Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 99: Lại Bị Bại Lộ Một Lần Nữa!

Đường Vũ An nhìn thông báo của hệ thống, không khỏi trợn tròn mắt.

20 điểm một lần, hay là 3000 điểm để mở khóa vĩnh viễn chức năng dịch chuyển? Trời ạ, dùng thôi mà cũng bị trừ điểm nữa à?!

Thấy sắc mặt Đường Vũ An có gì đó là lạ, Chu Khởi bèn hỏi: “Sao thế em?”

“Anh Tiểu Khởi, hệ thống này gian xảo quá đi!”

Nghe Đường Vũ An giải thích xong, Chu Khởi cũng không khỏi tặc lưỡi, 2000 điểm xây chi nhánh đã được bù lại bằng 2000 điểm hoàn thành nhiệm vụ rồi. Kích hoạt lá chắn bảo vệ cần 2000, mở trận pháp dịch chuyển cần 2000, kết nối với tiệm chính cần 2000, cộng thêm 3000 điểm mở khóa vĩnh viễn nữa, tổng cộng là 9000 điểm.

Nếu họ muốn xây chi nhánh thứ hai, vì không có nhiệm vụ phụ hỗ trợ nên… dù không bật lá chắn bảo vệ, chỉ riêng việc kích hoạt trận pháp dịch chuyển thôi cũng tốn 9000 điểm sao?

“Đắt quá đắt quá đắt quá đi!” Đường Vũ An không nhịn được mà ca thán.

Nếu chọn 20 điểm một lần thì trong thời gian ngắn cũng không sao, nhưng về lâu về dài, dùng 150 lần là đủ 3000 điểm rồi, nên mở khóa vĩnh viễn sẽ hời hơn.

Là chi nhánh đầu tiên, lại còn ở đại bản doanh Hoang Thành, tần suất sử dụng trận pháp dịch chuyển chắc chắn sẽ rất cao…

Nhưng vấn đề là, tiệm tạp hóa giờ vẫn đang trong giai đoạn khởi đầu, điểm số là thứ vô cùng quan trọng, một lúc bay vèo 9000 điểm, Đường Vũ An có chút không chấp nhận được.

“Không biết chọn rồi thì có sửa được không nhỉ?” Đường Vũ An phân vân. Nếu sửa được thì tốt, cậu có thể tạm thời chọn cái đầu tiên, sau này tích cóp được nhiều điểm rồi thì chọn cái thứ hai.

“May mà mình chưa nâng cấp cửa tiệm chính lên cấp 2, nếu không thì giờ điểm tích lũy đã chạm đáy luôn rồi.”

Lần trước khi cửa tiệm lên cấp 1 đã bị trừ không ít điểm, nên Đường Vũ An có để ý hơn, dù họ đã đủ điều kiện nâng cấp nhưng cậu vẫn định đợi xây xong chi nhánh rồi mới nâng. Không ngờ kích hoạt trận pháp dịch chuyển lại đắt đến thế!

“Nếu chọn cách thứ hai thì mình còn lại bao nhiêu điểm?” Chu Khởi hỏi.

“Chắc là còn hơn bốn nghìn .” Đường Vũ An đáp.

Tuy không phải là ít, nhưng ban đầu cậu có tới hơn mười ba nghìn điểm tích lũy cơ mà! Tích góp bấy lâu, thoáng cái đã quay về vạch xuất phát!

Chu Khởi thở dài, nói khẽ: “Vậy thì mình cứ chọn cách thứ hai đi em.”

Điểm kiếm được là để tiêu mà, cuối cùng vẫn còn hơn bốn nghìn, cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của họ. Xét về lâu dài thì đương nhiên là mở khóa vĩnh viễn sẽ có lợi hơn. Sau này đến những nơi hẻo lánh mở chi nhánh, nếu không dùng thường xuyên thì có thể chọn cách thứ nhất.

Đường Vũ An cũng thở dài một hơi, đành phải thỏa hiệp.

Cậu nhấn vào lựa chọn thứ hai.

【Đã trừ điểm thành công! Bạn có thể sử dụng trận pháp dịch chuyển này không giới hạn.】

Vèo một cái, số dư điểm tích lũy của Đường Vũ An liền biến thành 4258, vừa mới vượt mốc mười nghìn chưa được bao lâu, thoáng cái đã quay về vạch xuất phát rồi QAQ.

Nhưng dù gì điểm cũng đã tiêu rồi, cậu nhanh chóng xốc lại tinh thần.

“Để em thử chức năng dịch chuyển này xem!” Đường Vũ An vừa nói vừa đứng vào giữa trận pháp, lập tức có một bảng hệ thống hiện ra.

【Có dịch chuyển đến của tiệm chính của “Tiệm tạp hóa Bình An” không?】

Đường Vũ An chọn “Có”.

Những đường vân trên trận pháp dịch chuyển lập tức tỏa sáng, bóng dáng cậu thiếu niên nhanh chóng biến mất trong ánh hào quang đó. Ngay khi ánh sáng bừng lên, Đường Vũ An chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay sau đó cảnh vật trước mặt liền thay đổi… Rồi cậu xuất hiện trong căn gác xép ở nhà, dưới chân cậu, những đường vân của trận pháp dịch chuyển cũng hiện lên y hệt. Nhưng rất nhanh, khi ánh sáng của trận pháp tắt đi, những đường vân rõ nét bắt đầu mờ dần rồi cuối cùng biến mất không còn dấu vết nữa.

Đường Vũ An ngồi xổm xuống sờ lên sàn gác xép, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của trận pháp.

Lẽ nào trận pháp dịch chuyển ở tiệm chính vốn đã có sẵn, chỉ là bình thường nó ẩn đi mà thôi?

Đường Vũ An gãi đầu, lại cảm thấy có chút may mắn.

Nếu tiệm chính cũng phải xây trận pháp dịch chuyển, vậy là lại tốn thêm 2000 điểm nữa rồi! Cậu cảm thấy tâm hồn bị tổn thương của mình cuối cùng cũng được an ủi đôi chút.

Mà khoan đã, chẳng phải anh Tiểu Khởi đứng cùng mình sao? Sao anh ấy không qua đây?

Đường Vũ An nghĩ ngợi một lát, mở bảng nhân viên lên, quả nhiên trong trang ủy quyền đã thấy chức năng “Trận pháp dịch chuyển”, cậu vội vàng cấp quyền sử dụng cho Chu Khởi.

Rất nhanh, trận pháp dưới chân cậu lại sáng lên. Đường Vũ An vội vàng né sang một bên, liền thấy Chu Khởi xuất hiện trước mặt mình.

Cậu vừa mừng rỡ, đã lập tức sững người.

“Lị Lị đâu rồi anh?”

Chu Khởi nhìn cái gùi sau lưng, cũng sững người, “Cô bé bị bỏ lại ở chi nhánh rồi.”

Lo Kim Lị Lị xảy ra chuyện gì, Đường Vũ An và Chu Khởi vội dùng trận pháp dịch chuyển quay về lại chi nhánh. Họ vừa về tới nơi đã nghe thấy tiếng khóc của cô bé.

Cô bé ngồi bệt dưới đất, khóc vô cùng đau lòng. Trong căn phòng xây thô trống huơ trống hoác chỉ có một mình cô bé, tiếng khóc cứ vang vọng khắp phòng, dội lại từng hồi.

Đường Vũ An vội chạy tới bế cô bé lên, “Thôi nào, nín đi nín đi, bọn anh ở đây mà, không có bỏ rơi em đâu.”

Thấy Đường Vũ An quay lại, Kim Lị Lị càng khóc to hơn.

Đôi tay nhỏ bé của cô bé ôm chặt lấy cổ cậu thiếu niên, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào vai cậu. Đường Vũ An phải dỗ một lúc lâu cô bé mới nín khóc, nhưng vẫn cứ thút thít từng cơn, trông càng đáng thương hơn. Đường Vũ An dịu dàng vỗ lưng, từ từ dỗ cô bé ngủ thiếp đi.

Cô bé co ro trong lòng cậu, trong mơ vẫn nắm chặt lấy áo cậu, như thể sợ cậu sẽ lại chạy mất…

Vừa rồi bị bỏ lại một mình trong căn phòng trống hoan trống hoác này đúng là rất đáng sợ, Đường Vũ An có thể hiểu được cảm giác của cô bé.

Vì vậy sau khi cô bé ngủ thiếp đi, cậu cũng không đặt cô bé lại vào gùi, nhưng vì mỏi tay nên vẫn lấy một chiếc ghế từ tiệm tạp hóa ra để ngồi.

Chu Khởi lấy cây chổi màu Xanh Xám ra, bảo nó đi quét dọn các phòng khác.

“Sau này tầng 10 sẽ là khu vực hoạt động chính của chúng ta.” Anh nói với Đường Vũ An. “Căn hộ này có trận pháp dịch chuyển, phải bảo vệ cho thật kỹ.”

Họ không lo có người xông vào đây, vì xét tình hình vừa rồi, người không có quyền hạn thì không thể sử dụng trận pháp dịch chuyển được. Chỉ sợ có kẻ phá hủy trận pháp, vậy thì tổn thất của họ sẽ rất lớn.

“Phải tìm cách nâng cấp hệ thống phòng ngự ban ngày mới được.” Đường Vũ An cũng nói. “Căn nhà này lớn quá, hay là mình kiếm ít đồ đạc về bày cho đỡ trống trải anh nhỉ?”

Ít nhất cũng phải có hai cái tủ lạnh Xanh Xám hấp thụ nhiệt, nếu không thì ban ngày khó mà ở đây được.

Chu Khởi gật đầu, “Để anh đi tìm xem có tủ lạnh nào sót lại từ trước thời đại thảm họa không.”

Nhưng chi nhánh không có điện nước, muốn dùng đồ điện sẽ hơi phiền phức… Khoan đã, nếu tủ lạnh Xanh Xám có thể hấp thụ nhiệt để chuyển hóa thành điện năng, vậy nó có dùng làm máy phát điện được không nhỉ?

Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi quyết định sẽ thử nghiệm sau.

“Các phòng trong tòa nhà này đều chưa được trang hoàng hả anh?” Đường Vũ An hỏi. “Liệu có con cá nào lọt lưới không nhỉ?”

“Để anh đi tìm thử xem.”

“Vâng, anh cẩn thận nhé.”

Đường Vũ An đã xem bản đồ, trong tòa nhà này không có sinh vật nguy hiểm, động thực vật cũng rất ít, nhưng không thể loại trừ sự tồn tại của nấm biến dị. Hơn nữa, ngoài tầng 9 và tầng 10 ra, các tầng khác đều chưa được gia cố, nên cũng vẫn phải cẩn thận.

Chu Khởi gật đầu đồng ý rồi rời khỏi căn phòng.

Đường Vũ An ôm Kim Lị Lị ở lại, chẳng mấy chốc đã cảm thấy có hơi buồn chán.

Cậu cúi đầu nhìn Kim Lị Lị trong lòng.

Trong phán quyết của hệ thống, Kim Lị Lị vẫn là khách hàng chứ không biến thành thú cưng như hôm qua, nếu cô bé cứ giữ trạng thái này thì sẽ không vào tiệm tạp hóa được.

Đường Vũ An khẽ cau mày, cảm thấy có chút phiền muộn.

Cậu mở bảng hệ thống ra, uể oải nghiên cứu, đang lướt xem bảng quản lý cửa tiệm thì cậu bỗng khựng lại.

————-

Trong khu phế tích của Hoang Thành có hai người, một trước một sau đang đuổi theo một con chó hoang.

Họ không ngừng chạy trong đống đổ nát, thời tiết nóng nực nhanh chóng bào mòn thể lực của bọn họ. Chẳng mấy chốc đã đến một khu đất trống rộng rãi, mũi tên của một người đã bắn trúng chân sau của con chó. Con chó hoang đang chạy nhanh bỗng mất đà ngã sõng soài, phải lộn mấy vòng trên đất mới dừng lại được.

Ngay khoảnh khắc con chó ngừng lăn, người còn lại giơ cao gậy gỗ phang mạnh vào đầu nó. Con chó hoang rú lên một tiếng thảm thiết rồi tắt thở.

Thấy đã săn được mồi, hai người mới ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc.

Da họ đen sạm, đỏ ửng, từ lâu đã bị ánh nắng độc địa làm cho bỏng rát. Người cầm gậy lôi từ trong lòng ra một con dao găm, rạch lớp da lông của con chó rồi bắt đầu hút máu nó.

Hắn ta khát khô cả cổ rồi, nếu không bổ sung nước, hắn ta sẽ chết khát mất. Ngay sau đó, người bạn đồng hành cũng lết tới, áp mặt vào mình con chó mà ra sức hớp lấy máu của nó.

Đến khi cả hai lấy lại sức, mặt mày tay chân đã bê bết máu. Họ chẳng mấy để tâm, bốc cát xoa lên mặt để chùi đi vết máu còn sót lại.

Sau đó, người cầm gậy chỉ về phía xa.

Hướng hắn ta chỉ có hai tòa nhà cao tầng nghiêng vào nhau, tạo thành một khu vực hình tam giác ở phía dưới.

“A Kiện, qua bên kia nghỉ một lát đi, tránh nắng chút.”

“Được!”

A Kiện nhặt con chó hoang đã bị họ hút cạn máu vác lên lưng, rồi dìu bạn mình đi về phía bóng râm.

Bọn họ là hai người bình thường đang kiếm sống ở Hoang Thành. Vì đắc tội với người khác ở Cự Phong Trấn, cộng thêm việc con mồi trên núi Cự Phong ngày càng ít mà người tranh giành thì lại nhiều, vậy nên bọn họ đành cắn răng chuyển đến Hoang Thành.

Con mồi ở Hoang Thành quả thực có nhiều hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn, cuộc sống của cả hai vẫn vô cùng gian khổ.

May mà bọn họ còn trẻ khỏe, chỉ cần săn được con mồi thì vẫn có thể bù lại được sức lực đã tiêu hao trong quá trình đi săn.

Bọn họ thở hổn hển, lê từng bước tiến lại gần khu vực tam giác đó. Nhưng rất nhanh, chàng trai tên A Kiện đã dừng bước.

“Đại Nhãn, cậu mau nhìn xem, kia là cái gì?”

Đại Nhãn chống cây gậy làm nạng, đầu óc choáng váng vì phơi nắng, nghe vậy bèn ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng tay bạn mình chỉ.

Bọn họ đã đến rất gần khu vực tam giác đó, cũng có thể nhìn rõ thứ nằm khuất sau tảng đá lớn kia.

Một mái nhà thấp thoáng ẩn hiện.

Hai người nhìn nhau, tinh thần lập tức phấn chấn. Bọn họ rảo bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã thấy một căn nhà được bảo quản rất tốt, trông vô cùng lạc lõng giữa đống đổ nát.

Trên nóc nhà còn treo một tấm biển hiệu, nhưng bọn họ không biết chữ nên không đọc được trên đó viết gì.

Bọn họ chỉ biết rằng, qua ô cửa sổ mở toang phía trước, có thể thấy những chậu cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ bên trong, và cả… hàng hóa bày trên kệ gỗ!

Cả hai cùng dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.

Sau khi chắc chắn đây không phải ảo giác, bọn họ mới hít một hơi thật sâu, nhưng cả hai đều không kìm được sự phấn khích. Xem ra, trong căn nhà nhỏ này có không ít đồ tốt đây!

Lòng tham khiến bọn họ lại lần nữa bước nhanh hơn, nhưng kết quả là… một bóng trắng như tuyết đột nhiên xuất hiện ở cửa sổ. Đó là một con chó lớn thật xinh đẹp, bọn họ chưa từng thấy bao giờ, hai chân trước của nó đặt trên bệ cửa sổ, miệng cười toe toét nhìn ra ngoài, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ tò mò.

A Kiện và Đại Nhãn chưa kịp có phản ứng gì, thì một bóng dáng vàng óng khác đã xuất hiện bên cạnh con chó trắng. Đó cũng là một con chó lớn có bộ lông màu vàng óng, nó đánh giá hai người bên ngoài rồi nhanh chóng nhe nanh, để lộ ra vẻ mặt hung dữ.

Hai người giật mình, lùi lại hai bước.

Thế nhưng theo khoảng cách rút ngắn, họ cũng nhìn rõ hơn tình cảnh bên trong căn nhà, cũng nhìn thấy nhiều món hàng mà họ không biết tên.

Hai người nhìn nhau, nỗi sợ hãi trên mặt bọn họ nhanh chóng bị vẻ hung tợn thay thế.

Chỉ là hai con chó thôi mà, có phải bọn họ chưa từng đi săn đâu! Nếu chiếm được những thứ tốt trong căn nhà này, cuộc sống của bọn họ ở Hoang Thành sau này sẽ dễ thở hơn rất nhiều.

Dĩ nhiên, bọn họ cũng không hấp tấp xông vào nhà.

Hai người tìm một bóng râm ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm hai con chó trên bệ cửa sổ, vừa đề phòng chúng tấn công, vừa bàn tính đối sách.

Không biết là may hay rủi, hai con chó đó không hề chạy ra tấn công bọn họ –

Không phải là Vượng Tài không muốn, mà là do Đường Vũ An đã ra lệnh cho đám thú cưng rằng, trong trường hợp không gặp nguy hiểm thì không được chủ động tấn công con người.

A Kiện và Đại Nhãn không xông vào nhà, cũng không dùng vũ khí tấn công chúng, nên Vượng Tài cũng chỉ có thể nhe nanh cảnh cáo bọn họ mà thôi.

Còn về phần Ngân Tệ…

Sau khi tò mò quan sát hai người một lúc, thấy Vượng Tài nhe nanh gầm gừ, nó cũng vội vàng nhe nanh theo.

Điều này không nghi ngờ gì đã cho A Kiện và Đại Nhãn thời gian để hồi sức, đối với hai người vừa trải qua một cuộc đi săn thì đó tất nhiên là một điều may mắn.

Nhưng có căn nhà che chắn, bọn họ cũng rất khó giết được hai con chó này, vẫn phải dụ chúng nó ra ngoài.

“Cậu nói xem, người nuôi hai con chó này là ai?” A Kiện nói khẽ.

Hắn ta chưa bao giờ thấy con chó nào được nuôi tốt như vậy, lông óng mượt lại oai phong, vừa nhìn đã biết được cho ăn rất đầy đủ, điều này khiến ánh mắt hắn ta hiện lên sự đố kỵ.

Bọn họ sống khổ sở như vậy, thế mà lại có kẻ dùng thức ăn và nước uống quý giá để nuôi chó, trên đời này còn có thiên lý hay không?

Đại Nhãn thì lý trí hơn, nếu không có hai con chó này canh giữ, có lẽ vừa rồi bọn họ đã xông thẳng vào rồi.

Đây chính là lý do chủ nhà nuôi chó.

Dĩ nhiên, điều này cũng khiến hắn ta càng thêm mong đợi và thèm khát số thức ăn dự trữ trong nhà.

“Bất kể là ai, nếu đối đầu trực diện thì chúng ta chắc chắn không đánh lại được đâu.” Đại Nhãn nói. “Không có bản lĩnh lớn thì làm sao có thể sở hữu một căn nhà như vậy trên vùng đất hoang này, lại còn nuôi hai con chó đẹp thế kia?”

“Nhìn phản ứng của hai con chó kia, chủ nhân của căn nhà này chắc chắn không có ở đây, chúng ta phải tranh thủ ra tay trước khi người đó quay về.”

A Kiện gật đầu, cái đầu nóng của hắn ta cuối cùng cũng bình tĩnh lại được một chút, hắn ta hỏi: “Cậu định làm thế nào?”

Đại Nhãn lôi từ trong lòng ra mấy cây cỏ khô.

“Đây là Cỏ Gây Choáng à?” A Kiện mừng rỡ nói.

Cỏ Gây Choáng, đúng như tên gọi của nó, đó là một loại thảo mộc có thể khiến người và động vật có cảm giác choáng váng, dù là ăn hay ngửi phải mùi của nó gì cũng đều có tác dụng.

“Giờ gió đang thổi về phía căn nhà.” Đại Nhãn nói khẽ. “Chúng ta đứng ở đầu gió đốt Cỏ Gây Choáng lên, khói sẽ theo gió bay vào nhà.”

Mắt A Kiện sáng lên, “Đợi hai con chó đó bị thuốc mê ngấm rồi, chúng ta sẽ vào trong khuân đồ!”

Với thể lực hiện tại của hai người, dù có dụ được hai con chó đó ra ngoài thành công, muốn khống chế chúng cũng rất vất vả.

Giờ có Cỏ Gây Choáng rồi thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều!

“Vậy chúng ta mau bắt đầu đi!” A Kiện thúc giục.

Tuy rất ghen tị với chủ nhân của căn nhà này, nhưng hắn ta cũng hiểu rõ, người có thể sở hữu một căn nhà và hai con chó như vậy trên vùng đất hoang chắc chắn không phải dạng tầm thường.

Vì vậy, bọn họ phải hành động thật nhanh, làm hai con chó kia mê man rồi cướp đồ và chuồn lẹ, phải chuồn đi trước khi đối phương quay về.

“Để tôi nhóm lửa trước.”

Đại Nhãn nhặt một cành cây đặt dưới nắng, sau đó dùng một thanh sắt xoay nhanh. Nhiệt độ cao, cây cỏ vốn dĩ đã dễ tự bốc cháy, huống hồ chi còn bị ma sát như vậy dưới nắng. Chẳng mấy chốc, cành cây đã bùng cháy dưới ánh mặt trời.

Bọn họ mang cành cây đang cháy vào trong bóng râm, sau đó đứng ở đầu gió ném Cỏ Gây Choáng đã khô vào ngọn lửa.

Chẳng mấy chốc, một làn khói đặc bốc lên, bị gió thổi về phía tiệm tạp hóa.

Hai người dùng vải rách bịt mũi miệng mình lại, rồi không ngừng quạt gió về phía cửa tiệm, chẳng mấy chốc, làn khói đặc màu trắng xám đã bao trùm lấy tiệm tạp hóa Bình An.

Cộng thêm việc tiệm tạp hóa nằm ở vị trí trũng hơn, khói đều lắng xuống, dần dần trở nên mờ mịt không nhìn rõ được nữa.

“Gâu gâu!”

Vượng Tài biết hai người kia đang giở trò, liền tức giận sủa vang.

Chỉ là, bọn họ không trực tiếp làm hại chúng, nên ngoài việc uy h**p cảnh cáo ra, nó không thể làm gì khác nữa.

Vượng Tài lo lắng sủa không ngừng, còn Ngân Tệ bên cạnh nó thì đã bắt đầu lắc lư đầu, một lúc sau thì choáng váng ngã lăn quay ra đất.

Có lẽ vì cấp bậc biến dị cao hơn nên triệu chứng của Vượng Tài không nghiêm trọng như Ngân Tệ.

Nó lắc lắc đầu rồi nhanh chóng im lặng, vì nó phát hiện ra sủa sẽ khiến nó hít phải nhiều khói hơn, như vậy sẽ càng choáng nhanh hơn.

Vượng Tài nằm rạp trên bệ cửa sổ, đôi mắt xuyên qua làn khói dày đặc, gắt gao nhìn chằm chằm hai kẻ loài người bên ngoài.

“Tiếng chó sủa ngừng rồi!” A Kiện vui mừng nói.

Khói đặc cũng che khuất tầm nhìn của hắn ta, hắn ta không hề biết vẫn còn một con chó chưa ngất đi, đang ẩn mình trong làn khói và theo dõi bọn họ sát sao.

Nghe tiếng chó sủa đã ngừng, bọn họ liền cho rằng cả hai con chó đều đã bị hạ gục.

“Ha ha ha, Đại Nhãn, chiêu này của cậu đỉnh thật đấy!” A Kiện phấn khích nói.

Đại Nhãn cong môi cười, cũng không kìm được sự kích động, nhưng hắn ta nhanh chóng hít một hơi thật sâu, nói khẽ: “Hành động nhanh lên, không thì chủ nhà sắp về rồi đấy!”

“Được!”

A Kiện gật đầu, buộc con chó hoang vừa săn được lên người, sau đó một tay cầm dao găm, tay kia dùng vải rách bịt mũi miệng lại, rồi đứng dậy tiến về phía tiệm tạp hóa.

Đại Nhãn cũng vớ lấy cây gậy, bịt mũi miệng đi theo sau.

Bọn họ từ từ tiến lại gần tiệm tạp hóa, tim đập cũng càng lúc càng nhanh, vừa nghĩ đến đống thức ăn chất đống trong nhà, bọn họ không thể nào kìm nén được lòng mình.

Cho dù không tìm thấy thức ăn, thì hai con chó to béo kia cũng đủ để cho bọn họ ăn mấy ngày rồi!

Nhưng mà, đợi đến khi bọn họ đi đến tảng đá chắn ngang trước tiệm tạp hóa, lại bỗng nhiên ngẩn người, ngơ ngác đứng yên tại chỗ.

Chuyện gì thế này?

Tại sao trong làn khói mịt mù lại chẳng thấy căn nhà nào cả? Ở khu vực tam giác này, trống không chẳng có gì hết!

Lẽ nào trời nóng quá nên bọn họ thật sự bị ảo giác sao?

———–

Tại chi nhánh số 1 của tiệm tạp hóa Bình An, tầng 10.

Đường Vũ An ôm Kim Lị Lị ngồi trên ghế. Vì không xem bản đồ nên cậu không hề biết cửa tiệm chính lại bị bại lộ, hơn nữa lần này người bị thu hút đến không phải là người lương thiện gì.

Cậu vốn đang buồn chán lướt giao diện hệ thống, chẳng bao lâu sau mắt liền sáng lên.

Chỉ thấy trên bảng quản lý cửa tiệm, lại có thêm một cái nút mới:

【Đóng cửa tiệm】.

Đường Vũ An nhớ rất rõ, bảng điều khiển trước đây chắc chắn không có cái nút này.

Vậy đây có phải là ý mà cậu đang nghĩ không?

Đường Vũ An vội vàng nghiên cứu, may mà trên nút này có phần giải thích thuật ngữ.

【Trong trường hợp sở hữu hai chi nhánh trở lên, thương nhân có thể chọn đóng cửa một hoặc nhiều tiệm, ngừng kinh doanh đối ngoại.

Lưu ý: Các cửa tiệm thuộc sở hữu của thương nhân phải duy trì ít nhất một tiệm trong trạng thái kinh doanh đối ngoại.】

Mắt Đường Vũ An sáng rực.

Oa!

Nói vậy là cậu có thể đóng cửa các tiệm của mình, sau khi đóng cửa, tiệm sẽ ngừng kinh doanh đối ngoại. Như vậy, lá chắn bảo vệ liệu có tác dụng vào ban ngày luôn không nhỉ?

Ban ngày lá chắn bảo vệ mất hiệu lực, chỉ có thể để Vượng Tài và Ngân Tệ trông nhà, họ vẫn luôn lo lắng sẽ lại xảy ra tình huống như anh Xích Hạo trước đây. Dù sao thì họ cũng không thể may mắn đến mức lần nào cũng gặp được người tốt như anh Xích Hạo được.

Nếu lá chắn bảo vệ có thể có tác dụng vào ban ngày thì tốt quá!

Nghĩ là làm, Đường Vũ An lập tức nhấn vào nút đóng cửa tiệm chính – dĩ nhiên là trước khi thực hiện, cậu vẫn dùng Kho Hàng Tùy Thân để trao đổi ý kiến với Chu Khởi.

Chu Khởi cũng thấy có thể thử.

Thế là theo lựa chọn của Đường Vũ An, một tin nhắn hệ thống mới hiện ra –

【Bạn đang đóng cửa “Tiệm tạp hóa Bình An”, sau khi đóng, tiệm chính sẽ ngừng kinh doanh, không thể tiếp khách được nữa. Bạn có xác nhận đóng cửa tiệm không?】

Xác nhận!

Khi Đường Vũ An xác nhận lựa chọn, tiệm tạp hóa Bình An trên bảng quản lý liền chuyển sang trạng thái đóng cửa.

Mà ở ngoài đời thực…

A Kiện và Đại Nhãn trơ mắt nhìn nhau, sau đó, hai người không tin vào mắt mình bèn nhảy xuống khỏi tảng đá, đi vào giữa khu vực tam giác.

Kết quả là chưa đi được hai bước, bọn họ đã bị một thứ vô hình chặn lại.

Đại Nhãn đưa tay ra sờ phía trước, phát hiện có một lớp màng ngăn cản mình, dù hắn ta có cố gắng thế nào cũng không thể tiến thêm một bước nào nữa.

A Kiện dùng tay đấm mạnh vào, còn nhặt một hòn đá ném cật lực. Đại Nhãn suy nghĩ một lúc rồi rút con dao găm ra, rạch lên lớp màng đó.

Nhưng, hoàn toàn vô dụng!

Lẽ nào đây là dị năng của chủ nhà? Vừa có thể ẩn giấu căn nhà, vừa có thể ngăn người ngoài xâm nhập?

Dị năng này đúng là nghịch thiên quá rồi!

Trong mắt cả hai đều lộ vẻ không cam tâm, nhưng Đại Nhãn bình tĩnh hơn, hắn ta biết mình không thể ở lại đây thêm được nữa.

Bọn họ làm vậy chẳng khác nào đã kích hoạt dị năng của chủ nhà, rất có thể sẽ kinh động đến người ta, nếu thu hút một nhân vật lợi hại như vậy đến đây, vậy thì bọn họ thật sự là ăn không hết liền ôm hận!

Hắn ta kéo A Kiện đang mặt mày đầy vẻ không cam lòng, quay người trèo lên tảng đá.

Bọn họ không hề biết rằng, tuy bọn họ không còn nhìn thấy cửa tiệm tạp hóa nữa, nhưng Vượng Tài đang canh giữ trong tiệm vẫn nhìn bọn họ rõ mồn một.

Manh danh là Chó Canh Cửa, ngay khoảnh khắc hai kẻ đó tấn công lá chắn của cửa tiệm, mệnh lệnh chủ nhân để lại cho nó là trong trường hợp không gặp nguy hiểm, không được chủ động tấn công đã mất hiệu lực.

Tuy nhiên, Cỏ Gây Choáng quả thực đã ảnh hưởng đến nó, nên Vượng Tài không đuổi theo.

Nó nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hai người, đôi mắt nó bỗng lóe lên ánh sáng màu xanh mực.

“A! Cái gì đây?”

A Kiện đột nhiên hét lên một tiếng, sau đó lắc mạnh người, chẳng mấy chốc đã có thứ gì đó bị hắn ta hất văng ra khỏi tay.

Đại Nhãn nhìn kỹ lại, phát hiện đó là một con nhện chân dài, to bằng nửa nắm tay.

Hắn ta đang định nói gì đó thì thấy ngày càng có nhiều nhện lớn nhện nhỏ túa ra từ khắp các ngóc ngách, nhanh chóng bao vây lấy hai người bọn họ!