Tiếng Thét Trong Đêm

Chương 16: Sự Thật Đau Đớn

Minh đứng trước ngôi nhà cũ, ánh đèn chập chờn phản chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những nét u ám trong đôi mắt sâu thẳm. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng anh, không chỉ vì những gì sắp phải đối mặt mà còn bởi sự thật mà anh sắp khám phá. Hơi thở của anh trở nên nặng nề, như thể không khí trong không gian này đã bị nén lại, tạo thành một bức tường vô hình.

“Chúng ta có thật sự sẵn sàng chưa?” Ngọc hỏi, giọng cô run rẩy. Cô nhìn quanh, như thể những bóng tối đang dõi theo từng bước đi của họ.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Minh đáp, cố gắng giữ giọng mình thật vững. “Nếu không vào trong, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật.”

Hòa đứng bên cạnh, vẻ mặt ông trầm ngâm. “Phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới. Không chỉ có Tuấn, mà còn những linh hồn không yên nghỉ. Họ sẽ không chấp nhận sự xâm phạm.”

Lan chạm nhẹ vào tay Minh, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Nếu có gì xảy ra, chúng ta sẽ không rời xa nhau.”

Minh gật đầu, lòng tràn đầy cảm xúc. Anh biết rằng sự kết nối giữa họ là nguồn sức mạnh duy nhất trong đêm tối này. Anh đẩy cánh cửa nặng nề, tiếng gỗ kêu lên như tiếng thét của một linh hồn bị giam cầm. Bên trong, không gian u ám, bụi bặm, như thể thời gian đã dừng lại từ rất lâu.

“Đừng tách ra,” Minh nhắc nhở, mắt anh quét qua những bức tường cũ kỹ, nơi những dấu vết của quá khứ vẫn còn in hằn. Những bóng đen thoáng qua trong góc nhìn, khiến anh cảm thấy như có ai đó đang theo dõi.

“Chúng ta tìm kiếm manh mối về nghi lễ,” Hòa lên tiếng. “Nó có thể nằm đâu đó quanh đây.”

Họ di chuyển chậm rãi, từng bước chân cẩn trọng. Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể có một lực hút vô hình đang kéo họ lại gần những bí mật tăm tối. Đột nhiên, một tiếng động từ phía trên khiến tất cả dừng lại. Một tiếng thì thầm lướt qua không khí, mang theo nỗi sợ hãi.

“Nghe thấy không?” Ngọc nói, mặt cô trắng bệch. “Có ai đó đang gọi.”

Minh lắng nghe, và rồi anh nhận ra, đó là một giọng nói quen thuộc. “Minh… cứu mẹ… cứu mẹ…”

“Là mẹ tôi,” anh thì thầm, lòng chợt quặn thắt. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Từ trước đến giờ, mẹ anh vẫn là người mà anh tìm kiếm, nhưng giờ đây, giọng nói ấy lại mang theo nỗi khổ đau.

“Chúng ta cần phải lên trên,” Lan nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Có thể bà đang gặp nguy hiểm.”

Họ nhanh chóng leo lên cầu thang, từng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Minh cảm thấy như có hàng triệu cặp mắt đang dõi theo họ từ những bóng tối xung quanh. Khi đến tầng hai, cửa phòng mẹ anh mở rộng, ánh sáng mờ ảo bên trong khiến họ cảm thấy bất an.

“Đứng lại!” Hòa lên tiếng, giọng ông nghiêm nghị. “Có thể đây là cái bẫy.”

Nhưng Minh không thể chờ thêm, anh bước vào phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến anh choáng váng. Mẹ anh, người phụ nữ mà anh luôn kính trọng, đang quỳ gục trên sàn nhà, xung quanh là những biểu tượng huyền bí vẽ bằng máu. Trên bàn thờ, những ngọn nến cháy lén lút, tạo thành một không khí bí ẩn.

“Mẹ!” Minh kêu lên, tim anh thắt lại. “Mẹ đang làm gì vậy?”

Bà ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn đầy sợ hãi và tội lỗi. “Minh… con không nên ở đây. Con không hiểu…”

“Mẹ đã tham gia vào nghi lễ đó?” Minh hỏi, giọng anh run lên. “Mẹ đã làm gì với em gái con?”“Con không hiểu,” mẹ anh khóc, giọng bà nghẹn ngào. “Tất cả đều vì một lý do. Để cứu con… để cứu gia đình.”

“Cứu gia đình?” Minh gần như quát lên. “Mẹ đã hy sinh em gái con! Mẹ đã để cô ấy chết!”

Bà lắc đầu, nước mắt rơi. “Con không biết. Nếu không làm như vậy, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn. Chúng ta sẽ không còn sống…”

“Im đi!” Minh gào lên, nỗi đau và sự phẫn nộ trào dâng. “Mẹ đã lừa dối con. Mẹ đã để em gái con trở thành một linh hồn không yên nghỉ!”

Lan, Ngọc và Hòa đứng bên ngoài, họ không thể chen vào giữa cuộc đối thoại đầy cảm xúc này. Hòa nhìn Lan, vẻ mặt ông nghiêm trọng. “Có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây.”

“Không!” Minh hét lên, mắt anh bừng bừng lửa. “Tôi sẽ không để mẹ tôi thoát khỏi trách nhiệm này!”

“Minh, hãy lắng nghe mẹ con,” Hòa khuyên, nhưng Minh đã không còn nghe thấy gì ngoài tiếng thét trong lòng.

“Con sẽ không tha thứ cho mẹ,” anh nói, giọng lạnh lẽo. “Con sẽ không để mẹ tiếp tục sống trong dối trá.”

Mẹ anh quỳ gục, tiếng nấc nghẹn ngào. “Con yêu, hãy tin mẹ…”

Nhưng Minh đã không còn tin tưởng nữa. Nỗi đau đớn và sự phản bội khiến anh cảm thấy như có hàng triệu mảnh vỡ đang xé nát trái tim mình. Anh quay lưng lại, quyết định không để mẹ mình tiếp tục thao túng số phận của mình và em gái.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Minh nói với những người bạn. “Tôi không thể ở đây thêm nữa.”

Họ rời khỏi phòng, nhưng tiếng thét từ những linh hồn quanh đây vẫn vang vọng trong tâm trí anh. Tâm trí anh như bị xé toạc, không biết mình nên cảm thấy thế nào về người mẹ đã từng là niềm tự hào, giờ đây lại trở thành nỗi đau khổ.

Khi họ đi xuống cầu thang, tiếng thét lại vang lên, lần này rõ hơn, như thể đang gọi họ trở lại. Minh cảm thấy một áp lực nặng nề, không chỉ từ những linh hồn xung quanh mà còn từ chính sự thật mà anh vừa khám phá. Liệu có phải mọi điều này đều do mẹ anh gây ra? Mọi thứ anh tin tưởng giờ đây đều bị lung lay.

“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Ngọc nói, giọng cô đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không sống sót.”

Nhưng Minh đứng lại, nhìn về phía bóng tối. “Tôi không thể đi mà không biết thêm điều gì khác.”

“Minh!” Hòa kêu lên, nhưng anh đã quá mệt mỏi với những gì đã xảy ra. Anh cần phải biết rõ ràng hơn, phải đối mặt với sự thật.

“Chúng ta quay lại,” Minh quyết định, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi phải tìm ra bí mật cuối cùng. Tôi không thể để điều này tiếp tục.”

Họ lại bước vào bóng tối, chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Tiếng thét trong đêm vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng sự thật luôn luôn chờ đợi ở phía trước, không bao giờ dễ dàng chấp nhận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn