Thư Thụy đặt cái bát trong tay xuống, lườm Lục Lăng một cái: “Ngươi chưa xong có phải không, toàn kiếm chuyện nói nhảm.”
Lục Lăng không có được câu trả lời lại còn bị giáo huấn, mặt liền xị xuống. Hắn không cam lòng định hỏi tiếp, nhưng khi liếc mắt thấy vẻ mặt hung dữ của Thư Thụy thì rốt cuộc vẫn biết điều mà ngậm miệng lại.
Thời gian nghỉ trưa của thư viện không dài, chỉ có hơn nửa canh giờ. Vào lúc cao điểm, mọi người chen chúc nhau mua đồ ăn, chỉ mất khoảng chừng một nén nhang là đa số đã chọn mua xong xuôi, người trên phố cũng thưa thớt dần.
Qua đợt cao điểm, cơm canh của Thư Thụy đã bán được hơn phân nửa, số còn lại chắc chỉ còn mười mấy phần. Lúc này học trò trên phố thư viện đã vắng vẻ, không chỉ riêng chỗ họ mà việc làm ăn của các quán xá, sạp hàng khác cũng đều ế ẩm hẳn đi.
Cũng may là Thư Thụy biết người bên thư viện này không đông như bên bến tàu, nên ngay từ sáng sớm lượng cơm canh y chuẩn bị đã ít hơn một chút. Bình thường ra bến tàu cậu có thể chuẩn bị một lúc sáu mươi đến bảy mươi phần cơm, còn sang thư viện thì chỉ chuẩn bị khoảng năm mươi phần.
Nếu không tính toán trước từ sớm thì e là thật sự sẽ bị ế lại không ít.
Y biết hôm nay có khả năng sẽ thừa thức ăn mang về, làm cái nghề buôn bán cơm nước này, không thừa thì thiếu, khó mà có lúc vừa vặn chuẩn bị chuẩn xác được, trong lòng y nghĩ rất thoáng.
Dẫu đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị thừa đồ ăn, nhưng y vẫn thi thoảng cất tiếng rao mời người qua đường mua cơm, dự định đợi đến khi thư viện đ.á.n.h chuông, lấy được danh sách cơm tối từ chỗ Dư Kiều Sinh thì mới dọn hàng.
“Vừa rồi thấy việc làm ăn chỗ các người tốt như vậy, thế mà giờ vẫn chưa bán hết cơ à?”
Thư Thụy dùng khăn khô lau sạch những chiếc bát vừa thu về rửa sạch, liền thấy một ông lão bày sạp bán mì dưa muối ở đối diện đang chắp tay sau lưng đi về phía sạp của họ.
“Nhìn thì chỉ thấy đông người náo nhiệt thôi ạ. Mấy món đồ ăn lạnh bên chỗ lão bá mới gọi là dễ bán.”
Ông lão xua xua tay, xoay người chỉ vào chậu thức ăn của Thư Thụy: “Bớt cho ta hai đồng đi, múc cho ta hai món chay ăn nào. Thư viện còn chưa đầy hai khắc nữa là đ.á.n.h chuông rồi, trên con phố này chỉ có việc làm ăn của đám thư sinh là dễ làm chút thôi, qua giờ đó mà chưa bán hết thì tám phần là phải mang về nhà.”
Thư Thụy thừa hiểu đạo lý này, số còn thừa mang về thì cũng chỉ có y với Lục Lăng ăn, thời tiết lại nóng nực, thừa nhiều quá dễ bị thiu thối thì thật đáng tiếc, có thể bán được chút nào thì cứ cố mà bán đi.
Thế nhưng một phần hai món chay của y vốn dĩ chỉ bán mười đồng, ông lão này lại chỉ trả có tám đồng. Hiện tại toàn bộ cơm canh này đều dựa vào một tay y và Lục Lăng làm ra mang bán, chưa từng thuê người nên chẳng tốn tiền nhân công, đáng lý ra phải kiếm thêm được vài đồng.
Mà cái công sức bỏ ra trong đó nặng nhọc thế nào cũng chỉ có bản thân biết, nếu lúc này cứ chiều theo giá rẻ mà bán, kiếm được bao nhiêu còn chưa nói, lỡ người ta biết được cứ về sau là giá có thể hạ xuống thế này thì ai còn thèm mua lúc cơm canh đang nóng sốt nữa, ai nấy đều sẽ rắp tâm đợi đến khi giảm giá mới sà vào mất thôi.
Y bèn nói: “Lão bá, chúng ta buôn bán nhỏ vốn mỏng, chẳng kiếm được mấy đồng tiền đâu. Đều là người làm ăn với nhau cả, ta thu của người chín đồng, múc thêm cho người chút thức ăn, như vậy cũng được lắm rồi.”
