Tiếng Thét Trong Đêm

Chương 18: Tiếng Thét Cuối Cùng

Lê Văn Tuấn đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như một vực thẳm không đáy, tràn đầy sự tính toán và kiêu ngạo. Minh cảm nhận được nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng anh cũng không thể để nó chi phối mình. Những năm tháng ám ảnh, những giấc mơ kinh hoàng về cái chết của em gái đã dẫn dắt anh đến khoảnh khắc này. Anh không còn là một cậu bé yếu đuối, mà giờ đây là một người đàn ông quyết tâm tìm ra sự thật.

“Các ngươi dám đến đây?” Tuấn cười nhạt, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như thể nó đang chế giễu họ. “Các linh hồn này đã thuộc về ta. Chúng sẽ không bao giờ được giải thoát.”

“Ông đã sai,” Minh nói, giọng anh không còn run rẩy. “Chúng tôi sẽ không để ông tiếp tục thao túng họ.”

“Thao túng?” Tuấn nhếch mép. “Các ngươi có biết mình đang đối diện với ai không? Ta là người duy nhất có thể mang lại sự bình yên cho chúng!”

Lan đứng bên cạnh Minh, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Bình yên hay chỉ là sự tăm tối? Ông chỉ đang lợi dụng nỗi sợ hãi của chúng tôi!”

“Thật ngây thơ,” Tuấn đáp lại. “Nỗi sợ hãi chính là sức mạnh. Nó cho phép ta kiểm soát mọi thứ.”

Trong khoảnh khắc đó, Minh cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh. Họ đang chờ đợi, chờ đợi để được giải thoát khỏi sự giam cầm của Tuấn. Anh quay sang nhìn những người bạn của mình, trong ánh mắt họ có sự đồng điệu, một quyết tâm mạnh mẽ.

“Chúng ta phải làm điều này cùng nhau,” Minh thì thầm. “Hãy nhớ, chúng ta không đơn độc.”

Hòa gật đầu, ông nhìn về phía Tuấn với ánh mắt kiên định. “Chúng ta không sợ hãi. Hãy để chúng ta giúp những linh hồn này thoát khỏi ông.”

“Thật hài hước,” Tuấn nói, giọng điệu lấp lánh vẻ khinh miệt. “Các ngươi nghĩ mình có thể đánh bại ta? Chỉ cần một lời cầu nguyện sai lầm, các ngươi sẽ trở thành những linh hồn vất vưởng như họ.”

Minh nắm chặt chiếc vòng cổ của em gái, cảm nhận hơi ấm từ nó. “Em sẽ luôn bên cạnh tôi,” anh nghĩ thầm, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để ông ấy chiến thắng.”

Khi ánh sáng từ chiếc vòng bắt đầu phát ra, không khí xung quanh như nặng thêm. Những linh hồn xung quanh họ bắt đầu hiện lên, những gương mặt đầy nỗi đau đớn. Minh cảm nhận được tiếng thét từ họ, tiếng kêu cứu vọng về từ những năm tháng bị giam cầm.

“Giải thoát cho chúng tôi!” Một giọng nói vang lên trong đầu Minh, như một lời cầu xin từ những oan hồn.

“Chúng ta phải làm gì đó,” Ngọc nói, giọng cô đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không chỉ mất đi cơ hội cứu họ, mà còn có thể trở thành một phần của họ.”“Đừng lo,” Hòa trấn an. “Chúng ta đã chuẩn bị. Hãy nhớ những gì chúng ta đã học.”

Minh hít một hơi thật sâu, cảm giác như đang hít vào hơi thở của những linh hồn. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối diện với Tuấn,” anh nói, giọng chắc nịch. “Hãy biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh.”

Cuộc chiến bắt đầu, khi Minh và những người bạn của anh dồn sức vào một câu thần chú mà Hòa đã chuẩn bị. Ánh sáng từ chiếc vòng cổ dần lan tỏa, hòa quyện với sức mạnh của tình bạn và sự quyết tâm.

“Thần Thét, hãy nghe tiếng kêu của những linh hồn!” Minh hô lớn, lòng anh tràn đầy hy vọng. “Chúng tôi đến để giải thoát họ!”

Tuấn giật mình, ánh mắt bất ngờ hiện lên. “Không! Không thể nào!” Ông ta kêu lên, giọng nói lộ rõ sự hoảng loạn.

Nhưng đã quá muộn. Ánh sáng từ chiếc vòng cổ bùng lên, bao trùm cả không gian. Những linh hồn bắt đầu bay lên, thoát khỏi sự giam cầm của Tuấn, và tiếng thét của họ hòa quyện thành một bản hợp xướng rực rỡ, như một lời khẳng định cho sự tự do.

“Giải thoát cho chúng tôi!” Họ đồng thanh hô lên, và trong khoảnh khắc, mọi thứ trở nên tĩnh lặng. Tuấn, với vẻ mặt hoảng loạn, không còn kiểm soát được tình hình.

“Các ngươi sẽ phải trả giá!” Ông ta gào lên, nhưng Minh đã không còn sợ hãi. Họ đã vượt qua nỗi sợ, và giờ đây, họ đang đứng trên bờ vực của sự giải thoát.

“Chúng ta không chỉ giải thoát cho họ,” Lan nói, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta còn đang giải thoát cho chính mình.”

Khi tiếng thét cuối cùng vang vọng, Minh cảm nhận được một sự bình yên lạ thường. Anh biết rằng mọi thứ không kết thúc ở đây, nhưng ít nhất, họ đã giải thoát cho những linh hồn, và một phần trong tâm hồn anh cũng được thanh thản.

“Chúng ta đã thắng,” Minh thì thầm, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. “Liệu Tuấn sẽ không để yên cho chúng ta?”

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Hòa nói, ánh mắt ông vẫn cảnh giác. “Sẽ còn nhiều điều phải đối mặt.”

Và trong bóng tối của ngôi nhà hoang, những tiếng thét đã lắng xuống, nhưng Minh biết rằng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Họ vẫn còn nhiều điều cần khám phá, nhiều bí mật cần phơi bày. Sự thật về gia đình anh, về cái chết của em gái, tất cả vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn