Tiểu Mập Của Bùi Tướng Quân
Chương 8
Than ôi, không giống phụ thân ta vui tính, mẫu thân ta biết ta sắp xuất giá thì giận muốn chếc.
Bà chê quá sớm, Bùi Tẫn lại muốn cưới ngay mùa xuân tới, khiến mẫu thân giận đến mức không muốn gả ta cho hắn nữa.
Sau đó, họ cãi vã ỉ ôi một hồi lâu mới chốt lại là mùa xuân năm sau.
Hắn lại bảo: "Một ngày thôi cũng đã là lâu rồi."
Ta cười.
"Vậy chàng muốn thế nào?"
Hắn suy nghĩ một chút.
"Hay là chúng ta tư bôn đi?"
Ta ngẩn người.
"Chàng nói cái gì?"
Hắn nhìn ta, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
"Tư bôn."
"Ngay bây giờ luôn."
"Đến một nơi không ai quen biết chúng ta."
"Chỉ có hai chúng ta mà thôi."
Ta nhìn hắn.
Đột nhiên bật cười.
"Bùi Tẫn."
"Ừ?"
"Chàng có ngốc không hả?"
Hắn khẽ nhướng mày.
" tư bôn thì có gì hay chứ?"
"Không phụ thân, không mẫu thân, không bằng hữu, lại càng chẳng có đồ ăn ngon."
"Chỉ có hai người chúng ta, buồn chán biết bao."
Hắn suy nghĩ một chút.
"Cũng phải."
"Vậy cứ ngoan ngoãn chờ đợi đi."
Ta bật cười thành tiếng.
Hắn kéo ta vào lòng.
"Tiểu mập mạp."
"Ừm?"
"Ta thật sự mong chờ... nàng là của ta."
Ta tựa vào lòng hắn.
"Chẳng phải hiện tại ta đã là của chàng rồi sao?"
Hắn cúi đầu nhìn ta.
"Không giống."
"Hiện tại là do nàng nguyện ý ở bên cạnh ta."
"Sau ngày hôm đó, là nàng gả cho ta."
"Là ta đường đường chính chính cưới hỏi đàng hoàng."
"Là loại cả đời cũng không thể tách rời."
Ta lắng nghe, trong lòng cảm thấy ấm áp.
"Bùi Tẫn."
"Ừm?"
"Chàng học được mấy lời ngọt ngào này từ khi nào vậy?"
Hắn bật cười.
"Học từ nàng đó."
"Nàng dạy rất giỏi."
Ta lườm hắn.
"Ta dạy chàng lúc nào hả?"
Hắn suy nghĩ một chút.
"Chính là nàng đã dạy ta."
Ta không biết nghĩ đến điều gì, mặt liền đỏ bừng: "Đâu có!"
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên trán ta.
Đôi mắt sáng rực.
20.
Mùa xuân, chúng ta đại hôn.
Ngày đó thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời ấm áp.
Ta mặc áo cưới, ngồi trước bàn trang điểm.
Thúy Nhi chải đầu cho ta, miệng lẩm bẩm:
"Một lược chải đến cùng, hai lược chải đến đầu bạc răng long..."
Ta lắng nghe, bỗng dưng muốn rơi lệ.
Thúy Nhi hoảng hốt.
"Tiểu thư, người đừng khóc, lớp trang điểm sẽ nhòe mất!"
Ta hít hít mũi.
"Ta không có khóc."
Thúy Nhi nhìn ta, vành mắt cũng đỏ ửng.
"Tiểu thư, hôm nay người thật đẹp."
Ta mỉm cười.
Khi hắn đến đón dâu, liền bị mấy vị tỷ muội của ta chặn ở ngoài cửa.
Các nàng bắt hắn làm thơ, hắn làm không ra.
Bắt hắn trả lời câu hỏi, hắn đáp lời lắp ba lắp bắp.
Ta ngồi trong phòng nghe mà không nhịn được cười.
Cuối cùng hắn nóng lòng.
"Khương Đường! Nàng ra đón ta một chút đi!"
Người trong phòng đều bật cười.
Ta bước đến cửa, nói vọng qua cánh cửa:
"Bùi Tẫn, chàng cầu xin ta đi."
Bên ngoài im lặng một lúc.
Sau đó, giọng nói của hắn vang lên:
"Cầu xin nàng."
"Cầu xin nàng hãy ra đón ta."
"Ta nhớ nàng đến không chịu nổi nữa rồi."
Trong phòng cười vang một trận.
Ta mở cửa ra.
Hắn đứng trước cửa, một thân hồng bào, đẹp đến mức không nói nên lời.
Hắn nhìn vào mắt ta, ngẩn người.
"Nàng..."
"Ừm?"
"Hôm nay nàng... thật đẹp."
Mặt ta đỏ bừng.
Vành tai hắn cũng đỏ ửng.
Người bên cạnh bắt đầu trêu chọc.
Hắn liền bế thốc ta lên.
"Đi thôi, về nhà!"
Lúc bái đường, ta lén lút nhìn xuống chân hắn dưới lớp khăn trùm đầu.
Hắn đứng rất thẳng, không hề nhúc nhích.
Sau ba lần bái lễ, hắn khẽ nắm lấy tay ta.
Rất nhẹ, rất nhanh.
Nhưng ta đã cảm nhận được.
Hắn đang nói cho ta biết: Có ta ở đây.
Trong động phòng, hắn vén khăn trùm đầu của ta lên.
Ánh nến đỏ in bóng trong đôi mắt hắn, sáng lấp lánh.
"Tiểu mập mạp......"
"Ưm?"
"Cuối cùng cũng tới rồi."
"Cuối cùng là chuyện gì cơ?"
Hắn khẽ cười.
"Cuối cùng cũng cưới được nàng về nhà."
Ta nhìn hắn.
"Bùi Tẫn."
"Ưm?"
"Từ nay về sau, hắn không được gọi ta là tiểu mập mạp nữa."
Hắn nhướng mày.
"Tại sao?"
"Hiện tại ta đâu còn mập nữa."
Hắn suy nghĩ một chút.
"Vậy gọi là gì đây?"
"Gọi là phu nhân."
"Gọi là bảo bối."
"Gọi là tâm can."
Hắn cười thành tiếng.
Cúi đầu, khẽ hôn lên trán ta.
"Được."
"Phu nhân."
"Bảo bối."
"Tâm can."
"Nhưng khi chỉ có hai người chúng ta, vẫn cứ gọi là tiểu mập mạp."
Ta lườm hắn.
Hắn ôm trọn ta vào lòng.
"Tiểu mập mạp."
"Ưm?"
"Cảm ơn nàng."
"Cảm ơn ta vì chuyện gì?"
"Cảm ơn nàng đã đồng ý gả cho ta."
"Bùi Tẫn."
"Ưm?"
"Ta đã từng nói với chàng chưa nhỉ--"
"Nàng nói gì cơ?"
"Ta cũng thích chàng."
"Thích thật nhiều, thật nhiều."
Hắn nhìn ta, ánh mắt sáng rực.
"Bây giờ nàng nói rồi đó."
"Nói lại một lần nữa đi."
"Ta thích chàng."
"Nói nữa đi."
"Ta thích chàng."
"Nói nữa."
Ta cười.
"Chàng cũng thích ta."
Hắn ngẩn người ra một chút.
Rồi hắn bật cười.
"Đúng, ta thích nàng."
"Thích đến mức không gì sánh nổi."
"Đã thích suốt mấy năm trời."
"Và còn muốn thích nàng trọn cả một đời!"
[Toàn văn hoàn]