Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 39: Manh Mối Đường Về Nhà

Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào thông tin hệ thống vừa bật ra, bắt đầu hoài nghi liệu có phải mình hoa mắt nhìn nhầm rồi không. Cái mầm xanh bé tí này mà phí giám định lại tới tận 100 điểm tích lũy á?

Phí giám định là 10% giá trị vật phẩm, điều đó có nghĩa là… cái mầm xanh nhỏ này trị giá tới 1000 điểm tích lũy á?

Đường Vũ An: 0.0

Dù kinh ngạc trước giá trị của cái mầm xanh này, nhưng cậu nghĩ lại thì thấy cũng hợp lý. Dù sao thì, một quả đèn lồng biến dị đã có giá 50 điểm, vậy thì cả một cái cây có giá trị cao gấp 20 lần quả của nó cũng đâu có gì là vô lý.

Nghĩ vậy, cậu bất giác nhìn về phía cây đèn lồng biến dị đã trưởng thành.

Một cái cây non đã đáng giá đến thế, vậy cây trưởng thành thì sao?

Thế nhưng, khi Đường Vũ An vừa tung kỹ năng giám định sơ cấp về phía nó, thông báo của hệ thống bật ra lại hiện lên dòng chữ:

【Vật phẩm này là một thực thể sống đã có trí tuệ sơ khai, cấp bậc kỹ năng giám định hiện tại không đủ trình độ, không thể giám định.】

Thực, thực thể sống đã có trí tuệ sơ khai?

o.O

Đường Vũ An lại được một phen kinh ngạc.

Cậu nhìn cây đèn lồng biến dị, cẩn thận quan sát một lượt, rồi lại nhìn những dòng thông báo không thể giám định liên tục hiện lên trên hệ thống, cuối cùng cũng dám chắc mình không hiểu sai.

Cây đèn lồng biến dị này có ý thức của riêng nó ư?

Giống như Tán Tán của cậu vậy?

Đường Vũ An hiếu kỳ đi vòng quanh cây đèn lồng biến dị, quan sát thật kỹ. Nhìn từ bên ngoài, ngoài việc nó cao lớn hơn những cây cỏ bình thường, trông giống một cái cây nhỏ ra, thì thực sự chẳng nhìn ra được điểm gì đặc biệt.

Vậy là, tất cả các loài thực vật biến dị đều sẽ thức tỉnh ý thức, hay chỉ riêng cây đèn lồng này là đặc biệt?

Đây có được coi là… tu luyện thành tinh trong truyền thuyết đó không?

Nếu cứ tiếp tục tu luyện như thế này, liệu nó có thể mở miệng nói chuyện như yêu tinh trong các câu chuyện thần thoại không nhỉ?

Hàng loạt câu hỏi thi nhau trồi lên trong đầu Đường Vũ An, chỉ tiếc là người duy nhất có thể giao tiếp với cậu lúc này lại là một đứa trẻ mới ba bốn tuổi, rõ ràng là cậu bé không thể cho cậu một câu trả lời thực sự được.

Khang Khang đang gặm từng miếng bánh bao nhỏ, nghe thấy lời Đường Vũ An thì nói: “Cây Cây, là bạn!”

Trước đây Đường Vũ An cũng từng nghe cậu bé nói rằng cây đèn lồng biến dị là bạn của mình. Nhưng khi đó cậu chỉ nghĩ do Khang Khang còn nhỏ, lại không có bạn bè cùng trang lứa để chơi cùng, nên mới xem cây đèn lồng biến dị đó như một chỗ dựa tinh thần.

Không ngờ lại là bạn bè thật sự!

Một khi đã là bạn của Khang Khang, đương nhiên Đường Vũ An cũng không thể tiếp tục nhòm ngó cây đèn lồng biến dị này nữa rồi, nhưng mà…

Ánh mắt cậu chuyển sang cái mầm xanh nhỏ trên mặt đất.

Cây trưởng thành thì không được, nhưng cái mầm non chưa nảy sinh ý thức này thì chắc là được chứ nhỉ? Khang Khang đã nói là sẽ cho cậu mà!

Một cái cây nhỏ xíu thế này đã trị giá 1000 điểm tích lũy rồi, nếu mỗi ngày đều có thể lợi dụng bug để cày điểm thì…

Đường Vũ An bất giác nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn cái mầm xanh cũng lấp lánh tia sáng.

“Khang Khang, sau này mỗi ngày anh đều mang cho em một cái bánh bao, hoặc đồ ăn ngon khác, em cho cái mầm xanh này cho anh được không?” Cậu lên tiếng hỏi.

Khang Khang kỳ quái nhìn cậu một cái.

“Lớn lên rồi, cho anh!” Cậu bé lại lặp lại một lần nữa.

“Bây giờ không được sao?” Đường Vũ An nói, “Giống như trò chơi chúng ta vẫn chơi mỗi ngày ấy…”

Cậu cũng đâu có ý định thật sự mang nó về, vẫn sẽ để lại chỗ cậu bé giống như quả lồng đèn biến dị, chỉ là mỗi ngày ghé qua lợi dụng bug để cày điểm tích lũy mà thôi.

Ai ngờ Khang Khang lại cố chấp lạ thường, “Đợi Mầm Mầm, lớn lên.”

Đường Vũ An vẫn chưa từ bỏ, hỏi lại lần nữa: “Nhất định phải đợi nó lớn lên sao?”

“Vâng!” Khang Khang gật gật đầu.

Dường như nhận ra Đường Vũ An thật sự rất muốn chơi “trò chơi” này, cậu bé giải thích: “Mầm Mầm, buồn.”

Đường Vũ An chợt sững người. Ý cậu bé là, nếu lấy cái mầm xanh ra để chơi trò chơi thì nó sẽ bị buồn ư?

Cậu cúi đầu nhìn cái chồi non mới nhú lên khỏi mặt đất, và đột nhiên hiểu ra. Trong mắt cậu, đây chỉ là một cái cây vô tri vô giác, nhưng trong mắt Khang Khang, nó lại là một người bạn tốt.

Có lẽ, thế giới mà Khang Khang nhìn thấy không giống với của cậu. Bỗng dưng cậu có chút ghen tị. Kết bạn với thực vật đó nha, nghĩ thôi đã thấy ngầu bá cháy rồi!

“Vậy được rồi.”

Đường Vũ An không cố nài nữa, cậu mỉm cười nói: “Vậy thì đợi Mầm Mầm lớn lên, anh sẽ lại đến đón nó nhé.”

Tuy có hơi đáng tiếc, nhưng nếu Khang Khang không muốn thì thôi vậy. Dù sao thì sau này chắc chắn sẽ còn những quả lồng đèn biến dị mới mọc ra, vẫn có thể đổi được thêm nhiều điểm tích lũy.

Khang Khang cũng toe toét cười theo.

“Vâng!”

Rồi cậu bé lại chìa cái bánh bao ra trước mặt Đường Vũ An, muốn cậu ăn.

“Anh no rồi, em ăn đi.” Lo cậu bé bị nghẹn, Đường Vũ An lại đút cho cậu bé mấy ngụm nước đường glucose.

Còn về việc giám định cái mầm xanh…

Đường Vũ An nhìn mức phí 100 điểm tích lũy, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời gác lại. Dù sao thì 100 điểm tích lũy cũng đổi được ba viên thuốc cảm cúm đặc hiệu hoặc một cuộn băng gạc sơ cứu cấp thấp rồi.

Mà cho dù có giám định ra được công dụng của nó, thì tạm thời cũng không thể quy đổi thành tiền mặt được, vậy chi bằng đợi nó lớn lên, khi cậu đã tích lũy được nhiều điểm hơn rồi hẵng quay lại.

Bởi vì trước khi bọn họ đến, Khang Khang vốn đã ăn sáng rồi, thế nên cái bánh bao còn chưa ăn hết một nửa thì cái bụng nhỏ của cậu bé đã căng tròn.

“Phần còn lại để lát nữa ăn nhé.”

Đường Vũ An lấy ra một cái túi ni lông trong suốt, giúp cậu bé gói phần bánh bao còn lại, dạy cậu bé cách buộc nút và tháo ra, sau đó gói lại cẩn thận rồi nhét vào trong áo cho cậu bé.

“Cảm ơn anh!”

Khang Khang cười tủm tỉm, tinh thần rõ ràng đã tốt hơn trước rất nhiều.

“Không có gì, đây là phần em đáng được nhận mà.” Đường Vũ An xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, rồi lại nhặt mấy viên sỏi gần đó, dạy cậu bé chơi một trò chơi khác.

——-

Bên kia, Chu Khởi cũng đã giúp Quả bà bà chuyển thùng nhựa đến một nơi thích hợp để phơi nắng.

Sau khi chuyển mấy cây mạ ra chỗ có ánh nắng, Quả bà bà lại đi lấy một cái chậu kim loại đã đựng sẵn đất. Lớp đất bên trong rất ẩm ướt, hơi giống bùn múc từ dưới ao lên, có lẽ là kết quả của việc ngâm nước cả một đêm.

Chu Khởi nhìn bà ngồi xổm bên cạnh mấy cây mạ, rồi cẩn thận chọn ra một cây, nhẹ nhàng cấy nó sang chiếc chậu kim loại kia.

“Cây mạ này có gì khác so với những cây còn lại không bà?” Anh hỏi.

“Ừm.” Quả bà bà gật đầu, ánh mắt nhìn cây mạ vừa được cấy sang cũng ánh lên ý cười. “Nó không cần nhiều nước, nước nhiều quá ngược lại còn không tốt.”

Chu Khởi chợt hiểu ra, đồng thời cũng có một nhận thức mới về năng lực của Quả bà bà.

Ít nhất trong mắt anh, cây mạ này cũng xanh tươi mơn mởn như những cây khác, kích thước cũng tương đương, thực sự không nhìn ra được nhu cầu về nước của nó lại ít hơn.

Nếu đây là đặc điểm của dị năng hệ Mộc, vậy thì mỗi một dị năng giả hệ Mộc đều là những bậc thầy về thực vật bẩm sinh rồi.

Thấy Quả bà bà lại cấy thêm hai cây nữa, Chu Khởi ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Bà đang muốn lai tạo lúa chịu hạn phải không?”

Vừa hỏi xong, anh đã cảm thấy có lẽ mình nghĩ nhiều rồi. Có thể chỉ vì trong thùng nhựa quá chật chội, hơn nữa việc canh tác tỉ mỉ, quản lý theo từng cá thể khác biệt sẽ giúp tăng sản lượng hơn thì sao?

Ấy thế mà Quả bà bà lại gật đầu.

“Đúng vậy.” Bà nói. “Giống lúa này thì tốt thật, nhưng lại cần quá nhiều nước, ở cái vùng đất hoang này đúng là không dễ trồng.”

Nhìn bà tưới nước vào chậu kim loại, lượng nước cũng chỉ ít hơn trong thùng nhựa một chút, trông không khác biệt là mấy, Chu Khởi bèn nhớ lại kiến thức đã học trong giờ sinh học.

Anh mím môi, nói: “Cháu e là phải mất rất nhiều thời gian mới có thể lai tạo ra được.”

Quả bà bà gật đầu. “Nhưng để bà trồng thì sẽ nhanh hơn người thường rất nhiều. Tuy không biết cụ thể mất bao lâu, nhưng chỉ cần cứ trồng mãi, rồi sẽ có ngày trồng ra được thôi.”

Nghe lời bà nói, Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Vậy sau khi trồng ra được thì sao hả bà?”

Quả bà bà sững người. “Sau khi trồng ra được à…”

Bà vốn chỉ nghĩ đến việc để Khang Khang được ăn no, để tương lai của cậu bé có chỗ dựa dẫm. Nhưng khi bị chàng trai trẻ này hỏi vậy, bà lại cảm thấy như có một dòng nước ấm đang cuộn trào trong lồng ngực. Thật sự chỉ cần để Khang Khang ăn no, sống tốt… cuộc đời bà đã cảm thấy đủ rồi sao?

Cuối cùng, Quả bà bà chỉ mỉm cười, nói: “Đợi trồng ra được rồi hãy nói, bây giờ nói chuyện này vẫn còn quá sớm.”

Chu Khởi khẽ gật đầu, giọng điệu chắc nịch: “Vâng, bà nhất định sẽ thành công.”

Trên gương mặt Quả bà bà nở một nụ cười hiền hậu, bà trịnh trọng nói lời cảm ơn với anh.

Nếu không có hai chàng trai trẻ này, bà thậm chí còn chẳng có được một chút hy vọng ấy. Chính sự xuất hiện của họ đã mang đến cho tương lai của bà và Khang Khang một khả năng như vậy.

Sau đó, bà lấy ra một quả ngọt ra đưa cho Chu Khởi.

“Ăn đi cho đỡ khát.”

Chu Khởi không từ chối. Dáng vẻ hiền từ, nhân hậu của Quả bà bà khi đưa quả trái cây cho anh, khiến anh bất giác như thấy lại một bóng hình khác đã không bao giờ có thể gặp lại nữa.

Anh cắn một miếng trái cây, vị ngọt thơm tràn đầy trong khoang miệng đã làm vơi đi nỗi chua xót trong lòng. Chàng trai trẻ đứng dậy, nói: “Cháu đi gánh nước giúp bà.”

Không đợi Quả bà bà từ chối, anh đã quen đường quen lối xách thùng nước đi mất.

——-

Rất nhanh, Chu Khởi và Quả bà bà đã hoàn thành ba giao dịch sinh lời. Trong đó, giao dịch nghiêm túc nhất là lần cuối cùng – dùng một cân rưỡi gạo đổi lấy 35 cây nấm.

Hôm qua một cân đổi được hơn 40 cây, hôm nay gạo nhiều hơn mà nấm đổi được lại ít đi, cũng coi như là một hình thức giảm giá khuyến mãi, thế là nhiệm vụ hàng ngày cũng thuận lợi hoàn thành.

Tổng cộng thu lời được 57 điểm tích lũy, nhận được 35 cây nấm và 2 quả ngọt. Điểm kinh nghiệm của anh và Đường Vũ An cũng đều tăng thêm 3 điểm.

Quả bà bà không ngờ hôm nay anh lại mang gạo ngon ra nữa, hơn nữa những cây nấm anh chọn tuy có to hơn hôm qua một chút, nhưng số lượng lại ít hơn, điều này khiến bà rất ngại ngùng.

“Hai đứa còn muốn ăn quả ngọt nữa không?” Bà nghĩ một lát rồi nói, “Ngày mai bà thúc chín một lứa nhé?”

“Không phải bà muốn giữ lại dị năng để trồng lúa sao ạ?” Đường Vũ An đi tới.

Quả bà bà thoáng do dự, cuối cùng lại cắn răng nói: “Dù sao lứa lúa này cũng cần thời gian sinh trưởng tự nhiên, thu hoạch muộn vài ngày cũng không sao.”

Việc thúc chín cây ăn quả tiêu hao rất nhiều sinh lực của bà, nhưng bây giờ đã có cháo gạo, bà cảm thấy sẽ hồi phục nhanh hơn, chắc là không có vấn đề gì lớn.

Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau, thấy Chu Khởi gật đầu, cậu bèn kéo khóa ba lô, lấy ra củ khoai tây đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Bà ơi, bà có biết đây là gì không?” Cậu hỏi.

Quả bà bà nhận lấy cái củ hình bầu dục có vỏ màu vàng óng, trên mình có những cái hố nhỏ, ánh mắt bà lộ ra vẻ mông lung.

“Đây là thân củ của một loài thực vật à?” Bà cẩn thận nhận dạng.

Đường Vũ An hơi sững người, cậu không ngờ Quả bà bà lại không biết khoai tây! Lẽ nào thế giới này không có khoai tây ư?

“Bà chưa từng ăn khoai tây à?” Đường Vũ An dò hỏi.

Quả bà bà mờ mịt lắc đầu, rồi nói: “Khoai tây? Là một loại củ mọc trong đất à? Vậy nó ăn được không?”

Đường Vũ An có nén sự kinh ngạc trong lòng, gật đầu nói: “Vâng, ăn được đó bà.”

“Hơn nữa nó có thể dùng trực tiếp làm hạt giống để trồng dưới đất. Đến lúc thu hoạch chỉ cần đào đất lên là sẽ có được những củ khoai tây như thế này.”

Đường Vũ An chỉ vào những cái hố nhỏ trên bề mặt củ khoai, “Đây là mắt của nó, có thể nảy mầm. Để cả củ hoặc cắt ra thành nhiều miếng chôn xuống đất là nó có thể mọc thành cây khoai tây mới.”

Quả bà bà ngắm nghía củ khoai tây trong tay, cầm lên thấy nặng trịch, rất có trọng lượng, hơn nữa bà còn có thể cảm nhận được sức sống ẩn chứa bên trong cái củ hình bầu dục này.

Những cái mầm kia dường như đang gào thét: Lớn lên! Ta muốn lớn! Ta muốn lớn lên!

Sở hữu dị năng hệ Mộc, Quả bà bà không khỏi nảy sinh hứng thú mãnh liệt với loài thực vật chưa từng thấy này.

“Điều kiện sinh trưởng của nó như thế nào?” Quả bà bà hỏi.

Dị năng thúc thực vật sinh trưởng của bà không phải là thúc thực vật phát triển từ hư không, mà trong quá trình đó cần phải cung cấp cho chúng một môi trường sinh trưởng tương ứng.

Ví dụ như lúa trong quá trình sinh trưởng cần rất nhiều nước, hay như khi thúc cây ăn quả, bà sẽ tìm những nơi đất đai màu mỡ và tiến hành vào thời điểm có đủ ánh sáng mặt trời.

Đường Vũ An chưa từng trồng khoai tây, thật sự không biết những chi tiết này, nhưng mà…

Cậu nghĩ đến ý niệm vừa lóe lên trong đầu, bèn nhìn chằm chằm vào củ khoai tây, thầm niệm trong lòng: Giám định vật phẩm.

【Bạn có muốn trừ 1 điểm tích lũy, sử dụng kỹ năng “Vật phẩm giám định (Sơ cấp)” lên vật thể này không?】

Phí giám định 1 điểm, vậy là giá trị một củ khoai tây cũng tương đương với một quả ngọt, đều là 10 điểm tích lũy.

Đường Vũ An chọn “Có”.

Sau khi trừ điểm thành công, thông tin vật phẩm liền hiện ra.

【Tên: Mã linh thự, tên khác: Khoai tây, Địa đản, v.v.】

【Giá trị: 10 điểm tích lũy/củ.】

【Nơi sản xuất: Vị diện KJ2548, KJ56486, DM53944, GM68254, MR154631, MR168845.】

【Mô tả: Mang nhiều đặc điểm của lương thực, rau củ và trái cây, là một loại cây lương thực chất lượng cao. Cây ưa mát, chịu hạn, sản lượng lớn, có thể sinh trưởng cả ở những vùng đất cằn cỗi.】

Nhìn thông tin, Đường Vũ An kinh ngạc phát hiện ra chỉ có sáu vị diện sản xuất khoai tây, điều này có nghĩa là… thế giới của họ cũng ở một trong sáu vị diện này?

Cậu hít một hơi thật sâu, nén lại niềm vui sướng khi phát hiện ra manh mối về thế giới cũ, rồi lại cẩn thận nghiên cứu mô tả giám định của khoai tây.

Đọc xong, Đường Vũ An im lặng.

Theo giám định của hệ thống, khoai tây đúng là một loại cây trồng chất lượng cao, sản lượng lớn, chịu hạn tốt, lại còn có thể sinh trưởng trên đất cằn cỗi, nhưng vấn đề là…

Khoai tây không chịu được nhiệt!

Điều này cũng giống như lúa không chịu được hạn, hoàn toàn không thích hợp để trồng trong môi trường hiện tại.

Đường Vũ An cảm thấy đầu đau như búa bổ. Đây chính là môi trường tận thế sao? Muốn tìm được một loại cây lương thực năng suất cao và phù hợp thật sự quá khó!

Quả bà bà vẫn đang chờ câu trả lời của cậu, Đường Vũ An đành phải nén lại cảm giác thất vọng trong lòng, nói với bà về đặc điểm sinh trưởng của khoai tây.

Tuy nói là ưa mát, nhưng nhiệt độ cụ thể bao nhiêu mới được tính là “mát” thì cậu cũng không rõ lắm. Nhưng theo tiêu chuẩn ở thế giới trước của họ, nhiệt độ vượt quá 28°C chắc chắn không thể coi là mát được.

“Thì ra là vậy.” Quả bà bà nghe xong liền gật gù, rồi hỏi, “Hai đứa đưa củ khoai tây này cho bà là muốn bà trồng giúp à?”

Đường Vũ An do dự một chút rồi vẫn gật đầu.

Đã lấy ra rồi thì không có lý nào lại cất vào nữa. Hơn nữa, về mặt trồng trọt thì Quả bà bà mới là chuyên gia, biết đâu bà sẽ có cách thì sao?

“Bà cứ trồng thử xem sao.” Cậu nói. “Khoai tây trồng ra được cứ chia cho bọn cháu vài củ là được.”

“Loại củ này ăn ngon lắm hả?” Quả bà bà vừa v**t v* củ khoai tây vừa hỏi.

“Cũng tạm được.” Đường Vũ An nói. “Nấu chín lên ăn rất ngon, lại rất no bụng, ăn một củ là no rồi, mà nghe nói sản lượng cũng khá lớn.”

Nghe vậy, mắt Quả bà bà sáng lên.

Bà không hề nghi ngờ lời của Đường Vũ An, bởi vì họ chẳng có lý do gì để lừa bà cả.

Chỉ là…

“Lần đầu tiên trồng, bà e là không thể đảm bảo sản lượng được.” Quả bà bà ngập ngừng nói.

Mỗi một loài thực vật đều có những yêu cầu khác nhau về điều kiện sinh trưởng, bà cũng phải tìm tòi cẩn thận mới có thể tìm ra được cách để chúng vừa phát triển nhanh lại vừa đảm bảo số lượng và chất lượng.

Thấy Quả bà bà rất hứng thú với việc trồng khoai tây, Đường Vũ An bèn xua tay, nói: “Không sao đâu, bà cứ trồng thử xem sao, có trồng hỏng cũng không sao cả.”

Dù có trồng hỏng cũng không sao, dù sao trong Kho Hàng Tùy Thân của cậu vẫn còn bốn củ khoai tây nữa, để trong đó cũng không hỏng được, cùng lắm thì đợi sau này thời tiết mát mẻ hơn rồi lại lấy ra trồng.

“Hỏng thì không đến nỗi đâu.”

Quả bà bà cười hiền hậu, “Thế này đi, cháu cứ để củ khoai tây này ở đây, bà đảm bảo sau này ít nhất cũng trả lại cho cháu được một củ.”

“Vâng!” Đường Vũ An gật gật đầu. “Vậy quyết định thế nhé bà.”

Giao dịch với Quả bà bà và Khang Khang đã xong, họ cũng chuẩn bị rời đi đến trạm tiếp theo. Lúc này cũng chưa đến chín giờ.

Lúc chia tay, Đường Vũ An chợt nhớ ra điều gì đó, lại thuận miệng hỏi Quả bà bà: “Bà ơi, bà có biết ở đâu còn có cây đèn lồng không?”

“Cây đèn lồng à?”

Quả bà bà gật đầu. “Biết thì có biết, nhưng nếu cháu muốn tìm cây đèn lồng biến dị, e là phải thất vọng rồi.”

Cây đèn lồng biến dị thì hiện tại bà mới chỉ thấy mỗi cây ở nhà mình, những cây đèn lồng khác đều vừa thấp vừa nhỏ, quả của nó cũng không phát sáng.

Đường Vũ An lắc đầu. “Dạ không phải, cháu chỉ muốn xem cây đèn lồng bình thường thôi.”

“Vậy ta dẫn hai đứa đi.”

Quả bà bà để Khang Khang ở nhà, dặn cậu bé không được chạy lung tung ra ngoài, rồi dẫn Đường Vũ An và Chu Khởi lên đường.

Sau khi đi một đoạn đường khá vòng vèo, cuối cùng họ cũng đến một sườn đồi nhỏ, trên đó mọc đầy cỏ dại.

Đường Vũ An cúi đầu, lập tức nhận ra một cây đèn lồng bình thường đang mọc dưới chân mình.

Giống hệt như lời Quả bà bà nói, nó mọc rất thấp và nhỏ, quả cũng bé tí, quả lớn nhất cũng chỉ to bằng đầu ngón tay cái, bị đám cỏ tranh xung quanh che lấp, trông rất bình thường.

“Ở đây này.” Quả bà bà nói.

Đã đến rồi, bà nói với hai chàng trai một tiếng rồi bắt đầu tìm hái rau dại trên sườn đồi, định hái về ăn trong ngày.

Bà chỉ vào vũng nước dưới chân đồi, nói: “Vũng nước đọng ở dưới kia vốn sâu hơn một mét, bây giờ đã cạn đi nhiều rồi, độ nguy hiểm cũng giảm đi không ít, nhưng hai đứa vẫn phải chú ý.”

Quả bà bà dặn dò hai chàng trai, bảo họ ở ngoài nơi hoang dã thì phải cố gắng tránh những nơi có nước.

“Được rồi, bà phải về đây, hai đứa cũng đừng ở đây lâu quá.” Quả bà bà nhanh tay nhanh chân ném rau dại vào gùi, chào tạm biệt họ rồi xách liềm rời khỏi sườn đồi.

Chu Khởi dõi theo bóng lưng bà rời đi, vẻ mặt có chút khó tả.

“Anh Tiểu Khởi?” Nhận ra sự khác thường của anh, Đường Vũ An quan tâm nhìn anh.

Chu Khởi hơi khựng lại một chút rồi thu hồi ánh mắt, khẽ lắc đầu: “Không có gì.”

Anh tiếp tục ngồi xổm xuống, bắt đầu thu thập những cây đèn lồng trên mặt đất.

Vừa rồi Đường Vũ An đã giám định, loại cây đèn lồng bình thường này một cây cũng có giá trị 20 điểm tích lũy, uống vào có thể trị cảm sốt, quai bị, đau họng và ho, đắp bên ngoài có thể chữa mụn nhọt độc.

Loại thảo dược như vậy tất nhiên là rất đáng để thu thập.

Họ bàn nhau sẽ đào vài cây về trồng trong vườn cây nhỏ sau cửa tiệm tạp hóa để phòng khi cần đến.

Đường Vũ An lấy Ô Che Bóng ra.

Ở nơi hoang dã thế này, vẫn là trốn dưới tán ô khiến cậu có cảm giác an toàn hơn một chút, huống hồ gì vừa rồi còn có lời nhắc nhở của Quả bà bà.

Nhìn Chu Khởi đang cắm cúi đào cây đèn lồng, Đường Vũ An nghĩ ngợi một lát rồi ghé sát vào bên anh, khẽ hỏi: “Anh Tiểu Khởi, có phải anh lại nhớ bà ngoại rồi không?”

Bà ngoại của Đường Vũ An đã mất trước khi cậu ra đời, nên từ nhỏ cậu đã gọi bà ngoại của Chu Khởi là bà ngoại, lúc bà mất, cậu cũng đã khóc rất nhiều.

Động tác trên tay Chu Khởi chợt dừng lại.

Anh nghe thấy giọng nói mềm mại của cậu: “Em cũng nhớ bà.”

Tay Chu Khởi bỗng run lên một cái.

Mắt anh hơi hoe đỏ, cuối cùng, anh hít một hơi thật sâu, đột nhiên vươn tay kéo Đường Vũ An vào lòng, ôm chặt lấy cậu.

Anh nhắm mắt, giọng nói cũng trở nên hơi khàn.

“Chúng ta nhất định phải trở về.” Anh thì thầm.

Dù bà ngoại đã không còn, nhưng anh vẫn nhớ thương thế giới nơi anh và bà đã từng nương tựa vào nhau mà sống.

“Vâng, chúng ta nhất định sẽ trở về.” Đường Vũ An nghe giọng nói khẽ run của anh, bàn tay nhỏ đưa ra sau lưng anh vỗ về an ủi.

Ô Che Bóng lơ lửng lặng lẽ trên đầu họ, trong khu phế tích đầy rẫy hiểm nguy này, tạm thời tạo ra cho họ một vùng an toàn nhỏ bé.

“Anh Tiểu Khởi, em biết manh mối về mã số thế giới của chúng ta rồi!” Đường Vũ An đột nhiên nhớ ra, mình vẫn chưa kịp chia sẻ tin vui này với anh.

Chu Khởi sững người, buông cậu ra, rồi hỏi: “Làm sao em biết?”

Đường Vũ An phủi đất trên tay, lấy cuốn sổ giám định ra, lật đến trang khoai tây, chỉ vào sáu vị diện kia nói: “Chỉ có những vị diện này sản xuất khoai tây, vậy nên chắc chắn là thế giới của chúng ta nằm trong mấy vị diện này!”

Ánh mắt Chu Khởi sáng bừng lên.

Anh vươn tay xoa mạnh đầu Đường Vũ An, trong mắt ánh lên vẻ phấn khích hiếm có. “An An, em thông minh quá! Chúng ta về sẽ giám định hết đồ đạc trong tiệm tạp hóa một lượt!”

Chu Khởi nói: “Chỉ cần tìm ra vị diện chung sản xuất ra những món đồ này, chắc chắn sẽ xác định được mã số thế giới của chúng ta.”

Trong đó biết đâu lại có những đặc sản như quả lồng đèn biến dị, vậy thì sẽ không cần phải sàng lọc loại trừ nữa.

Nghe anh nói vậy, Đường Vũ An mới nghĩ ra còn có cách này, cậu cũng phấn khích theo, nhưng rất nhanh sau đó, cậu lại nhíu mày: “Vậy thì tốn nhiều phí giám định lắm…”

“Không sao, cứ từ từ.”

Cảm xúc của Chu Khởi đã hoàn toàn ổn định trở lại. Anh lại xoa đầu Đường Vũ An, mỉm cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi tìm ông Lý.”

Thấy nỗi buồn giữa đôi mày của anh đã tan biến, Đường Vũ An mới cười rạng rỡ, vui vẻ đáp một tiếng, “Vâng!”

Mấy cây đèn lồng họ đã đào lên được cho cả đất vào túi ni lông, rồi bỏ vào Kho Hàng Tùy Thân. Ngoài cây đèn lồng, họ còn thu thập được một bó cỏ tranh lớn.

Nhà của ông Lý có rất nhiều loại cỏ tranh này. Cái giỏ ông đan bằng cỏ tặng cho Lâm Châm để ấp trứng trước đây cũng được đan bằng cỏ tranh phơi khô, có lẽ ông sẽ cần đến nó.

Khi họ đến nhà ông Lý, ông đã ăn sáng xong.

Hôm nay ông Lý không vót tên, chỉ thấy ông đang cầm mấy khối gỗ có hình thù kỳ lạ, dường như đang lắp ráp thứ gì đó.

Thấy Đường Vũ An và Chu Khởi, ông không hề ngạc nhiên, mà nói với họ: “Hôm nay hai đứa thu dọn chuẩn bị đi, mai ông dẫn hai đứa đến khu chợ trên thị trấn.”