Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 11: Tiểu đồ tử này thật thông minh

"Ừm..." Vân Tuế Vụ khẽ nhướng cằm, lắc lắc chén rượu rỗng trong tay, ra hiệu cho Liên Hương rót đầy thêm một chén nữa.

Liên Hương vội cúi đầu, dùng cả hai tay đón lấy, đầu ngón tay thanh mảnh không kìm được mà run rẩy. Nàng xoay người rót đầy rượu, rồi lại cúi gầm mặt, dâng chén đến trước mặt Vương gia, tuyệt nhiên không dám ngẩng đầu lên. Chẳng rõ nàng đang sợ điều gì, rõ ràng hắn đâu có so đo với nàng, chẳng phải sao?

"Ngươi quả nhiên rất hiểu Thập An, ngài ấy chỉ cần liếc mắt một cái, ngươi đã biết ngài ấy muốn gì." Vân Tuế Vụ nhấp một ngụm rượu hoa quế, ánh mắt lướt qua hàng chân mày đang rũ xuống của nàng.

Đến tận lúc này, khóe mắt nàng vẫn còn ửng hồng, hàng mi vẫn còn vương nét ẩm ướt, khẽ chớp động như những vì tinh tú trên cao, long lanh sinh động. Hắn chợt thấy chén rượu hoa quế trong tay dường như ngọt ngào và dễ uống hơn hẳn lệ thường.

"Nô tỳ chỉ là làm tròn bổn phận của mình. Chỉ cần dụng tâm hầu hạ Tiểu điện hạ, ai cũng có thể thấu hiểu tâm ý của ngài ấy thôi ạ." Lòng Liên Hương vẫn thấp thỏm không yên, lời đáp vô cùng cẩn trọng. Nhưng nàng cũng thừa hiểu Vương gia yêu thương Tiểu điện hạ như vậy, hẳn là rất thích nghe những lời tán tụng đứa trẻ này.

Thế là nàng nói tiếp: "Hơn nữa, Tiểu điện hạ vô cùng thông minh. Tuy chưa biết nói nhưng ngài ấy đã hiểu được ý của người lớn rồi. Mỗi khi thay tã cho Tiểu điện hạ, nô tỳ thường phát ra tiếng 'tặc tặc' để dỗ dành. Có một lần nô tỳ vào ca trực, Tiểu điện hạ thấy khó chịu, cứ nhìn nô tỳ phát ra âm thanh giống như 'tặc tặc'. Nô tỳ mở tã ra thì phát hiện bên trong vướng một sợi tóc nhỏ khiến ngài ấy không thoải mái... Thay tã mới xong, Tiểu điện hạ liền cười tươi trở lại ngay..."

Chuyện này nàng từng kể với Nãi ma ma và được bà khen ngợi, ngược lại, Tiền nãi nương — người phụ trách thay tã lúc đó — đã bị quở trách một trận.

"Tiểu đồ tử này quả là thông minh." Ngay từ khi Thập An mới chào đời, Phụ hoàng đã từng xem cốt cách cho ngài ấy, khen ngợi là căn cốt kỳ tài, là một nhân tài luyện võ hiếm có. Nay mới hơn bảy tháng tuổi đã biết ra hiệu cho người lớn, rõ ràng là sớm phát triển, vô cùng lanh lợi.

Đồng thời, hắn cũng cảm thấy tiểu góa phụ này thật thú vị. Hắn luôn cho rằng hạng người có nhan sắc như nàng, lại sớm mất chồng, định bụng sẽ chẳng chịu an phận thủ thường làm một nãi nương đâu. Giống như biểu tỷ của nàng vậy, hễ có cơ hội là muốn trèo cao. Đặc biệt là sau chuyện xảy ra vào buổi trưa mùa hạ năm ấy, nàng hoàn toàn có thể mượn cơ hội này mà sà vào lòng hắn.

Hắn cũng đã từng chờ đợi nàng làm thế... Không phải vì hắn mong muốn, mà là trong nhận thức của hắn, có nữ nhân nào lại không muốn leo lên giường của một bậc thân vương đương triều như hắn chứ?

Thế nhưng nàng không làm vậy. Chẳng những không có ý đồ kia, mà ngược lại, toàn bộ tâm trí nàng đều đặt trên người Tiểu điện hạ, tích cực phô diễn cho hắn thấy nàng hầu hạ đứa trẻ tốt thế nào. Tâm tư của nàng đơn giản mà chuyên nhất đến lạ lùng: chỉ muốn làm tốt công việc nãi nương, ngoài ra không màng chuyện khác.

Còn về chuyện buổi trưa mùa hạ đó, nàng dường như đã quên sạch rồi. Là thực sự quên sao?

Liên Hương kể thêm vài chuyện thông minh, đáng yêu và ngoan ngoãn của Tiểu điện hạ. Là nãi nương, chuyện về tiểu chủ tử nàng kể cả ngày cũng không hết. Vân Tuế Vụ vừa nhâm nhi rượu vừa im lặng lắng nghe, rõ ràng là rất hưởng thụ. Quan trọng hơn hết là giọng nói của tiểu góa phụ này rất êm tai, tựa như làn mưa bụi Giang Nam, vừa mềm mại dịu dàng lại vừa thanh khiết ngọt ngào.

Trăng thanh gió mát, hương rượu nồng đượm, dường như trong không trung đều vương vấn mùi hoa quế nồng nàn. Thấy Vương gia nghe đến nhập tâm, Liên Hương càng kể chi tiết hơn, ngay cả những chuyện xấu hổ hay những lúc Tiểu điện hạ nghịch ngợm phá phách cũng kể ra hết. Nhắc đến những chuyện này, nàng không tự chủ được mà khẽ cười, lúm đồng tiền hiện lên ngọt lịm.

Trong lúm đồng tiền ấy không có rượu, nhưng Vân Tuế Vụ nhìn vào lại thấy mình như hơi say.

Đúng lúc này, giọng nói của Liên Hương đột ngột ngừng lại, ý cười trên mặt biến mất, thay vào đó là vẻ rụt rè và cẩn mật: "Vương gia, Tiểu điện hạ hình như buồn ngủ rồi ạ."

Vân Tuế Vụ bấy giờ mới nhìn xuống Tiểu điện hạ đang ngồi trong lòng mình, đứa trẻ há miệng ngáp ngắn ngáp dài, đôi mắt lim dim sắp nhắm.

"Vương gia, nô tỳ xin phép đưa Tiểu điện hạ về đi ngủ ạ."

Vân Tuế Vụ theo thói quen đưa tay sờ chiếc nhẫn bạch ngọc trên đốt ngón tay nhưng lại sờ vào khoảng không. Hắn bấy giờ mới sực nhớ chiếc nhẫn vẫn đang ở trong tay Tiểu điện hạ. Hắn định vươn tay lấy lại, nhưng đứa trẻ vốn đang ngáp ngủ lập tức nắm chặt chiếc nhẫn, tiếp tục cúi đầu nghịch ngợm.

Liên Hương chợt nhớ túi thơm của Vương gia vẫn còn treo trên tóc mình, nàng vươn tay định tháo ra lần nữa. Vân Tuế Vụ nhìn rõ mười mươi, những sợi tóc mây quấn chặt vào sợi dây chuyền vàng, muốn tháo ra không phải chuyện dễ. Mà phải công nhận, chiếc túi thơm tinh xảo rủ bên mái tóc đen tuyền của nàng trông thật đẹp mắt, nhất là sợi dây chuyền vàng tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng.

"Xin Vương gia chờ một lát, nô tỳ... nô tỳ sẽ tìm cách tháo ra ngay." Liên Hương rõ ràng cũng ý thức được điều này, nàng dáo dác nhìn quanh tìm kiếm vật gì đó.

"Ban thưởng cho ngươi đấy..." Giọng Vân Tuế Vụ khàn đặc lên tiếng.

