Tiểu Mập Của Bùi Tướng Quân

Chương 2

3.

Ngày đó hắn vậy mà lại chịu khó đi đào măng cùng ta suốt nửa buổi.

Lúc sắp về, ta hỏi hắn: "Ngày mai huynh còn tới không?"

Hắn liếc nhìn ta, ngập ngừng một lát.

"Tới."

Ngày hôm sau hắn thật sự tới.

Lại còn đi đường chính nữa chứ.

Phụ thân ta tiếp đãi hắn ở tiền sảnh, còn ta thì lén nghe ở hậu sảnh.

Cách tấm rèm, ta nghe thấy phụ thân hỏi: "Thế tử lần này trở về, có dự định gì không?"

Giọng hắn trầm ổn hơn xưa rất nhiều: "Bẩm thừa tướng, bệ hạ cho phép thần ở lại kinh thành một thời gian để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng."

"Ồ?" Phụ thân ta trầm ngâm, ngữ khí mang theo ý tứ sâu xa: "Chỉ có thế thôi sao?"

Im lặng một hồi lâu.

Sau đó giọng hắn vang lên, mang theo chút ý cười:

"Còn một chuyện nữa."

"Ồ?"

"Muốn thỉnh cầu thừa tướng một chuyện."

"Nói đi."

"Xin ngài đừng để Khương Đường ăn quá nhiều kẹo, vốn dĩ đã..."

Hắn chưa kịp nói hết câu.

Ta ở hậu sảnh giận đến mức dậm chân liên hồi.

Vốn dĩ đã làm sao? Chẳng lẽ lại muốn nói ta béo phải không?

Ta lao ra ngoài, chỉ thẳng vào mũi hắn mà mắng: "Bùi Tẫn! Huynh dám nói ta béo xem thử!"

Hắn ngồi đó, nhấp một ngụm trà, thong thả liếc nhìn ta.

"Ta đâu có nói, là chính muội tự nói đấy chứ."

"Huynh--"

Phụ thân ngăn ta lại: "Đường nhi, không được vô lễ."

Ta bĩu môi lườm hắn một cái.

Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy, bước tới trước mặt ta.

Cúi đầu nhìn ta.

Hắn khựng lại một chút.

Lại đang dùng ánh mắt kỳ lạ đó nhìn ta.

Sau đó hắn giơ tay, định búng lên trán ta như ngày còn bé -

Tay đưa được nửa chừng thì lại dừng lại.

Hắn thu tay về, đút vào trong ống tay áo.

"Năm năm không gặp, vẫn hung dữ như thế."

Ta ngẩn người.

Vậy mà không búng ta nữa sao?

Chẳng phải trước đây cứ gặp mặt là búng sao?

Hắn lấy từ trong ống tay áo ra một chiếc hộp nhỏ, nhét vào tay ta.

Ta cúi đầu nhìn, là một đôi khuyên tai.

Bạch ngọc, được chạm khắc thành hình hoa hải đường, nhỏ nhắn xinh xắn.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, có chút bất ngờ.

"Cho ta?"

"Ừ."

"Chà, được đấy, còn biết mang quà cho ta."

Ta vui vẻ cất đôi khuyên tai đi, quyết định tha thứ cho chuyện hắn nói xấu ta trước.

"Thôi được rồi, bổn tiểu thư đại nhân đại lượng, tha cho ngươi đấy."

Hắn nhìn ta, khẽ mỉm cười.

Ta xoay người chạy biến đi khoe đôi khuyên tai mới với Thúy Nhi.

Mà không nhìn thấy hắn vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng ta rất lâu.

Thúy Nhi vừa nhìn thấy đôi khuyên tai đã tròn mắt kinh ngạc.

"Tiểu thư, chất ngọc này, tay nghề chạm khắc này, ít nhất cũng đáng giá cả ngàn lượng bạc đấy ạ?"

Ta ngẩn ngơ.

Cả ngàn lượng?

Huynh trưởng tặng quà cho đệ đệ, mà tặng tận ngàn lượng sao?

Bùi Tẫn hắn...

Hắn hào phóng thật đấy! Bây giờ lại trở nên giàu có rồi!

Ta phải tìm cách đào mỏ hắn vài lần mới được.

Đáng ghét thật, đang lo gần đây phụ thân không chịu cho tiền tiêu vặt.

"Được lắm... Bùi Tẫn ca ca tốt bụng, ta quyết định hôm nay không nói xấu hắn ta nữa."

Thúy Nhi nhìn ta, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

"Tiểu thư, người có từng nghĩ, thế tử có lẽ..."

"Có lẽ cái gì?"

Thúy Nhi thở dài.

Ta không thèm để ý, vui vẻ cất đôi khuyên tai vào hộp.

4.

Vài ngày sau, Bùi Tẫn đưa ta ra ngoài ăn cơm.

Bảo là để hắn tẩy trần, đám huynh đệ của hắn đều đến cả.

Ngoài mấy người quen từ bé, còn có vài gương mặt lạ, chắc hẳn là bạn tốt hắn quen ngoài biên ải.

Toàn là đám bạn nối khố của hắn.

Vốn dĩ ta chẳng muốn đi, nhưng ai bảo hắn năn nỉ ta đi chứ.

Haiz~

"Chà, Bùi ca, tiểu mỹ nhân này là ai vậy?"

"Không lẽ là..."

Bùi Tẫn đá một cước tới: "Cút, đây là muội muội của ta!"

Mấy kẻ kia ngẩn người.

"Muội muội?"

"Chào các vị, ta là Khương Đường."

Ta cũng chẳng buồn bực, trong lòng chỉ mải nghĩ cách moi tiền Bùi Tẫn.

Đám người đó chợt vỡ lẽ.