Ông lão lẩm bẩm một hồi, lại mặc cả thêm vài câu, thấy Thư Thụy vẫn nhất quyết không nhượng bộ.
Cuối cùng ông lão vẫn móc hầu bao đếm ra chín đồng tiền, nhưng lại sợ đếm sai đưa hớ, nên còn cẩn thận đếm đi đếm lại tận hai lần.
Vị lão bá kia bưng phần cơm canh về sạp của mình ăn một cách ngon lành, làm mấy tiểu thương đang giữ sạp xung quanh nhìn thấy cũng thèm thuồng nhỏ dãi.
Bận rộn suốt cả một buổi trưa, rao hàng đến mức khô cổ bỏng họng không nói, buổi sáng lại chỉ húp chút cháo loãng nên cái bụng nửa điểm cũng chẳng chịu nổi đói, giờ nhìn thấy cơm canh ngon mắt thế kia hỏi sao không thèm cho được.
Tuy họ cũng có thể ăn đồ ăn do chính sạp mình bán để đối phó qua bữa, nhưng quanh năm suốt tháng đều ăn đi ăn lại đúng một vị đó thì còn đâu chút hương vị ngon lành gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong chốc lát, lại có thêm ba bốn người đến sạp của Thư Thụy mua cơm, Thư Thụy vẫn bớt cho họ một đồng tiền, lại còn múc thêm cho họ khá nhiều thức ăn.
Đợi đến khi Dư Kiều Sinh mang danh sách đi ra thì cơm canh của Thư Thụy chỉ còn lại vài phần.
“Nhớ kỹ giờ Dậu phải có mặt đúng giờ ở chỗ này đấy nhé.”
Thư Thụy nhận lấy tờ danh sách và tiền đồng, đáp: “Dư sĩ t.ử cứ yên tâm, ta và huynh đệ của ta nhất định sẽ đến đúng giờ.”
Vị Dư Kiều Sinh kia cũng không nán lại nói chuyện lâu, dặn dò xong xuôi liền vội vàng quay trở lại thư viện. Hắn ta vừa đi không bao lâu thì tiếng chuông của thư viện đã vang lên vang dội.
Thư Thụy cùng Lục Lăng thu dọn đồ đạc, rồi cũng đ.á.n.h xe trở về.
Trên xe lừa, Thư Thụy mới mở tờ danh sách của Dư Kiều Sinh ra, đập vào mắt chính là mấy hàng chữ viết tự nhiên phóng khoáng, phong thần cái thế, ánh mắt y không tự chủ được mà bị hút c.h.ặ.t vào đó.
Y đang chăm chú nhìn thì bỗng một cái đầu ghé sát lại, che khuất hết tầm nhìn.
“Lo mà đ.á.n.h xe đi.”
Thư Thụy đẩy Lục Lăng ra.
Lục Lăng nhìn y: “Ngươi đâu có biết chữ, sao nhìn lâu thế?”
“Ai bảo ta không biết chữ hả.”
Thư Thụy cũng không che giấu, nói thật lòng: “Ta thấy chữ của Dư Kiều Sinh này luyện được đẹp như vậy, nói không chừng tài học cũng chẳng vừa đâu.”
Lục Lăng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Thư Thụy.
Thư Thụy bị hắn nhìn cho có cảm giác như bản thân vừa làm chuyện gì khuất tất vậy, nếu y thật sự có ý gian thì đã chẳng thèm nói lời khen ngợi vị thư sinh kia ngay trước mặt hắn rồi.
Y ho nhẹ một tiếng, bảo: “Có điều tài học cao thấp thế nào cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, hợp tác với chúng ta thì phẩm hạnh tốt mới là quan trọng nhất. Chung quy thì vẫn phải là ngươi, vừa biết nhóm lửa lại vừa biết làm cả việc thêu thùa may vá nữa.”
Lục Lăng khẽ hứ một tiếng, giật lấy tờ danh sách trong tay Thư Thụy nhét vào trong ống tay áo của mình.
“Ta còn chưa đếm xem có bao nhiêu người mà.”
“Hai mươi hai người.”
Thư Thụy bặm bặm môi, cuối cùng cũng từ bỏ ý định đòi lại tờ danh sách.
Nghĩ bụng hóa ra vị thư sinh kia không hề khoác lác, xem ra thật sự có một hai phần bản lĩnh mới lôi kéo được ngần ấy người.
Trở về khách điếm, Thư Thụy cùng Lục Lăng ăn cơm trưa. Y không hề nghỉ ngơi mà lại vội vàng ra chợ mua thêm ít rau thịt mang về, chuẩn bị cho phần cơm nước vào buổi tối.
Lục Lăng không có được câu trả lời lại còn bị giáo huấn, mặt liền xị xuống. Hắn không cam lòng định hỏi tiếp, nhưng khi liếc mắt thấy vẻ mặt hung dữ của Thư Thụy thì rốt cuộc vẫn biết điều mà ngậm miệng lại.
Thời gian nghỉ trưa của thư viện không dài, chỉ có hơn nửa canh giờ. Vào lúc cao điểm, mọi người chen chúc nhau mua đồ ăn, chỉ mất khoảng chừng một nén nhang là đa số đã chọn mua xong xuôi, người trên phố cũng thưa thớt dần.
Qua đợt cao điểm, cơm canh của Thư Thụy đã bán được hơn phân nửa, số còn lại chắc chỉ còn mười mấy phần. Lúc này học trò trên phố thư viện đã vắng vẻ, không chỉ riêng chỗ họ mà việc làm ăn của các quán xá, sạp hàng khác cũng đều ế ẩm hẳn đi.
Cũng may là Thư Thụy biết người bên thư viện này không đông như bên bến tàu, nên ngay từ sáng sớm lượng cơm canh y chuẩn bị đã ít hơn một chút. Bình thường ra bến tàu cậu có thể chuẩn bị một lúc sáu mươi đến bảy mươi phần cơm, còn sang thư viện thì chỉ chuẩn bị khoảng năm mươi phần.
Nếu không tính toán trước từ sớm thì e là thật sự sẽ bị ế lại không ít.
Y biết hôm nay có khả năng sẽ thừa thức ăn mang về, làm cái nghề buôn bán cơm nước này, không thừa thì thiếu, khó mà có lúc vừa vặn chuẩn bị chuẩn xác được, trong lòng y nghĩ rất thoáng.
Dẫu đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị thừa đồ ăn, nhưng y vẫn thi thoảng cất tiếng rao mời người qua đường mua cơm, dự định đợi đến khi thư viện đ.á.n.h chuông, lấy được danh sách cơm tối từ chỗ Dư Kiều Sinh thì mới dọn hàng.
“Vừa rồi thấy việc làm ăn chỗ các người tốt như vậy, thế mà giờ vẫn chưa bán hết cơ à?”
Thư Thụy dùng khăn khô lau sạch những chiếc bát vừa thu về rửa sạch, liền thấy một ông lão bày sạp bán mì dưa muối ở đối diện đang chắp tay sau lưng đi về phía sạp của họ.
“Nhìn thì chỉ thấy đông người náo nhiệt thôi ạ. Mấy món đồ ăn lạnh bên chỗ lão bá mới gọi là dễ bán.”
Ông lão xua xua tay, xoay người chỉ vào chậu thức ăn của Thư Thụy: “Bớt cho ta hai đồng đi, múc cho ta hai món chay ăn nào. Thư viện còn chưa đầy hai khắc nữa là đ.á.n.h chuông rồi, trên con phố này chỉ có việc làm ăn của đám thư sinh là dễ làm chút thôi, qua giờ đó mà chưa bán hết thì tám phần là phải mang về nhà.”
Thư Thụy thừa hiểu đạo lý này, số còn thừa mang về thì cũng chỉ có y với Lục Lăng ăn, thời tiết lại nóng nực, thừa nhiều quá dễ bị thiu thối thì thật đáng tiếc, có thể bán được chút nào thì cứ cố mà bán đi.
Thế nhưng một phần hai món chay của y vốn dĩ chỉ bán mười đồng, ông lão này lại chỉ trả có tám đồng. Hiện tại toàn bộ cơm canh này đều dựa vào một tay y và Lục Lăng làm ra mang bán, chưa từng thuê người nên chẳng tốn tiền nhân công, đáng lý ra phải kiếm thêm được vài đồng.
Mà cái công sức bỏ ra trong đó nặng nhọc thế nào cũng chỉ có bản thân biết, nếu lúc này cứ chiều theo giá rẻ mà bán, kiếm được bao nhiêu còn chưa nói, lỡ người ta biết được cứ về sau là giá có thể hạ xuống thế này thì ai còn thèm mua lúc cơm canh đang nóng sốt nữa, ai nấy đều sẽ rắp tâm đợi đến khi giảm giá mới sà vào mất thôi.
Y bèn nói: “Lão bá, chúng ta buôn bán nhỏ vốn mỏng, chẳng kiếm được mấy đồng tiền đâu. Đều là người làm ăn với nhau cả, ta thu của người chín đồng, múc thêm cho người chút thức ăn, như vậy cũng được lắm rồi.”
Ông lão lẩm bẩm một hồi, lại mặc cả thêm vài câu, thấy Thư Thụy vẫn nhất quyết không nhượng bộ.
Cuối cùng ông lão vẫn móc hầu bao đếm ra chín đồng tiền, nhưng lại sợ đếm sai đưa hớ, nên còn cẩn thận đếm đi đếm lại tận hai lần.
Vị lão bá kia bưng phần cơm canh về sạp của mình ăn một cách ngon lành, làm mấy tiểu thương đang giữ sạp xung quanh nhìn thấy cũng thèm thuồng nhỏ dãi.
Bận rộn suốt cả một buổi trưa, rao hàng đến mức khô cổ bỏng họng không nói, buổi sáng lại chỉ húp chút cháo loãng nên cái bụng nửa điểm cũng chẳng chịu nổi đói, giờ nhìn thấy cơm canh ngon mắt thế kia hỏi sao không thèm cho được.
Tuy họ cũng có thể ăn đồ ăn do chính sạp mình bán để đối phó qua bữa, nhưng quanh năm suốt tháng đều ăn đi ăn lại đúng một vị đó thì còn đâu chút hương vị ngon lành gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong chốc lát, lại có thêm ba bốn người đến sạp của Thư Thụy mua cơm, Thư Thụy vẫn bớt cho họ một đồng tiền, lại còn múc thêm cho họ khá nhiều thức ăn.
Đợi đến khi Dư Kiều Sinh mang danh sách đi ra thì cơm canh của Thư Thụy chỉ còn lại vài phần.
“Nhớ kỹ giờ Dậu phải có mặt đúng giờ ở chỗ này đấy nhé.”
Thư Thụy nhận lấy tờ danh sách và tiền đồng, đáp: “Dư sĩ t.ử cứ yên tâm, ta và huynh đệ của ta nhất định sẽ đến đúng giờ.”
Vị Dư Kiều Sinh kia cũng không nán lại nói chuyện lâu, dặn dò xong xuôi liền vội vàng quay trở lại thư viện. Hắn ta vừa đi không bao lâu thì tiếng chuông của thư viện đã vang lên vang dội.
Thư Thụy cùng Lục Lăng thu dọn đồ đạc, rồi cũng đ.á.n.h xe trở về.
Trên xe lừa, Thư Thụy mới mở tờ danh sách của Dư Kiều Sinh ra, đập vào mắt chính là mấy hàng chữ viết tự nhiên phóng khoáng, phong thần cái thế, ánh mắt y không tự chủ được mà bị hút c.h.ặ.t vào đó.
Y đang chăm chú nhìn thì bỗng một cái đầu ghé sát lại, che khuất hết tầm nhìn.
“Lo mà đ.á.n.h xe đi.”
Thư Thụy đẩy Lục Lăng ra.
Lục Lăng nhìn y: “Ngươi đâu có biết chữ, sao nhìn lâu thế?”
“Ai bảo ta không biết chữ hả.”
Thư Thụy cũng không che giấu, nói thật lòng: “Ta thấy chữ của Dư Kiều Sinh này luyện được đẹp như vậy, nói không chừng tài học cũng chẳng vừa đâu.”
Lục Lăng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Thư Thụy.
Thư Thụy bị hắn nhìn cho có cảm giác như bản thân vừa làm chuyện gì khuất tất vậy, nếu y thật sự có ý gian thì đã chẳng thèm nói lời khen ngợi vị thư sinh kia ngay trước mặt hắn rồi.
Y ho nhẹ một tiếng, bảo: “Có điều tài học cao thấp thế nào cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, hợp tác với chúng ta thì phẩm hạnh tốt mới là quan trọng nhất. Chung quy thì vẫn phải là ngươi, vừa biết nhóm lửa lại vừa biết làm cả việc thêu thùa may vá nữa.”
Lục Lăng khẽ hứ một tiếng, giật lấy tờ danh sách trong tay Thư Thụy nhét vào trong ống tay áo của mình.
“Ta còn chưa đếm xem có bao nhiêu người mà.”
“Hai mươi hai người.”
Thư Thụy bặm bặm môi, cuối cùng cũng từ bỏ ý định đòi lại tờ danh sách.
Nghĩ bụng hóa ra vị thư sinh kia không hề khoác lác, xem ra thật sự có một hai phần bản lĩnh mới lôi kéo được ngần ấy người.
Trở về khách điếm, Thư Thụy cùng Lục Lăng ăn cơm trưa. Y không hề nghỉ ngơi mà lại vội vàng ra chợ mua thêm ít rau thịt mang về, chuẩn bị cho phần cơm nước vào buổi tối.