Đường Vũ An và Chu Khởi không hề hay biết gì về hoàn cảnh của hai anh em Thạch Đầu, càng không biết nhiệm vụ dẫn dắt của họ lại xuất hiện đúng vào lúc Tiểu Thảo đang hoang mang nhất, vạch ra cho cô bé một con đường tương lai.
Hai người vẫn còn hơi lo lắng rằng cô bé sẽ bị những phần thưởng khác mà Hồng Lý đưa ra cám dỗ, nên đã cố tình nhắc nhở trong phần mô tả nhiệm vụ.
Chỉ mong cô bé sẽ nghe theo lời khuyên.
Lúc này, hiệu suất sơ bộ của chiếc cốc giữ nhiệt tự động tích nước đã được thử nghiệm xong — khi ngâm trong nước, nó có thể tự động tích đầy 210mL nước tinh khiết trong khoảng 20 phút.
“Tiếp theo phải xem hiệu suất của nó trong môi trường bình thường mới được.”
Bởi lẽ, chỉ khi có thể tích nước ngay cả trong môi trường bình thường thì chiếc cốc giữ nhiệt này mới phát huy được công dụng lớn nhất của nó.
Đường Vũ An đổ hết nước tinh khiết trong cốc vào một ấm nước bình thường, rồi đặt chiếc cốc giữ nhiệt tự động lên đầu giường.
“Được rồi, đi ngủ thôi.” Cậu lại nằm xuống, “Anh Tiểu Khởi, ngủ ngon!”
“Ừ, ngủ ngon.”
———
Màn đêm dần chìm vào tĩnh lặng.
Đường Vũ An ngủ một giấc say sưa, mãi đến khi chuông báo thức vang lên mới luyến tiếc rời khỏi giường.
Nào ngờ còn chưa kịp xuống giường, cậu đã thấy một con thằn lằn chết nằm ở mép giường phía chân.
“…”
Bên bệ cửa sổ, Trân Châu Đen đang ngồi xổm ở đó, thờ ơ liếc mắt nhìn cậu.
Đường Vũ An gượng gạo nhoẻn miệng cười: “Trân Châu Đen, tối qua mày đi săn à? Giỏi quá!”
Tuy hai người không ăn thằn lằn chết, nhưng dù sao đây cũng là tấm lòng của Trân Châu Đen, cậu vẫn rất cảm động.
Lúc này, Trân Châu Đen mới thu lại ánh mắt, tiếp tục l**m lông rửa mặt, ra vẻ chẳng mấy để tâm đến lời khen, nhưng chiếc đuôi ngoe nguẩy phía sau lại tố cáo tâm trạng vui vẻ của nó.
Đường Vũ An thở phào nhẹ nhõm, nhặt con thằn lằn chết lên rồi chạy đi tìm vệ binh đổi lấy ba quả trái cây.
Các vệ binh chẳng hề bận tâm, đối với bọn họ thì đây là món thịt hiếm có.
Còn Đường Vũ An không chỉ đổi được quả trái cây, mà còn nhận được 1 điểm kinh nghiệm và 20 điểm tích lũy, xem như đôi bên cùng có lợi.
Nhìn thấy con thằn lằn chết, cậu cũng chợt nhớ ra nhiệm vụ dọn dẹp ổ thằn lằn khổng lồ trước đó của mình, thầm nghĩ lần này trở về phải tìm cách hoàn thành nó.
Ăn sáng xong, lại tranh thủ trò chuyện với các vệ binh để kiếm thêm 7 điểm kinh nghiệm, Đường Vũ An và Chu Khởi mới theo sau ông Lý, bịn rịn rời khỏi cứ điểm.
Vì Đường Vũ An có lệnh bài của Sơn chủ đại nhân, nên đương nhiên là các vệ binh không thu phí qua đường của họ, còn nhiệt tình tiễn cả hai ra tận đường núi.
Vẫn còn một đoạn nữa mới tới chân núi, họ nương theo ánh ban mai mà đi xuống, những chấm sáng trên bản đồ cũng ngày một thưa thớt.
Nhưng mà, hai vệ binh do Hồng Lý cử đi thì vẫn bám theo sau lưng họ.
Đường Vũ An lắc đầu, cũng không vạch trần bọn họ.
Nếu bọn họ thật sự bám theo về tận Thành Hoang, cùng lắm thì hai người sẽ ở lại nhà ông Lý một đêm, nếu hai kẻ đó vẫn không chịu đi, vậy thì đành phải dùng đến Ô Che Bóng để cắt đuôi hai người đó.
Họ cứ thế xuống núi, và một ngày mới ở Cự Phong Trấn cũng bắt đầu.
—————-
Cự Phong Trấn, đồn vệ binh.
“Hôm nay gã bán muối đó không đến à?” Hồng Lý nhìn Hắc Hùng, hỏi.
Hắc Hùng gật đầu, giọng có phần nặng nề: “Có lẽ hôm qua chúng ta ra tay đột ngột quá, dọa ông ta chạy mất rồi.”
Anh ta đang định nhận hết trách nhiệm về mình thì nghe Hồng Lý hỏi tiếp: “Hai đứa trẻ kia cũng đi rồi sao?”
“Vâng…”
Hắc Hùng sững người, ngẩng đầu lên nhìn Hồng Lý, không chắc chắn lắm, hỏi: “Ý của ngài là, người đàn ông bán muối đó có liên quan đến hai vị khách quý của ngài?”
“Tôi không tin trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế.” Hồng Lý thẳng thắn nói.
Hắc Hùng ngẫm lại, cảm thấy không phải là không có lý.
Anh ta đã điều tra, hai đứa trẻ đó đến Cự Phong Trấn vào tối hôm kia. Họ ở lại Cự Phong Trấn hai ngày thì gã bán muối đó cũng xuất hiện hai ngày, sau khi họ rời đi, người đàn ông bán muối đó cũng biến mất theo, quả thực là quá đỗi trùng hợp.
Hơn nữa, lúc người đàn ông bán muối xuất hiện, cả hai cũng vừa hay có mặt ở khu chợ.
“Sơn chủ anh minh!”
Hồng Lý xua tay, nói tiếp: “Đợi lần sau chúng đến núi Cự Phong, tôi sẽ hỏi cho rõ ràng.”
Sau đó, ngón tay cô khẽ gõ lên mặt bàn, như nghĩ tới điều gì đó, cô lại hỏi: “Kim Phú sắp về rồi phải không?”
“Tính thời gian thì chắc cũng sắp rồi.”
“Trước đây ông ta có nói sẽ cho tôi một câu trả lời, anh theo sát chuyện này đi.”
“Vâng!”
Tuy trong mắt người ngoài trông cô có vẻ oai phong, nhưng thực chất, ở Cự Phong Trấn này, Hồng Lý không thật sự một tay che trời được.
Cô mới tiếp quản Cự Phong Trấn vài năm trước, mà trước khi cô nhậm chức, nơi đây đã có vài thế lực lớn cố thủ.
Mặc dù đã bị cô chấn chỉnh gần hết, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, những kẻ còn sót lại cuối cùng đều là những khúc xương khó gặm.
Kim Phú chính là thương nhân bán muối do bọn họ nuôi, chuyên đi lại giữa Lâm Hải Trấn và Cự Phong Trấn để bán muối.
Phần lớn lượng muối sử dụng ở Cự Phong Trấn đều do ông ta cung cấp.
Hồng Lý đã sớm khó chịu với cảm giác bị nắm đằng chuôi này, cô vẫn luôn tìm cách giải quyết vấn đề muối ăn, nhưng lại không có được con đường của Kim Phú.
Kể cả khi cô dẫn người mở một tuyến đường an toàn đến Lâm Hải Trấn, không có mối quan hệ của Kim Phú, cũng chẳng ai chịu bán muối cho cô.
Thế nên lần này khi có một thương nhân bán muối mới xuất hiện ở khu chợ, phản ứng của Hắc Hùng mới nhanh nhạy đến vậy.
Chỉ tiếc là người đàn ông bán muối này thần bí khó lường, lại vô cùng cảnh giác, anh ta còn chưa kịp bắt mối thì đối phương đã chạy mất, khiến anh ta vô cùng bực bội.
May mà Hồng Lý thấu tình đạt lý, không hề trách tội anh ta.
Nghĩ đến đây, Hắc Hùng ngập ngừng: “Hay là chúng ta đợi thêm chút nữa? Kim Phú là kẻ tham lam…”
Anh ta chỉ nói đến đó rồi im lặng.
Vẫn là câu nói cũ, Hồng Lý mới nhậm chức vài năm, nền tảng chưa sâu, những thứ tốt trong tay đương nhiên cũng ít.
Mà Kim Phú lại là kẻ không thấy thỏ không bao giờ thả chim ưng, lần này chắc chắn lại hét giá trên trời.
“Cứ xem sao đã.” Hồng Lý lắc đầu.
Những chuyện này cũng phải từ từ thương lượng, chứ đâu phải một phát ăn ngay được.
Lúc này Hắc Hùng chợt nhớ ra điều gì, bèn nói thêm: “Trước khi rời đi, hai vị khách quý đó có nhờ tôi chuyển lời đến ngài.”
Hắc Hùng kể lại chuyện Đường Vũ An trước khi đi đã nói với anh ta về việc có thể khai hoang trồng rau dại và nấm.
Hồng Lý bất giác bật cười, nhưng rất nhanh lại trầm ngâm.
Trước đây không phải không có người nghĩ đến việc này, nhưng đất trên đỉnh núi có hạn, lại không thích hợp trồng trọt, còn trong núi thì nhiều dã thú, lại phải đề phòng bị trộm, dần dà chẳng còn ai làm cái việc ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng này nữa.
Nhưng tình hình bây giờ đã khác xưa rất nhiều.
Trong núi Cự Phong không còn nhiều động vật lớn hoạt động, sinh vật biến dị cũng gần như tuyệt chủng, độ an toàn khi hoạt động trong núi đã được nâng cao đáng kể.
Mà trên đường núi vốn đã có cứ điểm, hoàn toàn có thể để dân trên núi đi khai hoang ruộng đất, rồi để vệ binh tuần tra canh gác…
Trước đây Hồng Lý bị lối mòn tư duy ảnh hưởng, bây giờ được nhắc nhở, suy nghĩ bỗng chốc thông suốt.
Cô vốn từ pháo đài ra, đương nhiên biết trồng trọt có thể mang lại nguồn lương thực ổn định hơn, người lên núi tìm thức ăn ít đi, có lẽ động vật cũng sẽ từ từ quay trở lại.
Động vật nhiều lên, những năng lực giả vì núi Cự Phong ngày càng hoang vu mà chọn rời đi, có lẽ cũng sẽ chọn quay về.
Chuyện này chắc chắn là lợi nhiều hơn hại, nhưng cô cần phải suy nghĩ kỹ hơn nữa.
Hồng Lý đang trầm tư, cô vẫy tay định để Hắc Hùng lui ra, nào ngờ đội trưởng của cô lại có vẻ ngập ngừng muốn nói.
“Sao thế?” Hồng Lý nhướn mày.
“Ừm, Vương Hổ về rồi…” Hắc Hùng nói.
Hồng Lý gật đầu, mỗi đội trưởng vệ binh đều do chính tay cô bổ nhiệm, nên cô biết Vương Hổ, cũng biết hắn ta bị Hỏa Xà làm bị thương.
“Vết thương của hắn ta lành rồi à?”
Hắc Hùng lắc đầu, “Vẫn chưa lành hẳn ạ.”
“Vậy hắn ta vội về làm gì?” Hồng Lý nhìn chằm chằm anh ta, nhíu mày, “Có gì thì nói thẳng, anh biết tôi ghét nhất là ai nói năng làm việc lề mề.”
“Vâng!” Hắc Hùng vội đáp, “Hắn ta dẫn theo một cô bé đến, nói là muốn dâng hạt giống.”
“Ồ?”
Hồng Lý nhướn mày, có chút hứng thú, “Hạt giống gì thế?”
“Nói là một loại đậu, tìm thấy trong núi, dễ no hơn quả trái cây chúng ta đang ăn.”
Đồn Vệ Binh phát cho các vệ binh khoảng ba loại quả trái cây, thường ngày nếu tổ chức người xuống sông hoặc vào Thành Hoang săn bắn thì sẽ có thịt, nhưng nhìn chung vẫn là phát quả trái cây nhiều hơn.
Đây được xem là tài sản mà người quản lý tiền nhiệm để lại cho Hồng Lý, nhưng không phải độc quyền của cô, mấy nhà giàu trong trấn cũng có loại quả trái cây này, thậm chí giống còn tốt hơn.
Nghe nói có thể no bụng, Hồng Lý càng thêm hứng thú, cô ra hiệu cho Hắc Hùng lấy ra xem thử.
Thế nhưng Hắc Hùng lại gãi đầu vẻ khó xử.
“Cô bé đó nói nhất định phải gặp được ngài mới chịu lấy ra.”
Hơn nữa, những thứ cô bé mang đến đều đã được nấu chín, họ có cướp cũng vô dụng, quả là một cô bé rất lanh lợi.
Hồng Lý không nhịn được bật cười.
“Được, vậy dẫn cô bé đó vào gặp tôi đi.”
“Tuân lệnh!”
Hắc Hùng quay người rời đi, không bao lâu sau, Vương Hổ mặt mày trắng bệch đã dẫn theo một cô bé, cùng đi vào sau lưng anh ta.
Cô bé trông chỉ khoảng mười tuổi, gầy trơ xương, trong tay ôm khư khư một cái bát sành vỡ một góc, trong bát có lẽ chính là loại đậu mà cô bé nói.
“Là cô bé muốn gặp tôi à?” Hồng Lý nhìn cô bé, hỏi.
Tiểu Thảo run lên, có chút rụt rè gật đầu.
Cô bé không ngờ mình lại có thể gặp được Sơn chủ đại nhân một cách thuận lợi như vậy, giờ phút này, cảm giác vẫn như đang ở trong mơ.
Sáng sớm thức dậy, cô bé đã làm theo cách mình nghĩ ra tối qua, trước tiên đổi lấy đậu nành, nấu chín xong liền cùng anh trai đi gõ cửa phòng bà chủ.
Sau khi cô bé nói rõ mục đích, Vương Hổ nếm thử đậu nành cô bé nấu, liền đồng ý ngay, dẫn cô bé đến Đồn Vệ Binh gặp Hắc Hùng.
Anh trai vốn muốn đi cùng, nhưng dưới yêu cầu quyết liệt của cô bé, cậu ta vẫn ở lại Mỹ Ngọc quán, còn 50 hạt đậu sống còn lại đều giao cho cậu ta giữ.
Vương Hổ dẫn cô bé đến Đồn Vệ Binh gặp Hắc Hùng, sau đó họ đợi trong phòng một lúc thì được Hắc Hùng dẫn tới đây.
Mọi chuyện thuận lợi ngoài sức tưởng tượng của Tiểu Thảo.
Đến khi gặp được Sơn chủ đại nhân, nhân vật lớn nắm trong tay cả núi Cự Phong này, cô bé mới bắt đầu biết sợ, nhưng… đã đến bước này rồi thì không còn đường lui nữa.
Cô bé nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, lấy được giấy chứng nhận bảo vệ!
Dưới ánh mắt đầy hứng thú của Hồng Lý, ánh mắt của cô bé dần trở nên kiên định.
Cô bé nâng chiếc bát trong tay lên trước mặt Hồng Lý, giọng run rẩy nhưng vẫn rõ ràng: “Sơn, Sơn chủ đại nhân, tôi… tôi đến để dâng hạt giống! Đây là đậu nành tôi tìm thấy trong núi, nó có thể ăn no!”
Càng về sau, lời cô bé nói càng lưu loát, vì đã nghe mô tả nhiệm vụ rất nhiều lần, nên những lời này cũng tự nhiên thốt ra.
“Ngài… ngài có thể nếm thử!” Giọng Tiểu Thảo vang lên dõng dạc.
Ánh mắt Hồng Lý nhìn cô bé thêm phần tán thưởng, cô hơi cúi đầu, nhìn những hạt đậu nành trong bát, sau khi nhận lấy chiếc bát, cô khẽ lắc nhẹ.
Nửa bát đậu nành rung lên vài cái, đợi chúng trộn đều, Hồng Lý tiện tay lấy ra hai hạt đưa cho Tiểu Thảo, hạ giọng: “Ăn đi.”
Tiểu Thảo không do dự, nhận lấy hạt đậu rồi nhét ngay vào miệng.
Hồng Lý gật đầu, nhưng không vì thế mà tin ngay, cô cho vệ binh bế một con chó con đến.
Trong Đồn Vệ Binh có nuôi hai con chó săn, gần đây vừa sinh một lứa, chú chó con được bế đến mới chỉ ba, bốn tháng tuổi.
Hồng Lý vốc mấy hạt đậu cho nó ăn, sau đó thả con chó xuống đất, nói với Tiểu Thảo: “Cô bé chơi với nó một lát đi.”
Tiểu Thảo ngơ ngác gật đầu.
Chỉ là tâm trạng căng thẳng khiến cô bé không dám cử động lung tung, cuối cùng chỉ đứng yên tại chỗ, mắt long lanh nhìn Hồng Lý.
Hồng Lý đặt bát đậu nành luộc lên bàn, rồi nhìn sang Vương Hổ, hỏi thăm vết thương của hắn ta.
Vương Hổ chân thành bày tỏ lòng cảm kích.
“Nếu không có Sơn chủ giúp tôi loại bỏ hỏa độc, e là tôi đã toi mạng rồi!”
Vẻ mặt Hồng Lý điềm nhiên, bình thản xua tay.
“Anh mau chóng hồi phục, sớm ngày trở về đội ngũ đi.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!”
Cô để Vương Hổ và Tiểu Thảo đứng đợi một bên, đợi cô lần lượt xử lý xong một số công vụ thì đã gần hai tiếng trôi qua.
Trong suốt thời gian đó, Hồng Lý vẫn luôn phân tâm quan sát Tiểu Thảo.
Cô bé này từ căng thẳng ban đầu dần thả lỏng, chẳng mấy chốc đã nhìn đông ngó tây, đôi mắt đen láy đầy vẻ tò mò, trông không có chút gì là chột dạ sợ hãi.
Còn chú chó con ăn đậu nành cũng nhảy nhót tung tăng không hề hấn gì, thậm chí còn vẫy đuôi chạy lại đòi cô cho thêm.
Cuối cùng, Hồng Lý lại vẫy tay, gọi Tiểu Thảo và Vương Hổ đến bên cạnh.
Cô cũng cầm bát đậu nành lên, dưới ánh mắt mong đợi của Tiểu Thảo, cô nhón hai hạt đậu bỏ vào miệng, từ từ nhai.
Vị rất nhạt, nhưng càng nhai càng thấy thơm.
Hồng Lý không nhịn được lại nhón thêm hai hạt nữa bỏ vào miệng, lúc này mới nhìn sang Tiểu Thảo, nói: “Cô bé tên là Tiểu Thảo à?”
Tiểu Thảo gật đầu.
“Cô bé tìm thấy loại đậu này ở đâu?” Hồng Lý hỏi tiếp.
“Dạ ở trong núi.” Tiểu Thảo không chút do dự đáp.
Hồng Lý lại liếc nhìn cô bé một cái, tiếp tục hỏi: “Còn nhớ đường đi không?”
“Dạ không nhớ.” Tiểu Thảo lập tức lắc đầu.
“Ai sai cô bé đến?”
Tiểu Thảo hơi hé miệng, ngập ngừng một lát mới nói: “Là… là tự tôi muốn đến…”
Hồng Lý cười vô cùng ẩn ý, “Vị của loại đậu này quả thật không tệ, nhưng môi trường sinh trưởng thế nào? Cây nó trông ra sao? Cao hay thấp? Lá to hay nhỏ? Cô bé có thể miêu tả cho tôi nghe được không?”
Tiểu Thảo lập tức cứng họng.
“Chỉ… chỉ là môi trường trong núi thôi ạ…”
Cô bé đổi đậu nành trực tiếp từ cửa hàng, làm sao biết được môi trường sinh trưởng của nó chứ? Còn cả cây nữa… đợi đến lúc trồng ra chẳng phải cô bé sẽ lộ tẩy sao?
Hồng Lý thấy cô bé ấp úng, cũng không tiếp tục truy hỏi, dù sao thì cô cũng đã biết được câu trả lời mình muốn.
Thực tế, trong hai tiếng chờ đợi vừa rồi, đã có vệ binh đi điều tra thông tin cơ bản của đứa trẻ này rồi báo lại cho cô.
“Cô bé và tiểu An quen nhau như thế nào?” Hồng Lý hỏi.
Tiểu Thảo hơi sững người, “Tiểu An? Ý ngài là Tiểu thần y sao?”
“Tiểu thần y?” Cuối cùng Hồng Lý cũng để lộ ra một chút kinh ngạc.
“Vâng!” Tiểu Thảo gật đầu, rồi kể lại tường tận chuyện mình và anh trai đã quen biết Đường Vũ An như thế nào.
Hồng Lý nghe xong, có chút dở khóc dở cười.
“Ra là thần y này à.” Cô gật đầu, rõ ràng đã đoán ra chuyện Đường Vũ An nói bánh bao có tẩm độc thực ra là để lừa hai anh em họ.
Nhưng mà, sự giúp đỡ của hai thiếu niên đối với hai anh em này lại là thật.
