Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 59: Cải Tạo Nội Thất

Tuy có thể nâng cấp đồng thời cả hai hướng là một điều tuyệt vời, nhưng như đã phân tích lúc nãy, hướng “Lớn chính là đẹp” hiện không phù hợp với họ.

Dù vậy, việc sau này có thể “chọn tất” vẫn là một điều đáng để vui mừng.

Ánh mắt Đường Vũ An dừng lại ở lựa chọn thứ hai, không giấu nổi vẻ phấn khích.

Sắp được nâng cấp rồi! Không biết sau khi cửa tiệm thăng cấp sẽ có thêm tính năng mới gì đây? Liệu phần thưởng có nhiều hơn không nhỉ?

Mang theo tâm trạng ấy, cậu hăm hở nhấn vào nút nâng cấp.

Thế nhưng, khác hẳn với những gì cậu tưởng tượng, thông báo mới của hệ thống lại là—

【Tạp hóa Bình An (Tinh chính là mạnh!) Level 0.】

【Điều kiện nâng cấp Level 1: Cấp thương nhân Level 5 (Đã đạt), Độ hot của cửa tiệm 100 (Đã đạt).】

【Có trừ 1000 điểm tích lũy để nâng cấp cửa hàng chính “Tiệm Tạp hóa Bình An” lên (Tinh chính là mạnh!) Level 1 không?】

Đường Vũ An: …

Nhìn dòng chữ hệ thống hiện ra, trên cái đầu nhỏ của Đường Vũ An liền hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.

Không phải vừa mới trừ một nghìn điểm tích lũy à? Sao lại trừ nữa!

Cậu vất vả lắm mới kiếm được gần 5000 điểm tích lũy, vậy mà nhoáng một cái đã mất toi gần một nửa rồi.

“Sao thế em?” Nghe thấy cậu than thở, Chu Khởi bèn hỏi.

Đường Vũ An liền giải thích cho anh nghe. Dù miệng thì kêu xót của, nhưng lý trí mách bảo cậu rằng, khoản này bắt buộc phải chi.

Cậu đành thở dài: “Haiz, trừ thì trừ thôi.”

Muốn mạnh lên sao có thể không chi tiền được chứ?

Dù sao thì sau khi trừ 1000 điểm này, cậu vẫn còn gần 3000 điểm. Mai lại đi bán muối, thế nào cũng kiếm lại được một khối!

Chu Khởi đưa tay xoa má cậu, “Không sao, chúng ta sẽ kiếm lại được thôi.”

“Vâng!”

Đường Vũ An nghiến răng, nhấn vào nút nâng cấp.

【Trừ điểm thành công!】

Cùng với 1000 điểm tích lũy bị trừ đi, thông báo nâng cấp của hệ thống lại hiện ra một loạt thông tin mới.

【Chúc mừng! Cửa hàng chính “Tiệm Tạp hóa Bình An” đã được nâng cấp lên (Tinh chính là mạnh!) Level 1.】

【Thêm mục “Trang trí”.】

【Mở khóa tính năng nâng cấp và cải tạo nội thất. Có thể tiến hành nâng cấp và cải tạo nội thất, chi tiết xem tại mục “Trang trí”.】

【 “Thùng container siêu tải” +1, đã được gửi đến kho của “Tiệm Tạp hóa Bình An”.】

【Thêm mục “Bình phiêu lưu trong mơ”, có thể nhấp vào bảng điều khiển để trang bị cho cửa hàng chính “Tiệm Tạp hóa Bình An”.】

【Thêm mục “Nhân sự”, tính năng quản lý nhân viên được nâng cấp. Có thể tiến hành quản lý nhân viên quy củ hơn, xem chi tiết tại trang chủ.】

Nâng cấp và cải tạo nội thất!

Quả nhiên đúng như họ đã suy đoán, hướng đi này có thể cải thiện các chức năng bên trong tiệm tạp hóa.

Mà khoan, “Bình phiêu lưu trong mơ” là cái gì thế? Nghe có vẻ thần kỳ ghê.

Đường Vũ An nhanh tay mở trang chủ, quả nhiên thấy trên giao diện đã có thêm ba mục tính năng mới: “Trang trí”, “Nhân sự” và “Bình phiêu lưu trong mơ”.

Cậu nhấp vào mục cuối cùng.

【Mục này cần được thực thể hóa mới có thể xem tính năng. Vui lòng chọn mục này trong cửa hàng chính “ Tiệm Tạp hóa Bình An” và tiến hành trang bị cho cửa hàng.】

Lại còn phải thực thể hóa mới xem được à?

Ý là tiệm tạp hóa sẽ được thêm một món “nội thất” mới sao?

Đường Vũ An thầm đoán, dù rất tò mò về “Bình phiêu lưu trong mơ” nhưng cũng đành phải chờ về đến nhà mới xem được.

Sau đó cậu thoát ra, nhấn vào mục “Trang trí”.

Giao diện này cũng rất đơn giản, chỉ có ba mục: 【Phương án trang trí】, 【Danh sách nội thất】 và 【?】.

Cái dấu chấm hỏi kia, có lẽ phải nâng cấp tiếp mới mở khóa được, hoặc cũng có thể nó thuộc về hướng nâng cấp “Lớn chính là đẹp”.

Cậu mở phương án trang trí ra xem trước.

【Phương án trang trí (Hiện tại)】: Phong cách trang trí mặc định của “Tiệm Tạp hóa Bình An”, hết sức bình thường, không có gì nổi bật.

【Nhấp vào để trang bị (Lưu ý: Sau khi nội thất được nâng cấp hoặc thay đổi sẽ không thể quay về trạng thái ban đầu, chỉ giữ lại được vẻ ngoài).】

【Phương án trang trí 2】: Trống.

【Phương án trang trí 3】: Trống.

Ngoài phong cách trang trí ban đầu, còn có hai ô trống khác, hình như là để cậu lưu các phương án trang trí mới.

Có lẽ đây chỉ là một tính năng giúp cậu thay đổi phong cách bài trí bằng một cú nhấp chuột sau khi cải tạo, nhưng Đường Vũ An lại sững người khi nhìn thấy nó.

Phương án ban đầu…

Chẳng phải chính là dáng vẻ hiện tại của nhà cậu sao.

Nếu sau này nội thất trong tiệm tạp hóa được nâng cấp, thậm chí cả căn nhà cũng được cải tạo, chẳng phải nhà cậu sẽ thay đổi đến mức không còn nhận ra nữa sao?

Nhận ra điều này, cái đầu đang hưng phấn của Đường Vũ An cũng dần bình tĩnh lại.

Cậu cảm thấy, có lẽ về mặt lý trí cậu sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn, nhưng về mặt tình cảm thì khó tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

Cậu không muốn thay đổi ngôi nhà hiện tại này. Dù nó chật hẹp và cũ kỹ, nhưng đó là nơi cậu và ba mẹ đã sống mười mấy năm, là nơi chứa đầy ký ức của cả gia đình.

Mà bây giờ…

Với sự tồn tại của phương án trang trí ban đầu, có lẽ cậu sẽ không còn phải sợ hãi sự thay đổi nữa.

Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể biến ngôi nhà trở lại như cũ bất cứ lúc nào!

Đường Vũ An lại vui vẻ trở lại, vội vàng chia sẻ phát hiện mới này với Chu Khởi.

“Sau này nếu chúng ta nhớ ngôi nhà hiện tại, mình vẫn có thể biến nó trở lại được!”

Đôi mắt Đường Vũ An sáng lấp lánh: “Ký ức của chúng ta có thể được giữ lại rồi.”

Chu Khởi thoáng sững sờ, rồi cũng mỉm cười.

Bởi lẽ, ký ức tuổi thơ của Đường Vũ An nào đâu chỉ của riêng cậu, mà chẳng phải cũng là của anh hay sao? Nếu có thể giữ lại được chút hoài niệm này thì quả thực không còn gì tốt hơn.

Đường Vũ An thoát khỏi phương án trang trí rồi mở danh sách nội thất. Giờ đây, cậu lại càng mong chờ tính năng mới hơn.

Đứng đầu trong danh sách nội thất chính là chiếc tủ hàng cậu vừa nhận được. Cậu nhấp vào để xem thông tin chi tiết.

【Thùng container siêu tải.】

【Cấp bậc: Level 1.】

【Kích thước: 2x1x0.5 (đơn vị: mét).】

【Mô tả: Vật phẩm thuộc hệ Ma Pháp, nhỏ gọn tinh xảo, không chiếm nhiều diện tích, có thể chứa được lượng vật phẩm gấp 20 lần thể tích của nó.】

【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x1000, Linh năng thạch thuộc tính bất kỳ x1, Thực vật họ dây leo x1, Không gian thạch x1.】

【Hiệu quả Level 2: Có thể chứa lượng vật phẩm không dưới 100 lần thể tích của nó, số lần cụ thể tùy thuộc vào phẩm chất của Không gian thạch.】

Đọc xong toàn bộ phần giới thiệu, mắt Đường Vũ An sáng rực lên.

Cái container này đúng như tên gọi, đúng là siêu chứa đồ thật!

Thể tích của chiếc container này vốn chỉ có 1 mét khối, nhưng thực tế lại chứa được tới 20 mét khối đồ đạc. Nếu đặt trong kho nhỏ nhà cậu, chẳng khác nào có thêm được không gian 19 mét khối.

Hơn nữa, chiếc tủ này còn có thể nâng cấp, sau khi nâng cấp có thể chứa ít nhất 100 mét khối.

Như vậy còn lớn hơn cả nhà kho của cậu rồi!

Chỉ là, điều kiện nâng cấp hơi khó. Ba thứ đầu thì không sao, nhưng Không gian thạch cuối cùng là cái gì vậy?

“Liệu có phải là nguyên liệu đến từ thế giới Ma Pháp không?” Chu Khởi nói.

Trên tờ giấy nháp trước mặt anh đã nhanh chóng ghi lại những thông tin mà Đường Vũ An vừa cho anh biết.

“Vâng, có lẽ phải mua ở Cửa Hàng Vị Diện mới có,” Đường Vũ An gật đầu, “1000 điểm tích lũy này tiêu cũng đáng.”

Cùng với việc số lượng hàng hóa giao dịch ngày càng nhiều, nhà kho của cậu đúng là có nguy cơ không đủ dùng. Giờ có thêm một chiếc container giúp mở rộng không gian cũng phần nào giảm bớt áp lực.

Nếu sau này tiếp tục nâng cấp cửa tiệm, có lẽ sẽ còn mở khóa được những món nội thất như thế này nữa.

Đường Vũ An thoát khỏi giao diện thông tin, phần còn lại là những món nội thất khác mà cậu đang sở hữu. Bên cạnh chúng có một nút “Nâng cấp & Cải tạo”, cậu nhấn vào, một giao diện mới lập tức hiện ra.

【Vui lòng chọn nội thất cần nâng cấp và cải tạo trong các lựa chọn sau.】

【1. Bảng hiệu.】【2. Tủ hàng.】

【3. Tủ lạnh.】【4. Tủ đông】

【5. Chổi.】【6. Giẻ lau.】

【Trang sau.】

Trên giao diện mới hiện ra rất nhiều lựa chọn.

Vậy, “Bảng hiệu” có phải là tấm biển “Tiệm Tạp hóa Bình An” treo trước cửa nhà họ không?

Đường Vũ An tò mò nhấn vào xem.

【Bảng hiệu.】

【Cấp bậc: Level 0.】

【Mô tả: Một tấm bảng hiệu bình thường, ngoài việc hiển thị tên tiệm ra thì hoàn toàn vô dụng.】

【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x100, Ván gỗ x5, Chất phát quang x1, Sữa (1000ml) x1.】

Đường Vũ An nhìn điều kiện nâng cấp, trên đầu bất giác hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng.

Điểm tích lũy và ván gỗ thì cậu có thể hiểu, nhưng 1000ml sữa là cái quái gì vậy? Tại sao nâng cấp bảng hiệu lại cần đến sữa?

Bên dưới còn có mô tả hiệu quả sau khi nâng cấp.

【Hiệu quả Level 1: Sau khi nâng cấp có thể phát ra ánh sáng cực ngầu, ngay cả trong đêm tối vẫn chói lóa (màu sắc ánh sáng tùy thuộc vào chất phát quang).】

【Hiệu quả thu hút sự chú ý +50%, khi khách hàng tiến vào phạm vi 100 mét quanh tiệm tạp hóa, trăm phần trăm sẽ phát hiện ra sự tồn tại của cửa tiệm.】

À, tuy hiệu quả rất tốt, nhưng cậu không cần!

Ít nhất là ở thời điểm hiện tại, vị trí của tiệm tạp hóa vẫn không thể để lộ ra được.

Đường Vũ An đóng giao diện nâng cấp bảng hiệu, lại mở phần tủ hàng ra xem.

【Tủ hàng.】

【Cấp bậc: Level 0.】

【Kích thước: 2×1.2×0.8 (đơn vị: mét).】

【Mô tả: Một chiếc tủ làm bằng gỗ bình thường, không có cánh cửa, tận dụng không gian chiều dọc bằng các tấm ngăn, có lẽ đây là ưu điểm duy nhất của nó.】

【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x200, Ván gỗ x10, Khối kim loại x10, Linh năng thạch bất kỳ x1, Quả biến dị bất kỳ x1.】

Tại sao nâng cấp một cái tủ hàng lại cần đến quả biến dị?

Đường Vũ An lại liếc xuống hiệu quả nâng cấp bên dưới.

【Hiệu quả Level 1: Sau khi nâng cấp sẽ có được một chiếc tủ vô cùng chắc chắn, chịu được tải trọng 1000kg, ngay cả đạn cũng không thể xuyên thủng. Hạt giống đặt ở ngăn dưới cùng có xác suất xảy ra biến dị.】

Oa, một chiếc tủ có thể làm hạt giống biến dị ư? Cái này nghe có vẻ thú vị đây.

Nhưng mà… chức năng chính của tủ không phải là để chứa đồ và trưng bày sao?

Đường Vũ An chuyển ánh mắt sang lựa chọn thứ năm.

【Chổi.】

【Cấp bậc: Level 0.】

【Mô tả: Một cây chổi làm từ các vật liệu cấp thấp từ thế giới công nghệ như nhựa, đã nhiều năm tuổi, tuy không ảnh hưởng đến việc sử dụng, nhưng ngày bỏ đi cũng chẳng còn xa.】

【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x200, Pin khô x5, Khối kim loại x5, Bia lúa mạch (500ml) x1.】

Đường Vũ An xem thẳng hiệu quả nâng cấp.

【Hiệu quả Level 1: Sau khi nâng cấp bạn sẽ có được một cây chổi điện, có thể quét dọn toàn bộ căn nhà, nó sẽ lau sàn nhà của bạn sạch bong sáng bóng, mỗi lần sạc có thể hoạt động trong 2 giờ.】

0.0

Một cây chổi có thể tự động dọn dẹp nhà cửa!

Chẳng phải giống hệt robot hút bụi quảng cáo trên TV sao?

Mặc dù mỗi lần sạc chỉ hoạt động được hai tiếng, nhưng đây mới chỉ là Level 1, sau này chắc chắn còn có thể nâng cấp tiếp! Biết đâu một ngày nào đó còn có thêm chức năng hẹn giờ hoặc điều khiển từ xa nữa thì sao?

Nghĩ đến đây, mắt Đường Vũ An bất giác sáng lên.

Như vậy thì dù họ có rời khỏi tiệm tạp hóa cũng không sợ không hoàn thành được nhiệm vụ dọn dẹp hàng ngày nữa rồi!

Cậu đã nóng lòng muốn nâng cấp cây chổi lắm rồi! Tiếc là cây chổi đang ở trong tiệm, mà anh Xích Hạo còn phải dùng.

Tuy cậu có thể dùng kỹ năng lấy đồ từ xa để mang nó qua đây, nhưng lỡ dọa anh Xích Hạo thì không hay cho lắm, hơn nữa cậu còn phải tìm cách kiếm bia lúa mạch nữa.

Còn về 200 điểm tích lũy… cảm thấy cũng không sao!

Đường Vũ An phải thừa nhận rằng, cậu đã bị miếng mồi béo bở này câu mất rồi, đến mức cảm thấy tiêu 200 điểm tích lũy cũng không còn xót xa nữa.

Cậu lại xem tiếp lựa chọn “Giẻ lau”.

【Giẻ lau.】

【Cấp bậc: Level 0.】

【Mô tả: Một miếng giẻ lau đã được sử dụng ít nhất 10 năm, qua vô số lần giặt giũ, nó đã trở nên rách nát, hoàn toàn không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.】

【Điều kiện nâng cấp: Điểm tích lũy x200, Vải gai (1.2×1) x1, Sữa (1000ml) x2.】

【Hiệu quả Level 1: Sau khi nâng cấp bạn sẽ có được một miếng giẻ lau hoàn toàn mới, sở hữu chức năng tẩy vết bẩn cực mạnh, bất kể vết bẩn cứng đầu đến đâu cũng có thể dễ dàng lau sạch. Sau khi ngâm trong nước sạch sẽ lại trở nên tinh tươm như mới.】

Nguyên liệu nâng cấp này cũng cần đến sữa, tuy có chút khó tin, nhưng hiệu quả sau khi nâng cấp lại có phần kỳ diệu.

Giá mà có được miếng giẻ lau tự động lau bàn thì tốt… Đường Vũ An thầm nghĩ, không biết sau này nâng cấp tiếp liệu có thể xuất hiện chức năng như vậy không?

Hiệu quả nâng cấp của tủ lạnh và tủ đông cũng không tệ!

【Tủ lạnh.】

【Hiệu quả Level 1: Có thể hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng, giảm tiêu thụ năng lượng 50%.】

【Tủ đông.】

【Hiệu quả Level 1: Có thể hấp thụ nhiệt lượng để chuyển hóa thành điện năng, có xác suất kích hoạt hiệu ứng đặc biệt: “Càng nóng càng lạnh”, nhiệt độ môi trường càng cao, hiệu quả làm lạnh càng tốt, hiệu quả chuyển hóa điện năng tốt nhất khi phơi dưới nắng gắt.】

Nâng cấp xong có thể tiết kiệm điện!

Và nguyên liệu nâng cấp cho cả hai món đồ này đều cần đến bia lúa mạch. Cái này họ không có sẵn, nhưng nếu có lúa mạch thì có lẽ có thể tự ủ thử?

Đương nhiên, số điểm tích lũy cần cho việc nâng cấp cải tạo không hề nhỏ. Nếu không biết những hiệu quả này thì thôi, nhưng một khi đã biết rồi thì làm sao có thể không động lòng cho được chứ?

Nhưng mà, trong tình hình không có đủ điểm tích lũy để mặc sức vung tay quá trán, ở thời điểm hiện tại họ cũng chỉ có thể lựa chọn nâng cấp những món đồ cần thiết và thực dụng nhất.

“Rầm!”

Đường Vũ An vừa định nhấn sang trang sau thì nghe thấy tiếng đồ vật vỡ nát từ dưới lầu vọng lên, làm cậu giật nảy mình.

Chuyện gì thế? Cậu và Chu Khởi nhìn nhau, rồi đứng dậy đi về phía cửa phòng.

Khi họ mở cửa ra, thì thấy ông Lý đã đi trước một bước ra đến đầu cầu thang. Cuộc đối thoại giữa ông và Lâm Mỹ Ngọc vọng tới.

“Bà chủ, có sao không?”

“Không sao, không sao, chỉ là làm rơi cái bát thôi.”

Nghe cô ta trả lời, xác định không có chuyện gì to tát, ông Lý cũng không đi xuống nữa.

Ông quay người lại, thấy Chu Khởi và Đường Vũ An đang hé cửa nhìn ra ngoài thì bèn xua tay: “Không sao rồi, vào trong đi.”

Sau đó ông cũng quay về phòng bên cạnh.

Nhưng Đường Vũ An và Chu Khởi lại không ngoan ngoãn nghe lời.

Điểm kinh nghiệm của bà chủ và Vương Hổ vẫn chưa cày xong! Hai người cộng lại có thể kiếm được tối đa 10 điểm kinh nghiệm, nếu có thể lấy được 10 điểm này, Đường Vũ An lại có thể lên thêm một cấp nữa.

Đường Vũ An lấy một cái bát gốm từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra.

Đây là cái bát mà có người đã dùng để đổi lấy muối của cậu, có lẽ bây giờ có thể giao dịch với bà chủ được?

Hai người nhìn nhau, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, đóng cửa lại và đi xuống lầu.

——

Tầng hai có bốn phòng, Lâm Mỹ Ngọc và chồng cô ta ở phòng trong cùng bên tay trái.

Họ vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc từ trong phòng bay ra.

Trong thời mạt thế mà có thể tìm được những loại thảo dược chữa bệnh cứu người này, vị thầy thuốc được tôn xưng là Trương lão kia hẳn là rất có bản lĩnh, không biết có phải là người sống sót từ trước thời kỳ Đại thảm họa như ông Lý hay không.

Cửa phòng đang mở.

Mảnh vỡ của chiếc bát sứ vương vãi trên sàn, nhưng không có ai dọn dẹp.

Lâm Mỹ Ngọc lúc trước còn đang sắc thuốc trong bếp với nụ cười trên môi, giờ đây lại đang ngồi ngẩn ngơ bên giường, vẻ mặt hoang mang vô định.

Vương Hổ đang nằm trên giường bệnh, sau khi được Hồng Lý giải hỏa độc thì sắc da đã trở lại bình thường, nhưng dường như hắn ta vẫn chưa hồi phục nguyên khí, sắc mặt xám ngoét, nằm thoi thóp trên ván giường, như đang hấp hối.

Chu Khởi nhìn Vương Hổ, không khỏi sững người.

Hơi thở của Vương Hổ vô cùng yếu ớt, gần giống như lúc Xích Hạo hấp hối, chỉ là, tốc độ sinh mệnh trôi đi chậm hơn một chút, nhưng nếu không được cứu chữa kịp thời, chắc chắn hắn ta sẽ chết.

Dù không có năng lực cảm nhận như Chu Khởi, nhưng Đường Vũ An cũng nhìn ra tình hình không ổn.

“Bà chủ…” Cậu cất tiếng gọi.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Mỹ Ngọc máy móc quay đầu lại, thấy là hai vị khách nhỏ, cô vội đưa tay lau nước mắt, cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Các cậu đến đây làm gì?”

Cô cúi xuống nhặt mảnh sứ vỡ trên đất, “Dưới đất toàn mảnh vỡ, có chuyện gì các cậu cứ đứng ở cửa nói đi, kẻo giẫm phải.”

“Bà chủ, chị không sao chứ?” Đường Vũ An quan tâm hỏi.

Lâm Mỹ Ngọc khựng lại, rồi cười khổ: “Tôi thì có thể có chuyện gì chứ? Người có chuyện đâu phải là tôi…”

Chu Khởi thấy tình trạng của cô như vậy, bèn cất chiếc bát mang theo đi, rồi đi lấy chổi và hót rác, bước vào phòng nói: “Bà chủ, để tôi.”

Anh nhanh nhẹn quét dọn sạch sẽ những mảnh sứ vỡ.

Còn Đường Vũ An thì đi đến bên giường, nhìn Vương Hổ rồi hỏi: “Không phải Hồng… Sơn chủ đại nhân đã giải độc cho anh ấy rồi sao? Sao tình hình trông vẫn tệ thế này?”

Lâm Mỹ Ngọc vốn đang cố gắng kìm nén, bỗng chốc không cầm được nước mắt nữa.

Cô ta úp mặt vào tay, quay đầu sang một bên, nghẹn ngào không nói nên lời.

Sau khi Chu Khởi quét dọn sàn nhà sạch sẽ, anh nhìn tình trạng của Vương Hổ rồi đoán: “Tuy đã giải độc, nhưng cơ thể anh ta đã bị hỏa độc tàn phá tan hoang. Những vết thương này sẽ không lập tức hồi phục chỉ vì hỏa độc đã được giải.”

“Tình hình của anh ấy bây giờ vẫn rất nguy hiểm. Bà chủ, tốt nhất là chị nên tìm thầy thuốc đến xem cho anh ấy.”

Lâm Mỹ Ngọc nhắm mắt lại, “Tôi tìm rồi, nhưng Trương lão đã bị đội vệ binh đưa đi, nói là ngày mai mới có thể qua chữa trị cho anh ấy được.”

“Tôi không còn cách nào khác, đành phải dùng số thuốc còn lại thử xem sao.”

“Không ngờ anh ấy vừa uống thuốc xong đã nôn ra hết, tình hình không những không khá hơn mà còn tệ hơn…”

Cô ta cố gắng trấn tĩnh lại, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà nức nở.

Cô ta biết trong đội vệ binh có kẻ muốn lấy mạng Vương Hổ, nếu không thì không thể nào trùng hợp đến vậy, đúng lúc này tất cả thuộc hạ của Vương Hổ đều bị điều đi tuần tra trên núi.

Chỉ cần kéo dài thêm một ngày, có thể Vương Hổ sẽ không qua khỏi. Trớ trêu thay, đội vệ binh lại lấy cớ là lệnh của người quản lý để mời Trương lão đi…

Ngoài Vương Hổ ra, Lâm Mỹ Ngọc không còn người thân nào ở Cự Phong trấn, lúc này cô ta cũng không biết phải làm sao.

Dị năng của cô ta là Ngôn linh, nghe qua thì có vẻ rất lợi hại, nhưng chỉ có cô ta mới biết những hạn chế và tác hại của năng lực này.

Ngôn linh của người khác thế nào cô ta không biết, nhưng Ngôn linh của cô ta thì nói tốt không linh, nói xấu lại rất linh.

Hơn nữa, Ngôn linh gây ra hậu quả càng lớn, thời gian phát huy tác dụng càng dài, mà cái giá bản thân phải trả cũng càng lớn.

Bên ngoài đều đồn rằng Ngôn linh ở Mỹ Ngọc quán của cô ta đã ứng nghiệm mười mấy lần, nhưng thực ra chỉ ứng nghiệm có hai ba lần mà thôi, những lần còn lại hoặc là do kẻ đó tự mình gặp xui xẻo, hoặc là do Vương Hổ đã lén lút đi giải quyết.

Tại sao cô ta lại biết ư? Bởi vì mỗi lần ứng nghiệm, cô ta sẽ đổ bệnh một trận, ít nhất phải nằm liệt giường hai ba tháng.

Trong khoảng thời gian đó, đều là Vương Hổ, người đã cùng cô ta lớn lên từ nhỏ, chăm sóc và cùng cô vượt qua khó khăn.

Bây giờ anh ấy sắp chết, Lâm Mỹ Ngọc cũng như người mất hồn.

Giá như cô ta có thể mạnh mẽ hơn một chút… cô ta không khỏi nghĩ, như vậy cô ta sẽ không phải sợ những người khác trong thị trấn, như vậy tiếng nói của cô sẽ có trọng lượng hơn trước mặt Sơn Chủ đại nhân, như vậy… Vương Hổ sẽ không phải chết.

Cô ta úp mặt vào tay, khóc lóc thảm thiết.

“Nếu anh ấy chết, tôi e là cũng không sống nổi…” Cô ta vẫn luôn tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người ngoài, giờ đây cuối cùng cũng sụp đổ.

Đường Vũ An không khỏi cảm thấy thương cảm.

Còn Chu Khởi thì nhíu mày, sắc mặt cũng nặng nề.

Thương cảm là một chuyện, mặt khác, nếu không có bà chủ, Mỹ Ngọc quán cũng sẽ không còn tồn tại. Sau này họ đến khu chợ giao dịch sẽ mất đi một nơi an toàn như thế này.

Chu Khởi nhìn Vương Hổ trên giường bệnh, anh chần chừ một lát rồi nói: “Chúng tôi có thể thử xem.”

Lâm Mỹ Ngọc sững người, ngẩng đầu nhìn hai thiếu niên: “Thử cái gì?”

Đường Vũ An tiếp lời: “Chúng tôi có thể thử xem, liệu có thể cứu được anh ấy không.”

“Các cậu biết y thuật à?”

“Biết một chút.”

Lâm Mỹ Ngọc đang thất thần, bỗng chốc như tìm lại được chỗ dựa tinh thần.

“Thật không?” Cô ta nắm chặt lấy tay Đường Vũ An, “Cầu xin các cậu hãy cứu anh ấy! Các cậu muốn gì tôi cũng đều có thể cho!”

“Bà chủ, chị bình tĩnh lại đã…”

Lâm Mỹ Ngọc vừa khóc vừa lắc đầu.

Hôm nay trải qua một phen mừng hụt, cô ta căn bản không thể giữ được bình tĩnh. Chỉ cần nghĩ đến tương lai bi thảm, cả người cô ta lại chìm trong hoang mang lo sợ.

Từ nhỏ cô ta đã ốm yếu bệnh tật, có thể nói, nếu không có cha và Vương Hổ, cô ta đã chết từ lâu rồi. Dù bây giờ sức khỏe đã tốt hơn, nhưng cô ta gần như không có khả năng sống độc lập ở vùng đất hoang này.

Ánh mắt của đám vệ binh nhìn cô ta cứ như lang như sói. Cô ta biết, chỉ cần Vương Hổ chết đi, chúng sẽ tìm mọi cách để đuổi cô ta ra khỏi Mỹ Ngọc quán, tìm mọi cách để tính kế cô ta.

Nếu không tìm được một kẻ mạnh để nương tựa, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ rơi vào một kết cục bi thảm.

Thế nhưng Sơn Chủ đại nhân lại không có hứng thú với năng lực của cô ta. Có lẽ ở trong pháo đài thì cô ta có thể phát huy sở trường, nhưng ở Cự Phong trấn này, thực sự không có nhiều đất dụng võ.

Mà ngoài Sơn Chủ ra, Lâm Mỹ Ngọc không muốn nương tựa vào bất kỳ ai khác.

Nếu Vương Hổ có thể sống sót, nếu anh ấy có thể sống tốt, cô ta sẽ không cần phải suy nghĩ đến vấn đề này nữa!

“Cầu xin các cậu hãy cứu anh ấy! Sau này các cậu đến Mỹ Ngọc quán ở, tôi có thể miễn toàn bộ chi phí!” Lâm Mỹ Ngọc khẩn thiết nói, “Còn nữa… còn nữa…”

Cô ta cắn răng, lao đến trước một cái tủ trong phòng, mở tủ rồi lấy một chiếc túi vải nhỏ từ trong ngăn bí mật ra.

Lâm Mỹ Ngọc cầm chiếc túi vải quay lại, nói với Chu Khởi và Đường Vũ An: “Nếu các cậu có thể cứu anh ấy, nếu cuối cùng anh ấy có thể sống sót, thì thứ này sẽ thuộc về các cậu!”

Cô ta đặt chiếc túi vải lên tay rồi mở ra, chỉ thấy giữa tấm vải là hai viên đá trong suốt như pha lê đang lặng lẽ nằm đó.

Một viên màu xanh lam thẫm, một viên màu xanh lục nhạt, dưới ánh đèn khẽ lấp lánh những tia sáng nhỏ bé xinh đẹp.

Đường Vũ An và Chu Khởi không khỏi ngẩn người.

Đây là tinh thạch đúng không? Hơn nữa còn là thuộc tính mà họ chưa từng thấy bao giờ!