Tiểu Luận Cầu Xin

Chương 4

7

Từ lúc mua vé máy bay cho đến khi ngồi trên chuyến bay tới Iceland, đầu óc tôi vẫn chìm trong trạng thái hỗn độn.

Hộ chiếu và mọi giấy tờ đã chuẩn bị từ lâu rồi, vốn dĩ chuyến đi này là để tôi và Tần Húc cùng nhau thực hiện.

Người lạ gửi bức ảnh kia cũng đã kết bạn với tôi đó là ông chủ Tiết.

Từ hàng loạt tin nhắn anh ta gửi tới, tôi nghe được một Tần Húc hoàn toàn khác với nhận thức của mình.

Ông chủ Tiết nói rằng từ thời đại học, Tần Húc đã âm thầm theo đuổi Đàm Vy, thậm chí còn đi theo cô ấy vào công ty khởi nghiệp.

Dù khi ấy Đàm Vy và ông chủ Tiết đã yêu nhau, Tần Húc vẫn chưa từng từ bỏ, anh ta nói Đàm Vy vốn là kiểu người đa tình, thích được người khác theo đuổi, mỗi lần hai người cãi nhau, cô ta sẽ đi tìm Tần Húc để k*ch th*ch ông ta.

Ông chủ Tiết còn nói rất nhiều, rất nhiều điều khác, nhưng thật ra tôi chẳng còn nhớ rõ.

Điều duy nhất còn khắc sâu trong đầu là câu chất vấn cuối cùng, ông chủ Tiết hỏi tôi:

[Tần Húc không phải bạn trai cô sao? Cô chậm chạp đến mức nào vậy? Chỉ cần để tâm một chút thôi, sao có thể không nhận ra giữa họ có vấn đề?]

Đầu đau như muốn nứt ra, dấu tay mẹ tát lên mặt tôi vẫn nóng rát.

Tiếp viên hàng không đã bước tới, cúi người nhắc tôi tắt mạng điện thoại, tôi tựa đầu vào cửa sổ, không ngừng nghĩ về câu nói ấy.

“Cô chậm chạp đến vậy sao.”

Đâu phải chậm chạp.

Chỉ là sợ hãi mà thôi.



Máy bay vừa hạ cánh, ông chủ Tiết gửi cho tôi một địa chỉ.

[Dự án đã kết thúc, tôi sẽ đuổi việc cậu ta, cô tới đưa người đi đi.]

Ngón tay tôi dừng lại trên màn hình vài giây, sau đó hít sâu một hơi, run run gõ chữ.

[Tôi cũng không cần nữa.]



Khi đứng trước cửa phòng khách sạn, tôi vẫn còn nghĩ xem nên nói gì với Tần Húc để bản thân trông không quá đáng thương.

Nhưng cửa vừa mở ra, tôi không ngờ bên trong có hai người.

Đàm Vy khoác áo choàng tắm tựa vào khung cửa, vừa nhìn thấy tôi đã bật cười.

“Ôi chà, còn đuổi theo tới tận đây cơ à? Xem ra cô không yên tâm về anh ấy thật rồi.”

Cô ta quay đầu, nháy mắt với Tần Húc phía sau.

“Cũng phải thôi, loại phụ nữ quyến rũ cả dượng mình rồi bị chính mẹ ruột đuổi khỏi nhà như cô, ngoài việc bám lấy anh ấy thì còn biết làm gì nữa?”

Bên tai tôi vang lên một tiếng nổ dữ dội giống hệt khoảnh khắc máy bay hạ cánh, âm vang tưởng như đã tan biến lại cuồn cuộn kéo về.

Tình yêu sạch sẽ, tinh khôi như đám mây tôi từng dành cho Tần Húc...

Giữa trận tuyết mùa đông dày đặc của Iceland...

Đã tan biến hoàn toàn trong tiếng nổ ấy.

“Đừng nói như vậy.”

Tôi nghe thấy giọng Tần Húc, cảm xúc trong đó rất phức tạp, ánh mắt nhìn tôi cũng đầy mâu thuẫn.

“Chuyện đó đâu phải lỗi của cô ấy.”

Đâu phải lỗi của cô ấy.

“Tần Húc…”

Tôi mở miệng rất lâu mới phát ra được âm thanh khàn đặc.

“Em có lỗi chứ, đương nhiên em có lỗi. Sai lầm lớn nhất của em chính là khi lần đầu tiên phát hiện giữa hai người có điều mờ ám, em đã không dứt khoát rời khỏi anh.”

Thật ra tôi nên đoán ra từ lâu rồi.

Bó hoa trong bức ảnh trên Weibo của Đàm Vy là do anh tặng.

Bài thơ ấy cũng là anh tặng cô ta.

Ngày kỷ niệm tám năm yêu nhau, lúc đến gặp tôi, trong mắt anh đầy ghen tuông, mà đúng hôm ấy, Đàm Vy đăng bài viết nói rằng ông chủ Tiết đã cầu hôn cô ta.

Chiều hôm tôi tới công ty tìm Tần Húc, anh và Đàm Vy cùng bước ra từ cuối hành lang.

Lúc họ rời đi, tôi đã cố tình liếc nhìn về phía đó, nơi ấy là một căn phòng chứa đồ vô cùng kín đáo.



“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”

Đàm Vy cười khẩy.

“Bạn trai cô tự tìm tới tôi đấy! Ông chủ Tiết bảo cô tới đây đúng không? Cô đáng thương thật đấy, em gái à.”

“Anh ta gọi cô tới, chẳng qua muốn cô mang Tần Húc đi. Như vậy anh ta có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì rồi tiếp tục ở bên tôi.”

Cô ta nhún vai, nói nhẹ như không:

“Thay vì hận tôi, chi bằng cô nên tự suy nghĩ xem, trên đời nhiều đàn ông như vậy, tại sao không có ai yêu cô?”



Ánh đèn trong hành lang dịu dàng mà mờ ám, trong khoảnh khắc ấy, tôi như nhìn thấy chính mình của sáu năm trước.

Cô gái lang thang vô định giữa đêm mưa mùa hè rồi được Tần Húc đưa về nhà.

Anh chưa từng nói thích tôi, cũng chưa từng nói tôi quan trọng đến mức nào, nhưng tôi luôn tự thuyết phục bản thân rằng tình cảm không nhất thiết phải nói ra mới được gọi là yêu.

Ít nhất trong những lúc tuyệt vọng nhất của cuộc đời tôi, anh vẫn luôn ở bên cạnh.

Tôi vịn khung cửa, cố gắng đứng thẳng người, xuyên qua ánh đèn nhìn thẳng vào mắt Tần Húc.

Có lẽ bộ dạng của tôi lúc ấy quá thảm hại, ánh mắt anh dao động, dường như còn muốn bước về phía tôi.

Tôi quát lớn:

“Đừng tới đây! Đem nỗi đau của em ra làm trò cười kể cho người anh yêu nghe... Tần Húc, anh thật hèn hạ.”

Nước mắt không ngừng rơi nhưng tôi vẫn bật cười.

“Anh thích cô ta đến thế cơ mà, thấy bạn trai cô ta cầu hôn là ghen đến phát điên. Nhân lúc em xem điện thoại của anh liền nổi trận lôi đình. Vậy sao anh không dám nói thẳng là muốn chia tay? Đúng vậy, chẳng có ai yêu em cả nhưng còn anh thì sao?”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh.

“Sau khi bố mẹ ly hôn, không ai muốn nhận anh. Ngày anh xách hành lý đến gõ cửa từng nhà rồi bị đuổi ra ngoài, anh còn nhớ không?”

Đó là vết sẹo đau đớn nhất trong lòng Tần Húc, bao năm qua tôi luôn tránh nhắc đến.

Tôi từng nghĩ...

Tôi và anh giống như hai con thú bị thương đang l**m láp vết thương cho nhau, cùng nhau đi suốt chặng đường dài như vậy, đã sớm không thể tách rời.

Nhưng tôi quên mất, sự đồng hành cũng có thể nói dối hoặc nói đúng hơn, khi trước mặt anh xuất hiện một lựa chọn tốt hơn thì sự đồng hành từng có với tôi, vốn chẳng đáng là bao, cũng có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Tôi luôn cố gắng tự lừa mình, chỉ cần làm ngơ những điều bất thường, chỉ cần giả vờ không nhìn thấy sự dao động của anh thì người từng cứu tôi sẽ mãi mãi yêu tôi, nhưng hóa ra tình yêu ấy vốn chưa từng tồn tại.



Sắc mặt Tần Húc tái nhợt, trong mắt đầy đau khổ.

“Tuế Tuế... đừng nói với anh như vậy.”

“Tại sao em không thể?”

Trước đây không nhắc tới, là vì sợ anh đau lòng.

Nhưng giờ phút này...

Tôi chỉ hận anh không thể nếm trải nỗi đau giống như tôi, tôi lau nước mắt, lạnh lùng nhìn anh.

“Chia tay đi, Tần Húc. Chỉ cần ở cạnh anh thêm một giây thôi… Em cũng thấy buồn nôn.”

8

Đêm đó tôi thức trắng, quấn chăn đứng bên cửa sổ, nhìn tuyết rơi mịt mù nơi đất khách.

Rõ ràng là một khung cảnh hoàn toàn khác, vậy mà lại vô cớ kéo tôi trở về mùa hè của sáu năm trước.

Đêm ấy, tôi tìm được Tần Húc giữa cơn mưa như trút nước, sau khi ngắt quãng hỏi anh tương lai rồi sẽ ra sao, tôi co người trong góc phòng, khóc đến run rẩy.

Tần Húc cầm cốc nước đứng tại chỗ, dường như do dự rất lâu mới nói:

“Đừng sợ, tương lai sau này anh sẽ luôn ở bên em.”

Khi ấy, tôi không biết sự chần chừ của anh là vì điều gì.

Nhưng vào đêm nay, dường như tôi đã hiểu, khoảng trống bị bỏ lại trong đêm hôm đó, xuyên qua năm tháng dài đằng đẵng vẫn chưa từng phai mờ, vẫn lặng lẽ tồn tại trong cuộc đời Tần Húc.

Chỉ cần xuất hiện một sắc màu nào đó khiến anh cảm thấy khác thường, anh sẽ lập tức không còn thuộc về tôi nữa.



Sáng hôm sau, tôi mặc áo khoác thật dày rồi ra ngoài, tôi nghĩ, đã vất vả đến đây một chuyến, ít nhất cũng phải tận mắt ngắm cực quang mà mình luôn khao khát.

Chỉ là tôi không ngờ, ở nơi ngắm cực quang ấy lại gặp một người vừa quen vừa lạ.

“Chu Thanh Tuế, tôi là Tiết Thần.”

Anh ta ngừng một chút rồi nói:

“Dù cô chưa từng gặp tôi nhưng chắc đã nhận được tin nhắn của tôi rồi.”

Tôi lạnh nhạt nhìn anh ta, Tiết Thần dường như không nhận ra sự xa cách của tôi, tiếp tục nói:

“Cô ghét tôi lắm sao? Vì tôi nói cho cô biết sự thật, ép cô giống tôi, buộc phải đưa ra lựa chọn. Tôi và Đàm Vy đã chia tay rồi, để đưa ra quyết định này, tôi mất tận hai năm.”

“Chúng tôi là thanh mai trúc mã, cùng nhau đi qua biết bao năm tháng. Lúc tôi khốn đốn nhất, người ở bên cạnh tôi là cô ấy, nên dù cô ấy phạm lỗi gì, tôi cũng có thể tha thứ. Dù nhiều lần phát hiện cô ấy mập mờ với người đàn ông khác, tôi vẫn giả vờ như không thấy, không muốn truy cứu đến cùng.”

Tôi biết rất rõ "người đàn ông khác" mà anh ta nói đến chính là Tần Húc.

Lúc này đây, ngắm nhìn những dải màu rực rỡ hòa cùng ánh sao giữa màn đêm, tôi thật sự không muốn bàn về chủ đề mất hứng ấy, vì thế tôi xoay người định rời đi nhưng Tiết Thần lại gọi tôi từ phía sau.

“Cô biết vì sao tôi chưa từng nghi ngờ Tần Húc không? Bởi vì cậu ấy thật sự đã nói rất nhiều lần rằng mình rất yêu bạn gái. Cậu ấy coi trọng dự án này hơn bất kỳ ai, bởi vì muốn kiếm tiền, mua nhà rồi kết hôn với cô gái ấy.”

Anh ta nói tiếp:

“Địa điểm du lịch lần này cũng là do Tần Húc đề xuất, vì tôi nói có thể dẫn theo người thân. Cậu ấy bảo bạn gái mình luôn muốn ngắm cực quang, nhưng lại không nỡ tiêu nhiều tiền như vậy.”



Bầu trời đầy sao lấp lánh, những dải cực quang nơi chân trời chậm rãi chuyển động như làn nước, hàng mi tôi khẽ run lên, nước mắt bất chợt rơi xuống.

Rốt cuộc đâu là chân tình, đâu là giả dối?

Cho dù tôi đã đuổi theo đến tận cực Bắc của thế giới này...

Vẫn không tìm được đáp án.