Tấm lòng lương thiện như vậy ở vùng đất hoang tàn này thật hiếm thấy.
Vương Hổ đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của họ, hơi hé miệng, hắn ta biết có lẽ Sơn chủ đã hiểu lầm, kinh nghiệm của hắn ta cho thấy, hai đứa trẻ đó thực sự có y thuật.
Nhưng cuối cùng hắn ta vẫn không nói gì, có lẽ sự hiểu lầm này cũng không có gì là không tốt.
“Vậy cô bé muốn dùng loại đậu này đổi lấy thứ gì?” Hồng Lý đi thẳng vào vấn đề, “Trước đây có người dâng hạt giống cho người quản lý, người đó nhận được một mảnh đất và quyền miễn nộp phí bảo vệ.”
“Bây giờ thì không có đất để cho cô bé nữa, nhưng nhà thì có một căn…”
Thế nhưng cô còn chưa nói xong, đã thấy cô bé bắt đầu lắc đầu, Hồng Lý bèn dừng lại, ra hiệu cho cô bé tự nói.
“Tôi… tôi chỉ muốn được tự do bày hàng trong trấn và một giấy chứng nhận được bảo vệ.” Tiểu Thảo nhớ lại lời nhắc nhở trong mô tả nhiệm vụ, kiên quyết nói.
Hồng Lý hơi nhướn mày, “Bày hàng?”
“Vâng! Bày hàng cắt tóc cho người khác.” Tiểu Thảo đáp.
Hồng Lý không khỏi liếc nhìn cái đầu trọc lóc của cô bé, rồi lại nhìn mái tóc húi cua của Vương Hổ, bất giác hỏi: “Tóc của hắn ta cũng là cô bé cắt à?”
Tiểu Thảo lắc đầu, “Không phải, là anh trai tôi cắt, tôi chỉ phụ trách mời khách.”
“Đúng là một ngành nghề mới mẻ.” Hồng Lý gật đầu, lại tò mò hỏi, “Sao các người lại nghĩ đến việc cắt tóc cho người khác?”
“Là Tiểu thần y chỉ dạy cho chúng tôi.” Tiểu Thảo thành thật đáp, “Cậu ấy nói tóc cắt ngắn đi có thể phòng ngừa chấy rận, còn có thể giảm bớt bệnh tật.”
Rồi cô bé lại nói thêm những lợi ích khác của việc cắt tóc ngắn.
Hồng Lý nghe mà gật gù, trong pháo đài cũng có tiệm cắt tóc, chỉ là cô chưa bao giờ nghĩ đến việc cắt tóc ngắn lại có nhiều lợi ích như vậy, dù sao thì…
Tóc của cô có sâu bọ?
Thôi đi, những con côn trùng yếu ớt đó sao chịu nổi nhiệt độ cao của năng lực giả hệ Hỏa.
Hồng Lý liếc nhìn vệ binh đứng bên cạnh, cảm thấy mái tóc rối bù của anh ta dường như đầy chấy rận, không khỏi nhíu mày.
Người vệ binh đó cũng cảm thấy da đầu mình như bắt đầu ngứa ngáy.
Anh ta cố kìm nén cảm giác muốn gãi đầu, nhưng cũng cẩn thận nhích sang bên một chút, không dám đối mặt với ánh mắt dò xét của người quản lý.
Hồng Lý cũng không làm khó anh ta, nhanh chóng thu lại ánh mắt.
“Ngoài cái này ra, cô bé không muốn gì khác sao?” Cô nhìn chằm chằm Tiểu Thảo, hỏi tiếp.
Tiểu Thảo gật đầu thật mạnh.
Chỉ cần anh trai có thể đi bày hàng cắt tóc, cô bé có thể dùng giao dịch để nhận điểm tích lũy, mỗi ngày dù chỉ có năm, sáu điểm cũng đủ để cô bé đổi đậu nành ăn rồi.
Tuy 5 điểm tích lũy chỉ được 100g đậu nành, nhưng cũng gần được một bát, cộng thêm rau dại và nấm đổi được từ giao dịch, so với cuộc sống thường xuyên đói bụng trước kia đã tốt hơn rất nhiều!
Còn những phần thưởng khác…
Giống như chiếc kéo mà Tiểu thần y cho họ, họ quá yếu để có thể giữ được.
Vì vậy cô bé không hề động lòng, chỉ muốn được tự do bày hàng và sự bảo vệ.
Trong ánh mắt Hồng Lý nhìn cô bé ánh lên hai phần tán thưởng, cô gật đầu nói: “Tôi có thể đồng ý với cô bé, nhưng…”
Cô cầm bát đậu lên, lắc lư vài cái rồi mới nói tiếp: “Nói miệng không bằng chứng, tôi cần phải kiểm chứng mới có thể xác định được loại hạt giống này có thực sự phù hợp hay không.”
Thấy vẻ mặt có chút cảnh giác của cô bé, Hồng Lý đặt bát xuống, mỉm cười: “Nhưng trong thời gian thử nghiệm, tôi có thể thực hiện lời hứa trước, cung cấp cho các người giấy chứng nhận tự do bày hàng và được vệ binh bảo vệ.”
“Nếu thử nghiệm thất bại, tôi sẽ thu hồi lại tất cả.”
Lúc này Tiểu Thảo mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng cô bé vẫn nhìn Hồng Lý, không nhịn được hỏi: “Vậy… vậy phải thử nghiệm như thế nào?”
Thực ra điều cô bé thực sự muốn hỏi là, nếu thử nghiệm thành công nhưng cô cố tình nói là không thì sao? Nhưng lời đến bên miệng, Tiểu Thảo vẫn nuốt xuống.
Lúc này, cô bé chỉ có thể chọn tin tưởng Sơn chủ.
Bởi nếu ngay cả sự tin tưởng này cũng không có, thì ngay từ đầu cô bé đã không nên mang nó ra.
“Thử nghiệm thế nào thì cô bé không cần biết.” Hồng Lý nhún vai, “Sao nào? Chấp nhận được không?”
Tiểu Thảo mím môi, cuối cùng gật đầu: “Được, tôi chấp nhận.”
“Vậy thì, hạt giống sống đâu?” Hồng Lý hỏi.
“Ở…” Tiểu Thảo vội ngưng lời, “Giấy chứng nhận đâu ạ?”
Hồng Lý lại mỉm cười, cũng không so đo với một cô bé như vậy, cô lấy từ trong tủ ra một tấm lệnh bài, rồi kéo tay Tiểu Thảo, tự tay đặt vào lòng bàn tay cô bé.
Tấm lệnh bài này nhỏ hơn của Đường Vũ An rất nhiều, nhưng cũng được khắc hoa văn rất tinh xảo.
“Mang lệnh bài này bên người, nếu có vệ binh cản trở các người bày hàng, cứ đưa cho họ xem.”
Hồng Lý nghĩ một lát rồi lại nói: “Trong vòng một tháng tới, sẽ có vệ binh đi theo bảo vệ các người và cảnh cáo những người khác trong trấn.”
Chắc không cần đến một tháng, cả trấn sẽ biết hai anh em này được Sơn chủ bao bọc.
“Vậy… vậy sau một tháng thì sao ạ?” Tiểu Thảo hỏi.
Hồng Lý xoa cái đầu trọc lóc của cô bé, cười khẽ: “Chỉ cần các người ở trong khu chợ, sẽ không ai dám làm hại các người, nhưng ra khỏi khu chợ… tôi không quản được đâu.”
Tiểu Thảo nhìn Sơn chủ đại nhân ở ngay trước mắt, có chút căng thẳng mà đỏ mặt.
Cô bé nắm chặt tấm lệnh bài trong tay, lí nhí cảm ơn.
Vốn dĩ điều cô bé muốn là được tự do bày hàng trong trấn, không bị quấy rối và tấn công, bây giờ cô bé đã có được thứ mình muốn rồi, còn việc rời khỏi khu chợ….
Nếu có thể yên ổn bày hàng ở Cự Phong Trấn, họ cũng không cần phải vào núi tìm thức ăn nữa, vì giai đoạn này thứ cô bé muốn đã có được, nên nó cũng không nghĩ xa hơn.
“Anh trai tôi ở Mỹ Ngọc quán, đậu nành ở chỗ anh ấy.” Tiểu Thảo nói.
Hồng Lý gật đầu, nhìn sang vệ binh bên cạnh: “Dẫn hai người đến Mỹ Ngọc quán, đưa thằng bé đó qua đây.”
“Vâng!”
Rất nhanh, các vệ binh đã đưa Thạch Đầu từ Mỹ Ngọc quán đến.
Lúc Thạch Đầu rời khỏi Mỹ Ngọc quán, còn thấy mấy kẻ chuyên ngồi rình mò bên ngoài, cậu ta cũng không sợ, còn làm mặt quỷ, ra dấu khiêu khích với chúng, rồi mới vênh váo đi theo sau vệ binh.
Tuy không biết em gái đã bàn bạc cụ thể ra sao, nhưng hiếm có dịp được vệ binh hộ tống, đương nhiên là cậu ta phải cáo mượn oai hùm một phen, ra oai dọa dẫm mấy kẻ đó.
Đây là trí tuệ mà cậu ta có được từ những năm tháng vật lộn để sinh tồn.
Đương nhiên, khi đến trước mặt Hồng Lý, Thạch Đầu liền trở nên ngoan ngoãn.
Theo lời nhắc của Tiểu Thảo, cậu ta lấy ra 50 hạt đậu nành đang giữ, rồi để Tiểu Thảo tự tay giao cho Hồng Lý.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng cũ, điểm kinh nghiệm nhân viên +1.】
【Chúc mừng! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ dài hạn “Giao dịch sinh lời”, điểm tích lũy +1.】
【Chúc mừng! Hoàn thành nhiệm vụ thông thường “Dâng hạt giống”, điểm tích lũy +20.】
Nhìn điểm tích lũy tăng vọt, Tiểu Thảo vui mừng cười toe toét.
Đây không chỉ là điểm tích lũy, mà còn là đậu nành và đường, là hy vọng sống sót của hai anh em cô bé…
Hồng Lý giữ lại một nửa số hạt giống, nửa còn lại giao cho Hắc Hùng, bảo anh ta mau chóng sắp xếp năng lực giả hệ Mộc để thúc đẩy sinh trưởng, sau đó cô nhìn hai anh em trước mặt.
“Có hứng thú nhận một đơn hàng lớn không?” cô hỏi.
“Gì ạ?” Tiểu Thảo chớp mắt.
“Cắt hết tóc cho đám vệ binh.” Hồng Lý thản nhiên nói.
———-
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng cũ, điểm tích lũy +21, điểm kinh nghiệm +1.】
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành nhiệm vụ thông thường “Dâng hạt giống”, điểm tích lũy -20.】
Đường Vũ An vừa qua khỏi cầu treo dây sắt thì thấy thông báo của hệ thống hiện lên, không khỏi có chút ngạc nhiên.
Năng lực hành động của Tiểu Thảo mạnh thật!
Một buổi sáng còn chưa qua mà cô bé đã thỏa thuận xong với Hồng Lý rồi ư? Không biết cuối cùng họ đã đàm phán được điều kiện gì?
Thực ra nhiệm vụ cậu giao cho nhân viên không thể nào bắt nhân viên hoàn thành y hệt yêu cầu của cậu được, hệ thống cũng không thể phán đoán dựa trên tình hình thực tế.
Cậu chỉ có thể thiết lập các điểm mấu chốt, ví dụ như nhiệm vụ dâng hạt giống này, chỉ cần “Giao dịch 50 hạt đậu nành cho Hồng Lý và đạt được lợi nhuận”, hệ thống sẽ phán định Tiểu Thảo đã hoàn thành nhiệm vụ.
“50 hạt đậu nành”, “Hồng Lý”, “giao dịch sinh lời” chính là những điểm mấu chốt.
Còn việc cô bé có nhận được giấy chứng nhận bảo vệ theo mô tả của nhiệm vụ hay không thì hệ thống không quan tâm, nên Đường Vũ An cũng không thể biết được.
Cậu lắc đầu, vừa định đóng bảng điều khiển thì thông báo hệ thống mới lại hiện lên.
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng cũ, điểm tích lũy +9, điểm kinh nghiệm +1.】
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng mới, điểm tích lũy +10, điểm kinh nghiệm +3.】
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng quen, điểm tích lũy +2, điểm kinh nghiệm +2.】
【…】
Tiếp theo, gần như cứ đi được hai bước là lại có thông báo hệ thống mới hiện lên, nhìn thanh kinh nghiệm không ngừng tăng lên, Đường Vũ An không khỏi vui như mở cờ trong bụng.
Oa, em gái Tiểu Thảo cừ thật chứ!
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Thảo: Là chị đó nha~ Chị lớn hơn Tiểu thần y một tuổi đó ^O^
Tiểu An: …QAQ