Anh ấy muốn nói rất nhiều lần nhưng lại thôi, cuối cùng hạ quyết tâm nói: “Gần đây Bạch Thiến Thiến rất hay vui vẻ trò chuyện với anh ta, tôi cảm thấy Lộ Vi thích cô ta.”
Tiểu đội trưởng nói chuyện rất uyển chuyển, nhưng tôi hiểu ý của anh ấy.
Anh ấy cho rằng tôi thích Lộ Vi, nhưng anh ấy sợ tôi lại không đấu được với Bạch Thiến Thiến, cuối cùng sẽ đau khổ.
Dáng vẻ quan tâm nhưng không dám nói rõ này rất giống anh trai tôi.
Nhưng anh ấy không phải.
“Không sao, tôi có chừng mực.”
Nhưng tôi nhanh ch.óng nhận ra điểm không thích hợp.
Tần suất tôi gặp Bạch Thiến Thiến ngày càng nhiều.
Có vài lần tôi còn phát hiện bọn họ trò chuyện rất vui vẻ trong phòng bệnh.
Tôi càng ngày càng bất an.
Sau đó Lộ Vi còn nói với tôi: “Tôi cảm thấy tôi đã gần khôi phục, bác sĩ Úy, tôi có thể rời khỏi đây rồi.”
Tôi lạnh lùng nói: “Vậy xem ra anh không cần thay t.h.u.ố.c nữa.”
Lộ Vi hơi nhíu mày nhưng lại không nói gì.
Tôi xoay người rời đi, vừa mở cửa ra đã thấy nụ cười đắc ý của Bạch Thiến Thiến.
Cô ta nhỏ giọng nói: “Tôi đã nói với cô rồi, Úy Sở, dáng vẻ ma chê quỷ hờn này của cô sao mà Lộ Vi thích được? Anh ấy chỉ cần cô chữa bệnh cho mình mà thôi.”
Nói rồi cô ta đi vào phòng bệnh, cố ý nói trước mặt tôi: “A Vi, em đã chuẩn bị phòng cho anh rồi, ở cạnh phòng em nha.”
Lộ Vi cười nhạt: “Được, cảm ơn em, Thiến Thiến.”
Giờ phút này, cảm giác bất an của tôi lên đến đỉnh điểm.
Tôi muốn tát cho anh một cái, muốn hỏi xem anh có nhớ đã đồng ý với tôi chuyện gì không!
Nhưng tôi biết anh cũng không làm gì được.
Cảm giác bất lực dâng cao.
Đi chưa được bao xa đã có người gọi tôi: “Chị Sở! Thẩm T.ử Tiêu và Lộ Vi đ.á.n.h nhau! Cô mau đến xem đi!”
Lúc tôi chạy đến nơi, phòng bệnh đã tán loạn.
Hai người đàn ông tay không tấc sắt nhưng đ.á.n.h nhau đỏ mặt tía tai.
Người sáng suốt cũng thấy được Thẩm T.ử Tiêu ở thế yếu.
Trên mặt anh ta đều là vết thương, hết xanh lại đỏ.
Càng kì lạ hơn là, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Lộ Vi lại nhấn đầu Thẩm T.ử Tiêu xuống bồn cầu.
Những người chướng mắt với Thẩm T.ử Tiêu đứng ngoài vỗ tay.
Thẩm T.ử Tiêu tức đến muốn thổ huyết, anh ta giãy dụa, cuối cùng mặt đầy nước bẩn: “Lộ Vi, mày đi ch//ết đi!”
Hai người lại lao vào đ.á.n.h nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dường như Bạch Thiến Thiến rất hưởng thụ cảm giác hai nam tranh một nữ này, không quên lo lắng nói vài câu: “Hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa! Hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa!”
Sau đó an vị ngồi một bên uống trà.
Tôi không nhịn được nữa: “Bạch Thiến Thiến, nói người đàn ông của cô cút ra khỏi tầng này! Muốn đ.á.n.h nhau thì ra ngoài mà đ.á.n.h!”
Nơi này còn có bệnh nhân khác, hơn nữa bên cạnh còn là phòng phẫu thuật, làm hỏng phòng bệnh rồi sau này sẽ không có chỗ dùng nữa.
Bạch Thiến Thiến không động đậy.
Tôi vừa chạm tay lên đao thì Lộ Vi đã như ch.ó đi//ênmà đ.á.n.h về phía sau lưng tôi.
Tiểu đội trưởng nói lớn: “Cẩn thận!”
Phản ứng của tôi rất nhanh, tôi nhanh ch.óng nhảy sang một bên.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lộ Vi như kị sĩ đứng cạnh Bạch Thiến Thiến.
“Đường Vi này thật vô tâm! Rõ ràng là chị Sở cứu anh ta mà anh ta lại muốn tấn công chị Sở!”
“Không phải lúc trước hai người họ còn rất ổn sao? Sao bây giờ lại thế này rồi?”
“Chắc chắn là do Bạch Thiến Thiến làm! Cô ta thích nhất là làm tiểu tam, mọi người cũng không phải không biết. Cô ta cướp không ít bạn trai của người khác rồi!”
Nghe vậy ánh mắt sắc như d.a.o của Lộ Vi lướt qua phòng: “Bác sĩ Úy là ân nhân cứu mạng tôi, điều này đúng, nhưng Thiến Thiến là người yêu của tôi, đây là hai chuyện khác nhau. Thiến Thiến không phải là người thứ ba, đừng để tôi nghe thấy những lời này lần nữa.”
Bạch Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt thẹn thùng: “Mấy người bọn họ vốn nhiều chuyện, cứ để bọn họ nói đi, chỉ cần A Vi tin em là được rồi.”
Tôi nghe mà buồn nôn: “Lộ Vi, lúc đó tôi nên để anh ch//ết ở nhà kho mới đúng.”
Ánh mắt Lộ Vi lạnh như băng: “Bác sĩ Úy, nếu như cô nhất định phải đối địch với Thiến Thiến thì cũng đừng trách tôi không khách sáo.”
Bạch Thiến Thiến đắc ý muốn đi//ên rồi, cô ta cười đến mức run người: “Ôi chao, A Vi, sao anh lại nói như vậy. Cũng phải cảm ơn Sở Sở vì đã đưa anh đến bên cạnh em chứ.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại được.
Tôi sợ bản thân không kiềm chế được mà rút đao ra.
Bạch Thiến Thiến cười đến gần tôi nói nhỏ:
“Úy Sở, tất cả mọi thứ thuộc về cô tôi đều muốn cướp.”
“Cô không xứng với những thứ tốt như vậy. Chỉ có tôi mới xứng.”
Lộ Vi khôi phục rất nhanh.
Trên danh sách nhiệm vụ xuất hiện tên của anh.
Anh mời Bạch Thiến Thiến: “Ngày mai chúng ta cùng làm nhiệm vụ nhé, em đưa T.ử Tiêu đi nữa, anh muốn xóa bỏ hiềm khích lúc trước với anh ta. Dù sao tụi anh cũng chỉ muốn ở bên cạnh em.”
Giọng nói của anh ra vẻ hào phóng, vẻ mặt lại có chút uất ức.
Bạch Thiến Thiến hôn nhẹ lên khuôn mặt anh: “Bảo bối anh thật hiểu chuyện. Trong tất cả bọn họ, em thích anh nhất.”
Chỉ một hai câu đã dỗ Lộ Vi vui vẻ.
Ngày xuất phát, tôi đứng ở trạm với cương vị canh gác nhìn xe bọn họ xa dần.
Một lần làm nhiệm vụ, năm người một đội.
Trong chiếc xe kia, ngoài Bạch Thiến Thiến, Thẩm T.ử Tiêu và Lộ Vi ra thì còn hai đối tượng đ.á.n.h dấu khác.
Tiểu đội trưởng nói chuyện rất uyển chuyển, nhưng tôi hiểu ý của anh ấy.
Anh ấy cho rằng tôi thích Lộ Vi, nhưng anh ấy sợ tôi lại không đấu được với Bạch Thiến Thiến, cuối cùng sẽ đau khổ.
Dáng vẻ quan tâm nhưng không dám nói rõ này rất giống anh trai tôi.
Nhưng anh ấy không phải.
“Không sao, tôi có chừng mực.”
Nhưng tôi nhanh ch.óng nhận ra điểm không thích hợp.
Tần suất tôi gặp Bạch Thiến Thiến ngày càng nhiều.
Có vài lần tôi còn phát hiện bọn họ trò chuyện rất vui vẻ trong phòng bệnh.
Tôi càng ngày càng bất an.
Sau đó Lộ Vi còn nói với tôi: “Tôi cảm thấy tôi đã gần khôi phục, bác sĩ Úy, tôi có thể rời khỏi đây rồi.”
Tôi lạnh lùng nói: “Vậy xem ra anh không cần thay t.h.u.ố.c nữa.”
Lộ Vi hơi nhíu mày nhưng lại không nói gì.
Tôi xoay người rời đi, vừa mở cửa ra đã thấy nụ cười đắc ý của Bạch Thiến Thiến.
Cô ta nhỏ giọng nói: “Tôi đã nói với cô rồi, Úy Sở, dáng vẻ ma chê quỷ hờn này của cô sao mà Lộ Vi thích được? Anh ấy chỉ cần cô chữa bệnh cho mình mà thôi.”
Nói rồi cô ta đi vào phòng bệnh, cố ý nói trước mặt tôi: “A Vi, em đã chuẩn bị phòng cho anh rồi, ở cạnh phòng em nha.”
Lộ Vi cười nhạt: “Được, cảm ơn em, Thiến Thiến.”
Giờ phút này, cảm giác bất an của tôi lên đến đỉnh điểm.
Tôi muốn tát cho anh một cái, muốn hỏi xem anh có nhớ đã đồng ý với tôi chuyện gì không!
Nhưng tôi biết anh cũng không làm gì được.
Cảm giác bất lực dâng cao.
Đi chưa được bao xa đã có người gọi tôi: “Chị Sở! Thẩm T.ử Tiêu và Lộ Vi đ.á.n.h nhau! Cô mau đến xem đi!”
Lúc tôi chạy đến nơi, phòng bệnh đã tán loạn.
Hai người đàn ông tay không tấc sắt nhưng đ.á.n.h nhau đỏ mặt tía tai.
Người sáng suốt cũng thấy được Thẩm T.ử Tiêu ở thế yếu.
Trên mặt anh ta đều là vết thương, hết xanh lại đỏ.
Càng kì lạ hơn là, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Lộ Vi lại nhấn đầu Thẩm T.ử Tiêu xuống bồn cầu.
Những người chướng mắt với Thẩm T.ử Tiêu đứng ngoài vỗ tay.
Thẩm T.ử Tiêu tức đến muốn thổ huyết, anh ta giãy dụa, cuối cùng mặt đầy nước bẩn: “Lộ Vi, mày đi ch//ết đi!”
Hai người lại lao vào đ.á.n.h nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dường như Bạch Thiến Thiến rất hưởng thụ cảm giác hai nam tranh một nữ này, không quên lo lắng nói vài câu: “Hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa! Hai người đừng đ.á.n.h nhau nữa!”
Sau đó an vị ngồi một bên uống trà.
Tôi không nhịn được nữa: “Bạch Thiến Thiến, nói người đàn ông của cô cút ra khỏi tầng này! Muốn đ.á.n.h nhau thì ra ngoài mà đ.á.n.h!”
Nơi này còn có bệnh nhân khác, hơn nữa bên cạnh còn là phòng phẫu thuật, làm hỏng phòng bệnh rồi sau này sẽ không có chỗ dùng nữa.
Bạch Thiến Thiến không động đậy.
Tôi vừa chạm tay lên đao thì Lộ Vi đã như ch.ó đi//ênmà đ.á.n.h về phía sau lưng tôi.
Tiểu đội trưởng nói lớn: “Cẩn thận!”
Phản ứng của tôi rất nhanh, tôi nhanh ch.óng nhảy sang một bên.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lộ Vi như kị sĩ đứng cạnh Bạch Thiến Thiến.
“Đường Vi này thật vô tâm! Rõ ràng là chị Sở cứu anh ta mà anh ta lại muốn tấn công chị Sở!”
“Không phải lúc trước hai người họ còn rất ổn sao? Sao bây giờ lại thế này rồi?”
“Chắc chắn là do Bạch Thiến Thiến làm! Cô ta thích nhất là làm tiểu tam, mọi người cũng không phải không biết. Cô ta cướp không ít bạn trai của người khác rồi!”
Nghe vậy ánh mắt sắc như d.a.o của Lộ Vi lướt qua phòng: “Bác sĩ Úy là ân nhân cứu mạng tôi, điều này đúng, nhưng Thiến Thiến là người yêu của tôi, đây là hai chuyện khác nhau. Thiến Thiến không phải là người thứ ba, đừng để tôi nghe thấy những lời này lần nữa.”
Bạch Thiến Thiến ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt thẹn thùng: “Mấy người bọn họ vốn nhiều chuyện, cứ để bọn họ nói đi, chỉ cần A Vi tin em là được rồi.”
Tôi nghe mà buồn nôn: “Lộ Vi, lúc đó tôi nên để anh ch//ết ở nhà kho mới đúng.”
Ánh mắt Lộ Vi lạnh như băng: “Bác sĩ Úy, nếu như cô nhất định phải đối địch với Thiến Thiến thì cũng đừng trách tôi không khách sáo.”
Bạch Thiến Thiến đắc ý muốn đi//ên rồi, cô ta cười đến mức run người: “Ôi chao, A Vi, sao anh lại nói như vậy. Cũng phải cảm ơn Sở Sở vì đã đưa anh đến bên cạnh em chứ.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, hít sâu mấy lần mới bình tĩnh lại được.
Tôi sợ bản thân không kiềm chế được mà rút đao ra.
Bạch Thiến Thiến cười đến gần tôi nói nhỏ:
“Úy Sở, tất cả mọi thứ thuộc về cô tôi đều muốn cướp.”
“Cô không xứng với những thứ tốt như vậy. Chỉ có tôi mới xứng.”
Lộ Vi khôi phục rất nhanh.
Trên danh sách nhiệm vụ xuất hiện tên của anh.
Anh mời Bạch Thiến Thiến: “Ngày mai chúng ta cùng làm nhiệm vụ nhé, em đưa T.ử Tiêu đi nữa, anh muốn xóa bỏ hiềm khích lúc trước với anh ta. Dù sao tụi anh cũng chỉ muốn ở bên cạnh em.”
Giọng nói của anh ra vẻ hào phóng, vẻ mặt lại có chút uất ức.
Bạch Thiến Thiến hôn nhẹ lên khuôn mặt anh: “Bảo bối anh thật hiểu chuyện. Trong tất cả bọn họ, em thích anh nhất.”
Chỉ một hai câu đã dỗ Lộ Vi vui vẻ.
Ngày xuất phát, tôi đứng ở trạm với cương vị canh gác nhìn xe bọn họ xa dần.
Một lần làm nhiệm vụ, năm người một đội.
Trong chiếc xe kia, ngoài Bạch Thiến Thiến, Thẩm T.ử Tiêu và Lộ Vi ra thì còn hai đối tượng đ.á.n.h dấu khác.