“Gâu gâu!” Nguyên Bảo nhìn chằm chằm vào Xích Hạo, kẻ vừa phát ra âm thanh, rồi giận dữ sủa thêm mấy tiếng nữa.
Đường Vũ An vốn đã dừng bước, vội vàng đặt Vượng Tài xuống, đưa tay xoa đầu chú chó nhỏ để dỗ dành nó. Xong xuôi, cậu mới lấy Viên Bi Vui Vẻ từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra. Sau đó tiếp tục cất bước đi về phía Xích Hạo.
Chu Khởi cũng đã phát hiện Xích Hạo tỉnh lại, anh bèn thu lại dòng suy nghĩ trong lòng, rồi theo sau Đường Vũ An cùng bước tới.
“Anh tỉnh rồi à.” Đường Vũ An lên tiếng trước.
Xích Hạo vốn đang r*n r* vì đau đầu, lập tức cảnh giác. Hắn ta đột ngột xoay người ngồi dậy, chẳng màng đến việc sẽ động tới vết thương.
Mãi cho đến khi nhìn rõ đó là một cậu nhóc trông có vẻ vô hại, hắn ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay khi thấy Chu Khởi theo sát phía sau, hắn ta lại căng thẳng dựa sát vào tường, không dám lơ là.
“Là các cậu đã cứu tôi à?”
Trên đường trở về đây, Xích Hạo đã tỉnh lại một lần, trong đầu hắn ta vẫn còn lưu lại ký ức, chỉ là lúc đó hắn ta ngỡ mình đang mơ.
Không ngờ, lại là thật…
“Ừm, anh có muốn uống chút nước trước không?” Đường Vũ An đưa qua bình dung dịch glucose mà ban nãy cậu cho hắn ta uống vẫn còn thừa.
“À… Cảm ơn…”
Xích Hạo theo bản năng nhận lấy, nhưng vừa uống một ngụm, hắn ta bỗng sững người. Là mùi nước đường nồng độ cao quen thuộc!
Hắn ta lại đưa mắt đánh giá xung quanh, và khi nhìn thấy quầy hàng trong gian nhà trước, hắn ta mới dám chắc mình đã quay về tiệm tạp hóa.
“Đây là Tiệm Tạp Hóa Bình An?”
Xích Hạo buột miệng hỏi, “Buổi chiều là các cậu đã cứu tôi?”
Hắn ta sờ lên đầu mình, nơi bị thương cũng được quấn băng theo cách y hệt. Vì vậy, giọng điệu của hắn ta giống như một lời khẳng định hơn, đã chắc chắn rằng chính hai thiếu niên trước mắt này đã cứu mình.
Vì ban nãy đã bàn bạc trước với Chu Khởi, thế nên Đường Vũ An biết rất rõ mình nên nói gì tiếp theo.
“Đúng vậy, chiều nay là bọn tôi đã cứu anh.” Cậu gật đầu, nhận lấy phần ân tình này.
“Vậy tại sao lại vứt… đưa tôi ra ngoài, rồi bây giờ lại đón về?” Xích Hạo hỏi với vẻ mặt vô cùng hoang mang khó hiểu.
Hắn ta không hề có ý trách móc hay bất mãn gì, chỉ đơn thuần là khó hiểu.
Rõ ràng biết bên ngoài nguy hiểm, tại sao không thể đợi đến khi vết thương của hắn ta ổn định hơn, hoặc là đợi hắn ta tỉnh lại rồi hãy để hắn ta rời đi?
Nếu thật sự định mặc kệ hắn ta thì cũng thôi đi. Đằng này lại còn chờ đến khi hắn ta gặp nạn rồi bất chấp đêm tối chạy ra cứu lần nữa, chẳng phải là thừa hơi quá làm chuyện tào lao sao?
Lúc nằm trong con mương đó, Xích Hạo thật sự cảm thấy mình sắp đi đời nhà ma rồi, nào ngờ lại có thể được cứu lần thứ hai.
“Chuyện này thì…” Đường Vũ An gãi đầu, “Bọn tôi cũng hết cách. Thương nhân thần bí quy định, ngoài giờ kinh doanh thì tiệm tạp hóa không được phép tiếp khách.”
“Thương nhân thần bí…”
Xích Hạo trợn tròn mắt. “Vậy ra các cậu cũng là nhân viên của thương nhân thần bí à?”
Đường Vũ An gật đầu.
Chu Khởi bèn tiếp lời: “Anh cũng được tuyển làm nhân viên rồi đúng không? Hơn nữa còn có phúc lợi bao ăn ở, nên bọn tôi mới nhận được nhiệm vụ cứu anh, mà anh cũng có thể vào Tiệm Tạp Hóa Bình An ngoài giờ hoạt động.”
Xích Hạo nhìn anh, rồi lại nhìn Đường Vũ An, cảm giác như mình vừa gặp được kỳ ngộ.
Hắn ta gật đầu, có chút mơ hồ thăm dò: “Vậy thương nhân thần bí đó… rốt cuộc là ai?”
Đường Vũ An bất giác nhìn sang Chu Khởi.
Vẻ mặt Chu Khởi bỗng trở nên nghiêm túc, ánh mắt kiên định, đáp: “Đối với chúng tôi thì thương nhân thần bí đó là một sự tồn tại tựa như đấng cứu thế!”
“Đúng đúng đó.” Đường Vũ An gật đầu phụ họa.
“Tất cả mọi thứ trong Tiệm Tạp Hóa Bình An này đều thuộc về thương nhân thần bí. Bọn tôi chỉ có thể nỗ lực làm việc để đổi lấy vật tư sinh tồn trên vùng đất hoang dã này, để có được sự che chở của tiệm tạp hóa vào ban đêm, tránh khỏi sự tấn công của lũ sinh vật biến dị.”
“Phải, phải đó.” Đường Vũ An lại gật gù.
Nhìn hai cậu thiếu niên, Xích Hạo chau mày.
Có lẽ vì cuộc sống trong Pháo Đài tương đối sung túc, nên hắn ta chỉ kinh ngạc chứ không có hứng thú quá lớn với những vật tư trong tiệm tạp hóa. Dù sao thì khi quay về Pháo Đài, hắn ta vẫn có thể giao dịch được chúng.
Còn về việc được che chở vào ban đêm…
Trốn trong một công trình kiến trúc quả thực an toàn hơn đôi chút, nhưng tránh được sự tấn công của sinh vật biến dị ư? Điều này có hơi phóng đại rồi, cái tiệm tạp hóa này trông chẳng có vẻ gì là kiên cố cả.
Hay là… có điều gì đó kỳ diệu mà hắn ta không biết?
Chu Khởi cũng nhận ra vẻ không mấy để tâm của Xích Hạo đối với tiệm tạp hóa, anh cũng không giải thích nhiều, chỉ nói: “Đợi khi nào vết thương của anh đỡ hơn, tự mình ra ngoài xem sẽ biết.”
Xích Hạo hơi hé miệng, nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm.
Đúng như cậu ta nói, trăm nghe không bằng một thấy, vẫn là tự mình ra ngoài xem thì tốt hơn.
Hắn ta nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: “Tôi nên xưng hô với các cậu như thế nào?”
Đường Vũ An và Chu Khởi bèn tự giới thiệu. Sau khi trao đổi tên với Xích Hạo, bầu không khí cũng trở nên thoải mái hơn đôi chút, hai bên xem như đã bước đầu có được chút tin tưởng lẫn nhau.
“Vậy… bảng nhân viên, các cậu đã mở chưa?” Xích Hạo lại hỏi.
“Anh vẫn chưa mở sao?” Đường Vũ An ôm Nguyên Bảo ngồi xuống bên cạnh hắn ta, biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.
Nguyên Bảo rúc vào lòng Đường Vũ An, mắt dán chặt vào Xích Hạo, nhe răng về phía hắn ta, ra vẻ như chỉ cần hắn ta dám có hành động thiếu suy nghĩ nào, nó sẽ lập tức lao lên cắn ngay.
Xích Hạo hoàn toàn không nhận ra, cũng chẳng thể ngờ rằng chú chó nhỏ trông đáng yêu này lại có liên quan gì đến con chó săn khổng lồ bốn mắt đã dọa hắn ta chạy mất dép kia.
Đối với thái độ không thân thiện của nó, hắn ta cũng chẳng buồn để tâm.
“Ừ, đúng vậy.” Xích Hạo gật đầu, “Mở cái đó ra thì có tác dụng gì?”
“Có thể dùng điểm tích lũy để đổi đồ đó anh.” Đường Vũ An nói.
“Điểm tích lũy?” Xích Hạo nhớ ra trên màn hình ánh sáng hình như có ghi mỗi tháng hắn ta được 10 điểm tiền lương, hắn ta không khỏi hỏi, “Điểm tích lũy có thể đổi được những gì?”
“Mỗi người mỗi khác.” Chu Khởi nói, “Glucose cho anh uống chính là đổi từ bảng nhân viên đó.”
Xích Hạo chợt hiểu ra, nếu loại nước đường nồng độ cao đó cũng có thể đổi được, vậy thì xem ra cũng khá có giá trị đấy!
Bây giờ hắn ta đang rất cần nó.
Nhưng hắn ta nhanh chóng nhớ ra, hình như mình vẫn chưa nói lời cảm ơn.
Bất kể thương nhân thần bí kia là tồn tại gì, hai đứa trẻ này cũng đã cứu hắn ta hai lần, đó là sự thật không thể chối cãi. Đúng là chó ngáp phải ruồi nên hắn ta mới được cứu.
Trên vùng đất hoang này, thứ nguy hiểm không chỉ có sinh vật biến dị và môi trường, mà còn có cả con người.
Có thể gặp được người lạ sẵn lòng ra tay tương trợ lúc nguy hiểm đến tính mạng, đó thực sự là gặp được Bồ Tát sống.
“Cảm ơn hai cậu đã cứu tôi.”
Hắn ta trịnh trọng nói lời cảm ơn với hai cậu thiếu niên, rồi s* s**ng khắp người, lại có chút ngượng ngùng, “Xin lỗi, trên người tôi không còn thứ gì đáng giá nữa rồi, sau này tôi sẽ tìm cách báo đáp các cậu sau.”
Đương nhiên Đường Vũ An sẽ không ngốc đến mức nói rằng, những thứ đáng giá trên người anh đều đã bị bọn tôi khoắng sạch hết rồi.
Cậu thuận theo lời Xích Hạo, ngây thơ hỏi: “Anh Xích Hạo, anh từ trong Pháo Đài đến à? Sao anh lại tới Hoang Thành thế? Lại còn bị thương nặng như vậy nữa.”
Xích Hạo gật đầu trước, sau đó mơ hồ trả lời: “Đi ngang qua, gặp phải sinh vật biến dị thôi.”
Lời này rõ ràng là nửa thật nửa giả.
Trước đây Đường Vũ An và Chu Khởi đã từng gặp hắn ta, nên Đường Vũ An biết hắn ta đến Hoang Thành là có mục đích, hơn nữa hắn ta còn có một người đồng đội tên Lão Tạ đã mất tích.
Nhưng việc hắn ta có điều giấu giếm cũng là bình thường, dù sao thì bọn họ cũng vừa mới quen, vẫn chưa có được lòng tin của nhau.
“Là sinh vật biến dị gì vậy?” Chu Khởi thuận theo lời hắn ta hỏi tiếp.
“Một con chó săn biến dị khổng lồ có bốn mắt.” Xích Hạo khẽ đáp, “Các cậu hoạt động ở khu này thì nên chú ý một chút.”
Còn về con hổ biến dị, chỉ cần không dại dột đi vào trung tâm Hoang Thành thì về cơ bản sẽ không gặp phải.
Chỉ là nghe vậy, Đường Vũ An suýt chút nữa không giữ được vẻ mặt của mình, còn Nguyên Bảo đang rúc trong lòng cậu cũng nhe răng với Xích Hạo càng hung tợn hơn.
Chu Khởi khẽ nhướng mày, “Lúc nãy anh rơi xuống mương… không phải cũng là vì nó đấy chứ?”
Nghe cậu thiếu niên thẳng thừng nói mình bị rơi xuống mương, vẻ mặt của Xích Hạo cũng có chút cứng lại.
Lịch sử đen tối! Đó rõ ràng là lịch sử đen tối!
Dù gì hắn ta cũng là một nhân vật cấp đội trưởng, chuyện này mà đồn ra ngoài, nói hắn ta không chỉ bị chó đuổi, mà còn rơi xuống mương suýt chết, thì cái mặt này của hắn ta biết giấu vào đâu?
Xích Hạo khẽ ho một tiếng, nói: “Tai nạn thôi, chỉ là một tai nạn.”
Nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của hắn ta, Đường Vũ An và Chu Khởi liền đoán ra được, chắc chắn là lúc Nguyên Bảo quay về đã đụng phải hắn ta, hắn ta bị dọa cho chạy bán sống bán chết rồi hoảng loạn không chọn đường nên mới rơi xuống mương.
Điều này cũng giải thích được tại sao Nguyên Bảo đáng lẽ chưa từng gặp hắn ta, nhưng sau khi nghe Ngân Tệ bịa chuyện lại có thể tìm thấy hắn ta nhanh đến vậy.
Đường Vũ An vừa xoa đầu Nguyên Bảo, vừa bất giác nhớ đến hồ sơ nhân viên của Xích Hạo.
Thôi thì năng lực tổng hợp đánh giá chỉ có hạng C mà, cũng có thể hiểu được, ít nhất thì tiềm năng cũng khá lớn, có thể phát triển đến cấp S.
Xích Hạo không chịu nói về thông tin ở trung tâm Hoang Thành, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không xoắn xuýt về vấn đề này, bọn họ muốn tìm hiểu về thế giới bên ngoài Hoang Thành hơn.
“Vậy anh ơi, có phải anh là người biến dị không?” Đường Vũ An biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.
“Người biến dị?” Xích Hạo kỳ quặc nói, “Đây là một cách gọi mang ý miệt thị, bây giờ trong Pháo Đài không còn gọi như vậy nữa. Cậu đừng có gọi người khác như thế, không thì sẽ bị đánh đó.”
“Vậy thì gọi là gì?”
“Người có năng lực đặc biệt, gọi tắt là năng lực giả.”
Đường Vũ An gật đầu, vậy cũng tương tự như dị năng giả, sau này ông Lý nghe thấy chắc sẽ không nghi ngờ họ.
Thế là cậu đáp lại một tiếng rồi hỏi tiếp: “Trong Pháo Đài trông như thế nào? Anh có thể kể cho bọn tôi nghe được không?”
Xích Hạo nhìn gương mặt trắng trẻo mềm mại và đôi mắt trong veo, sáng ngời của cậu, không khỏi lấy làm lạ: “Chẳng lẽ cậu không phải từ trong Pháo Đài ra à?”
Sao lại hỏi một câu như vậy?
“Không phải đâu.” Đường Vũ An nói theo kế hoạch đã bàn bạc với Chu Khởi trước đó, “Tôi và anh trai chưa bao giờ rời khỏi Hoang Thành. Chuyện trong Pháo Đài đều là nghe người biến dị… à không, năng lực giả trong Hoang Thành kể lại thôi.”
“Nhưng cũng đã lâu rồi ông ấy không đến Pháo Đài, vậy nên tình hình bọn tôi biết cũng không phải là mới nhất.” Đường Vũ An cũng nói nửa thật nửa giả.
Xích Hạo tỏ vẻ kinh ngạc, “Nhưng trông hai cậu… không giống lắm?”
Cái vẻ ăn mặc đủ đầy, trông lại đặc biệt ngây thơ vô hại thế này, thực sự không giống một đứa trẻ được nuôi dưỡng ở vùng đất hoang bên ngoài Pháo Đài.
Ngay cả trong Pháo Đài, những đứa trẻ như vậy cũng rất hiếm.
“Vì bọn tôi được thương nhân thần bí tuyển làm nhân viên mà.” Đường Vũ An hùng hồn đáp, “Chỉ cần nỗ lực làm việc kiếm điểm tích lũy là không lo ăn lo mặc, đương nhiên là trông khỏe mạnh hơn rồi.”
Xích Hạo im lặng. Hắn ta đột nhiên cảm thấy, có lẽ mình cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng xem rốt cuộc điểm tích lũy này dùng thế nào, và đổi đồ ra sao.
Trong tiệm tạp hóa này chắc chắn có thứ hắn ta đang cần, ví dụ như loại nước đường nồng độ cao kia, ví dụ như thức ăn.
“Vậy trong Pháo Đài trông như thế nào?” Đường Vũ An tiếp tục hỏi dồn, “Trẻ con ở đó có được đi học không?”
Xích Hạo hoàn hồn, gật đầu nói: “Đương nhiên là phải đi học rồi, đặc biệt là các năng lực giả. Muốn nâng cao thực lực thì ngoài việc rèn luyện thể chất ra còn cần phải có một cái đầu đủ thông minh.”
“Còn về việc Pháo Đài trông như thế nào…”
Xích Hạo hồi tưởng lại dáng vẻ của Pháo Đài rồi nói: “Có lẽ đó là nơi gần với thế giới trước thảm họa nhất trên vùng đất hoang này.”
“Xung quanh Pháo Đài được xây những bức tường thành cao chọc trời, ngăn cách hoàn toàn với vùng đất hoang bên ngoài. Ngoại trừ những con thú cưng đã được thuần hóa, người bình thường có lẽ cả đời cũng không gặp phải sinh vật biến dị.”
“Họ sống một cuộc đời yên ổn trong Pháo Đài, so với người trên đất hoang thì cuộc sống cũng xem như là sung túc.”
Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là tương đối.
Như hắn ta, từ nhỏ đã thức tỉnh dị năng, được chọn vào trung tâm đào tạo năng lực giả, không chỉ cơm áo đủ đầy mà còn được hưởng nền giáo dục tốt, lớn lên thì gia nhập vào đội năng lực giả, tuổi còn trẻ đã làm đội trưởng, những người như vậy trong Pháo Đài cũng không nhiều.
Vậy là dùng tường thành vây quanh một nơi? Đây đúng là một cách để chống lại sinh vật biến dị, nhưng…
“Vậy nếu xảy ra thiên tai thì làm thế nào?” Chu Khởi hỏi.
“Trong Pháo Đài có những năng lực giả chuyên đối phó với tình huống này. Khi thiên tai xảy ra, họ sẽ được tập hợp lại, kết hợp sức mạnh của mọi người lại là có thể chống chọi được.”
Nói đến đây, Xích Hạo nhìn sang Chu Khởi, hỏi: “Cậu đã thức tỉnh rồi đúng không?”
Hắn ta cũng giống như ông Lý, đã nhìn thấu anh ngay lập tức.
Chu Khởi mím môi, có chút không hiểu hỏi lại: “Làm sao anh nhìn ra được?”
“Nói chung thì, giữa các năng lực giả đều có cảm ứng với nhau.” Cảm kích ơn cứu mạng của hai thiếu niên, cộng thêm việc bản thân mình đang hai bàn tay trắng, không có gì báo đáp, Xích Hạo bèn nói thêm một chút.
“Cậu hẳn là vừa mới thức tỉnh, nên khả năng cảm ứng còn khá yếu, từ từ rồi sẽ tăng lên thôi.”
Thực ra Chu Khởi cũng có thể cảm nhận được ngũ quan của mình đang tăng lên, hơn nữa còn xuất hiện khả năng cảm ứng với những sự vật khác – ví dụ như lúc trước anh có thể cảm nhận được sinh mệnh lực của Xích Hạo đang trôi đi.
Nhưng anh vẫn hỏi: “Không có ngoại lệ sao?”
“Cái gì?”
“Nếu đối phương có dị năng, tôi nhất định có thể cảm nhận được sao?”
Nghe vậy, Xích Hạo khẽ bật cười.
“Tất nhiên là không phải rồi.” Hắn ta nói, “Năng lực giả cũng có chênh lệch cấp bậc.”
Từ cấp 1 đến cấp 3 là cấp thấp, từ cấp 4 đến cấp 6 là cấp trung, từ cấp 7 đến cấp 9 là cấp cao.
“Năng lực giả cấp bậc càng cao thì càng mạnh, có thể tạo ra sự áp đảo toàn diện đối với năng lực giả cấp thấp.” Xích Hạo giải thích, “Ở cấp thấp thì còn chưa rõ ràng lắm, nhưng từ cấp trung trở đi, đúng là cấp lớn hơn một bậc đè chết người.”
“Đương nhiên, cũng không phải cứ không cảm ứng được là người ta cấp cao hơn mình, có một số năng lực giả bẩm sinh đã giỏi ngụy trang… khụ khụ—”
Nói một hơi quá dài, Xích Hạo không nhịn được mà ho khan.
Đường Vũ An vội vàng rót cho hắn ta một ly nước khác. Đợi hắn ta từ từ uống xong, cậu mới tiếp tục hỏi: “Vậy việc thức tỉnh không có tác dụng phụ sao?”
“Tất nhiên là có…”
Xích Hạo ngừng lại, hắn ta nhìn cậu thiếu niên trước mặt, “Tôi chỉ có thể nói là, trong giai đoạn đầu khi thức tỉnh, nhất định phải khống chế được d*c v*ng của bản thân. Còn về những kỹ năng sâu hơn… năm nay cậu bao nhiêu tuổi?”
“15 tuổi.” Chu Khởi báo tuổi.
Xích Hạo bất giác nhìn dáng người Chu Khởi, gật đầu nói: “Tiềm năng không tồi đâu. Nếu cậu đến Pháo Đài Thanh Mộc, tôi có thể giới thiệu cậu vào trung tâm đào tạo năng lực giả, tuổi của cậu đủ tiêu chuẩn rồi đấy.”
Quả nhiên là Xích Hạo đến từ Pháo Đài Thanh Mộc.
“Ở trung tâm đào tạo, cậu có thể học được rất nhiều thứ. Các huấn luyện viên sẽ giúp cậu khai phá tiềm năng, trở thành một năng lực giả cấp cao.” Hắn ta tiếp tục.
Dĩ nhiên, sau khi tốt nghiệp sẽ phải phục vụ cho Pháo Đài một thời gian, nhưng trong thời gian phục vụ, phúc lợi và đãi ngộ đều rất tốt.
“Cảm ơn, tôi sẽ suy nghĩ.” Đối mặt với lời mời chào của Xích Hạo, Chu Khởi cũng không từ chối thẳng thừng.
“Ừ, không sao, cậu có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.” Xích Hạo cười nói.
Thấy hắn ta cứ nói đến chi tiết là lại dừng, Đường Vũ An thầm bĩu môi, xem ra chuyện về sinh vật ký sinh và cộng sinh cũng không cần hỏi nữa, chắc hắn ta sẽ không trả lời đâu.
Cậu nghĩ một lát, rồi lại tiếp lời: “Vậy anh Xích Hạo, anh là năng lực giả cấp mấy rồi?”
“Tôi à?” Xích Hạo cười một tiếng, “Tôi là năng lực giả cấp trung. Còn cụ thể là cấp mấy thì cậu đoán thử xem?”
Năng lực giả sẽ không tùy tiện tiết lộ cấp bậc của mình, cho dù đối diện chỉ là hai cậu thiếu niên trông có vẻ vô hại.
Thế nhưng Đường Vũ An lại không khỏi lẩm bẩm, thật sự là cấp trung sao? Năng lực tổng hợp chỉ có hạng C thì… chắc là chỉ cấp 4? Hình như quả thật là thế.
“Vậy trên thế giới này có bao nhiêu năng lực giả cấp chín?” Cậu tò mò hỏi.
Xích Hạo lại lắc đầu, “Cho đến nay vẫn chưa có năng lực giả cấp chín nào công khai lộ diện, chúng tôi không biết trong số những cường giả của nhân loại có tồn tại cấp bậc cao nhất đó hay không.”
“Nếu đã không có, vậy tại sao lại có thể phân chia ra được cấp bậc đó?” Đường Vũ An lấy làm lạ.
Trên mặt Xích Hạo cũng lộ ra một chút ngậm ngùi, “Không có năng lực giả cấp chín, nhưng có sinh vật biến dị cấp chín.”
Thì ra là vậy…
“Vậy sinh vật biến dị cấp chín có nhiều không?” Đường Vũ An như một đứa trẻ hiếu kỳ, hỏi hết câu này đến câu khác.
“Đương nhiên là không nhiều.” Xích Hạo bật cười, “Cấp chín đã gần như là cấp bậc huyền thoại rồi, nếu mà nhiều thì loài người cũng chẳng thể sinh tồn nữa.”
Nói cũng phải, Đường Vũ An gật đầu.
Cậu có chút chưa đã thèm, muốn hỏi thêm nhiều vấn đề chi tiết hơn, nhưng khi liếc qua bảng nhân viên của Xích Hạo, phát hiện sinh mệnh lực của hắn ta từ 27% vừa tăng lên ban nãy giờ lại tụt xuống còn 26%, cậu bèn quyết định dừng lại.
Yếu ớt quá đi! Nói chuyện một lúc mà sinh mệnh cũng tụt!
“Anh Xích Hạo, anh nghỉ ngơi trước đi, bọn tôi cũng phải đi ngủ đây. Sau này có vấn đề gì hỏi anh tiếp được không?” Đường Vũ An nói.
Xích Hạo cũng cảm thấy hơi mất sức, nghe cậu nói vậy thì như được đại xá, gật đầu đáp: “Được chứ.”
Nhìn hai cậu thiếu niên chúc ba con thú cưng ngủ ngon, sau đó tắt đèn rồi leo lên gác xép ngủ, Xích Hạo mới muộn màng nhận ra—
Cái tiệm tạp hóa nhỏ bé này thế mà lại có đèn!
Dùng cái gì để phát điện? Dầu đốt ư? Từ lúc tỉnh lại hắn ta đã luôn nghe thấy tiếng máy móc vận hành ầm ầm, không lẽ chính là máy phát điện?
Những thứ khác thì thôi, nhưng dầu đốt ở trong Pháo Đài cũng thuộc loại vật tư bị kiểm soát… Lẽ nào trong tiệm tạp hóa cũng có thể đổi được?
Xích Hạo ngày càng tò mò về vị thương nhân thần bí này.
Tiếc là, hắn ta không thể ở lại đây mãi được, đợi vết thương lành rồi hắn ta nhất định phải rời đi.
Xích Hạo không quên nhiệm vụ của mình.
Việc quan trọng nhất của hắn ta lúc này là quay về Pháo Đài, báo cáo tình hình ở đây cho tổng bộ.
Cho dù Hoang Thành trước đây từng có một căn cứ thú cưng, nhưng sinh vật biến dị ở đây, bất kể là số lượng hay cấp bậc gì cũng đều có vẻ hơi bất thường. Ở khu vực trung tâm đó, rất có thể thật sự có…
Xích Hạo mím môi, nhớ đến người đồng đội của mình, trên mặt hắn ta thoáng hiện lên vẻ bi thương.
Hắn ta lắc đầu, nhanh chóng lau nước mắt rồi vực dậy tinh thần.
Ủy mị cái gì chứ? Từ ngày nhận nhiệm vụ đi công tác bên ngoài, họ đã biết vùng đất hoang này nguy hiểm đến mức nào, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Nhưng họ vẫn ra đi, tất nhiên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này.
Dù thế nào đi nữa, cũng không thể để sự hy sinh của Lão Tạ trở nên vô ích được.
Lúc này, trong khoảng không trước mặt Xích Hạo, một màn hình ánh sáng quen thuộc lại hiện ra, tỏa ra ánh sáng le lói trong bóng tối dày đặc không thấy được năm ngón tay.
【Chúc mừng bạn đã được công nhận, thương nhân thần bí đã mở bảng nhân viên cho bạn, có thể nhấn vào để xem.】
Xích Hạo ngẩn ra, mò mẫm nhấn mở trang.
Trên màn hình ánh sáng không còn chỉ có chữ, mà đã biến thành một giao diện hoàn toàn mới, vẽ hai biểu tượng: Cửa Hàng và Thành Tích.
Hắn ta nhấn vào Cửa Hàng trước.
Khác với giao diện đủ loại hàng hóa của Chu Khởi, trang cửa hàng của Xích Hạo hiện tại chỉ mở khóa hai thứ.
【Glucose: 1 điểm / 10g】
【Sữa tươi: 50 điểm / Lít】
Phía sau còn có rất nhiều biểu tượng màu xám, Xích Hạo chỉ có thể xem lướt qua chứ không thể đổi, hắn ta vội vã liếc mấy cái rồi dừng ánh mắt ở mục cuối cùng.
【Nhiên liệu: 20 điểm / Lít】
Tiệm Tạp Hóa Bình An quả nhiên có bán nhiên liệu! Mà 1 lít dầu chỉ cần 20 điểm? Lại còn rẻ hơn cả sữa!
Xích Hạo thử nhấn vào sữa tươi.
【Điểm tích lũy không đủ, vui lòng nỗ lực làm việc để kiếm thêm điểm. Gợi ý thân thiện: Điểm không chỉ dùng để đổi hàng hóa, mà còn có thể mở khóa các vật phẩm màu xám cũng như nhiều phúc lợi khác nữa đó.】
Xích Hạo chớp mắt, tò mò nhấn vào dầu đốt để xem, rồi phát hiện ra—
Trời ạ! Mở khóa nhiên liệu thế mà lại cần đến 500 điểm.
Nhìn lại số dư điểm tích lũy của mình: 10 điểm.
Xích Hạo: “…”
Thôi được rồi, hắn ta ngoan ngoãn dời mắt về phía “Glucose”. Hắn ta chần chừ một lúc, nhưng cuối cùng vẫn chọn đổi.
Cơ thể hắn ta hiện đang trong giai đoạn suy yếu, muốn hồi phục thì cần phải bổ sung một lượng lớn năng lượng, loại đường nồng độ cao lại dễ hấp thụ này là vô cùng thích hợp.
Hơn nữa… hắn ta đúng là hơi đói rồi.
Vốn tưởng là sau khi đổi, hai cậu thiếu niên kia sẽ xuống lầu đưa cho hắn ta, nào ngờ sau khi trừ điểm thành công, dòng chữ trên màn hình ánh sáng lại biến thành —
【Đã đổi thành công “Glucose”, vui lòng chọn địa chỉ nhận hàng.】
【1. Kho Tiệm Tạp Hóa Bình An (chưa có quyền hạn).】
【2. Kho Hàng Tùy Thân (chưa mở).】
【Nhận hàng thất bại…】
【Chức năng nhận hàng tức thời đã được mở, vui lòng chọn vật chứa cho hàng hóa (dùng ngón tay chạm vào vật chứa để chọn).】
Xích Hạo ngơ ngác nhìn dòng chữ trên màn hình ánh sáng, mấy chữ này sai chính tả tùm lum, không lẽ hắn ta hiểu sai ý rồi chứ?
Nhưng hắn ta vẫn thử đưa tay ra, dùng đầu ngón tay chạm vào chiếc cốc mà Đường Vũ An ban nãy đưa cho hắn ta uống nước.
【Đã chọn vật chứa, đang nhận hàng… Nhận hàng thành công! Vui lòng kiểm tra.】
Xích Hạo ngây ngốc nhìn chiếc cốc, trong chiếc cốc thủy tinh trong suốt ấy, một đống nhỏ vật thể dạng bột màu trắng cứ thế xuất hiện từ hư không như một phép màu.
Hắn ta thử nếm một chút, quả đúng là glucose mà hắn ta vừa đổi!
⊙▽⊙
Xích Hạo lại ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Cửa Hàng trên màn hình ánh sáng. Hắn ta biết có thể dùng điểm để đổi vật phẩm, nhưng có ai nói là đổi theo cách này đâu!
Chuyện này chỉ có tác dụng trong tiệm tạp hóa, hay là… lúc ở ngoài đồng không mông quạnh, vật phẩm đổi được cũng có thể được giao thẳng đến trước mặt hắn ta?
Xích Hạo hoàn toàn bị cảnh tượng này làm cho chấn động.
———
Trên gác xép.
Sau khi mở bảng nhân viên cho Xích Hạo, Đường Vũ An nằm trong chiếc chăn ấm áp, thoải mái vươn vai một cái, chẳng mấy chốc đã cảm thấy buồn ngủ.
Chiếc ô Che Bóng lặng lẽ lơ lửng phía trên đầu họ, Nguyên Bảo và Vượng Tài cũng canh gác ở ngay đầu cầu thang gác xép, hai người không cần phải lo lắng về mối đe dọa có thể đến từ phía Xích Hạo.
Rất nhanh, hai thiếu niên đã chìm vào giấc ngủ say.
Đêm ngày càng khuya, tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, những loài động vật hoạt động về đêm bắt đầu xuất hiện, vùng hoang địa tiêu điều bỗng trở nên náo nhiệt.
Trong khu phế tích, một bóng đen kịt bất chợt lóe lên. Giữa tiếng chim muông hoảng loạn vỗ cánh, nó đang tiến dần về phía cửa tiệm tạp hóa…