Tiếng Thét Trong Đêm
Chương 1: Lời Thì Thầm Trong Đêm
Minh trở về làng Đêm Tĩnh, nơi anh đã từng sống những tháng ngày êm đềm bên em gái. Hình ảnh ngôi làng hiện ra trong tâm trí anh như một bức tranh cũ kỹ, nhưng giờ đây, mọi thứ đều mang sắc thái u ám. Những con đường gồ ghề, những ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo như đang thì thầm về những bí mật mà thời gian không thể xóa nhòa. Anh hít một hơi sâu, cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm.
Khi bước vào làng, Minh cảm nhận được ánh mắt của người dân đang dõi theo mình, những cái nhìn lén lút, đầy nghi ngờ. Họ dường như đã quên anh, nhưng nỗi đau trong lòng anh thì không thể nào nguôi ngoai. Cái chết của em gái vẫn là một vết thương chưa lành. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng ký ức về khoảnh khắc đó vẫn ám ảnh anh.
Minh đi dọc con đường quen thuộc, nơi mà ngày xưa anh và em gái từng chơi đùa. Hình ảnh em gái cười tươi, mái tóc dài bay trong gió chợt hiện lên rõ nét, như một vết thương mở. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh ấy đột ngột bị thay thế bởi cảnh tượng tăm tối: em gái nằm bất động bên lề đường, máu chảy đỏ thẫm. Minh không thể quên được ánh mắt vô hồn của cô, không thể quên được tiếng thét của chính mình khi nhận ra cô đã không còn.
“Minh!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Đó là Lan, cô bạn thuở nhỏ với đôi mắt sáng nhưng đầy lo lắng. Lan bước đến gần, nụ cười tươi tắn trên môi nhưng không giấu nổi sự căng thẳng. “Cậu về rồi à?”
“Ừ,” Minh gật đầu, cố gắng mỉm cười nhưng không thể. “Tớ trở lại để tìm hiểu về… cái chết của em gái.”
Lan im lặng một lúc, ánh mắt cô chuyển từ sự vui mừng sang sự đồng cảm. “Tớ biết, đây không phải là điều dễ dàng với cậu.”
“Cậu có nhớ những gì đã xảy ra không?” Minh hỏi, giọng anh trầm xuống. “Có ai đó thấy chuyện gì không?”
“Chỉ là những lời đồn đại. Người dân ở đây rất sợ hãi. Họ không muốn nhắc đến chuyện cũ,” Lan đáp, tay nắm chặt. “Nhưng tớ nghĩ chúng ta cần tìm hiểu.”
Họ cùng nhau bước vào một quán cà phê nhỏ, nơi mà Minh thường lui tới. Không khí bên trong lạnh lẽo, như thể thời gian đã ngừng lại. Họ ngồi xuống, cảm giác nặng nề bao trùm. Minh không biết bắt đầu từ đâu. Chỉ cần nghĩ đến cái chết của em gái, trái tim anh như bị bóp nghẹt.
“Minh, có một điều tớ muốn nói,” Lan cất tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào anh. “Mọi người đồn rằng cái chết của em gái cậu có liên quan đến một nghi lễ cổ xưa. Họ nói rằng có những linh hồn không yên nghỉ đang lang thang trong làng này.”
“Linh hồn?” Minh lặp lại, trong lòng dâng lên một cảm giác sợ hãi. “Cậu không tin vào những điều đó chứ?”
“Tớ không biết,” Lan thở dài. “Nhưng tớ cảm nhận được điều gì đó bất thường. Có thể chúng ta cần tìm hiểu thêm về những nghi lễ đã diễn ra ở đây.”“Cậu nghĩ ai có thể giúp chúng ta?” Minh hỏi, không giấu nổi sự hoang mang.
“Có thể là Hòa. Anh ấy có kiến thức về tâm linh, có thể sẽ biết về những bí mật của làng này,” Lan đề nghị.
Minh không muốn liên quan đến những điều huyền bí, nhưng trong lòng anh, nỗi khao khát tìm ra sự thật ngày càng mạnh mẽ. Họ quyết định tìm gặp Hòa, người mà họ biết từ lâu. Khi bước ra khỏi quán, ánh đèn lập lòe khiến không khí càng thêm u ám. Những tiếng thét xa xăm vang vọng trong đêm, khiến Minh rùng mình.
Hòa đang ở trong một ngôi nhà nhỏ, nơi mà những cuốn sách về tâm linh chất đống như những bức tường chắn giữa thế giới thực và siêu nhiên. Ông là người đàn ông trung niên, với đôi mắt sắc sảo và vẻ ngoài khô khan. Khi Minh và Lan bước vào, ông đang lật giở một quyển sách cũ kỹ.
“Hòa, chúng tôi cần giúp,” Minh lên tiếng, cảm giác hồi hộp tràn ngập. “Chúng tôi muốn tìm hiểu về cái chết của em gái tôi.”
Hòa ngước lên, ánh mắt ông lướt qua hai người. “Cái chết đó không phải là một điều đơn giản. Nó liên quan đến những bí mật mà nhiều người trong làng không muốn đối diện.”
“Nhưng chúng tôi phải biết!” Lan khẩn thiết. “Có ai đó đang giữ kín điều gì đó.”
“Có thể,” Hòa thở dài. “Nhưng hãy cẩn thận. Đêm Tĩnh không như những gì các cậu nghĩ. Có những điều không nên bị đánh thức.”
Minh cảm thấy nỗi lo lắng gia tăng, nhưng anh không thể lùi bước. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Hòa gật đầu, nhưng ánh mắt ông như đang dõi theo một điều gì đó xa xăm. “Tốt nhất là các cậu nên tìm hiểu về Thần Thét. Đó là thực thể mà nhiều người sợ hãi. Nó có thể bảo vệ hoặc hủy diệt.”
Minh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tên gọi “Thần Thét” như một lời nguyền, khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Anh nhìn Lan, rồi lại nhìn Hòa, quyết tâm trong lòng anh đã được thắp sáng. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.
Khi họ rời khỏi nhà Hòa, không khí đêm càng trở nên tĩnh lặng. Tiếng thét xa xăm lại vang lên, như một lời nhắc nhở về những điều mà họ sắp phải đối mặt. Minh nắm chặt tay, cảm nhận được sự lạnh lẽo bao quanh, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.