"Ồ - chính là 'cục bột nhỏ' trong truyền thuyết của huynh sao?"

Mặt ta đen lại.

Bùi Tẫn liếc ta một cái, khóe miệng cong lên.

"Phải, chính là cục bột nhỏ đó."

Ta tức giận véo cánh tay hắn.

Hắn chẳng thèm né, cứ mặc cho ta véo.

Đám người kia nhìn thấy, ánh mắt trở nên vi diệu.

Nụ cười trên mặt Bùi Tẫn càng sâu hơn.

Ta giận dỗi: "Ít nói nhảm thôi, gọi món đi."

Khi dùng bữa, ta ngồi cạnh Bùi Tẫn.

Hắn gắp thức ăn, rót trà cho ta hệt như ngày bé, ta cũng chưa thấy có gì bất thường.

Nhưng đang ăn ta lại thấy cứ có ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của mấy gã bạn hắn.

Ta: ?

Không phải chứ, nhìn ta làm gì?

"Bùi ca, huynh đối xử với muội muội này tốt thật đấy."

"Bùi ca, ta cũng là đệ đệ của huynh mà!"

"Đúng vậy, ai không biết lại tưởng đâu là nương tử của huynh chứ."

Ta đang ăn dở, nghe thấy câu này, đột nhiên cảm thấy cơm canh trong miệng chẳng còn ngon lành gì nữa.

Ta đáp: "Ta còn thấy ta là cha ngươi đấy."

Gã kia im bặt.

Bàn tay đang gắp thức ăn của Bùi Tẫn khựng lại.

Sau đó hắn ngẩng đầu, thản nhiên liếc nhìn bọn họ.

"Lo ăn cơm của các ngươi đi."

Đám người kia co cổ lại, không dám ho he tiếng nào.

Ta cũng chẳng để tâm, tiếp tục cắm cúi ăn phần mình.

Có lẽ vì đã quá lâu không gặp, về sau bọn họ bắt đầu uống rượu với nhau.

Bùi Tẫn cũng uống chút ít, còn ta thì không thích uống rượu.

Có kẻ đã say khướt, bèn tiến lại gần rồi khoác vai ta.

Ta khẽ nhíu mày.

"Tiểu Đường muội, năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Muội đã đính hôn với nhà nào chưa? Ta..."

Kết quả kẻ đó còn chưa nói hết câu, đã bị Bùi Tẫn túm lấy cổ áo kéo ra xa.

Ánh mắt hắn vô cùng đáng sợ: "Tránh xa nàng ấy ra."

Kẻ kia bị ánh mắt của hắn dọa cho tỉnh cả rượu, đành lủi thủi rời đi.

Ta nhìn bóng lưng kẻ đó, rồi lại nhìn Bùi Tẫn.

"Huynh hung dữ với hắn làm gì?"

Bùi Tẫn liếc nhìn ta một cái nhưng không đáp.

Nhưng ánh mắt đó, có chút phức tạp.
5. .

Vài ngày sau, một đám tỷ muội thân thiết đến tìm ta chơi.

Đại tiểu thư Lâm Uyển của Thượng thư phủ, nhị cô nương Vương Vân nhà họ Vương, cùng vài người khác ta vẫn thường qua lại.

Vừa vào cửa, bọn họ đã kéo lấy ta hỏi đông hỏi tây.

"Nghe nói Bùi thế tử đã trở về?"

"Hắn ta trông cực kỳ tuấn tú!"

"Nghe nói hắn ta vẫn chưa đính hôn?"

Ta gật đầu: "Ừ, hắn ta về rồi."

Mắt bọn họ sáng rực lên.

"Muội thân thiết với hắn ta, có biết hắn ta thích kiểu cô nương thế nào không?"

Ta ngẩn người.

Thích kiểu cô nương nào?

Ta thật sự không biết.

"Không biết, hắn ta chưa từng nói qua."

Vương Vân ghé sát lại: "Vậy muội giúp bọn ta nghe ngóng chút nhé?"

Ta thấy vô cùng khó hiểu.

"Nghe ngóng cái này làm gì?"

Bọn họ nhìn nhau, nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Khương Đường, muội có phải ngốc thật không vậy?"

Ta sững sờ.

Sao lại nói ta ngốc?

Lâm Uyển kéo ta ngồi xuống, vẻ mặt đầy nghiêm túc.

"Khương Đường, muội nói thật với ta, muội và Bùi thế tử rốt cuộc là quan hệ thế nào?"

Ta suy nghĩ một chút.

"Hắn ta là ca ca của ta mà."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Chỉ vậy thôi."

Lâm Uyển ghé sát vào tai ta, thì thầm đầy bí hiểm: "Muội đã từng nghĩ tới việc, hắn ta có lẽ không chỉ coi muội là muội muội chưa?"

Ta ngây người.

"Ta biết mà."

Mắt Lâm Uyển khẽ sáng lên.

"Hắn ta còn coi ta là tiểu đệ nữa!"

Lâm Uyển: ?

Lâm Uyển: "..."

Hết thuốc chữa rồi.

"Khương Đường, muội không nhận ra sao? Ánh mắt hắn ta nhìn muội, khác hẳn với khi nhìn người khác."

"Khác chỗ nào?"

"Chính là..." Lâm Uyển ngẫm nghĩ, nàng ấy cũng chẳng biết nói thế nào cho phải.

"Chính là kiểu... không diễn tả được, dù sao thì cũng là khác biệt."

Ta hồi tưởng lại một chút.

"Gì cơ? Lẽ nào hắn ta phát hiện ta trộm tiền của hắn ta rồi?"

"Đồ ngốc nhà muội!" Lâm Uyển tức tối gõ mạnh vào đầu ta một cái.

Ta ôm đầu, cảm thấy thật khó hiểu.