Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng
Chương 79: Cải Tạo Nội Thất: Kích Hoạt Hiệu Ứng Đặc Biệt
Đường Vũ An có cảm giác như mình đã nhìn nhầm, cậu bèn mở bảng nhiệm vụ ra xem.
【Dọn dẹp hang Thằn lằn khổng lồ… (4/41).】
Tổng số trứng thằn lằn đã giảm đi, từ 43 xuống còn 41!
Thế nên cậu đâu có nhìn lầm, số trứng trong giỏ cỏ của Lâm Châm đích thị là trứng thằn lằn lấy từ hang Thằn lằn khổng lồ!
Cả hai bên trân trối nhìn nhau qua cửa sổ, rõ ràng Lâm Châm cũng không ngờ Đường Vũ An và Chu Khởi lại ghé qua đúng lúc này, vừa hay bắt gặp món hời mà cô mới kiếm được.
Sau một hồi im lặng nhìn nhau, cuối cùng Lâm Châm là người chủ động lên tiếng.
Cô cười nói: “Ngoài trời nóng lắm, mau vào trong đi.”
Lâm Châm vốn định bụng sẽ lén giấu mấy quả trứng thằn lằn đi, nhưng đã bị phát hiện, cô bèn tỏ ra hào phóng, ôm thẳng những quả trứng trong giỏ cỏ ra ngoài.
“He he, bất ngờ chưa, một mình tôi mà cũng trộm được trứng thằn lằn về đấy!”
Lâm Châm vừa dứt lời, giọng của A Mộc đã oang oang vang lên.
“Thối!”
“Thối quá!”
A Mộc đang tò mò ngó nghiêng bỗng rụt cổ lại, lấy cánh che mũi miệng rồi la toáng lên: “Đại Lâm dẫm phải phân rồi! Thối quá đi!”
Nụ cười trên gương mặt Lâm Châm cứng đờ.
“Mày nói bậy bạ gì thế hả?” Cô vừa thẹn vừa giận, bực bội giật lấy miếng vải dùng để đậy giỏ cỏ, vò thành một cục rồi ném về phía con vẹt lớn.
A Mộc lập tức vỗ cánh, dùng kỹ năng điêu luyện né được đòn tấn công của cô, sau đó dùng móng vuốt quắp lấy miếng vải rồi chán ghét ném đi thật xa——
Vì được dùng để đậy trứng thằn lằn nên miếng vải cũng ám đầy mùi hôi.
Ném miếng vải đi xong, nó lại vội vã bay về, tiếp tục nằm trong ổ gà để ấp trứng, có thể nói là vô cùng tận tụy với công việc.
Cảnh này khiến Lâm Châm cũng có chút chột dạ.
Cô vốn quen đùa giỡn với A Mộc, đôi lúc lại quên mất bây giờ nó đã là một “ông bố bỉm sữa”, không còn như trước nữa.
“Đợi tao nấu món trứng hấp lên thì mày sẽ biết nó ngon tới mức nào!” Lâm Châm đặt trứng thằn lằn xuống, cuối cùng cũng chịu cởi đôi giày cỏ bẩn thỉu dưới chân ra, xách ra ngoài cửa sổ để cho bớt mùi trong nhà.
Đường Vũ An nhìn hai quả trứng thằn lằn đặt trên đất, vẻ mặt có chút phức tạp.
Mãi đến khi Lâm Châm quay lại, cậu mới biết được câu chuyện trải qua buổi sáng của cô.
Vốn dĩ cô chỉ ra ngoài tìm đồ ăn, nhưng khi đi ngang qua hang Thằn lằn khổng lồ thì phát hiện một bên hang có một cái lỗ thủng, thế là cô liền mạnh dạn mò tới dò xét.
Kết quả lại phát hiện ra——
“Con thằn lằn mẹ không có trong hang!” Lúc nói chuyện, vẻ mặt Lâm Châm vô cùng phấn khích.
Trước nay Lâm Châm luôn tin vào câu “liều ăn nhiều, nhát gan chết đói”, vậy nên sau khi xác nhận con thằn lằn mẹ thật sự không có ở đó, cô đã không chút do dự lẻn vào trong, thuận lợi ôm được hai quả trứng thằn lằn mang về.
Nghe cô kể lại, Đường Vũ An không khỏi toát mồ hôi lạnh thay cho sự liều lĩnh của cô.
Cậu đã từng vào hang Thằn lằn khổng lồ, tối qua còn gặp ác mộng cả đêm, nên biết rõ môi trường bên trong đó khắc nghiệt và kinh khủng đến nhường nào, vậy mà Lâm Châm lại dám một mình mò vào mấy lần, thật đáng khâm phục.
Chỉ có điều, nghe qua thì có vẻ như con thằn lằn mẹ sau khi biến thành chuột vẫn chưa biến trở lại…
“Lúc đó chị không gặp phải chuyện gì đặc biệt sao?” Cậu thăm dò.
“Chuyện đặc biệt à?” Lâm Châm ngẫm nghĩ rồi nói, “Cũng không có gì, chỉ là lúc tôi đang nhặt trứng bỏ vào giỏ thì đột nhiên có một con chuột lớn cụt đuôi xông ra.”
Cô cười he he mấy tiếng, “May mà tôi phản ứng nhanh, nếu không thì đã bị nó cắn trúng rồi.”
Nghe được tin tức về “thằn lằn mẹ”, Đường Vũ An có phần căng thẳng.
“Rồi sao nữa hả chị?” Cậu hỏi.
“À, con chuột đó như phát điên lao vào cắn tôi, thế là tôi rắc một vốc bột gây ngứa, nó liền ngoan ngoãn ngay.”
Lâm Châm thản nhiên kể lại, hoàn toàn không biết mình vừa làm được một việc phi thường đến mức nào.
“Trên người con chuột thường mang theo độc tố gây bệnh, các cậu ra ngoài hoang dã mà gặp phải thì tốt nhất là đừng để bị cắn, mà cho dù bắt được thì cũng đừng ăn.”
Đường Vũ An dứt khoát lắc đầu, tất nhiên cậu và anh Tiểu Khởi không thể nào đi ăn thịt chuột được!
“Rồi sao nữa hả chị?”
Cậu lại tiếp tục truy hỏi, “Con chuột đó cuối cùng thế nào rồi?”
“Tôi nhân lúc nó đang lăn lộn cọ mình dưới đất thì ném nó xuống ao, sau đó vơ vội hai quả trứng, rồi chạy biến đi mất trước khi con thằn lằn mẹ quay về.”
Lâm Châm ngẫm nghĩ một lát, rồi vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, dặn dò hai người: “Sau này các cậu tốt nhất đừng đến hang Thằn lằn khổng lồ nữa, tôi cũng sẽ bảo ông Lý đừng đến đó nữa.”
“Tại sao vậy hả chị?”
“Không phải tôi muốn chiếm trứng thằn lằn làm của riêng đâu, mà là tôi nghi ngờ cấp bậc biến dị của con thằn lằn mẹ đó thật sự đã tăng lên rồi.” Vẻ mặt Lâm Châm cũng trở nên nặng nề. “Cái lỗ trên tường ngoài là bị phá từ bên trong.”
Hơn nữa, khán đài gần cái lỗ đó gần như đã bị nghiền thành bột mịn.
Điều này cho thấy con thằn lằn mẹ biến dị kia đã tiến hóa ra một kỹ năng cực kỳ mạnh mẽ, nếu họ còn vào hang Thằn lằn khổng lồ, một khi bị phát hiện, e rằng sẽ không có được may mắn như ông Lý mà trốn thoát đâu.
“Vâng, bọn em biết rồi.”
Trước lời dặn dò của Lâm Châm, Đường Vũ An chỉ có thể gật đầu.
Dù có lẽ cô sẽ không bao giờ biết được rằng, thực ra cô đã sớm giao đấu với con thằn lằn mẹ đó rồi.
Sau đó, cậu bèn chuyển chủ đề, thăm dò hỏi: “Chị Lâm, con thằn lằn đực mà bọn em gặp trước đây thuộc cấp bậc biến dị nào?”
“Nó chỉ là một con thằn lằn khổng lồ cấp thấp bị khổng lồ hóa bình thường thôi, chắc khoảng giữa cấp 1 và cấp 2?”
Lâm Châm biết hai người họ từ pháo đài ra, có lẽ chưa tiếp xúc nhiều với sinh vật biến dị, nên cũng không lấy làm lạ trước câu hỏi của Đường Vũ An.
“Đây cũng là do ông Lý nói với chị đó.”
Lâm Châm tiếp lời, “Đa số sinh vật biến dị cấp 1 có đặc điểm chính là cơ thể khổng lồ hóa, ngoài việc hiếu chiến hơn thì không khác biệt nhiều so với những sinh vật cỡ lớn thông thường.”
“Khi lên cấp 2, chúng sẽ thông minh hơn một chút, tốc độ và sức mạnh cũng sẽ tăng lên, đồng thời có thể cảm ứng và hấp thụ nguyên tố.”
“Lên đến cấp 3, thể chất sẽ được nâng cao hơn nữa, về cơ bản thì có thể sử dụng thành thạo các kỹ năng nguyên tố, nhưng uy lực còn khá nhỏ.”
“Còn từ cấp 4 trở lên…”
Lâm Châm ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Đó đã được xem là sinh vật biến dị cấp trung rồi, chúng sẽ sở hữu những kỹ năng nguyên tố có uy lực mạnh mẽ, sức phá hoại cực lớn, không phải người thường và dị năng giả cấp thấp có thể đối phó được.”
Cũng chính vì sự phân chia cấp bậc biến dị này mà Lâm Châm không thể xác định được A Mộc có phải là vẹt biến dị hay không.
Nó đúng là rất thông minh, nhưng thể chất lại quá yếu, nếu không thì đã chẳng bị bầy đàn bỏ rơi từ khi còn nhỏ, lớn lên cũng chẳng thấy nó có thể kiểm soát được dị năng.
Nhưng điều đó cũng không quan trọng, bởi vì trong lòng Lâm Châm, A Mộc có một vị trí mà không ai có thể thay thế được.
“Nói chung thì cho đến hiện tại, tôi vẫn chưa từng gặp sinh vật biến dị nào trên cấp trung, chỉ nghe ông Lý miêu tả qua thôi.”
Lâm Châm thu lại dòng suy nghĩ, nói tiếp: “Ông ấy nói lãnh địa của sinh vật biến dị cấp trung nằm ở trung tâm Hoang Thành, và luôn cảnh báo tôi không được đi xa hơn hang Thằn lằn khổng lồ.”
Hơn nữa, ông Lý còn nói rằng, trong khu rừng rậm rạp ở trung tâm Hoang Thành, rất có thể còn tồn tại những sinh vật biến dị cấp cao hơn nữa.
Tóm lại, đó có lẽ là nơi mà cả đời này cô sẽ không bao giờ đặt chân tới, nhất là sau chuyến đi đến hang Thằn lằn khổng lồ ngày hôm nay.
Ngay cả tường và khán đài cũng bị phá hủy, thật khó tưởng tượng nổi nếu cô phải hứng chịu đòn đó thì liệu có còn sống sót hay không.
“Cũng không biết con thằn lằn mẹ đó đã gặp phải chuyện gì mà lại tung ra một kỹ năng uy lực đến thế.”
Lần trước cô không đếm kỹ xem con thằn lằn mẹ đã đẻ bao nhiêu trứng, bây giờ cũng không nhận ra là đã thiếu mất bốn quả, chỉ nghĩ rằng con thằn lằn mẹ đã đụng độ một sinh vật biến dị mạnh mẽ khác.
Nói đến đây, Lâm Châm không khỏi có chút phiền muộn.
“Bây giờ con thằn lằn mẹ đó có lẽ đã tiến hóa lên cấp trung rồi, để an toàn, có lẽ sắp tới tôi phải thu hẹp phạm vi hoạt động của mình lại…”
Nhưng khi nhìn xuống hai quả trứng thằn lằn dưới chân, cô lại gắng gượng vực dậy tinh thần, “May mà vẫn trộm được trứng thằn lằn, cũng coi như bù đắp được chút tổn thất.”
Đường Vũ An cố gắng tiêu hóa những thông tin cô vừa nói.
Dù trước đó Xích Hạo cũng đã giải thích cho họ biết về cấp độ biến dị, nhưng không chi tiết bằng Lâm Châm.
Cậu nhớ lại bốn con thú cưng của mình, cố gắng xếp chúng vào đúng vị trí. Vậy thì cấp bậc biến dị của Nguyên Bảo và Trân Châu Đen chắc là khoảng từ cấp 3 đến cấp 4?