Liên Hương vô cùng kinh ngạc. Nàng tuy không biết trong túi thơm đựng gì, nhưng chỉ riêng sợi dây chuyền vàng kia thôi đã đáng giá vạn tiền rồi.

"Nô... nô tỳ không dám..." Phần thưởng này đến một cách kỳ quặc, Liên Hương nhận lấy mà lòng đầy bất an. Nàng càng thêm nôn nóng muốn tháo nó xuống. Bất chợt như nghĩ ra điều gì, nàng tháo được phần túi thơm ra khỏi sợi dây chuyền, chỉ còn lại sợi dây vàng vẫn vương trên tóc.

"Vương gia..." Đợi khi bọn Đào Nhụy tới, nhờ họ giúp tháo sợi dây vàng trên đầu xuống cũng chưa muộn. Nàng dùng cả hai tay nâng chiếc túi thơm dâng lên trước mặt Vương gia.

Nào ngờ Tiểu điện hạ lại nhìn trúng nó, vươn tay giật lấy. Chẳng hiểu thế nào mà đứa trẻ lại xé mở túi thơm ra, những hạt đậu vàng to bằng hạt trân châu bên trong đồng loạt rơi ra ngoài. Chúng "lộc cộc" lăn khỏi sập mềm, rơi xuống sàn gỗ đã được đánh bóng loáng.

Mấy hạt đậu vàng lăn qua ngay trước mặt Liên Hương nhưng nàng không hề nhặt, ngược lại mọi sự chú ý đều dồn vào Tiểu điện hạ. Nàng lập tức tiến tới giữ chặt lấy tay đứa trẻ, chỉ sợ ngài ấy nhặt lấy một hạt nhét vào miệng. Sau đó nàng mới rảnh tay nhặt những hạt đậu vàng rơi vãi quanh chỗ Tiểu điện hạ. Từng hạt đậu vàng tròn trịa đầy đặn, còn lớn hơn cả những hạt mà Nãi ma ma từng thưởng cho nàng. Khi nhặt, mồ hôi trên trán nàng vã ra như tắm, nàng nín thở như thể sợ rằng hơi thở mạnh sẽ làm bay mất một hạt vàng nào đó.

Đúng lúc này Bội cô cô quay lại, nhìn thấy những hạt đậu vàng lăn lóc dưới sàn liền lộ vẻ nghi hoặc, lại thấy Tiểu điện hạ đang ngồi trong lòng Vương gia, hừ hừ đòi nghịch những hạt vàng đó.

"Thẩm nãi nương, sao ngươi có thể để Tiểu điện hạ nghịch đậu vàng mà Vương gia dùng để ban thưởng chứ? Chẳng may ngài ấy nuốt phải thì làm thế nào?" Bội cô cô cúi xuống, giúp nhặt những hạt vàng trên đất.

Thế nhưng khi cúi đầu, bà bỗng nhìn thấy trên búi tóc của Liên Hương treo một sợi dây chuyền vàng — chính là sợi dây vốn dùng để buộc túi thơm đậu vàng của Vương gia. Bội cô cô lặng người đi một lúc. Sợi dây chuyền vàng vốn đeo bên hông Vương gia, sao tự nhiên lại chạy lên tóc của Thẩm nãi nương thế này?

"Là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ không trông nom Tiểu điện hạ chu toàn." Liên Hương sau khi nhặt hết đậu vàng trên đất liền bỏ lại vào túi thêu, hai tay nâng cao quá đầu, dâng lên cho Vương gia.

Tiểu điện hạ vẫn muốn vươn tay lấy nhưng không tới, cứ thế "ưm ưm" kêu lên. Theo lệ thường, Bội cô cô hẳn phải đón lấy túi thơm từ tay Liên Hương, nhưng nhìn sợi dây chuyền vàng vướng víu trên mái tóc hơi rối của nàng, bà lại xoay người nhìn về phía Vương gia đang nằm nghiêng co gối trên sập.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn