Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 22: Cùng tắm suối nước nóng

"Chỉ cần muội hầu hạ Tiểu điện hạ cho tốt, được Vương gia tán thưởng, công nhận công lao của muội thì không ai dám làm gì muội cả!" Tế Vũ ghé sát tai Liên Hương nhỏ giọng dặn dò.

Biểu tỷ trước khi đi cũng đã dặn nàng như vậy. Chỉ có chăm sóc tốt cho Tiểu điện hạ, nàng mới có thể nói đỡ cho biểu tỷ trước mặt Nãi ma ma và Vương gia, xin Vương gia sớm đón biểu tỷ về phủ. Liên Hương vốn tính tình không tranh giành, nhưng lần này vì để biểu tỷ sớm được trở về, nàng khẽ gật đầu, thầm hạ quyết tâm.

Mãi đến khi trời tối mịt, đoàn người mới tới được trang viên suối nước nóng. Suốt dọc đường đi, Tiểu điện hạ vô cùng phấn khích nhưng cũng rất ngoan, không hề quấy khóc, bú no là ngủ, tỉnh dậy thì tự mình chơi trên đệm mềm ấm áp, chơi chán lại tựa vào gối mềm mà thiếp đi.

Lúc nghỉ giữa chừng, Vương gia có ghé qua xem, Triệu nãi nương và Tiền nãi nương đều tranh nhau chen đến trước mặt Tiểu điện hạ để chơi cùng ngài. Lý nãi nương vì say xe nên đã sang ngồi ở một cỗ xe ngựa khác. Liên Hương vốn đang chơi cùng Tiểu điện hạ, thoắt cái đã bị hai vị nãi nương gạt sang góc xe, thậm chí cả người nàng cũng bị Tiền nãi nương che khuất.

Vân Tuế Vụ đưa mắt quét một lượt trong cỗ xe rộng rãi, thấy Tiểu điện hạ ngồi xe đường dài mà không có vẻ gì khó chịu thì mới sai người hạ rèm xuống.

Đến trang viên suối nước nóng, Tiền nãi nương không nhường nhịn ai, vội bế Tiểu điện hạ xuống xe, Triệu nãi nương không tranh được chỉ đành bĩu môi đi theo sau. Vừa bế Tiểu điện hạ vào Lê Hoa viện, đứa nhỏ đang ngủ bỗng bừng tỉnh. Đối diện với môi trường mới, đôi mắt đen láy cứ đảo liên tục, ngài ấy không chịu nằm yên trên giường mà đòi nãi nương bế đi khắp nơi quan sát.

Dù xe ngựa của Tiểu điện hạ có rộng rãi thoải mái đến đâu thì ngồi suốt một ngày ai cũng chịu không thấu, xương cốt gần như cứng đờ. Thấy trời đã muộn, Vương gia cũng sắp nghỉ ngơi, Triệu nãi nương và Tiền nãi nương dứt khoát đẩy ca trực đêm cho Liên Hương và Lý nãi nương. Chờ nha hoàn mang hết đồ đạc từ xe vào phòng, hai bà ta báo với Nãi ma ma một tiếng rồi về phòng ngủ sớm.

Lý nãi nương say xe nặng, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn nên nhờ Liên Hương trực nửa đêm đầu, bà sẽ trực nửa đêm sau.

"Ầy, chỉ có muội là thật thà. Tiểu điện hạ ngủ trên xe lâu rồi, giờ đang sung sức lắm, đến nửa đêm chắc gì đã chịu ngủ." Tế Vũ trải xong giường chiếu liền đi tới.

Liên Hương mím môi cười: "Không sao, biểu tỷ không có ở đây, muội tự nhiên phải chăm sóc Tiểu điện hạ chu đáo." Nói rồi nàng bế Tiểu điện hạ đi loanh quanh trong phòng.

"Tiểu điện hạ dậy rồi à?" Bội cô cô vừa bước vào đã thấy gương mặt hăng hái của đứa nhỏ, ngài ấy cứ "ê a" ra lệnh cho Liên Hương bế đi tới đi lui. Bà mỉm cười tiến lại gần, nhìn gương mặt giống hệt Hoàng thượng nhưng đầy vẻ thông minh, đáng yêu, lòng bà như tan chảy: "Tiểu điện hạ tỉnh rồi thì nô tỳ đưa ngài đi tắm suối nước nóng, chơi 'vẩy nước' nhé?"

Tiểu điện hạ rõ ràng nghe hiểu hai chữ "vẩy nước", ngài liền quay đầu phát ra tiếng "y", đôi mắt đen láy xoay tròn, phấn khích đến mức chảy cả nước dãi. Bội cô cô sai nha hoàn thu dọn ít quần áo rồi dẫn Thẩm nãi nương đến thang thất (phòng tắm).

Vì trang viên được xây dựng ngay trên mạch suối nước nóng nên nhiệt độ bên trong ấm áp hơn hẳn bên ngoài. Thậm chí dưới chân tường phòng tắm còn mọc lên không ít cỏ xanh, mang lại chút sắc màu cho mùa đông lạnh lẽo. Bước vào bên trong, không khí ấm áp như mùa xuân, thoang thoảng mùi lưu huỳnh nhạt.

Bội cô cô đẩy một cánh cửa ra, trước mặt là lối đi lát bằng những phiến đá bằng phẳng, sạch sẽ, bên tai vang lên tiếng nước chảy róc rách: "Cởi giày tất ra đi!"

Tiểu điện hạ nghe thấy tiếng nước thì phấn khích không thôi, hai mắt tìm kiếm khắp nơi. Sau khi đi vòng qua bức bình phong gỗ tử đàn thêu hoa điểu, một bể nước vuông vắn hiện ra trước mắt, hơi nước lượn lờ như sương khói, nước suối không ngừng phun ra từ miệng mấy pho tượng thần thú.

"O o o..." Tiểu điện hạ lập tức reo lên, người trong lòng Liên Hương cứ vặn vẹo không thôi, hận không thể nhảy ùm một cái từ tay nàng xuống nước.

"Xem Tiểu điện hạ vui chưa kìa." Bội cô cô cười liên tục, bảo Tế Vũ và Tế Tuyết c** q**n áo cho ngài rồi đặt đứa nhỏ tr*n tr** vào bể. Vừa xuống nước, Tiểu điện hạ liền như con cá nhỏ, vỗ nước tung tóe khắp nơi, cứ như Na Tra náo hải, khiến mặt nước xáo động dữ dội.

Liên Hương, Tế Vũ và Tế Tuyết đều bị nước bắn ướt hết lớp áo khoác bên ngoài. Bể nước này có vẻ là do Vương gia đặc biệt sai người xây cho Tiểu điện hạ, bể rất lớn, chia làm hai tầng. Tầng bên trong hình hoa sen, nước không sâu, đặt đứa nhỏ vào thì nước chỉ cao đến bụng ngài. Trên thành đá trong tầm tay ngài còn tạc rất nhiều hình thù vịt con, thỏ con, heo con để ngài cầm chơi. Tiểu điện hạ tay trái một con, tay phải một con, chơi đùa vui vẻ, tiếng cười giòn tan.

Điều này giúp Liên Hương và mọi người đỡ vất vả hơn nhiều. Bình thường tắm cho ngài là khó nhất, lần nào cũng khiến họ ướt sũng. Giờ họ chỉ cần cởi lớp áo khoác, xắn tay áo và ống quần lên để chơi cùng ngài là được.

Đang lúc họ vốc nước ấm dội lên thân hình bụ bẫm của Tiểu điện hạ, Bội cô cô bất ngờ cúi người hành lễ: "Vương gia..."

Cả ba người giật mình, quay lại liền thấy Vương gia diện một bộ trường bào gấm vân màu nguyệt bạch đơn giản, tóc đen búi cao, mặt đẹp như ngọc, phong thái tuấn lãng. Ngài đi chân trần đứng trên phiến đá, dưới làn hơi nước mỏng manh toát lên vẻ đẹp xuất trần, ma mị đến lạ kỳ.

Cảnh tượng ấy khiến người ta nghẹt thở, quên cả hít thở. Liên Hương cùng hai nha hoàn vội vã quỳ xuống hành lễ.

Vân Tuế Vụ chắp tay sau lưng đi thẳng tới, tà áo phất phơ. Liên Hương thấy đôi bàn chân thon dài, trắng trẻo của Vương gia bước qua phiến đá trước mặt mình, rồi dừng lại ngay sát nàng.

Sự hiện diện ấy khiến Liên Hương vô cùng căng thẳng và cục cằn, gương mặt nhanh chóng đỏ ửng lên như được thoa một lớp phấn hồng. Nàng cảm thấy chân tay không biết để vào đâu, và cho đến tận lúc này nàng mới sực nhận ra, tay áo và ống quần của mình đều đang xắn cao.

Hai bắp chân thon thả, trắng nõn cùng đôi bàn chân ngọc ngà, ửng hồng đều đang lộ ra hoàn toàn không có gì che chắn.

Mặt Liên Hương nóng như lửa đốt, nàng xấu hổ đến mức cảm giác như mình đang bị l*t s*ch y phục rồi ném ra giữa đường cho thiên hạ nhìn vậy. Nàng luống cuống tay chân, vội vàng kéo ống quần xuống, mưu đồ che đi đôi chân đang lộ ra bên ngoài. Ngược lại, Tế Vũ và Tế Tuyết không hề có phản ứng gì lạ, vẫn cung kính quỳ trên đất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn