lỳ. Vương gia càng bao dung nàng, không chấp nhặt với nàng, nàng lại càng được đà lấn tới. Vương gia vừa cho nàng một viên kẹo ngọt, nàng liền q*** t** đâm Vương gia một nhát, thật coi tính khí của Vương gia là làm từ bông vải chắc.
Tiểu Phúc Quý vừa dứt lời, Liên Hương lập tức hoảng loạn ngẩng đầu giải thích: "Nô... nô tỳ không dám..."
Đôi mắt trong trẻo đen nháy đúng lúc nhìn thấy mu bàn tay với vết xước móng tay của Vương gia, lời nói nghẹn lại, những suy đoán trước đó lập tức lấp đầy tâm trí. Gương mặt trắng bệch vì kinh hãi nay lại phủ lên một lớp đỏ dị thường.
Chính vì Vương gia đối đãi với nàng không tệ, nàng mới muốn rời khỏi Vương phủ. Trước đây nàng luôn nghĩ Vương gia vì thấy nàng hầu hạ Tiểu điện hạ tốt nên mới hào phóng ban thưởng. Đặc biệt là đêm Trung thu ở Vọng Nguyệt Lâu, Vương gia ban cho nàng cả một túi hạt vàng to như hạt trân châu, đó là số tiền mà một gia đình bình thường cả đời cũng không kiếm được. Bây giờ ngẫm lại, chỉ dựa vào biểu hiện của nàng ở Vọng Nguyệt Lâu, làm sao cần thưởng nhiều như thế, đây rõ ràng là mang một tầng ý tứ khác. Là nàng ngu ngốc, không hiểu, túi hạt vàng đó ngay từ đầu nàng đã không nên nhận.
Vân Tuế Vụ nhận ra ánh mắt đáng thương và vô thố của tiểu góa phụ đang dừng lại trên vết xước nơi mu bàn tay mình, hắn lạnh lùng nhếch môi.
"Nô tỳ... nô tỳ chỉ... chỉ là..." Liên Hương gần như cắn rách bờ môi mọng ướt át. Nàng muốn nói ra suy nghĩ thật lòng của mình, nhưng ngại có Tiểu Phúc Quý ở đó, nàng hổ thẹn không thốt nên lời, chỉ đành dùng đôi mắt đen lánh đỏ hoe, hệt như hoa lê trong mưa nhạt nhòa, đầy cầu khẩn và yếu đuối nhìn về phía Vương gia.
Hy vọng Vương gia có thể hiểu, và hy vọng Vương gia có thể buông tha cho nàng. Túi hạt vàng kia nàng có thể trả lại mà.