Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 48: Thông sữa

"Còn không mau đi tìm nàng ta tới đây?" Vân Tuế Vụ lạnh lùng nói, trong lời nói rõ ràng đã mang theo một tia nôn nóng.

"Nhưng... Thẩm nãi nương vẫn đang phát sốt, hơn nữa còn bị ho, nếu lại lây bệnh cho Tiểu điện hạ thì không tốt..."

Nếu có thể tìm được Thẩm nãi nương, bọn họ đã sớm đưa nàng đến rồi. Vân Tuế Vụ mím chặt môi, tiểu gia hỏa trong lòng càng khóc lóc tủi thân, khiến người ta xót xa, cơn giận trong lòng hắn lại càng bốc cao.

"Hơn nữa đại phu còn nói, cơn sốt cao của Thẩm nãi nương phần lớn là do tắc sữa gây ra. Nếu không thông sữa, dù có uống thuốc cũng không có tác dụng!" Một người khác lại tiếp lời.

"Nãi ma ma đã đích thân giúp Thẩm nãi nương thông sữa rồi, nhưng... dường như không mấy hiệu quả. Đại phu nói tình trạng của Thẩm nãi nương khá nghiêm trọng, tốt nhất là nên để trượng phu của nàng ấy... Sức lực của phụ nữ thực sự có hạn." Lục Liễu không dám nói tiếp đoạn sau.

Lồng ngực của Thẩm nãi nương giờ cứng như đá, không có đủ sức lực thì thực sự không thể bóp tan được.

Tiểu điện hạ tuy còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng lại có thể nhìn thấu biểu cảm của mọi người. Dường như biết Thẩm nãi nương không đến được, cậu bé khóc càng thêm xé lòng, mỗi khi há miệng dường như có thể thấy cả cuống phổi bên trong.

Vân Tuế Vụ hiếm khi dịu dàng dỗ dành, thế nhưng Tiểu điện hạ vừa trải qua kinh sợ đang cần nhất là cảm giác an toàn và sự ỷ lại quen thuộc, mà những thứ này chỉ có Thẩm nãi nương mới cho cậu được. Dù Vân Tuế Vụ là hoàng huynh ruột thịt cũng không xong, Tiểu điện hạ chỉ nhận mỗi Thẩm nãi nương.

Đúng lúc này, nãi ma ma mang theo một thân đầy sương tuyết bước vào. Không kịp lau đi lớp tuyết trên vai, bà vội lấy từ trong lòng ra một chiếc áo được bọc trong vải.

"Đây là y phục lót của Thẩm nãi nương, hãy đặt chiếc áo này lên người Tiểu điện hạ."

Tế Vũ vội vàng đón lấy, vừa mở ra, một mùi hương ngọt ngào pha lẫn hơi sữa nồng nàn của nữ tử xộc thẳng vào mũi Vân Tuế Vụ. Chiếc áo này tựa như có ma pháp, vừa đắp lên người, Tiểu điện hạ lập tức ngừng khóc, cái mũi nhỏ liều mạng hít hà mùi hương trên áo, bàn tay nhỏ còn nắm chặt lấy vạt áo không chịu buông.

Trẻ con nhạy cảm nhất là mùi vị, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Tiểu điện hạ tự nhiên không khóc nữa. Điều này khiến mọi người trong phòng không khỏi thở phào nhẹ nhôm.

Tiểu điện hạ tuy tạm thời yên tĩnh, nhưng đó không phải kế lâu dài, đây chỉ là sự an ủi nhất thời mà thôi. Có lẽ do từ lúc tỉnh lại chưa được bú sữa, lại khóc đến mệt lả, nên khi ngửi thấy mùi vị quen thuộc của Thẩm nãi nương, cậu bé cũng trở nên ngoan ngoãn. Các nãi nương ôm dỗ thêm vài câu, Tiểu điện hạ vừa ôm y phục của Thẩm nãi nương, vừa bú sữa (từ nãi nương khác).

Đợi mọi người vào trong hầu hạ Tiểu điện hạ, nãi ma ma mới với thần sắc ngưng trọng tiến lại hành lễ với Vương gia. Lúc nãy bà đã phí biết bao công sức, Thẩm nãi nương đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tiếng kêu thảm thiết không dứt, mà vẫn không cách nào thông được sữa.

"Vương gia, tình hình của Thẩm nãi nương hiện tại thực sự rất nghiêm trọng. Nếu không thông được sữa, cơn sốt trên người sẽ không hạ. Nô tỳ vốn định sai người đi tìm bà đỡ chuyên thông sữa, nhưng hiện giờ tuyết rơi quá lớn, đường sá khó đi, e là một hai ngày cũng không tìm được người về. Mà Tiểu điện hạ vừa bị kinh sợ chỉ đòi mỗi Thẩm nãi nương..."

Nãi ma ma lo lắng nói tiếp: "Nô tỳ nghĩ... hay là để Tiểu Phúc Quý công công đi một chuyến... nhanh chóng làm cho sữa thông ra."

Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, nãi ma ma sẽ không đưa ra hạ sách này. Đại phu đã nói sở dĩ cần trượng phu của phụ nữ là vì: một là trượng phu hiểu rõ đạo này, hai là nam nhân lòng bàn tay lớn, sức lực mạnh, quan trọng nhất là thân phận trượng phu là thuận tiện nhất.

Lồng ngực của Thẩm nãi nương hiện giờ chẳng khác gì cục đá, bà làm thế nào cũng không bóp nhúc nhích được. Càng vào sâu bên trong càng cứng ngắc, bên trong không thông thì bên ngoài thông cũng vô dụng. Hơn nữa, một trong những công đoạn quan trọng nhất chính là: Hút!

Đừng nói là Thẩm nãi nương không chịu, ngay cả bà cũng không thể hạ mình làm chuyện đó.

Vân Tuế Vụ rủ mắt nhìn nãi ma ma đang đầy vẻ lo lắng. Hắn hiểu tính cách nãi ma ma, nếu không phải tình thế thập phần nguy cấp, bà định sẽ không lộ ra thần sắc này.

"Nãi ma ma, ý bà là gì? Không lẽ định để nô tài đi giúp Thẩm nãi nương..." Tiểu Phúc Quý rốt cuộc vẫn còn trẻ, nghe xong mặt đỏ tía tai.

"Hiện tại cũng chỉ có thể làm thế thôi." Dù sao Tiểu Phúc Quý cũng không được tính là nam nhân thực thụ. Thực ra không nhất thiết phải là nam nhân, chỉ là nam nhân thì hiệu suất sẽ nhanh hơn một chút.

Lúc này Tiểu điện hạ quấy khóc dữ dội như vậy, nãi ma ma lòng nóng như lửa đốt, tự nhiên không muốn chờ thêm một giây nào. Nếu vì chuyện này mà khiến Tiểu điện hạ sinh bệnh giữa trời tuyết lớn thế này, bà biết ăn nói thế nào với Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương?

"Nhưng... chuyện này... nô tài đâu có biết làm..." Tiểu Phúc Quý không khỏi lắp bắp. Tuy hắn là một thái giám, nhưng Thẩm nãi nương lại là người Vương gia đã nhìn trúng.

"Có gì mà không biết? Chẳng qua là... ấn, xoa, vê, hút, chỉ cần làm tan các cục cứng bên trong là được..."

Tiểu Phúc Quý nghe xong càng hoảng sợ, vội vàng nhìn về phía Vương gia bên cạnh: "Ma ma thật khéo đùa, nô tài là một kẻ bị thiến, tay chân thô kệch, sao có thể làm việc này... Hay là để các nha hoàn đi là hợp nhất."

Thái giám tuy là người khiếm khuyết, nhưng cũng là người, cũng có d*c v*ng. Bình thường hầu hạ phi tần tắm rửa thì thôi đi, sao có thể để thái giám thân mật với một nữ tử như vậy. Nhất là khi đây là người phụ nữ Vương gia còn chưa có được, nếu hắn thực sự đi, e là sau này không còn mạng mà hầu hạ bên cạnh Vương gia nữa.

"Nếu để nha hoàn đi thì không biết đến bao giờ mới xong. Nô tỳ cũng muốn nhanh chóng thông sữa cho Thẩm nãi nương để nàng ấy còn đến hầu hạ Tiểu điện hạ!" Nãi ma ma đầy vẻ lo âu. "Chiếc áo mang mùi vị của nàng ấy chỉ dỗ dành được nhất thời, đến tối sợ là không dỗ được nữa. Lúc đó Tiểu điện hạ lại khóc nháo, không chịu uống sữa, thức trắng đêm, hạ nhân chịu được chứ Tiểu điện hạ còn nhỏ thế sao chịu nổi?"

Nói đến cuối, giọng nãi ma ma đã mang theo một tia run rẩy: "Chỉ có nhanh chóng thông sữa, hạ sốt cho Thẩm nãi nương..."

Vân Tuế Vụ khẽ mím môi, ngón tay thon dài m*n tr*n chiếc nhẫn ngọc trắng trên ngón tay, sau đó liếc mắt nhìn về phía Tiểu Phúc Quý.

Tiểu Phúc Quý như chợt nhận ra điều gì, vội vàng quỳ sụp xuống: "Vương gia, đó là nãi nương của Tiểu điện hạ, nô tài là một kẻ khiếm khuyết, sao có tư cách chạm vào đồ của Tiểu điện hạ, như vậy chẳng phải là làm nhục thân phận cao quý của ngài sao? Nếu Hoàng thượng và Hoàng hậu biết được, chắc chắn sẽ băm vằn nô tài ra mất!"

Lời Tiểu Phúc Quý nói khiến nãi ma ma đang cuống cuồng cũng sực nhớ ra điểm mấu chốt này. Phải rồi, đây là nãi nương của Tiểu điện hạ! Một thái giám thân phận thấp hèn chạm vào rồi, sao có thể để Tiểu điện hạ bú tiếp được nữa!

Nãi ma ma cũng vội vàng quỳ theo: "Là nô tỳ cân nhắc không chu toàn, xin Vương gia thứ tội."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn