Tiếng Thét Trong Đêm

Chương 20: Ánh Sáng Trong Đêm

Trước

Minh đứng giữa một không gian tĩnh lặng, nhưng lòng anh lại dậy sóng. Những gì vừa nghe từ bà lão như một bức tranh sống động, vẽ lên những nỗi đau và bí ẩn của quá khứ. Anh nhìn sang Lan, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. Hòa và Ngọc cũng có chung cảm giác ấy. Mặc dù chưa rõ mọi thứ sẽ diễn ra như thế nào, nhưng một điều chắc chắn: họ không thể quay lại.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Tuấn,” Minh nói, giọng anh chắc nịch. “Hắn ta không chỉ là một thầy cúng bình thường. Hắn có một mối liên hệ sâu sắc với những gì đã xảy ra.”

“Đúng vậy,” Hòa đồng tình. “Hắn có thể đã chuẩn bị sẵn sàng cho chúng ta.”

Ngọc gật đầu, khuôn mặt cô hiện rõ nỗi lo lắng. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Nếu hắn biết chúng ta đang điều tra, mọi chuyện sẽ càng phức tạp hơn.”

“Vậy thì chúng ta phải hành động nhanh chóng,” Lan quyết định. “Tôi có thể giúp giải mã những ký hiệu mà bà lão đã nói. Có thể sẽ có manh mối về những nghi lễ mà Tuấn đã thực hiện.”

Họ rời khỏi ngôi nhà của bà lão, lòng đầy trăn trở. Bước ra ngoài, bóng tối bao trùm như một chiếc áo choàng nặng nề, nhưng trong lòng Minh, ánh sáng vẫn le lói. Họ đã có một mục tiêu rõ ràng, và đó là điều quan trọng nhất.

“Chúng ta hãy đến thư viện của làng,” Minh đề nghị. “Ở đó có nhiều sách cũ về lịch sử và những nghi lễ cổ xưa. Có thể sẽ tìm thấy thứ gì đó hữu ích.”

“Được,” Hòa đồng ý. “Chúng ta cần phải khám phá mọi ngóc ngách.”

Khi họ tiến về phía thư viện, không khí trở nên căng thẳng. Minh cảm nhận rõ ràng những ánh mắt dõi theo họ, những người dân làng đang âm thầm quan sát. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Những bí mật không dễ dàng bị phơi bày, và sự sợ hãi vẫn ngự trị trong tâm trí họ.

Thư viện nằm ở cuối làng, cánh cửa gỗ mốc meo kêu lên những âm thanh ghê rợn khi họ đẩy vào. Không gian bên trong tối tăm, chỉ có ánh đèn dầu lập lòe. Những quyển sách cũ kỹ, bụi bặm chất chồng lên nhau, như những ký ức đã quên lãng.

“Chúng ta sẽ tìm kiếm những cuốn sách liên quan đến nghi lễ và truyền thuyết,” Minh chỉ dẫn. “Lan, em hãy xem những cuốn sách trên kệ cao. Tôi sẽ tìm ở đây.”

Hòa và Ngọc lục lọi trong các ngăn kéo, trong khi Lan leo lên ghế để với tới những cuốn sách trên cao. Minh cảm thấy sự hồi hộp dâng trào, như thể họ đang chạm tay vào một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình.

“Có đây!” Lan reo lên, từ trên cao với xuống một cuốn sách cũ. “Đây là một cuốn sách ghi chép về các nghi lễ tế thần. Có vẻ như có nhiều thông tin thú vị.”Minh vội vàng tiến lại gần, tim đập mạnh khi thấy những trang giấy ố vàng. Những hình vẽ và ký tự kỳ lạ hiện ra trước mắt họ. “Để xem nào…” Minh thì thầm, lật từng trang một.

Một bức tranh vẽ những nghi lễ tàn bạo trong quá khứ khiến lòng anh se thắt. Những bóng người cầm đao, những ngọn lửa bùng lên, và những linh hồn đang r*n r*. “Đây… chính là những gì mà bà lão đã nói.”

“Có một phần miêu tả về những linh hồn không yên nghỉ,” Lan nói, chỉ vào một đoạn văn. “Họ sẽ không bao giờ được giải thoát nếu như không có ai dám đối diện với sự thật.”

“Vậy chúng ta cần làm gì?” Ngọc hỏi, ánh mắt cô lấp lánh sự hồi hộp và lo lắng.

“Chúng ta phải đến nơi diễn ra những nghi lễ,” Minh quyết định. “Có thể đó chính là nơi Tuấn đã thực hiện những nghi lễ tàn bạo.”

“Nhưng nơi đó rất nguy hiểm,” Hòa lên tiếng, vẻ lo lắng hiện rõ. “Nếu Tuấn đã biết chúng ta điều tra, hắn có thể sẽ không để chúng ta dễ dàng ra tay.”

“Không còn cách nào khác,” Minh kiên quyết. “Chúng ta phải làm điều này. Không chỉ vì em gái tôi mà còn vì tất cả những linh hồn khác.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đi,” Lan nói, ánh mắt cô lấp lánh quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để sự sợ hãi cản trở.”

Khi họ rời thư viện, bầu không khí xung quanh trở nên u ám hơn. Những tiếng thét trong đêm vẫn vọng lại, như một lời nhắc nhở về những điều chưa được giải quyết. Minh cảm nhận được hơi thở của quá khứ đang đeo bám họ, nhưng trong lòng anh, một ánh sáng mới đã bắt đầu ló dạng.

Họ bước ra ngoài, lòng đầy quyết tâm. Dù phía trước có bao nhiêu thử thách, Minh biết rằng họ sẽ không đơn độc. Những linh hồn đã tìm thấy hy vọng, và họ sẽ là người mang lại ánh sáng cho những bóng tối tăm.

Khi ánh trăng sáng rực, họ tiến về phía nơi diễn ra những nghi lễ, lòng tràn đầy sự hồi hộp và lo lắng. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng họ đã sẵn sàng. Tiếng thét trong đêm giờ đây không còn chỉ là nỗi sợ hãi, mà là một lời kêu gọi, một biểu tượng cho sự giải thoát.

Họ không biết rằng, trong bóng tối, những đôi mắt lạnh lùng của Tuấn đang dõi theo từng bước chân của họ, chờ đợi cơ hội để ra tay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn