Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài căn nhà, gió thổi qua khung cửa sổ đang mở toang, mang lại cảm giác vô cùng mát mẻ.
Thư Thụy khâu xong hai ống tay áo, đảo mắt một vòng cho đỡ mỏi, cảm thấy cổ mình cứng đờ, bả vai cũng có chút mỏi nhừ.
Y định bụng đến tối sẽ làm tiếp, liền đứng dậy, trông thấy Lục Lăng vậy mà vẫn ngồi vững ở đó, chẳng hề buông bỏ công việc giữa chừng.
Thư Thụy đi tới trước mặt hắn, chân mày bỗng nhiên khẽ động, y nhìn nhìn Lục Lăng, rồi lại nhìn nhìn chữ thêu vặn vẹo xiêu vẹo trên ống quần: “Chữ trên cái quần trước kia là do tự tay ngươi thêu đấy à?”
Cái chữ thêu nhìn như đống cành cây khô bị gió lớn thổi đổ rạp, hỗn độn đan xen vào nhau kia, so với chữ thêu Thư Thụy nhìn thấy trước đây giản dị là cùng một giuộc.
Chuyện này nếu không phải xuất phát từ cùng một bàn tay, thì người khác muốn bắt chước theo quả thật cũng không dễ dàng gì.
Lục Lăng cũng cảm thấy rất giống: “Ta thêu có tốt không?”
Thư Thụy nhịn cười gật đầu: “Ta thấy vô cùng tốt.”
Đôi mắt Lục Lăng hơi sáng lên: “Vậy ta thêu cả tên của ngươi lên nhé.”
Thư Thụy nghe vậy thì mặt đỏ bừng, lập tức tắt ngấm nụ cười: “Không cho phép!”
Y biết Lục Lăng hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện này, bèn vội vàng đi thu dọn hộp kim chỉ.
Lục Lăng đè chiếc hộp kim chỉ lại, không cho Thư Thụy mang đi: “Ngươi vẫn chê ta thêu không đẹp.”
“Ta... ta không chê.”
Thư Thụy giật cũng giật không nổi, chỉ đành nói: “Trong phòng không đủ sáng, nhìn chăm chăm vào một chỗ lâu ngày sẽ đau mắt đấy.”
“Không cần ở lỳ trong phòng nữa, qua đây cùng hắn nhào bột làm nhân, buổi tối làm bánh bao ngũ vị ăn.”
lúc này Lục Lăng mới không mấy tình nguyện buông lỏng tay ra, Thư Thụy cất lại kim chỉ và kéo, vội vàng đẩy người ra khỏi phòng.
Thư Thụy vừa qua giờ Ngọ đã nhào sẵn một ít bột mì để ủ, còn nguyên liệu thì đã mua ở chợ từ buổi sáng.
Chuẩn bị sẵn có dưa cải muối chua, rau cải bắp phơi khô, măng tươi và hành lá các loại, ngoài ra còn mua một miếng thịt heo tươi và nhặt thêm một cân tôm.
Y hết sức kiên nhẫn, trộn ra năm loại hương vị nhân bánh khác nhau.
Phần nhân được chia làm: nhân dưa cải miến tàu, nhân rau cải khô thịt hun khói, nhân măng tươi thịt heo, nhân thịt heo hương hành và nhân nhân tôm tươi.
Làm nhiều loại hương vị như vậy tự nhiên cũng tốn nhiều tâm sức hơn.
Thế nhưng Thư Thụy lại không chê phiền phức, vào những ngày thời tiết mưa không dứt thế này, y rất thích làm những món ăn đòi hỏi sự tỉ mỉ, chậm rãi.
“Ngươi đừng có gói nữa, bọc lại trông chẳng khác nào cục đá, một đầu còn bị lòi cả nhân ra ngoài, chỉ biết phá đám là giỏi thôi.”
Thư Thụy vỗ một cái vào bàn tay bám đầy bột mì của Lục Lăng. Rõ ràng mười ngón tay thon dài như thế, chẳng hiểu sao làm việc này lại vụng về đến vậy, dạy đến ba lần rồi mà vẫn không biết cách túm túm phần đỉnh bánh lại, đôi bàn tay này xem ra chỉ có ích khi múa đao mà thôi: “Đi nhóm lửa đi.”
Đôi mắt Lục Lăng hơi nheo lại, vỗ vỗ bột mì trên tay, đằng nào thì cũng bị chê bai đủ đường rồi.
Hắn thừa dịp Thư Thụy không chú ý, dùng lực bóp mạnh một cái vào chiếc bánh bao đã được y gói tròn trịa đáng yêu trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sao lại có người đáng ghét như ngươi cơ chứ!”
Thư Thụy nhìn chiếc bánh bao bẹp dúm trong tay, định bụng ném thẳng vào mặt hắn cho bõ ghét, ngặt nỗi bộ pháp dưới chân người kia quá nhanh, vừa thoáng một cái đã chạy biến đi mất.
Buổi chiều mưa dần dần nhỏ lại, việc buôn bán ở tiệm của Dương Xuân Hoa ế ẩm, nàng bèn chạy qua tìm Thư Thụy trò chuyện một hồi.
Xửng hấp bốc khói nghi ngút, thời gian trôi qua cũng thật dễ dàng.
Chiều muộn, Thư Thụy tính toán thời gian đã vừa, bèn nhấc nắp vung ra, những chiếc màn thầu kẹp thịt nhỏ nhắn lúc này đã nở to ra không ít.
Lục Lăng ngửi thấy mùi thơm liền sán ngay lại, hai người cùng ghé đầu vào nhau nhìn những chiếc bánh bao trong làn sương khói trắng xóa.
Thư Thụy dùng đũa gắp một chiếc lên, nhúng ngón tay vào bát nước lạnh sạch cho đỡ bỏng, rồi bẻ đôi chiếc màn thầu kẹp thịt này ra. Chiếc y gắp trúng vừa hay lại là nhân tôm tươi, phần nước ngọt tươi rói bên trong lập tức nương theo lớp vỏ bánh xốp mềm trào ra bên dưới.
“Mau, mau lên!”
Thư Thụy vội vàng nhét miếng bánh vào miệng Lục Lăng.
Tôm sống tươi ngon, lại dai giòn sần sật, hương vị tươi ngọt đậm đà, vô cùng vừa miệng.
Thư Thụy đợi cho nguội bớt một chút rồi tự nếm thử vị, y hơi cảm thấy mặn một chút, lúc trộn nhân tay y bị run một cái nên rắc muối hơi quá tay, có điều cũng không ảnh hưởng nhiều đến việc thưởng thức.
Cũng do cái lưỡi của y quá nhạy bén, kiểm soát độ mặn nhạt vô cùng khắt khe mà thôi.
Lục Lăng bên này đã nhặt liền ba chiếc màn thầu kẹp thịt bỏ vào bụng.
Hai người ở trong viện tranh thủ lúc màn thầu kẹp thịt vừa ra lò còn nóng hổi ăn ngon, dứt khoát húp cùng với bát canh rong biển vừa nấu để dùng bữa tối sớm.
Thư Thụy ăn ba chiếc là đã no căng bụng rồi, sức ăn Lục Lăng luôn luôn rất tốt, ăn nhiều gấp đôi Thư Thụy.
Thấy Thư Thụy ngay cả năm loại hương vị còn chưa được ăn thử đủ hết, hắn bèn bẻ một nửa chiếc nhân thịt heo hương hành và nhân rau cải khô thịt hun khói mà y chưa ăn đưa cho y nếm thử vị, chỗ còn lại mới ném thẳng vào miệng mình.
Sau khi ăn no nê, Thư Thụy nhặt bốn chiếc màn thầu kẹp thịt mang qua tặng cho Trương thần bà, lại nhặt thêm sáu chiếc đem tặng cho hai mẹ con Dương Xuân Hoa, ngoài ra còn nhặt thêm bốn chiếc nữa để mang cho Tình ca nhi.
Lục Lăng muốn đi theo cùng, Thư Thụy cũng tùy hắn, lúc hai người cùng nhau bước ra ngoài thì trời đã tạnh mưa.
Ngày mưa trời tối rất nhanh, lúc hai người đem bánh bao đến khách điếm nơi Tình ca nhi làm việc thì trời đất đã có phần mờ mịt, âm u rồi.
Tình ca nhi đang bận rộn ở trong bếp, Thư Thụy và Lục Lăng bèn đứng ở bên ngoài khách điếm chờ y.
Trong lúc đứng chờ rảnh rỗi, có một phụ nhân ngoài hai mươi tuổi, thân hình có phần đầy đặn đẫy đà bước vào khách điếm để thuê phòng trọ.
Hôm nay người đứng ở quầy thu ngân lại là gã chưởng quầy nam t.ử có tướng mạo trông khá tuấn tú, gã đang hết sức nhiệt tình làm thủ tục lưu trú cho nữ nhân kia.
Hỏi tên họ của người ta xong, gã liền dùng b.út ghi chép lại.
Gã chưởng quầy này tuy có tướng mạo tuấn tú, nhưng tâm địa lại vô cùng hạ lưu.
Gã ngầm thấy trong đại đường không có ai ở đó, đôi mắt liền không tự chủ được mà cứ chăm chăm nhìn vào bộ n.g.ự.c của nữ nhân kia.
Chỉ là nữ nhân đến ở trọ thấy gã trông có vẻ nho nhã lịch sự, cứ tưởng là người có lễ nghĩa, thư sinh đoan chính nên vẫn chưa để ý phát hiện ra điều gì bất thường.
Thư Thụy khâu xong hai ống tay áo, đảo mắt một vòng cho đỡ mỏi, cảm thấy cổ mình cứng đờ, bả vai cũng có chút mỏi nhừ.
Y định bụng đến tối sẽ làm tiếp, liền đứng dậy, trông thấy Lục Lăng vậy mà vẫn ngồi vững ở đó, chẳng hề buông bỏ công việc giữa chừng.
Thư Thụy đi tới trước mặt hắn, chân mày bỗng nhiên khẽ động, y nhìn nhìn Lục Lăng, rồi lại nhìn nhìn chữ thêu vặn vẹo xiêu vẹo trên ống quần: “Chữ trên cái quần trước kia là do tự tay ngươi thêu đấy à?”
Cái chữ thêu nhìn như đống cành cây khô bị gió lớn thổi đổ rạp, hỗn độn đan xen vào nhau kia, so với chữ thêu Thư Thụy nhìn thấy trước đây giản dị là cùng một giuộc.
Chuyện này nếu không phải xuất phát từ cùng một bàn tay, thì người khác muốn bắt chước theo quả thật cũng không dễ dàng gì.
Lục Lăng cũng cảm thấy rất giống: “Ta thêu có tốt không?”
Thư Thụy nhịn cười gật đầu: “Ta thấy vô cùng tốt.”
Đôi mắt Lục Lăng hơi sáng lên: “Vậy ta thêu cả tên của ngươi lên nhé.”
Thư Thụy nghe vậy thì mặt đỏ bừng, lập tức tắt ngấm nụ cười: “Không cho phép!”
Y biết Lục Lăng hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện này, bèn vội vàng đi thu dọn hộp kim chỉ.
Lục Lăng đè chiếc hộp kim chỉ lại, không cho Thư Thụy mang đi: “Ngươi vẫn chê ta thêu không đẹp.”
“Ta... ta không chê.”
Thư Thụy giật cũng giật không nổi, chỉ đành nói: “Trong phòng không đủ sáng, nhìn chăm chăm vào một chỗ lâu ngày sẽ đau mắt đấy.”
“Không cần ở lỳ trong phòng nữa, qua đây cùng hắn nhào bột làm nhân, buổi tối làm bánh bao ngũ vị ăn.”
lúc này Lục Lăng mới không mấy tình nguyện buông lỏng tay ra, Thư Thụy cất lại kim chỉ và kéo, vội vàng đẩy người ra khỏi phòng.
Thư Thụy vừa qua giờ Ngọ đã nhào sẵn một ít bột mì để ủ, còn nguyên liệu thì đã mua ở chợ từ buổi sáng.
Chuẩn bị sẵn có dưa cải muối chua, rau cải bắp phơi khô, măng tươi và hành lá các loại, ngoài ra còn mua một miếng thịt heo tươi và nhặt thêm một cân tôm.
Y hết sức kiên nhẫn, trộn ra năm loại hương vị nhân bánh khác nhau.
Phần nhân được chia làm: nhân dưa cải miến tàu, nhân rau cải khô thịt hun khói, nhân măng tươi thịt heo, nhân thịt heo hương hành và nhân nhân tôm tươi.
Làm nhiều loại hương vị như vậy tự nhiên cũng tốn nhiều tâm sức hơn.
Thế nhưng Thư Thụy lại không chê phiền phức, vào những ngày thời tiết mưa không dứt thế này, y rất thích làm những món ăn đòi hỏi sự tỉ mỉ, chậm rãi.
“Ngươi đừng có gói nữa, bọc lại trông chẳng khác nào cục đá, một đầu còn bị lòi cả nhân ra ngoài, chỉ biết phá đám là giỏi thôi.”
Thư Thụy vỗ một cái vào bàn tay bám đầy bột mì của Lục Lăng. Rõ ràng mười ngón tay thon dài như thế, chẳng hiểu sao làm việc này lại vụng về đến vậy, dạy đến ba lần rồi mà vẫn không biết cách túm túm phần đỉnh bánh lại, đôi bàn tay này xem ra chỉ có ích khi múa đao mà thôi: “Đi nhóm lửa đi.”
Đôi mắt Lục Lăng hơi nheo lại, vỗ vỗ bột mì trên tay, đằng nào thì cũng bị chê bai đủ đường rồi.
Hắn thừa dịp Thư Thụy không chú ý, dùng lực bóp mạnh một cái vào chiếc bánh bao đã được y gói tròn trịa đáng yêu trong tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sao lại có người đáng ghét như ngươi cơ chứ!”
Thư Thụy nhìn chiếc bánh bao bẹp dúm trong tay, định bụng ném thẳng vào mặt hắn cho bõ ghét, ngặt nỗi bộ pháp dưới chân người kia quá nhanh, vừa thoáng một cái đã chạy biến đi mất.
Buổi chiều mưa dần dần nhỏ lại, việc buôn bán ở tiệm của Dương Xuân Hoa ế ẩm, nàng bèn chạy qua tìm Thư Thụy trò chuyện một hồi.
Xửng hấp bốc khói nghi ngút, thời gian trôi qua cũng thật dễ dàng.
Chiều muộn, Thư Thụy tính toán thời gian đã vừa, bèn nhấc nắp vung ra, những chiếc màn thầu kẹp thịt nhỏ nhắn lúc này đã nở to ra không ít.
Lục Lăng ngửi thấy mùi thơm liền sán ngay lại, hai người cùng ghé đầu vào nhau nhìn những chiếc bánh bao trong làn sương khói trắng xóa.
Thư Thụy dùng đũa gắp một chiếc lên, nhúng ngón tay vào bát nước lạnh sạch cho đỡ bỏng, rồi bẻ đôi chiếc màn thầu kẹp thịt này ra. Chiếc y gắp trúng vừa hay lại là nhân tôm tươi, phần nước ngọt tươi rói bên trong lập tức nương theo lớp vỏ bánh xốp mềm trào ra bên dưới.
“Mau, mau lên!”
Thư Thụy vội vàng nhét miếng bánh vào miệng Lục Lăng.
Tôm sống tươi ngon, lại dai giòn sần sật, hương vị tươi ngọt đậm đà, vô cùng vừa miệng.
Thư Thụy đợi cho nguội bớt một chút rồi tự nếm thử vị, y hơi cảm thấy mặn một chút, lúc trộn nhân tay y bị run một cái nên rắc muối hơi quá tay, có điều cũng không ảnh hưởng nhiều đến việc thưởng thức.
Cũng do cái lưỡi của y quá nhạy bén, kiểm soát độ mặn nhạt vô cùng khắt khe mà thôi.
Lục Lăng bên này đã nhặt liền ba chiếc màn thầu kẹp thịt bỏ vào bụng.
Hai người ở trong viện tranh thủ lúc màn thầu kẹp thịt vừa ra lò còn nóng hổi ăn ngon, dứt khoát húp cùng với bát canh rong biển vừa nấu để dùng bữa tối sớm.
Thư Thụy ăn ba chiếc là đã no căng bụng rồi, sức ăn Lục Lăng luôn luôn rất tốt, ăn nhiều gấp đôi Thư Thụy.
Thấy Thư Thụy ngay cả năm loại hương vị còn chưa được ăn thử đủ hết, hắn bèn bẻ một nửa chiếc nhân thịt heo hương hành và nhân rau cải khô thịt hun khói mà y chưa ăn đưa cho y nếm thử vị, chỗ còn lại mới ném thẳng vào miệng mình.
Sau khi ăn no nê, Thư Thụy nhặt bốn chiếc màn thầu kẹp thịt mang qua tặng cho Trương thần bà, lại nhặt thêm sáu chiếc đem tặng cho hai mẹ con Dương Xuân Hoa, ngoài ra còn nhặt thêm bốn chiếc nữa để mang cho Tình ca nhi.
Lục Lăng muốn đi theo cùng, Thư Thụy cũng tùy hắn, lúc hai người cùng nhau bước ra ngoài thì trời đã tạnh mưa.
Ngày mưa trời tối rất nhanh, lúc hai người đem bánh bao đến khách điếm nơi Tình ca nhi làm việc thì trời đất đã có phần mờ mịt, âm u rồi.
Tình ca nhi đang bận rộn ở trong bếp, Thư Thụy và Lục Lăng bèn đứng ở bên ngoài khách điếm chờ y.
Trong lúc đứng chờ rảnh rỗi, có một phụ nhân ngoài hai mươi tuổi, thân hình có phần đầy đặn đẫy đà bước vào khách điếm để thuê phòng trọ.
Hôm nay người đứng ở quầy thu ngân lại là gã chưởng quầy nam t.ử có tướng mạo trông khá tuấn tú, gã đang hết sức nhiệt tình làm thủ tục lưu trú cho nữ nhân kia.
Hỏi tên họ của người ta xong, gã liền dùng b.út ghi chép lại.
Gã chưởng quầy này tuy có tướng mạo tuấn tú, nhưng tâm địa lại vô cùng hạ lưu.
Gã ngầm thấy trong đại đường không có ai ở đó, đôi mắt liền không tự chủ được mà cứ chăm chăm nhìn vào bộ n.g.ự.c của nữ nhân kia.
Chỉ là nữ nhân đến ở trọ thấy gã trông có vẻ nho nhã lịch sự, cứ tưởng là người có lễ nghĩa, thư sinh đoan chính nên vẫn chưa để ý phát hiện ra điều gì bất thường.