Trân Châu Đen có thể điều khiển kim loại một cách thành thạo, còn Nguyên Bảo thì có tốc độ siêu nhanh, cảm giác như một loại kỹ năng nào đó.
Vượng Tài chắc là cấp 2, còn Ngân Tệ… có lẽ chỉ là cấp 1 thôi.
Lúc này, Lâm Châm hạ thấp giọng, lại thần bí nói: “Nghe nói ăn thịt sinh vật biến dị có khả năng thức tỉnh dị năng thuộc tính tương ứng đó, trứng của sinh vật biến dị cũng có tác dụng tương tự.”
Cô không thức tỉnh được dị năng, nên không khỏi có chút chấp niệm với chuyện này.
Đường Vũ An nuốt nước bọt.
Vậy hôm qua cậu ăn trứng thằn lằn biến dị, cũng sẽ bị ký sinh ư? Cậu vội vàng liếc nhìn bảng thông tin cá nhân của mình, may mắn là không thấy dòng chữ “Giai đoạn đầu ký sinh”.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, rồi lại không nhịn được mà suy nghĩ, chẳng lẽ tất cả những người thức tỉnh dị năng đều là do bị ký sinh sao?
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát rồi chuyển chủ đề: “Vậy chị định xử lý hai quả trứng thằn lằn này thế nào? Ăn luôn hay là mang ra khu chợ đổi đồ?”
Biểu cảm trên mặt của Lâm Trầm bỗng trở nên rối rắm.
Cuối cùng cô nói: “Ít nhất cũng phải ăn một quả chứ! Tôi cũng không có thứ gì đặc biệt muốn đổi, cứ thỏa mãn cái miệng của mình trước đã.”
Nói đến đây, cô không khỏi nhìn về phía Chu Khởi, ánh mắt ánh lên vẻ khao khát: “Tiểu Khởi, cậu có biết ngoài món trứng hấp ra thì còn cách nào làm ngon hơn không?”
“Hay là trưa nay hai cậu ở lại đây ăn cơm đi, tôi mời hai cậu ăn trứng thằn lằn, cậu giúp tôi nấu một bữa thật ngon được không?”
“Hoặc là cần thù lao khác cũng được, thuốc trừ sâu bọ và thuốc tiêu viêm? Tôi còn có cả bột gây ảo giác, có thể làm mê man người hoặc động vật thường đó.”
Thực ra Chu Khởi cũng rất muốn đồng ý, nhưng ở chỗ Lâm Châm chẳng có dụng cụ gì cả, chỉ có một cái nồi để đun nước, thực sự ảnh hưởng đến khả năng của anh, nấu ra chưa chắc đã ngon.
“Ngoài trứng thằn lằn ra, còn nguyên liệu nào khác không?”
“Nguyên liệu khác à…”
Lâm Châm lôi từ trong giỏ cỏ ra một cái đùi sau của động vật đã được lột da và bọc trong một chiếc lá lớn, “Cái này được không? Sáng nay tôi mới đổi của ông Lý đó.”
“Được.” Chu Khởi gật đầu, “Chị có ăn bánh trứng thịt không?”
“Đó là món gì vậy?” Mắt Lâm Châm sáng lên.
“Bánh trứng thịt ngon lắm đó! Mằn mặn thơm thơm, ăn một cái là không dừng lại được đâu!” Đường Vũ An nói với cô.
Lâm Châm cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra đến nơi rồi.
“Được, tôi muốn ăn món này!” Cô nhìn Chu Khởi với ánh mắt vô cùng mong đợi.
“Vậy thế này đi.” Chu Khởi nói, “Chị giao cho tôi một quả trứng thằn lằn và cái đùi động vật này, tôi về nhà làm xong, ngày mai sẽ mang qua cho chị.”
Lâm Châm không ngờ anh lại nói như vậy.
Sau một hồi do dự, cuối cùng vì sự cám dỗ của mỹ thực mà cô quyết định đánh cược một phen.
Cô sống lớn từng này rồi mà chưa từng được ăn món gì ngon đúng nghĩa, thật sự không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này.
Dù sao thì quả trứng thằn lằn này cũng là của trời cho, cô cũng không nghĩ Chu Khởi lại ôm trứng của mình mà chạy mất.
“Được, không vấn đề gì!”
Thế là họ đã hẹn xong, Chu Khởi lại khéo léo dẫn dắt để hệ thống xác nhận giao dịch hoàn tất. Sau khi nhận thịt và trứng thằn lằn, anh đã mang về cho Đường Vũ An 160 điểm tích lũy và 1 điểm kinh nghiệm.
Đợi đến mai giao hàng, lại có thể kiếm thêm một mớ điểm.
Sau đó, họ lại hoàn thành hai giao dịch sinh lời khác, dùng hạt kê đổi lấy nọc độc gây tê liệt và bột gây ảo giác. Còn thuốc trừ sâu bọ, bây giờ họ đã có máu nhện, tạm thời không cần đến nữa.
Kế đó, Chu Khởi nhìn chiếc lá lớn mà Lâm Châm dùng để gói thịt đùi, không khỏi hỏi: “Loại lá này còn không?”
Anh không thể nào lấy túi ni lông ra để đựng bánh trứng thịt được, loại lá này xem ra rất ổn.
“Còn, còn chứ.”
Lâm Châm đi tìm những chiếc lá lớn mà cô đã hái trước đó – loại “giấy” mà cô dùng để gói bột thuốc thực chất chính là loại lá này phơi khô rồi cắt ra.
Cô lại tìm ra một chiếc hộp bánh quy, đặt hết lá vào trong đó.
Cuối cùng, cô giao hết mọi thứ cho Chu Khởi và Đường Vũ An, quyến luyến tiễn họ rời đi, chỉ ước gì ngày mai đến thật nhanh.
“Thôi thì làm tạm món trứng hấp để đỡ thèm vậy!”
Lâm Châm nói rồi cất quả trứng thằn lằn còn lại đi, sau đó quay người đi đun nước.
——–
Trở lại tiệm tạp hóa, mới mười một giờ rưỡi.
Chu Khởi đi chuẩn bị bữa trưa, còn Đường Vũ An thì bắt đầu nghiên cứu việc nâng cấp và cải tạo nội thất.
Nhiệt độ trong nhà đã tăng đến mức khó chịu, vì mấy chậu cây, Đường Vũ An đành phải bật điều hòa lên trước.
Số dầu dự trữ trong nhà đã dùng hết, cậu bèn bỏ ra 80 điểm tích lũy để đổi lấy 4L dầu, vừa hay hoàn thành luôn nhiệm vụ hàng ngày là mua hàng ở Chợ Bán Buôn.
Máy điều hòa kêu rì rì, vận hành vô cùng khó khăn, nhưng cuối cùng cũng làm cho nhiệt độ trong phòng giảm đi đôi chút.
Đường Vũ An vừa uống Coca lạnh, vừa mở bảng điều khiển ra nghiên cứu.
Nhu cầu cấp bách nhất hiện giờ, tất nhiên là nhiệt độ trong nhà.
Thứ đầu tiên cậu nghĩ đến là điều hòa, nhưng đáng tiếc là trong danh sách nâng cấp, cải tạo nội thất, cậu không tìm thấy mục điều hòa, cuối cùng đành phải tạm gác lại, chuyển ánh mắt sang tủ lạnh.
【Tủ lạnh.】
【Hiệu ứng Level 1: Có thể hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng, mức tiêu thụ năng lượng giảm 50%.】
【Tủ đông.】
【Hiệu ứng Level 1: Có thể hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng, có xác suất kích hoạt hiệu ứng đặc biệt: “Càng nóng càng lạnh”, nhiệt độ môi trường càng cao, hiệu quả làm lạnh càng tốt, hiệu quả chuyển hóa điện năng tốt nhất khi phơi dưới nắng gắt】
Sau khi nâng cấp, cả tủ lạnh và tủ đông đều có thể dựa vào việc hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng.
Vậy nên chỉ cần ban ngày đặt trong nhà, tủ lạnh và tủ đông sẽ hấp thụ nhiệt, nhiệt lượng trong nhà bị hấp thụ thì nhiệt độ tự nhiên cũng sẽ giảm xuống, miễn cưỡng đạt được hiệu quả như điều hòa.
Còn buổi tối, nhiệt độ trong nhà cao hơn ngoài trời một chút, cậu chỉ cần phủ một lớp vải giữ ấm cho cây là chúng sẽ không bị chết cóng.
Cậu xem xét điều kiện nâng cấp.
【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x200, Nhiên liệu (1L) x5, Khối kim loại x5, Bia lúa mạch (500ml) x1.】
Đây là của tủ lạnh, tủ đông thì vật liệu y hệt, chỉ là số lượng gấp đôi.
“Tại sao nâng cấp nội thất lại cần dùng bia lúa mạch nhỉ? Lạ thật đó!”
Trong bếp, Chu Khởi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cậu, đang nhớ lại cách ủ bia lúa mạch thì lại nghe cậu nói: “Đúng rồi! Bia thường hình như chính là bia lúa mạch? Có thể dùng bia thường để nâng cấp!”
Nghe vậy, Chu Khởi không khỏi sững người.
“Anh Tiểu Khởi, bia thường chính là bia lúa mạch đúng không anh?” Đường Vũ An ló cái đầu nhỏ xù xù từ cửa bếp ra.
“Ừ, đúng vậy.” Chu Khởi gật đầu.
“Yeah!”
Sau khi nhận được câu trả lời chính xác từ Chu Khởi, Đường Vũ An liền hoan hô chạy đi.
Đến khi Chu Khởi bưng cơm và thức ăn từ bếp ra, thì đã thấy cậu đặt sẵn các nguyên liệu lên trên nóc tủ lạnh – trong đó có một lon bia 550ml.
“Anh Tiểu Khởi, em chuẩn bị xong hết rồi!” Đường Vũ An gọi anh lại.
Chu Khởi đặt cơm và thức ăn lên bàn, đi đến bên cạnh cậu, cũng không khỏi liếc nhìn lon bia mấy lần.
“Vậy em bắt đầu đây!”
“Được.”
【Đã đáp ứng điều kiện nâng cấp.】
【Có muốn trừ ngay 200 điểm tích lũy để nâng cấp nội thất “Tủ lạnh” không?】
Đường Vũ An nhấn “Có”.
Sau đó, một thông báo của hệ thống mới hiện ra.
【Đã trừ 200 điểm tích lũy thành công!】
【Tiểu tinh linh nội thất đang kiểm tra đơn hàng…】
【Tiểu tinh linh Bobo chấp nhận đơn hàng!】
【Bobo: “Tủ lạnh” đang trong quá trình nâng cấp, dự kiến cần 2 giờ, xin vui lòng kiên nhẫn chờ đợi.】
Tiểu tinh linh nội thất?
Đường Vũ An: 0.0
Cùng lúc với thông báo của hệ thống, các vật phẩm đặt trên nóc tủ lạnh cũng lần lượt biến mất, chỉ còn lại lon bia 550ml.
Ngay sau đó, một luồng sáng màu xanh xám loé lên.
Chỉ thấy một sinh vật nhỏ bé vỗ cánh xuất hiện phía trên tủ lạnh, nó vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé, vô số ánh sao liền lả tả rơi xuống, bao trùm lấy toàn bộ chiếc tủ lạnh.
Làm xong tất cả, tiểu tinh linh liền bay đến bên cạnh lon bia.
Cơ thể nó chỉ lớn bằng lòng bàn tay, cao chưa đến hai phần ba lon bia, chỉ thấy nó đưa bàn tay nhỏ ra gõ nhẹ vào lon bia.
Ngay lập tức, nắp lon bật mở.
Tiểu tinh linh lại vẫy tay, một chiếc ống hút nhỏ xíu xuất hiện trong tay nó, rồi được nó c*m v** lon bia.
“Ực ực——”
Tiểu tinh linh hút một hơi dài, rồi thở ra một tiếng vô cùng khoan khoái.
Từ đầu đến cuối, nó không hề đoái hoài gì đến Đường Vũ An và Chu Khởi đang đứng xem bên cạnh, trong mắt trong lòng nó chỉ có duy nhất lon bia.
Hai thiếu niên nhìn cảnh tượng này mà kinh ngạc không thôi.
Vậy ra đây mới là công dụng thật sự của bia lúa mạch ư? Dùng để nuôi tiểu tinh linh nội thất? Hay nói cách khác là thù lao cho tiểu tinh linh?
Đường Vũ An liếc nhìn các điều kiện nâng cấp khác, vậy sữa bò, đậu xanh, quả biến dị… những thứ này thực ra đều là món ăn yêu thích của các tiểu tinh linh nội thất khác sao?
“Dễ thương quá đi!”
Cậu nhìn chằm chằm tiểu tinh linh nhỏ xinh như một bức tượng đồ chơi, không nhịn được mà chào hỏi: “Chào cậu, cậu tên là Bobo phải không?”
Tiểu tinh linh liếc nhìn cậu một cái, rồi lạnh lùng dời mắt đi, tiếp tục ực ực uống bia, gương mặt nhỏ nhắn dần ửng hồng men say.
Không nhận được hồi âm, Đường Vũ An cũng không giận.
Cậu nhìn tiểu tinh linh một lúc, bỗng nghĩ ra điều gì đó, bèn lấy từ Kho Hàng Tùy Thân ra một gói khô mực, xé bao bì rồi đặt lên một chiếc đĩa nhỏ.
“Ngày xưa ba mình uống bia toàn thích ăn kèm với khô mực thôi, cậu có muốn thử không?”
Chu Khởi cũng tò mò quan sát phản ứng của tiểu tinh linh.
Tiểu tinh linh đang ngà ngà say, nghiêng đầu nhìn cậu một cái, vốn đang cau mày tỏ vẻ không vui, nhưng khi nhìn thấy khô mực thì lập tức bị thu hút.
Có điều, nó không hề động đậy, chỉ khịt khịt cái mũi nhỏ, ánh mắt lộ ra vẻ khao khát.
Đường Vũ An bèn nhón một sợi khô mực, cẩn thận đưa lại gần nó.
Tiểu tinh linh liền vui vẻ đưa hai tay nhỏ ra, ôm chầm lấy sợi khô mực, a-um một tiếng rồi bắt đầu gặm.
Nó vừa gặm khô mực vừa uống bia, lộ ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Rất nhanh, Đường Vũ An đã hiểu ra.
Tiểu tinh linh không thể rời khỏi tủ lạnh, và trong thời gian nâng cấp tủ lạnh, cậu cũng không thể thực hiện bất kỳ thao tác nào lên nó, kể cả việc đặt chiếc đĩa lên trên.
Nhưng cậu có thể dùng thức ăn để cho tiểu tinh linh ăn.
Hai thiếu niên xúm lại, nhìn chằm chằm tiểu tinh linh nội thất thần kỳ này một lúc lâu, mãi đến khi cho nó ăn sợi khô mực thứ hai mới lưu luyến rời đi để ăn trưa.
Tủ lạnh vẫn chưa nâng cấp xong, nhưng Đường Vũ An đã bắt đầu mong chờ được gặp những tiểu tinh linh nội thất khác.
“Nếu có mẹ và Hinh Hinh ở đây, chắc chắn hai người sẽ cực kỳ thích Bobo!”
Nói đến đây, Đường Vũ An đang vui phơi phới bỗng dưng tắt hẳn nụ cười, tâm trạng đột nhiên chùng xuống.
Cũng không biết ba mẹ và Hinh Hinh ở thế giới cũ thế nào rồi…
Chu Khởi vòng tay ôm lấy cậu.
Vốn dĩ chỉ là một chút xao động trong lòng, được anh an ủi như vậy, Đường Vũ An cũng không kìm được mà bĩu môi.
Cậu cố gắng kìm nén, nhưng nước mắt đã làm nhòa đi tầm mắt.
“Hì hì, em không sao đâu!” Đường Vũ An vội dụi mắt, rồi nở một nụ cười với Chu Khởi, cậu thực sự không muốn làm anh Tiểu Khởi phải buồn lòng theo.
“Anh Tiểu Khởi ngồi đi, để em đi xới cơm!”
Nhìn cậu bé chạy vào bếp, Chu Khởi không đi theo. Anh ngồi bên bàn ăn, mãi một lúc lâu sau mới khẽ thở dài.
Lúc Đường Vũ An bưng cơm ra, ngoài đôi mắt hơi đỏ ra thì đã không còn nhìn ra điều gì khác thường.
Cậu đang cố gắng mạnh mẽ, mà Chu Khởi cũng không vạch trần điều đó.
“Chiều nay uống canh đậu xanh nhé?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Em muốn ăn chè đậu đỏ cơ.”
“Được.” Chu Khởi gật đầu, “Vậy chiều nay ăn chè đậu đỏ.”
Đường Vũ An cười toe toét, tâm trạng cậu đến nhanh mà đi cũng nhanh, lúc này đã khá hơn nhiều rồi.
“Vâng!”
Sau bữa cơm, Chu Khởi đổi lấy vải bông rồi bắt đầu cắt may, chuẩn bị làm quần áo cho cậu bé Khang Khang.
Còn Đường Vũ An thì sau khi dọn dẹp bát đĩa xong cũng mở bảng nâng cấp, cải tạo nội thất ra, bắt đầu sắp xếp thứ tự nâng cấp cho các món đồ tiếp theo.
Để đối phó với trận lụt có thể xảy ra trong tương lai, cậu muốn nhanh chóng nâng cấp cửa hàng chính lên Level 2. Điều kiện là phải đạt cấp thương nhân Level 10, độ hot cửa hàng là 1000, có 2000 điểm tích lũy và bố trí 5 món nội thất Level 1 trong cửa hàng chính.
Hiện tại đã có thùng container siêu tải và Cốc giữ nhiệt tự động tích nước, tiếp theo là tủ lạnh, tủ đông, chỉ cần nâng cấp thêm một món nữa là đủ điều kiện.
Đường Vũ An lựa tới lựa lui, cuối cùng quyết định——
“Nâng cấp cây chổi đi!”
Điều kiện nâng cấp của cây chổi giống hệt tủ lạnh. Sau khi nâng cấp, nó có thể tự động quét dọn nhà cửa, dù cần phải sạc điện và chỉ có thể hoạt động liên tục trong 2 giờ, nhưng cũng coi như đã giải phóng sức lao động cho họ.
Đợi sau này nâng lên cấp cao hơn, biết đâu còn có thể mở khóa thêm chức năng hẹn giờ.
Như vậy, những lúc họ có việc phải ra ngoài, nhiệm vụ dọn dẹp hàng ngày sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Cậu lại liếc nhìn chiếc tủ lạnh.
Tiểu tinh linh Bobo đã ăn no uống say, đang nằm ngủ khì trên nóc tủ lạnh, quầng sáng sao màu xanh xám bao phủ chiếc tủ lạnh cũng chớp nháy theo từng nhịp thở của nó.
Đường Vũ An nhìn một lúc rồi bị Chu Khởi kéo đi ngủ trưa.
Đến khi cậu tỉnh giấc, liền thấy thông báo của hệ thống hiện lên.
【 “Tủ lạnh” đã nâng cấp xong, xin vui lòng kiểm tra.】
【Tiểu tinh linh Bobo rất hài lòng với sự tiếp đãi của bạn, đã cho bạn đánh giá năm sao.】
【Gợi ý thân thiện: Nội thất nhận được đánh giá năm sao từ tiểu tinh linh sẽ có cơ hội kích hoạt hiệu ứng bổ sung, xin vui lòng chú ý kiểm tra.】
Đường Vũ An: Oa!
Tiểu tinh linh lại cho cậu đánh giá năm sao ư? Có phải vì cậu đã cho nó ăn khô mực không?
Đường Vũ An vội vàng mở bảng nội thất ra xem.
【Tủ lạnh Xanh Xám.】
【Cấp bậc: Level 1.】
【Kích thước: …】
【Mô tả: Một chiếc tủ lạnh cũ đã sử dụng hơn 5 năm, sau khi được tiểu tinh linh nội thất cải tạo đã bừng lên sức sống mới, có thể hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng, mức tiêu thụ năng lượng giảm 50%.】
【Hiệu ứng đặc biệt: “Càng nóng càng lạnh (phiên bản hải sản)”, nhiệt độ môi trường càng cao, hiệu quả làm lạnh càng tốt, hiệu quả chuyển hóa điện năng tốt nhất khi lưu trữ các sản phẩm hải sản.】
Khi thấy hiệu ứng đặc biệt “Càng nóng càng lạnh” được kích hoạt, Đường Vũ An vốn đang rất vui mừng, nhưng khi nhìn thấy ba chữ “phiên bản hải sản”, cậu không khỏi ngơ ngác chớp mắt.
Tủ đông cũng có giải thích về hiệu ứng đặc biệt này, nhưng đó là khi phơi dưới nắng gắt thì hiệu quả chuyển hóa mới tốt nhất…
Vậy cái “phiên bản hải sản” này là vì lúc nãy cậu đã cho tiểu tinh linh ăn khô mực sao? Thế nếu cho nó ăn các món ăn vặt khác, liệu có ra hiệu ứng khác không nhỉ?