Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 37: Là sói!

Cơn gió lạnh thấu xương thổi thốc vào mặt Liên Hương như dao cắt. Nàng cúi gằm mặt, run rẩy bế Tiểu điện hạ đi tới trước mặt Vương gia.

Mới chỉ qua hai ngày, dù vết đỏ trên mặt Liên Hương đã nhạt bớt nhưng hai bên má vẫn còn hơi sưng, tôn lên đôi lông mày thanh tú đang rủ xuống, trông càng thêm vẻ sở nảy đáng thương. Dáng vẻ ấy của nàng hệt như đang phải đem đứa con ruột thịt của mình đi cho người khác vậy.

Vân Tuế Vụ ánh mắt lạnh lẽo, thờ ơ nhìn dãy núi trập trùng phía xa, hai tay vẫn lồng trong tay áo choàng gấm. Phải đến khi tiểu thái giám Phúc Quý bên cạnh đưa tay đón lấy Tiểu điện hạ từ vòng tay Liên Hương, hắn mới khẽ rủ mắt, đưa tay bế lấy đứa trẻ vào lòng.

Trên sườn dốc phủ một lớp băng trắng xóa, chỉ cần leo vài bước là sẽ trượt chân, nên Vương gia thường trực tiếp dùng khinh công bế Tiểu điện hạ bay thẳng l*n đ*nh dốc. Các nãi nương và nha hoàn chỉ đứng dưới chân dốc chờ ngài trượt xuống.

Thế nhưng Tiểu điện hạ đã mấy ngày không gặp Liên Hương nên vô cùng bám người, nửa bước cũng không chịu để nàng rời khỏi tầm mắt. Vân Tuế Vụ vừa định thi triển khinh công, Tiểu điện hạ lập tức "ư ừ" kêu lên, cái đầu nhỏ nhất quyết không chịu rúc vào áo choàng của Vương gia, đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm vào Liên Hương. Rồi ngài lại ngửa mặt lên nhìn hoàng huynh của mình, không ngừng ra hiệu đòi mang theo cả nãi nương.

Vân Tuế Vụ chỉ hơi cúi mắt nhìn Tiểu điện hạ một cái, rồi tiếp tục bước về phía trước.

Tiểu điện hạ lập tức không vui, đôi chân nhỏ đạp loạn xạ, vặn vẹo thân mình, mắt nhìn thẳng về phía Liên Hương, cuống quýt đến mức bật ra tiếng: "Mẫu... mẫu..."

Liên Hương vội vàng chạy theo, dỗ dành: "Tiểu điện hạ, nô tỳ ở đây... nô tỳ ở dưới dốc chờ ngài..."

Tiến thêm vài bước nữa là lên đến sườn dốc, Liên Hương khó khăn đi được hai bước đã trượt chân ngã xuống.

"Mẫu... mẫu..." Tiểu điện hạ thấy nguyện vọng không thành thì cuống cuồng kêu to, miệng méo xệch sắp khóc đến nơi.

"Vương gia, Tiểu điện hạ dường như muốn Thẩm nãi nương cùng đi ạ!" Đào Nhụy vội vàng lên tiếng.

Vân Tuế Vụ không có ý định dừng lại, nhưng Tiểu điện hạ trong lòng lại càng quấy dữ dội hơn, bắt đầu khóc "oa oa".

"Vương gia, bên ngoài gió lớn thế này, Tiểu điện hạ khóc sẽ dễ bị nhiễm lạnh lắm." Lục Liễu cũng theo sát nói thêm, gương mặt đầy vẻ xót xa cho Tiểu điện hạ.

Tiểu điện hạ cũng thông minh tuyệt đỉnh, lập tức nhắm nghiền mắt lại mà gào khóc khô, ra bộ nếu không mang nãi nương đi cùng thì sẽ gào mãi không thôi.

Vân Tuế Vụ vốn không phải hạng người hay nuông chiều em trai. Đã thích nãi nương đến thế, vậy thì để ngài ở lại cùng nàng ta luôn cho xong. Hắn trực tiếp ra lệnh cho Đào Nhụy bế Tiểu điện hạ đi, còn mình thì bước về phía hố câu cá đã đục sẵn. Rõ ràng là ngài không định đưa Tiểu điện hạ đi trượt băng nữa.

Vừa quay lại vòng tay Liên Hương, Tiểu điện hạ nhận ra hoàng huynh đã bỏ đi, lập tức há miệng khóc rống lên. Khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, khiến ai nhìn cũng thấy đau lòng thấu tận tâm can. Liên Hương lại càng sợ gió lạnh thốc vào miệng làm ngài đổ bệnh, nàng biết Vương gia chán ghét mình, không muốn nhìn thấy mình, nên chỉ biết ôm chặt Tiểu điện hạ vào lòng mà dỗ dành.

Đào Nhụy và Lục Liễu cầm đủ thứ đồ chơi vây quanh, nhưng Tiểu điện hạ ý thức được hoàng huynh sẽ không đưa mình đi chơi thật, tiếng khóc càng lúc càng lớn, mặt đỏ bừng lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi, vừa đáng thương vừa thê thảm. Tiếng khóc vang dội khắp thung lũng rộng lớn.

"Đưa cho bổn vương!" Rốt cuộc cũng là đứa con út của phụ hoàng mẫu hậu, là em trai ruột thịt của mình, vị Vân Tuế Vụ vốn lãnh ngạo bất tuân đành phải quay trở lại, gương mặt lạnh như tiền. Hắn bế lấy Tiểu điện hạ từ tay Liên Hương.

"Làm một nãi nương mà ngay cả chuyện nhỏ này cũng không làm tốt." Ánh mắt sắc lẹm của Vân Tuế Vụ quẹt qua mặt Liên Hương như một nhát dao, giọng nói trầm xuống đầy nghiêm khắc.

Liên Hương sợ hãi rụt cổ không dám ho một tiếng. Sau đó, hắn ra lệnh cho hộ vệ đưa cả Liên Hương l*n đ*nh dốc.

Lần này Tiểu điện hạ đạt được ý nguyện, lập tức nín bặt, bình thản rúc vào lòng Vương gia, đem hết nước mắt nước mũi quệt sạch lên y phục của ngài.

Lên đến đỉnh dốc, mọi người mới biết mục đích thực sự của Tiểu điện hạ: Ngài muốn Thẩm nãi nương bế mình ngồi lên xe trượt rồi lao xuống dốc. Thế nhưng làm sao được? Sườn dốc này tuy không quá dốc nhưng lại rất dài, Tiểu điện h* th*n phận cao quý, lại còn nhỏ như vậy, Vương gia sao có thể để một nãi nương bế ngài trượt xuống như thế? Ngay cả hộ vệ võ công cao cường ngài còn chẳng yên tâm.

Vân Tuế Vụ đanh mặt lại, nhưng Tiểu điện hạ cứ dùng đôi mắt ngây thơ vô số tội nhìn chằm chằm hoàng huynh, đòi sang vòng tay nãi nương. Liên Hương rút trong người ra chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau sạch nước mũi cho Tiểu điện hạ. Trên khăn vương mùi sữa nồng nàn xen lẫn hương thơm ấm áp từ cơ thể nàng, gió thổi qua đưa mùi hương ấy lọt thẳng vào mũi Vân Tuế Vụ.

"A a... ô ô..." Tiểu điện hạ bắt đầu nôn nóng thúc giục, dang rộng hai tay đòi Liên Hương bế.

Liên Hương dĩ nhiên không dám, hơn nữa sườn dốc dài thế này nàng cũng thấy sợ, chỉ biết nhỏ giọng dỗ dành. Nhưng gió trên đỉnh dốc quá lớn, lời nàng vừa ra khỏi miệng đã bị gió cuốn đi mất, Tiểu điện hạ căn bản không nghe thấy gì.

Vân Tuế Vụ sải chân dài bước tới, bế Tiểu điện hạ ngồi vào trong xe trượt. Tiểu điện hạ lập tức la hét, nhất quyết không chịu vùi đầu vào lòng Vương gia, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó, mắt lại rơm rớm. Giữa trời băng tuyết này, gió lạnh cứ thốc vào miệng trẻ nhỏ, nếu vì nàng mà Tiểu điện hạ sinh bệnh, nàng gánh không nổi trách nhiệm này.

"Cầu Vương gia... ngài hãy mang... mang nô tỳ theo với, để nô tỳ bế Tiểu điện hạ." Liên Hương quỳ thụp xuống, nghiến chặt răng lấy hết can đảm thưa với Vương gia. Gió lạnh thổi má nàng đỏ rực, tai lạnh cóng đến tê dại. Một luồng sương trắng phả ra từ miệng nàng như màn mưa bụi Giang Nam, khi sương tan đi, đôi mắt long lanh trong trẻo ấy hiện ra ngay trước mắt hắn.

Vân Tuế Vụ mím chặt môi, nhìn đôi mắt như chứa cả làn nước mùa thu đang khẩn khoản nài van của tiểu góa phụ, một lúc sau mới lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Lên đi."

Liên Hương bế Tiểu điện hạ ngồi vào xe trượt, còn Vương gia ngồi ngay phía sau nàng. Theo đà đẩy của hộ vệ, chiếc xe lao xuống dốc, cả người Liên Hương mất kiểm soát ngả ra sau, tựa hẳn vào lồng ngực Vương gia. Gió rít gào bên tai, kim châm vào mặt khiến nàng không mở nổi mắt, nhưng Tiểu điện hạ trốn trong lớp áo choàng chắn gió dày cộp lại cười khanh khách đầy thích thú.

Tốc độ trượt cực nhanh khiến toàn thân Liên Hương căng cứng, đầu óc trống rỗng. Đúng lúc này, một bóng xám đột ngột lao ra từ đống cỏ khô phủ tuyết bên cạnh đường trượt!

Là sói!

"A..." Liên Hương hét lên một tiếng kinh hãi, dùng sức ôm chặt Tiểu điện hạ vào lòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn