Đường Vũ An chẳng buồn để mắt đến con lợn biến dị đang tháo chạy kia, bởi vì mọi sự chú ý của cậu đã dồn cả vào người Chu Khởi.
“Anh Tiểu Khởi?”
Chu Khởi đang nắm viên đá nhỏ, rõ ràng trông anh có phần khác thường, chỉ là, đôi mắt không chuyển sang màu đỏ như vừa rồi.
“Ừ.”
Chu Khởi cảm nhận được một xung động thôi thúc kỳ lạ đang dâng lên trong cơ thể mình. Hình như sinh vật đang ký sinh trong cơ thể muốn anh nuốt chửng viên đá này.
Vậy thì viên đá này…
Anh đưa viên đá cho Đường Vũ An, bảo cậu rửa sạch nó đi.
“Ồ ồ, vâng.”
Đường Vũ An nhận lấy viên đá, dùng nước rửa trôi lớp bùn đất bám trên bề mặt. Quả nhiên, cậu phát hiện đây cũng là một viên tinh thạch, chất liệu y hệt tinh thạch màu lam, nhưng màu sắc lại là màu vàng kim nhàn nhạt.
“Anh Tiểu Khởi nhìn này, màu của viên tinh thạch này khác ghê!” Đường Vũ An ngắm nghía viên tinh thạch nhỏ lấp lánh ánh vàng dưới nắng, giọng nói vô cùng kinh ngạc.
Chất liệu của nó giống hệt viên tinh thạch màu lam, hẳn là cùng một loại, chỉ khác màu mà thôi.
Chu Khởi gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Liệu có liên quan gì đến dị năng không?”
Trước đó anh từng thấy Quả bà bà thúc cây cối sinh trưởng, trên tay bà tỏa ra một luồng sáng màu xanh nhạt. Kết hợp với giá trị của tinh thạch này, rất có thể mỗi màu sắc sẽ đại diện cho một loại dị năng khác nhau.
Lớp da của con lợn biến dị kia cứng hơn cả thép, liệu có phải là dị năng hệ kim không? Liệu có tương ứng với thuộc tính của viên đá này?
Trong cơ thể nó liệu có sinh vật ký sinh nào đó, thôi thúc nó săn lùng những viên đá như thế này không?
Đường Vũ An lắng nghe những suy đoán của anh, cảm thấy có chút mơ hồ. Cậu suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh Tiểu Khởi, hay mai mình tìm ông Lý dò hỏi thử xem, chắc chắn là ông biết đấy.”
Ông đã có thể dùng tinh thạch màu xanh lam để báo đáp ơn cứu mạng của họ, vậy thì chắc chắn phải biết giá trị của những viên đá này rồi.
“Được.” Chu Khởi gật đầu, bảo Đường Vũ An tạm thời cất viên tinh thạch đi. Lời giải đáp mà anh mong muốn, có lẽ sẽ có được sau khi hỏi ông Lý.
Còn bây giờ thì… tốt nhất là nên khởi hành về nhà trước đã.
“Về thôi nào~”
Đường Vũ An cất viên tinh thạch màu vàng kim vào Kho Hàng Tùy Thân, đặt cạnh viên tinh thạch màu lam, rồi vui vẻ nhảy chân sáo theo sau.
Hiệu quả của Khinh Thân Thuật vô cùng kỳ diệu. Lúc trước vì mải mê chạy trên đường và đối phó với con lợn biến dị, cậu chẳng có tâm trạng nào để cảm nhận, bây giờ cuối cùng cũng có thể thả lỏng một chút để tận hưởng rồi.
“Anh Tiểu Khởi, xem em chạy nhanh chưa này!”
Đường Vũ An chạy nhảy khắp nơi giữa đống đổ nát. Kỹ năng vận động của cậu vốn không tệ, cả tốc độ lẫn sức bật đều rất tốt, nay lại được Khinh Thân Thuật trợ giúp, trông cậu nhẹ nhàng hơn Chu Khởi rất nhiều.
Thân thể nhẹ nhàng như chim én, lả lướt tựa cánh bướm bay lượn vờn quanh.
Thấy cậu thiếu niên đã khôi phục lại vẻ hoạt bát như xưa, tâm trạng Chu Khởi cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh bất giác cong môi cười, tạm thời gạt chuyện sinh vật ký sinh trong người mình ra sau đầu.
“Em cẩn thận một chút, đừng có để đâm đầu vào tường đấy.”
“Không có đâu!”
Đường Vũ An nhón mũi chân dẫm lên mỏm tường nhô ra, thoăn thoắt như đang thi triển khinh công bay trên mái ngói tường cao, cậu nhảy phắt lên bức tường cao hơn hai mét rồi quay đầu lại cười hì hì: “Anh Tiểu Khởi, anh chậm quá, không đuổi kịp em rồi nhé?”
Chu Khởi bật cười, rồi dồn sức vào mũi chân, chỉ một cú bật nhảy đã ung dung vượt qua bức tường.
Thấy anh chạy vượt lên trước mình, Đường Vũ An vội vàng nhảy xuống, gắng sức đuổi theo sau.
Hai cậu thiếu niên cứ thế rượt đuổi nhau trong gió, dường như đã tạm thời quên đi hết mọi muộn phiền.
Khi đi ngang qua một bãi đỗ xe bỏ hoang, Đường Vũ An đột nhiên dừng lại, mở bản đồ ra xem.
Trên bản đồ xuất hiện một chấm sáng màu cam. Màu này đại diện cho thú cưng, nó xuất hiện từ lúc Trân Châu Đen rời khỏi tiệm tạp hóa.
Quả nhiên, Trân Châu Đen đã quay về địa bàn của mình.
Hôm qua họ đã gặp Trân Châu Đen và Ngân Tệ ở chính nơi này. Xem ra, đây vốn là lãnh địa của Trân Châu Đen, còn Ngân Tệ mới là kẻ xâm lược.
Đường Vũ An cũng không định vào làm phiền nó, cậu chỉ mở Kho Hàng Tùy Thân, lấy chiếc bát mà Trân Châu Đen đã dùng hôm qua từ trong tiệm tạp hóa ra—
Nơi này cách tiệm tạp hóa chưa đầy một cây số, cậu đã có thể dùng kỹ năng cách khoảng không lấy đồ.
Cậu đặt chiếc bát xuống một khoảng đất bằng phẳng, rồi đổ vào một chai sữa, lại vốc thêm một nắm cá khô nhỏ.
Mặc dù bấy nhiêu đây có lẽ chẳng đủ lấp đầy cái bụng rỗng, nhưng khả năng săn mồi của Trân Châu Đen rất cừ, hẳn là nó có thể tự đi kiếm ăn. Sữa và cá khô này coi như là đồ ăn vặt cho nó vậy.
“Xong rồi, anh Tiểu Khởi, mình đi thôi.”
Đường Vũ An phủi phủi tay, quay người cùng Chu Khởi rời khỏi đây.
Hiệu quả của Khinh Thân Thuật đã kết thúc, hai người đành phải đi bộ về, nhưng quãng đường chưa tới một cây số, đi một lát là tới nhà.
Bóng hai người dần dần khuất sau những tòa nhà sụp đổ.
Chẳng mấy chốc, một bóng hình đen tuyền bước những bước chân uyển chuyển của loài mèo, tao nhã bước ra từ sau một chiếc xe buýt phế liệu.
Nó đứng yên tại chỗ, phóng tầm mắt nhìn ra xa, nhìn về hướng hai thiếu niên vừa rời đi.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều rực rỡ phủ một lớp màu ấm áp lên mặt đất. Đôi đồng tử dọc màu vàng kim lạnh lẽo của con mèo lớn khẽ nheo lại, rồi nó cúi đầu, nhìn về phía chỗ thức ăn mà hai cậu thiếu niên để lại.
Vẻ thiếu kiên nhẫn hiện lên trong mắt Trân Châu Đen.
Sao hai người này lại tới nữa rồi? Chẳng phải nó và họ đã sòng phẳng với nhau rồi ư?
Trên gương mặt con mèo đen to lớn lộ rõ vẻ bực bội y như con người, chiếc đuôi thon dài sau lưng quất qua quất lại. Nhưng bực thì bực, cuối cùng nó vẫn đủng đỉnh bước tới.
Càng đến gần chỗ sữa và cá khô, thân hình cao lớn của nó càng thu nhỏ lại. Đến khi đứng trước bát thức ăn, con mèo đen to lớn đã biến thành một chú chó Phốc sóc màu trắng.
Nó vùi đầu vào bát, lè chiếc lưỡi hồng ra l**m láp, chiếc đuôi nhỏ sau lưng ve vẩy không ngừng, để lộ tâm trạng vui vẻ của nó lúc này.
————
Khi Đường Vũ An và Chu Khởi về đến trước tiệm tạp hóa, trời đã sẩm tối.
Sau sáu giờ, màng chắn bảo vệ tự động khởi động, che giấu tiệm tạp hóa vào trong màn đêm. Nếu không có bản đồ chỉ dẫn, có lẽ họ cũng chẳng tìm được cửa tiệm ở đâu.
“Gâu gâu! Gâu gâu gâu!”
Ngân Tệ từ trong tiệm tạp hóa đang ẩn mình chạy ra, cái miệng nhe ra lộ vẻ hớn hở chào đón, chiếc đuôi lớn sau lưng cũng vẫy tít mù.
“Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!”
Cảm xúc của nó thẳng thắn đến nỗi khiến người ta nhìn vào cũng thấy vui lây.
“Ngân Tệ, bọn tao về rồi đây!” Đường Vũ An vui vẻ xoa đầu nó, rồi lại tiến gần về phía tiệm tạp hóa.
Ngay khi cậu vừa định bước vào màng chắn, Chu Khởi đột nhiên căng thẳng, anh vươn tay kéo Đường Vũ An vào lòng che chở. Còn chưa kịp có hành động gì tiếp theo thì đã thấy—
Bịch.
Một con vật nhỏ có đôi tai dài như thỏ bị ném xuống trước mặt họ. Bộ lông nó màu nâu vàng, mình mẩy dính đầy máu, không rõ đã chết từ bao giờ.
Cùng lúc đó, một bóng đen lóe lên, thân ảnh của chú chó bốn mắt xuất hiện trước mặt họ.
“Nguyên Bảo!”
Mắt Đường Vũ An sáng lên, “Mày về rồi à!”
Sáng nay lúc mở cửa nó đã chạy biến đi đâu mất, cậu còn tưởng Nguyên Bảo cũng giống Trân Châu Đen, không muốn ở lại tiệm tạp hóa mà đã chạy về lãnh địa của mình rồi.
Thân hình của chú chó bốn mắt từ từ nhỏ lại, cuối cùng trở về dáng vẻ của một chú chó con.
Nó nhìn Đường Vũ An, tuy chiếc đuôi nhỏ sau lưng đang khẽ vẫy, nhưng không hề thẳng thắn và nồng nhiệt như Ngân Tệ.
Chú chó con bốn mắt khẽ gật đầu, rồi quay người, ưỡn ngực hiên ngang đi vào tiệm tạp hóa, biến mất sau màng chắn.
Đường Vũ An hết nhìn con thỏ vàng dưới đất, lại nhìn bóng lưng nhỏ bé đầy kiêu hãnh của chú chó con bốn mắt.
Cậu thì thầm: “Anh Tiểu Khởi, anh nói xem, có phải Nguyên Bảo vẫn luôn đợi chúng ta không?”
Nó chỉ đợi họ về, ném con mồi bắt được ra trước mặt họ, rồi xoay người bỏ đi thật ngầu như vậy.
Nhóc con này cũng thật là kiêu ngạo.
“Chắc chắn là vì Trân Châu Đen!”
Trân Châu Đen tặng họ thịt chim, vậy nên Nguyên Bảo tặng thỏ. Nghĩ đến đây, Đường Vũ An không khỏi bật cười vui vẻ.
Màn ganh đua của chó với mèo, đáng yêu quá đi mất!
Chu Khởi đưa tay xoa đầu cậu, nhặt con thỏ chết dưới đất lên, cũng bất giác mỉm cười.
Dù sao đi nữa, mấy ngày tới họ sẽ không thiếu thịt tươi để ăn rồi.
Về đến cửa tiệm, Chu Khởi vào bếp nấu bữa tối, còn Đường Vũ An vừa nghỉ ngơi vừa chơi với ba nhóc con kia.
Cậu phát hiện lông của Ngân Tệ cũng là màu trắng, chỉ vì quá bẩn nên trông mới xám xịt như vậy.
Nhưng Đường Vũ An cũng chỉ có thể dùng khăn ướt lau cho nó, vì thân hình nó to hơn Vượng Tài rất nhiều, muốn tắm cho sạch sẽ thì quá tốn nước.
Mặc dù hiện tại bọn họ có khá nhiều điểm tích lũy, nhưng cũng không thể chịu nổi sự lãng phí như vậy.
Dù sao thì Quả bà bà và mọi người vẫn còn đang phải uống nước đục. Trải nghiệm ngày hôm nay lại một lần nữa giúp Đường Vũ An nhận thức rõ hơn về mức độ gian khổ của thế giới này.
Tiệm tạp hóa sở hữu nguồn nước sạch, đây là điều tạm thời không thể để lộ, nhưng nếu sau này có đủ khả năng, cậu vẫn muốn giúp đỡ những khách hàng của mình một tay.
Nghĩ theo một hướng khác, khách hàng có khỏe mạnh, có sống lâu thì mới có thể tiếp tục giao dịch với họ, họ mới có thể kiếm được điểm tích lũy.
Đường Vũ An nhớ mình từng xem trên ti vi cách làm một thiết bị lọc nước đơn giản, chỉ là có quên các bước cụ thể. Cậu quyết định sau này có thời gian sẽ rủ anh Tiểu Khởi cùng nghiên cứu.
Anh Tiểu Khởi là người thông minh nhất, chắc chắn anh sẽ có cách thôi!
Sau khi dùng khăn ướt lau sạch bụi bẩn trên lông, Đường Vũ An lại lấy ra gói thuốc bột mà Lâm Châm tặng để tẩy giun cho cả ba nhóc này.
Ba đứa nhóc vốn cực kỳ khó chịu với mùi thuốc bột, nhưng sau khi phát hiện bôi thuốc lên người không còn ngứa ngáy nữa, chúng liền nhanh chóng chấp nhận mùi hương này.
Chỉ cần sống ở nơi hoang dã thì không thể tránh khỏi việc bị côn trùng bám vào, điều này ở thế giới hậu tận thế lại càng rõ rệt hơn.
Đường Vũ An trơ mắt nhìn từng con bọ nhỏ từ trên người chúng bò ra, chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
May mà tối qua không để chúng chạy lên gác xép.
Cậu vội lấy thuốc xịt côn trùng, định dọn dẹp sạch sẽ đám bọ kia, tuyệt đối không thể để chúng ở lại tiệm. Nhưng rồi cậu lại thấy tốc độ bò của đám bọ này càng lúc càng chậm.
Cuối cùng, còn chưa kịp trốn vào góc, những con bọ nhỏ đã dừng lại giữa đường, tất cả đều chết cứng.
Đường Vũ An không khỏi cảm thán, công hiệu mạnh thật, không hổ là gói thuốc bột đáng giá 3 quả trứng và 20 điểm tích lũy!
Cậu quyết định đặt tên cho loại thuốc bột này là “Phấn Trừ Sâu Bọ”.
Sau này có cơ hội, nhất định phải đổi thêm vài gói từ chỗ chị Lâm mới được!
Sau khi dọn dẹp xác lũ bọ nhỏ, Đường Vũ An vẫn đi tắm một lần, không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà cậu cũng cảm thấy người mình thật ngứa ngáy.
Lúc cậu tắm xong ra ngoài, Chu Khởi cũng đã nấu xong bữa tối.
Thịt chim sau một ngày dài ướp trong nước sốt, bây giờ đã trở nên vô cùng mềm mại và thấm gia vị, chỉ cần xào sơ với gừng, hành, tỏi là đã thơm nức mũi, khiến Đường Vũ An ăn như hổ đói.
Ngoài món xào, Chu Khởi còn dùng xương để hầm canh, lại cắt một khoanh bí đao, thái lát rồi om cùng tôm khô và cồi sò điệp, vừa thanh mát lại ngọt lành—
Tất nhiên là hạt bí đao đã được anh giữ lại, cất vào Kho Hàng Tùy Thân để sau này trồng.
Một bữa tối như vậy, tuy đơn giản nhưng đủ dinh dưỡng và ngon miệng.
Đường Vũ An vốn không thích ăn cơm cho lắm, thế mà cũng ăn liền tù tì hai bát cơm.
Hai người đang tuổi ăn tuổi lớn, vốn dĩ nên ăn uống đầy đủ. Ban ngày bôn ba bên ngoài không có điều kiện, nhưng tối về vẫn nên ăn một bữa cho ra trò.
Hai thiếu niên quét sạch sành sanh mọi món ăn, chỉ còn lại bộ xương chim hầm canh cho ba nhóc con kia gặm.
Nhưng dường như chúng chẳng có mấy hứng thú gì, chỉ mê mỗi sữa.
Đường Vũ An nghiêm túc nghi ngờ, lúc họ đi vắng ban ngày, ba đứa nhóc này đã tự mở tiệc riêng, nếu không thì uống chút sữa ít ỏi đó sao mà no được?
Ăn tối xong, Chu Khởi đem con thỏ lông vàng mà Nguyên Bảo mang về làm lông sạch sẽ, bảo quản tươi, rồi lấy bột mì ra, thêm chút nước nhào bột.
“Anh Tiểu Khởi, anh định làm bánh bao với màn thầu à?” Đường Vũ An mừng rỡ hỏi.
“Ừ, chuẩn bị nguyên liệu trước, sáng mai dậy gói.”
Anh thường dậy lúc hơn năm giờ sáng, cách thời gian ra ngoài vẫn còn rất lâu. Nếu tay chân nhanh nhẹn, trước mười giờ là có thể hấp xong để mang đi ăn rồi.
“Em cũng giúp một tay!” Đường Vũ An nói.
“Vậy em làm nhân bánh bao đi.” Chu Khởi chỉ đạo.
Hiện tại hai người họ đang thiếu rau xanh, nên không làm được bánh bao nhân rau, nhưng trong tiệm vẫn còn khá nhiều loại đậu, có thể làm nhân đậu.
Nhân đậu đỏ, nhân đậu xanh, nhân mè đen và nhân mè đậu phộng.
Toàn là nhân ngọt mà Đường Vũ An thích ăn.
Tất nhiên, giờ đã có thịt thỏ do Nguyên Bảo mang về. Con thỏ này khá béo tốt, giữ lại cặp đùi, phần còn lại dùng làm nhân thịt bánh bao cũng thừa sức.
Đường Vũ An vừa chuẩn bị nhân vừa tíu tít trò chuyện với Chu Khởi, tiện thể kiểm kê thu hoạch trong ngày.
“Anh Tiểu Khởi, thuốc bột của chị Lâm hiệu quả thật đấy, sau này mình lại tìm chị ấy đổi thêm mấy gói nữa! Hì hì, nếu lấy được cả công thức thì càng tốt.”
Nghe vậy, Chu Khởi không khỏi cong môi cười: “Ừ, được.”
“Hôm nay chúng ta lại kiếm được bao nhiêu là điểm! Trừ đi những thứ đã đổi, vẫn còn lại 382 điểm tích lũy.”
Tổng số đã lên tới 664 điểm tích lũy!
Phải cảm ơn Quả bà bà và cậu bé Khang Khang, giao dịch quả đèn lồng biến dị đã mang về tới 245 điểm, chiếm gần hai phần ba – dù trong đó có 147 điểm là do Đường Vũ An lợi dụng bug để kiếm được.
Nói đến quả đèn lồng biến dị, Đường Vũ An vội lau sạch tay, rồi lấy hai quả nhận được hôm nay ra treo lên.
Nhà bếp vốn chỉ có một ngọn đèn nhỏ màu trắng sữa, nay bỗng bừng sáng thêm ánh sáng xanh lam dìu dịu, rạng rỡ hơn lúc trước rất nhiều.
Cất quả lồng đèn vào Kho Hàng Tùy Thân, khi nào cần thì lại lấy ra dùng, hẳn là có thể kéo dài thời hạn sử dụng, chắc không chỉ một tháng thôi đâu.
Nhưng Đường Vũ An cảm thấy ngoài việc chiếu sáng, có lẽ loại quả này còn có công dụng khác nữa, chỉ là họ tạm thời chưa khám phá ra mà thôi.
Dĩ nhiên, nói đến thu hoạch hôm nay thì không thể không nhắc đến “Viên bi Vui vẻ” nhận được từ vòng quay may mắn.
Có viên bi này, cách thức chiến đấu của họ sẽ linh hoạt và đa dạng hơn, chỉ có điều, mỗi lần b*n r* đều phải nhanh chóng kéo giãn khoảng cách mới có thể thu hồi, về điểm này thì thao tác có hơi phiền một chút.
Dù vậy, so với việc bắn trúng là có thể khống chế cứng ngắc đối thủ trong mười phút, dường như chút phiền phức này cũng chẳng đáng là gì.
Ngoài những thứ đó ra còn nhặt được hai viên tinh thạch, một lớn một nhỏ, có màu sắc khác nhau, ở gần khu phế tích hội quán.
Hiện tại vẫn chưa biết tác dụng của chúng là gì, nên giá trị cụ thể còn khó nói, nhưng nhìn phản ứng của ông Lý và con lợn biến dị kia thì chắc chắn là đồ tốt.
“Tóm lại, hôm nay lại là một ngày bội thu!”
Thấy cậu nói mà mặt mày hớn hở, Chu Khởi cũng mỉm cười gật đầu: “Ừ, ngày mai tiếp tục.”
“Vâng, ngày mai tiếp tục!”
Lúc chuẩn bị xong bột và nhân thì đã hơn chín giờ, gần mười giờ tối. Hai người vội vã tắm rửa rồi kéo tấm thân mệt mỏi lên gác xép.
Đường Vũ An chui vào chăn, rồi cứ thế cọ cọ người, nhích lại gần bên cạnh Chu Khởi, áp má vào cánh tay anh, lúc này mới thoải mái nhắm mắt lại.
“Anh Tiểu Khởi, hôm nay vất vả cho anh rồi.” Giọng cậu bé nhẹ nhàng mềm mại, nhưng lại như có một sức mạnh vỗ về lòng người.
Chu Khởi cảm nhận cảm giác mềm mại dâng lên từ đáy lòng mình, anh khẽ nghiêng đầu, dùng cằm cọ nhẹ vào mái tóc mềm mại thơm tho của cậu.
“Không vất vả, mau ngủ đi.”
“Vâng, chúc anh ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Quả lồng đèn tỏa ra ánh sáng xanh lam dìu dịu đã được cất vào Kho Hàng Tùy Thân. Gác xép chìm vào tĩnh lặng, hai thiếu niên cứ thế dựa vào nhau, mang theo những hy vọng tốt đẹp cho ngày mai chìm vào giấc mộng.
———
Sáng hôm sau, khi Đường Vũ An tỉnh dậy thì đã thấy chỗ nằm bên cạnh trống không.
Cậu vội vàng mặc quần áo, lạch bạch chạy xuống lầu.
“Anh Tiểu Khởi!”
Trên khoảng sân trống sau nhà, Chu Khởi đã bày một chiếc bàn ra, bên trên đặt một cái thớt, bột đã ủ và nhân đã trộn từ tối qua, còn bên cạnh anh đã làm xong hơn hai mươi cái bánh bao, chúng được xếp ngay ngắn trong một chiếc xửng hấp.
Anh ngẩng đầu nhìn Đường Vũ An, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười: “An An, chào buổi sáng.”
Ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ, khẽ đậu trên người anh, trên gò má vẫn còn vương chút bột mì, trông có phần ngộ nghĩnh buồn cười, thế nhưng trong mắt Đường Vũ An, đây lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Cậu cảm thấy, có lẽ rất lâu rất lâu về sau này, cậu vẫn sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đó.
Cảm giác lo lắng tan biến không còn tăm hơi, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng đã bình yên trở lại, Đường Vũ An thở phào nhẹ nhõm.
“Xin lỗi, em ngủ quên mất.” Cậu cười hì hì đi đến bên cạnh Chu Khởi, vẻ mặt có hơi khoa trương, nói: “Oa, tất cả đều là anh làm sao? Anh Tiểu Khởi giỏi quá đi!”
Chu Khởi nặn xong chiếc bánh bao trên tay, đặt vào xửng hấp, “Đợi thêm nửa tiếng nữa là hấp được rồi.”
“Vâng! Em đi đánh răng rửa mặt rồi ra giúp anh.”
Đường Vũ An tràn đầy năng lượng chào hỏi ba nhóc con kia, rồi chạy đi vệ sinh cá nhân.
Sau khi cậu quay đi, nụ cười trên mặt Chu Khởi cũng nhạt dần. Cậu thiếu niên lại cúi đầu, ngắt một viên bột mới rồi tiếp tục nặn bánh.
Mấy con thú cưng của Đường Vũ An cũng không còn nhiệt tình với anh như trước, thậm chí còn có chút sợ hãi.
Đến cả Ngân Tệ ngốc nghếch cũng chỉ dám nằm bò dưới chân anh, thỉnh thoảng khi Chu Khởi liếc nhìn, nó mới lấy lòng mà vẫy đuôi một cái.
Đương nhiên, bầu không khí này cũng nhanh chóng bị phá vỡ khi Đường Vũ An quay lại.
“Anh Tiểu Khởi có đói không? Ăn chút gì trước đi!”
Đường Vũ An kéo một chiếc ghế ngồi xuống cạnh Chu Khởi, cậu không vội bắt tay vào nặn bánh mà đút cho Chu Khởi một cây xúc xích.
“Anh có muốn uống nước không?”
“Ừ.”
Sau khi ăn uống qua loa, Đường Vũ An mới chịu ngồi yên, học Chu Khởi nặn bánh bao.
Mãi đến chín giờ sáng, hai người mới dùng hết nguyên liệu đã chuẩn bị từ hôm qua – nhân đậu vẫn còn một ít, Chu Khởi bèn pha thêm bột nếp để làm bánh rán vừng.
Bánh được bọc một lớp vừng rồi cho vào chảo dầu chiên đến vàng ruộm, chỉ ngửi mùi thơm thôi cũng đủ ch** n**c miếng rồi.
Đã làm bánh rán vừng, tiện tay làm luôn cả quẩy để chiên cùng. Đùi chim ướp từ hôm qua cũng được lấy ra, tẩm thêm một lớp bột chiên rồi cho vào chảo dầu nóng, đợi đến khi vàng giòn là có thể vớt ra.
Xửng bánh bao đầu tiên cũng đã hấp chín.
Sáng hôm đó, hai người vừa uống sữa đậu nành tự làm, vừa ăn bánh bao, quẩy, bánh rán vừng và đùi chim chiên giòn, một bữa sáng vô cùng thịnh soạn và ngon miệng.
Ngay cả Vượng Tài và Nguyên Bảo cũng được chia cho mỗi đứa một cái bánh bao nhân thịt.
Chúng vừa ăn vừa thổi phù phù, kêu ư ử vì nóng, xem ra chúng cực kỳ hài lòng với món ăn chưa từng được nếm thử này.
Hóa ra loài hai chân lại có thể làm ra món ngon đến thế!
【Mèo Chiêu Tài “Vượng Tài”, độ trung thành +5.】
【Sau khi “Vượng Tài” ăn no uống đủ đã mang về cho bạn 56 điểm tích lũy.】
“Tuyệt vời, hôm nay lại mở hàng may mắn rồi!”
Đường Vũ An cảm thấy chỉ cần có Vượng Tài và Nguyên Bảo ở đây, cậu và anh Tiểu Khởi sẽ không phải lo không có cơm ăn.
Dĩ nhiên, lười biếng là chuyện không thể nào.
Sau khi ăn no, họ cất bánh bao và màn thầu đã hấp chín vào Kho Hàng Tùy Thân, rồi lên đường thực hiện nhiệm vụ hàng ngày của hôm nay.
Đúng như họ dự đoán, nhiệm vụ hàng ngày hôm nay quả nhiên đã có thay đổi mới – nhiệm vụ quét dọn cửa tiệm đã biến thành: Chiêu mộ khách hàng mới (0/2).
May là trên bản đồ ngoài hai chấm xanh hôm qua, giờ lại sáng thêm một khách hàng tiềm năng mới. Nhìn vào vị trí, có lẽ vẫn là người quen của Lâm Châm.
Vòng quan hệ xã hội của chị gái này đúng là rộng thật.
Nhưng cô vừa có thân thủ giỏi giang, lại thạo việc bào chế thuốc, tính cách cũng rất phóng khoáng, vậy nên có nhiều mối quan hệ cũng không có gì lạ.
Vì ra ngoài khá muộn nên Đường Vũ An và Chu Khởi quyết định vẫn đến thăm ông Lý trước, tiện thể thay thuốc cho ông luôn.
———-
Hình như thời tiết đang ngày một nóng hơn.
Mười giờ hơn, chưa đến mười một giờ sáng mà ánh nắng đã chói chang như thiêu như đốt.
Mặc dù có Khinh Thân Thuật trợ giúp, tốc độ của Chu Khởi đã rất nhanh, nhưng khi đến nhà ông Lý, mặt Đường Vũ An vẫn đỏ bừng vì nắng, khiến Chu Khởi phải cau mày.
Có lẽ vì sinh vật ký sinh, thể chất của anh đang dần thay đổi, khả năng chống chịu tia cực tím cũng tăng lên, nhưng An An thì khác, cậu vẫn là cơ thể của người thường.
“Sau này ra ngoài phải đội mũ vào.”
“Vâng vâng!”
Đường Vũ An cũng thấy mình sắp chết vì nóng luôn rồi. Hôm qua tuy cũng có nắng nhưng đâu có gắt thế này?
Cậu lấy chai nước khoáng ướp lạnh áp lên má, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói lòa trên cao, “Sau này không lẽ cứ nóng như vậy mãi sao?”
Hay là ngày một nóng hơn?
Họ đến thế giới này đã gần một tuần, hình như chưa thấy mưa rơi lần nào.
Chu Khởi cũng nhíu mày, nhưng không có cách nào khác, chỉ có thể chuẩn bị đồ chống nắng kỹ hơn để lần sau ra ngoài tránh bị say nắng.
Đợi đến khi mặt Đường Vũ An không còn đỏ bừng nữa, Chu Khởi mới cõng cậu nhảy lên nóc nhà ông Lý—
Anh quyết định học theo Lâm Châm, hôm nay không đi cầu thang nữa mà vào thẳng từ cửa sổ.
Nhưng hôm nay họ không gặp Lâm Châm, chỉ có một mình ông Lý ở nhà.
Ông đã hồi phục rất tốt, sắc mặt không còn có vẻ gì là nghiêm trọng, chỉ là lúc đứng dậy đi lại vẫn hơi khập khiễng.
Nghe thấy tiếng động, ông liền đi tới mở cửa sổ cho họ.
“Ông Lý, chúng cháu đến thăm ông đây!” Đường Vũ An nhiệt tình nói.
Đối diện với Đường Vũ An, trên mặt người trầm lặng nghiêm nghị như ông Lý cũng không nhịn được mà hiện lên một chút dịu dàng.
“Vào đi, ngoài trời nóng lắm.”
Ông quay vào trong nhà, lại ngồi xuống chiếc ghế đá bắt đầu vót gỗ. Bên cạnh ông đã có không ít mũi tên đã vót xong.
Chu Khởi liếc nhìn những mũi tên đó vài lần rồi mới nói: “Cháu thay băng cho ông nhé.”
Ông Lý không từ chối.
Ông có thể cảm nhận được vết thương đang hồi phục rất tốt. Nếu là bình thường, ông phải dưỡng thương ít nhất một tuần, nhưng giờ được xử lý thỏa đáng, có lẽ ngày mai hoặc ngày kia là không còn đáng ngại nữa.
Chỉ là, đến lúc giao dịch cuối cùng, chuyện mà Đường Vũ An và Chu Khởi lo lắng vẫn xảy ra—
Chỗ ông Lý đã hết sạch hoa quả để đổi với họ, hơn nữa, trong một thời gian dài sắp tới, có lẽ Quả bà bà sẽ không dùng hoa quả để giao dịch với ông nữa.
“Chiều hôm qua Quả bà bà có đến.”
Nghe họ hỏi, ông Lý giải thích, “Bà ấy đến thăm tôi, còn mang theo một ít nấm. Vốn dĩ tôi muốn đổi thêm ít hoa quả với bà ấy, ai ngờ lại bị bà ấy từ chối.”
Đây là chuyện trước đây rất hiếm khi xảy ra.
Năng lực thúc đẩy thực vật sinh trưởng của Quả bà bà khá lợi hại, bà thường xuyên mang một ít hoa quả đến nhờ ông đổi đồ giúp, vì vậy quan hệ của họ rất thân thiết.
Người trong Thành Hoang cũng đều biết ông Lý có mối để lấy được hoa quả tươi, cộng thêm việc ông biết săn bắn, thỉnh thoảng lại có thịt để trao đổi, nên bình thường có không ít người qua lại chỗ ông.
Hai ngày ông dưỡng thương cũng đã có hai, ba người ghé qua, đều là muốn đổi hoa quả và thịt, nhưng thấy tình hình của ông, họ cũng đành phải tạm thời rời đi.
Tạm thời ông Lý không có cách nào đi săn, đồng nghĩa với việc mất đi nguồn thức ăn. Ông vốn định đổi thêm một ít từ chỗ Quả bà bà, nào ngờ bà chỉ đồng ý cho ông nấm.
Còn về hoa quả, bà nói có lẽ trong một thời gian tới sẽ không thể cung cấp được nữa.