Đường Vũ An nhấn vào mục “Nhân viên” mới được thêm vào.
Bảng điều khiển này cũng rất tinh gọn, trên cùng là các số liệu cơ bản, còn bên dưới là thông tin nhân viên.
【Tổng số nhân viên: 1.】
【Chu Khởi.】
Cấp bậc nhân viên: lv0 (0/10)
Tuổi: 15.
Chiều cao: 179cm.
Kỹ năng: Không có.
Danh hiệu: Không có.
Năng lực tổng hợp: A.
Tiềm năng: S.
Cửa hàng trực thuộc: Tiệm tạp hóa Bình An.
Chức vụ: Nhân viên bán hàng.
Điểm cá nhân: 0.
Điểm nhập hàng: 0.
Điểm cá nhân và điểm nhập hàng đều có giải thích chi tiết, loại trước có thể dùng cho tiêu dùng cá nhân, còn loại sau là do chủ tiệm cấp cho nhân viên để nhập hàng.
Đường Vũ An tạm thời không nghiên cứu mà nhấn vào nút quản lý.
Một giao diện mới hiện ra, ghi lại thành tích và phúc lợi của nhân viên.
【Phúc lợi nhân viên.】
Lương cơ bản: 10 điểm tích lũy/tháng (Lương hàng tháng không dưới 10 điểm, và không vượt quá 10% số dư điểm. Khi điểm tích lũy còn lại không đủ 100 thì sẽ trả 10 điểm).
Hoa hồng: Không có (Cấp bậc thương nhân không đủ, không thể thiết lập).
Cung cấp bữa ăn: Có (Nhấn để vào thiết lập).
Cung cấp chỗ ở: Có (Quyền ra vào rào chắn bảo vệ an toàn đã được mở.)
Đổi đồ trong cửa hàng: Mở sau khi thiết lập.
Phúc lợi khác: Cấp bậc thương nhân không đủ, không thể mở
Thông tin trên bảng này về cơ bản khá giống với những gì Đường Vũ An thấy khi gửi lời tuyển dụng. Vì số dư điểm hiện tại của cậu quá ít, nên chỉ có thể trả mức lương thấp nhất là 10 điểm mỗi tháng.
Ở dưới cùng còn có nút thăng chức và sa thải. Nút “Thăng chức” vẫn còn màu xám, có lẽ phải đợi sau này mới mở khóa được.
Còn về sa thải…
Nhân viên bị sa thải đồng thời mất đi chức vụ và phúc lợi, cũng sẽ mất tất cả ký ức về thương nhân thần bí và tiệm tạp hóa.
Đây được coi là một biện pháp bảo vệ cho tiệm tạp hóa sao?
“Anh Tiểu Khởi, anh vẫn chưa thấy bảng đổi đồ trong cửa hàng à?” Đường Vũ An hỏi.
“Ừ,” Chu Khởi đáp.
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát, lại nhấn vào trang thiết lập “Cung cấp bữa ăn”.
Trang này khá giống với giao diện đổi đồ, nhưng có thêm nhiều chức năng, ví dụ như có thể chọn hiển thị thông tin hàng hóa cho nhân viên, loại và số lượng hàng hóa nhân viên có thể đổi.
Trên bảng của nhân viên sẽ chỉ hiện những thông tin mà cậu muốn cho nhân viên xem, dù chi tiết hay sơ lược.
Đối với Chu Khởi, đương nhiên là Đường Vũ An không hề giữ lại gì mà hiển thị toàn bộ thông tin trên bảng đổi đồ. Tất cả các sản phẩm cậu có thể đổi bây giờ cũng đều mở cho Chu Khởi.
Tiếp theo là hạn mức “Điểm bữa ăn hàng tháng”, nhân viên có thể dùng “Điểm bữa ăn” để đổi bất kỳ sản phẩm nào thuộc loại thực phẩm.
【Phúc lợi nhân viên đã thiết lập xong, vui lòng đặt mục tiêu thành tích hàng tháng cho nhân viên.】
Khi dòng chữ này thu gọn vào cột bên trái, Đường Vũ An mới để ý mục thành tích nhân viên còn có mục tiêu nữa.
Sau khi cậu thiết lập và nhấn mở cho nhân viên, phía Chu Khởi liền nhận được tin nhắn mới của hệ thống.
【Thương nhân thần bí đã mở bảng điều khiển nhân viên cho bạn, có thể nhấn để vào xem.】
Chu Khởi vừa nghĩ, một bảng điều khiển hoàn toàn mới liền xuất hiện trước mặt anh, sơ sài hơn của Đường Vũ An khá nhiều, chỉ có hai mục là thành tích và cửa hàng.
Nhiệm vụ thành tích thì không cần nói nhiều, anh nhìn vào giao diện cửa hàng, quả nhiên trên đó hiển thị nước, gạo và muối mà Đường Vũ An đã nói với anh, hạn mức điểm bữa ăn là 20 điểm.
Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là, bên dưới cửa hàng còn có một mục “Giảm giá 7 ngày”.
【Thuốc đặc trị cảm cúm: Có thể chữa khỏi mọi loại cảm cúm, 100 điểm/3 viên.】
Mục này chỉ có một loại sản phẩm duy nhất, nhưng nếu thật sự như mô tả là có thể chữa khỏi mọi loại cảm cúm, thì trong thế giới tận thế này tuyệt đối là thứ vô cùng quý giá…
Hay nói đúng hơn, mọi loại thuốc trong thế giới như thế này đều quý giá.
Nhưng giá khởi điểm là 100 điểm, đối với hai người hiện tại mà nói, nó vẫn còn quá đắt đỏ, chỉ có thể xem xét tình hình sau này rồi tính.
“Chúng ta về thôi.”
Chu Khởi kéo Đường Vũ An đi về.
Chỉ ở bên ngoài vài phút mà nhiệt độ lại giảm đi không ít, hơn nữa Chu Khởi còn mơ hồ nghe thấy những tiếng động bất thường từ xa vọng lại.
Trời đã về chiều, các sinh vật hoạt động về đêm cũng bắt đầu xuất hiện.
Khi hai người đi qua rào chắn bảo vệ, cảm giác an tâm tức thì ùa đến, khiến hai thiếu niên đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Chu Khởi không vội vào nhà, mà đưa đèn pin cho Đường Vũ An, bảo cậu đứng bên trong rào chắn chiếu đèn ra ngoài, còn anh thì lại lui ra đứng ở bên ngoài quan sát.
Vẫn là một màu đen kịt, không một tia sáng nào lọt ra ngoài – không chỉ cách âm mà còn cách cả ánh sáng.
Chu Khởi thở phào, quay lại tiệm tạp hóa và chia sẻ tin tốt này với Đường Vũ An.
“Xem ra cái rào chắn này thật sự rất hữu dụng!” Đường Vũ An vui vẻ nói.
“Ừ,” trên mặt Chu Khởi cũng lộ ra một nụ cười.
Tiếp đó, Đường Vũ An dọn dẹp vệ sinh cửa hàng, còn Chu Khởi thì cầm đèn pin ra sau nhà, khởi động máy phát điện dự phòng của tiệm.
Khi máy phát điện bắt đầu kêu “tạch tạch” rồi vận hành, chiếc đèn bàn đã tắt vì mất điện lúc trước lại sáng lên, hai tủ đông và tủ lạnh cũng phát ra tiếng khởi động lại.
Vì chỉ mất điện một lúc nên đồ đạc trong tủ lạnh không có vấn đề gì.
Có ánh đèn, việc dọn dẹp cũng thuận tiện hơn nhiều, Đường Vũ An nhanh chóng hoàn thành nốt nhiệm vụ hàng ngày cuối cùng.
【Bạn đã hoàn thành Nhiệm vụ hàng ngày (4), điểm tích lũy +2.】
【Chúc mừng bạn đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ hàng ngày, lượt quay Vòng quay may mắn +1.】
【Có muốn khởi động Vòng quay may mắn ngay lập tức không?】
【Có.】 【Không.】
Khi Đường Vũ An chọn 【Có.】, một vòng quay hiện ra trước mặt cậu.
Trên vòng quay có các ô hình quạt với nhiều màu sắc khác nhau ghi các giải thưởng, bao gồm từ 1 đến 999 điểm, vật phẩm đặc biệt, kỹ năng,…, đặc biệt nhất đương nhiên là mở khóa hàng hóa trong cửa hàng.
Dù chỉ chiếm một phần rất nhỏ, nhưng Đường Vũ An vẫn liếc thấy ngay hai chữ “Nhiên liệu”.
Đây là thứ tốt đấy, không chỉ có thể dùng để phát điện mà còn có thể lái ô tô – dù bây giờ họ cũng không có ô tô.
Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào ô “Nhiên liệu”, thầm cầu nguyện trong lòng nhất định phải trúng, rồi nhấn nút bắt đầu.
Trong lúc cậu hồi hộp chờ đợi, kim chỉ cuối cùng đã dừng lại ở…
Vật phẩm đặc biệt?
Đường Vũ An chớp mắt, đang nghĩ vật phẩm đặc biệt là gì thì thông tin hệ thống đã hiện ra.
【Chúc mừng! Bạn đã nhận được vật phẩm đặc biệt “Cần trêu mèo vô địch (Cam)”, đã được chuyển đến kho của Tiệm tạp hóa Bình An.】
Đường Vũ An nhấn chọn trên danh sách, chẳng mấy chốc một cây cần trêu mèo màu vàng cam đã xuất hiện trên kệ hàng bên cạnh, cậu cầm lên tay xem xét.
【Cần trêu mèo vô địch (Cam)】
Mô tả: Không một bé mèo nào có thể từ chối một cây cần trêu mèo như thế này!
Ngoài dòng thông tin này ra thì không còn gì khác.
Đường Vũ An tò mò cầm cây cần trêu mèo trong tay lên mân mê.
Cây cần này được làm khá tốt, phần đuôi giống như cỏ đuôi chó, còn được đính hai quả chuông vàng nhỏ.
Khi cậu lắc chuông, một thông báo khác của hệ thống đột nhiên hiện ra.
【Chúc mừng! Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt: “Mèo Chiêu Tài”.】
【Mèo Chiêu Tài】
Mô tả nhiệm vụ: Mèo không chỉ có thể làm nũng, đáng yêu để thu hút khách hàng, mà còn là tay săn chuột và gián cừ khôi. Những chú mèo thích ra ngoài thường sẽ mang về những món quà đặc biệt cho chủ nhân, là một bé cưng không thể thiếu của mỗi cửa tiệm tạp hóa.
Nội dung nhiệm vụ: Hãy nuôi một con mèo cho tiệm tạp hóa (0/1)
Phần thưởng: Đĩa bay cho chó siêu ngầu.
Thấy nhiệm vụ đặc biệt được kích hoạt, Đường Vũ An khẽ sững sờ.
Vậy vật phẩm đặc biệt là đặc biệt ở chỗ này sao? Có thể nhận được nhiệm vụ đặc biệt?
Nhưng phần thưởng này…
Đường Vũ An lắc đầu, đĩa bay cho chó gì đó, dù có thêm hai chữ “siêu ngầu” thì đối với họ cũng chẳng có giá trị thực dụng nào.
Chu Khởi đứng bên cạnh hỏi cậu có chuyện gì, sau khi nghe cậu giải thích, anh lại cười xoa đầu cậu.
“Đã là nhiệm vụ đặc biệt, lại còn tên là Mèo Chiêu Tài, biết đâu lại thật sự chiêu tài được thì sao?”
Nghe vậy, tâm trạng của Đường Vũ An mới tốt lên một chút.
“Vâng vâng, sau này có cơ hội em sẽ nuôi một bé mèo! Hơn nữa ngày mai tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày là lại được quay tiếp!”
Đường Vũ An vừa lắc cây cần trêu mèo trong tay vừa vui vẻ nói.
Bây giờ vẫn còn sớm, mới hơn sáu giờ tối, Chu Khởi chủ động đi nấu bữa tối, còn Đường Vũ An thì mở chức năng danh sách ra tiếp tục sắp xếp hàng hóa.
Nhà cậu gần như bán mọi thứ, trong đó có cả trái cây và rau củ, tất nhiên chủng loại không nhiều.
Trái cây có táo, lê, xoài và quýt, đều chỉ còn lại nửa thùng nhỏ.
Rau củ còn ít hơn, có ba củ cà rốt, một củ cải trắng lớn, nửa quả bí đao và năm củ khoai tây, cùng một ít gừng, hành, tỏi.
Đường Vũ An lựa ra những thứ có dấu hiệu hư hỏng, biến chất và bị sâu ăn, vì thông tin trên bảng điều khiển ghi rất rõ ràng nên quá trình sàng lọc không tốn chút công sức nào.
Những thứ còn nguyên vẹn, hạn sử dụng còn tương đối dài thì được cậu rửa sạch, dùng màng bọc thực phẩm bọc lại rồi cho vào tủ lạnh.
Cậu phát hiện sau khi làm vậy, hạn sử dụng hiển thị trên bảng điều khiển lại kéo dài thêm một chút.
Ngoài rau củ quả, thứ dễ hỏng nhất có lẽ là trứng gà và trứng vịt. Trứng gà còn hai vỉ rưỡi, một vỉ 40 quả, tổng cộng 102 quả; trứng vịt còn ít hơn, chỉ có 30 quả.
Tất nhiên, dễ hỏng ở đây có nghĩa là dễ vỡ, hiện tại ở nhiệt độ thường vẫn có thể để được khoảng 30 ngày, nên cậu không cho vào tủ lạnh, nghĩ rằng sau này có thể ấp ra gà con và vịt con…
Trứng gà trứng vịt nhà cậu, một phần là do ba cậu xuống quê thu mua của nông dân, nên bên trong có cả trứng đã được thụ tinh.
Tiếp đến là các loại gạo và đỗ bán lẻ.
Vì không được đậy kín nên không thể hoàn toàn tránh khỏi mọt và nấm mốc, cậu lại tận dụng bảng điều khiển danh sách, nhanh chóng tách riêng phần nhỏ đã bị hỏng ra.
Bởi vì đơn vị nhỏ nhất hiển thị trên bảng có thể đến mức “hạt”, cậu chỉ cần thiết lập điều kiện đơn giản là có thể tách ra tất cả những gì mình muốn trong nháy mắt!
Nếu phải tự mình phân biệt từng hạt một thì không biết đến bao giờ mới xong?
Hơn nữa những hạt đậu bị nhiễm nấm mốc rất khó phân biệt bằng mắt thường, nhưng nếu dùng bảng điều khiển thì có thể tách triệt để đậu và nấm mốc ra.
Sau đó, Đường Vũ An lại tìm kiếm và tìm thấy túi zip trong suốt, bắt đầu từ loại túi có kích thước lớn nhất, cho hết gạo và đỗ ngon vào túi để phòng sâu mọt và nấm mốc.
Chẳng mấy chốc, từng túi gạo và đỗ sạch sẽ, nguyên vẹn đã được xếp ngay ngắn trên quầy hàng, còn những thứ có vấn đề thì vẫn để trong bao tải cũ.
“An An, ăn cơm thôi.”
Lúc này, giọng của Chu Khởi vọng tới.
Đường Vũ An vội đáp một tiếng, bỏ hàng hóa xuống rồi chạy vào nhà sau, khiêng chiếc bàn ăn đang gấp dựng ở góc tường mở ra, đặt cạnh bàn trà.
Tiếp đó, cậu lại lấy một chiếc giẻ lau bàn, lúc này mới để Chu Khởi bày bữa tối lên.
Hai người đều là những cậu trai đang tuổi ăn tuổi lớn, cộng thêm bây giờ thức ăn vẫn còn dư dả, nên Chu Khởi cũng không đặc biệt tiết kiệm mà ưu tiên ăn hết những nguyên liệu dễ hỏng trước.
Bữa ăn này có cả rau lẫn thịt, cơm cũng no nê, tuy không muốn ăn lắm nhưng Đường Vũ An vẫn cố gắng ăn hết phần của mình.
“Anh Tiểu Khởi, cơm anh nấu ngon thật đấy!” Cậu nhiệt tình khen ngợi anh.
Chu Khởi liếc cậu một cái, đưa tay xoa đầu cậu rồi bắt đầu dọn bát đũa.
“Để em rửa bát!” Đường Vũ An giành giúp, nhưng bị Chu Khởi đuổi đi.
“Em đi tắm trước đi.”
“Vậy được.”
Đường Vũ An ngoan ngoãn đi tắm, bây giờ phải tiết kiệm nước nên đương nhiên không thể tắm vòi sen được.
Cậu xả nửa xô nước ấm, cẩn thận làm ướt tóc, xoa tạo bọt rồi gội sạch, sau đó mới làm ướt khăn lau người, rửa sạch những chỗ cần thiết là xong.
Số nước tắm còn thừa cũng không nỡ đổ đi, để lại trong xô để dội nhà vệ sinh.
Khi cậu ra ngoài, Chu Khởi cũng đã rửa bát xong, đến lượt anh đi tắm.
Mái tóc Đường Vũ An ướt sũng quay lại gian nhà trước tiếp tục sắp xếp hàng hóa, không biết có phải do ánh đèn quá tối hay không mà chẳng mấy chốc cậu đã thấy mí mắt bắt đầu díp lại.
“Sao không sấy khô tóc đi?”
Một bàn tay đặt l*n đ*nh đầu cậu, cùng lúc đó, giọng nói có phần trách móc của Chu Khởi vang lên.
Anh vừa tắm xong, khắp người cũng mang theo hơi nước.
“Tiết kiệm điện mà anh,” Đường Vũ An hùng hồn nói.
“Vậy thì đừng gội đầu, như vậy dễ bị cảm lắm.” Chu Khởi nói rồi quay người định đi tìm máy sấy tóc, nhưng bị Đường Vũ An níu lại.
Cậu thiếu niên thao tác một hồi trên bảng danh sách.
Ngay sau đó, chiếc máy sấy tóc của nhà họ Đường bỗng xuất hiện từ hư không, nằm trên kệ hàng trước mắt hai người.
Chu Khởi khựng lại một chút, cảnh tượng thần bí này, mỗi lần nhìn thấy đều không khỏi kinh ngạc. Nhưng mà anh vẫn nhanh chóng lấy máy sấy, cắm điện rồi bắt đầu sấy tóc cho Đường Vũ An.
Đường Vũ An ngồi trên ghế, ngoan ngoãn để mặc anh sấy tóc cho mình.
Dần dần, cậu thiếu niên quay người lại, vòng tay ôm lấy Chu Khởi, vùi mặt vào lòng anh.
“Anh Tiểu Khởi, có anh ở đây thật tốt…”
Trong tiếng gió vù vù của máy sấy, Chu Khởi nghe thấy tiếng nói lí nhí của Đường Vũ An.
Anh mím môi, lặng lẽ tiếp tục sấy khô tóc cho cậu.
Khi anh tắt máy sấy, thì phát hiện Đường Vũ An đã dựa vào lòng anh ngủ thiếp đi, khóe mắt cậu còn vương những giọt lệ long lanh, lấp lánh ánh sáng li ti dưới ánh đèn bàn.
Chắc là nhớ người nhà rồi…
Chu Khởi thở dài, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt của cậu, rồi mới cúi xuống bế cậu đi vào nhà sau.
Kể từ năm lớp chín, chiều cao của Chu Khởi bắt đầu tăng vọt, giờ đã được 1m79, còn Đường Vũ An tháng trước vừa tròn 12 tuổi, hiện tại chỉ cao 1m62.
Cộng thêm việc Chu Khởi từ nhỏ đã phụ giúp bà ngoại thu mua phế liệu, nên cả thể trạng hay thể lực gì cũng đều khỏe hơn Đường Vũ An nhiều, có thể dễ dàng bế cậu lên.
Đến cầu thang, Đường Vũ An tỉnh giấc, giãy giụa tự mình leo lên.
Tầng hai nhà bọn họ không lớn lắm, đi lên là một phòng ngủ, cũng không có giường, ngày thường đều trải nệm ngủ trên sàn gỗ. Từ phòng ngủ mở cửa ra là ban công rộng hơn một mét, đặt một chiếc máy giặt.
Đường Vũ An lấy chăn nệm từ trong tủ ra, trải xong liền kéo Chu Khởi nằm xuống.
Màn đêm dần chìm vào tĩnh lặng.
Ngay khi Chu Khởi tưởng Đường Vũ An đã ngủ say, anh lại nghe thấy giọng nói khe khẽ xen lẫn tiếng nức nở của cậu:
“Anh Tiểu Khởi, sau này chúng ta thật sự có thể về nhà được không?”
“Được.”
Chu Khởi kéo tay cậu, nắm thật chặt, “Anh nhất định sẽ đưa em về nhà, anh hứa đấy.”
Đường Vũ An sụt sịt mũi, một lúc lâu sau mới lí nhí đáp lại.
“Anh Tiểu Khởi, chúng ta nhất định sẽ trở về.”
“Ừ.”
——
“Tít tít tít… tít tít tít…”
Năm giờ rưỡi sáng, đồng hồ báo thức Chu Khởi đặt trên tay đúng giờ vang lên, anh cũng mở mắt ra ngay sau đó.
Nhanh chóng tắt tiếng báo thức, Chu Khởi mò mẫm trong bóng tối chui ra khỏi chăn, rón rén đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trong ánh sáng lờ mờ, vẫn là một vùng phế tích đầy những bức tường đổ nát, nhắc nhở anh rằng mọi chuyện xảy ra hôm qua không phải là ác mộng, mà là sự thật.
Chu Khởi chậm rãi thở ra một hơi, khoác áo khoác vào rồi đi vòng qua Đường Vũ An đang ngủ say, cẩn thận xuống lầu.
Vo gạo nấu cơm, tập thể dục buổi sáng đơn giản xong, Chu Khởi liền bắt đầu dọn dẹp vệ sinh, sau đó lại bắt đầu kiểm kê và sắp xếp hàng hóa.
Khoảng sáu giờ rưỡi, ánh sáng bên ngoài cuối cùng cũng đã sáng hơn.
Anh đẩy cửa trước của tiệm, bước ra ngoài xem xét.
Nhiệt độ vẫn còn khá thấp, nhưng không khí không ô nhiễm, tất nhiên cũng chẳng trong lành được bao nhiêu.
Bây giờ chưa phải giờ kinh doanh, khi anh bước ra khỏi rào chắn và quay đầu lại nhìn, tiệm tạp hóa vẫn ở trong trạng thái vô hình.
Chu Khởi quay vào nhà lấy một cây gậy, rồi lại đi khám phá xung quanh.
So với tối qua, tầm nhìn hiện tại đã tốt hơn nhiều, nhưng trong tầm mắt vẫn không thấy sự tồn tại của sinh vật sống.
Anh sang mấy tòa nhà đổ nát đối diện tìm kiếm một lượt.
Đừng nói là người, ngay cả động vật nhỏ cũng không thấy, ngược lại trên trời thỉnh thoảng lại có một hai con chim bay qua, cho anh biết thế giới tận thế này vẫn có sinh vật tồn tại.
Hơn nữa, những con chim này cũng không phải dạng hiền lành gì, lúc Chu Khởi quay về đã bị chúng tấn công.
May mà chúng có kích thước không lớn, cũng không kéo đến theo đàn, nên nhanh chóng bị anh vung gậy đuổi đi.
Lúc Chu Khởi quay về, liền thấy tiệm tạp hóa đã xuất hiện trong tầm mắt của mình – giờ kinh doanh đã đến, tác dụng tàng hình của rào chắn cũng đã biến mất.
Chu Khởi liếc nhìn đồng hồ.
8 giờ 06 phút.
Xem ra, giờ kinh doanh của tiệm tạp hóa hẳn là từ 8 giờ sáng đến 6 giờ chiều.
Chu Khởi chậm rãi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa vào nhà, sau khi rửa tay khử trùng đơn giản, thấy Đường Vũ An vẫn chưa dậy, anh bèn lên lầu gọi cậu ăn cơm.
“An An, dậy ăn cơm thôi.”
Đáp lại anh là một tiếng r*n r* yếu ớt.
Sắc mặt Chu Khởi hơi thay đổi, anh vội bước tới lật chăn lên, liền thấy Đường Vũ An đang lim dim mắt, mặt đỏ bừng.
Anh vội đưa tay sờ trán, chỉ cảm thấy một mảng nóng rẫy.
An An bị sốt rồi!