Quả lồng đèn biến dị có lớp vỏ ngoài gần như trong suốt, trông có vẻ rất mỏng manh nhưng sờ vào lại có cảm giác dẻo dai. Nếu diện tích lớn hơn một chút, có khi còn dùng làm vải được.
Bên trong quả rỗng ruột, giống hệt một chiếc lồng đèn có hình dáng độc đáo. Qua lớp vỏ có thể lờ mờ nhìn thấy một quả cầu tròn vo treo lơ lửng ở giữa.
Chính quả cầu nhỏ tròn tròn này đã tỏa ra ánh sáng dìu dịu, cứ như tim đèn của lồng đèn vậy. Chỉ là, dưới ánh nắng chói chang, thứ ánh sáng này gần như vô hình, nên khiến nó trông không có gì nổi bật, chỉ là hình dáng hơi đặc biệt một chút.
Đường Vũ An không ngờ, quả này lại đáng giá 49 điểm tích lũy, tương đương với ba bốn quả ngọt.
Nhìn lại ánh mắt ngây thơ đáng yêu, tràn đầy tin tưởng và gần gũi của đứa trẻ, Đường Vũ An bỗng cảm thấy có hơi ngượng ngùng.
Chênh lệch giá trị này lớn quá, cậu cảm thấy mình có hơi giống đang lừa gạt trẻ con.
“Khang Khang, bà của em có ở nhà không?” Đường Vũ An biết rõ mà vẫn cố hỏi.
Khang Khang lắc đầu, “Bà… đi ra ngoài rồi ạ!”
“Vậy bọn anh vào trong ngồi một lát được không?” Đường Vũ An khéo léo dẫn dắt, Quả bà bà không có ở đây thì việc giao dịch giữa cậu và Khang Khang sẽ dễ dàng hơn.
Cậu bé không nghĩ ngợi gì mà gật đầu ngay: “Vâng!”
Sau đó, cậu bé trèo xuống khỏi tảng đá, nhường lối vào ở ô cửa thông gió ra để Đường Vũ An và Chu Khởi có thể trèo vào trong nhà.
Căn phòng gần như khép kín hoàn toàn lại trồng không ít cây cối nên lập tức mang lại cảm giác mát mẻ sảng khoái, chỉ có những khe nứt trên tường vẫn còn lọt vào vài phần hơi nóng.
“Khang Khang, em ăn trưa chưa?” Đường Vũ An hỏi.
Cậu bé lắc lắc đầu, “Đợi bà.”
Đường Vũ An xoa đầu cậu bé, rồi lại hỏi: “Em có cốc uống nước không?”
Khang Khang gật đầu, rồi chạy vào góc nhà, ôm một cái cốc nước ra, trông vẫn còn là một chiếc bình giữ nhiệt, có vẻ đã dùng được vài năm rồi, không biết là nhặt được ở đâu.
“Anh ơi, nước…”
Đường Vũ An nhận lấy bình giữ nhiệt rồi lắc lắc, phát hiện bên trong vẫn còn tiếng nước, đoán chừng Khang Khang tưởng cậu muốn uống nước nên mới mang ra cho cậu.
“Khang Khang ngoan quá.”
Đường Vũ An mở bình giữ nhiệt ra, phát hiện nước trong bình vẫn còn hơi ấm, chỉ là trông có vẻ hơi đục.
Thế giới tận thế, đương nhiên là không có nước máy sạch sẽ, nghĩ vậy mới thấy việc họ có thể đổi nước ở tiệm tạp hóa không giới hạn thật sự rất hạnh phúc.
Thứ nước đục ngầu này, tất nhiên là Đường Vũ An sẽ không uống.
Cậu liếc nhìn Khang Khang, đậy nắp bình lại rồi lặng lẽ đưa cho Chu Khởi.
Chu Khởi hiểu ý cậu, bèn cầm bình giữ nhiệt đi vào góc phòng, quay lưng về phía Khang Khang lén đổ hết nước lên lớp đất trồng nấm.
Tiếp đó, anh dùng nước uống trong Kho Hàng Tùy Thân rửa sạch ruột bình, rồi lại đổ 20 gram đường glucose mà Đường Vũ An đã đổi vào, cho thêm nước nóng khuấy cho tan.
Cậu bé gầy yếu, lại ăn uống thiếu thốn lâu ngày, uống nước đường glucose sẽ dễ hấp thụ hơn. Còn 20 gram đường glucose thì cũng chỉ tốn 2 điểm tích lũy mà thôi.
Sau khi đường glucose tan hết, Chu Khởi lại cho thêm nước đun sôi để nguội vào để hạ nhiệt, nếm thử một ngụm thấy vừa rồi, anh mới đưa lại cho Đường Vũ An.
Trong lúc Chu Khởi chuẩn bị dung dịch glucose, Đường Vũ An vẫn luôn gợi chuyện để Khang Khang nói.
Cậu phát hiện tuổi của Khang Khang có lẽ lớn hơn so với vẻ ngoài một chút, chỉ là vì suy dinh dưỡng nên phát triển khá chậm.
Từ những lời nói rời rạc của cậu bé, cậu đã ghép lại được thông tin đại khái.
Hôm qua sau khi họ rời đi, Quả bà bà đã thúc đẩy sinh trưởng một hạt gạo lứt, kết quả vô cùng đáng kinh ngạc. Dùng lời của Khang Khang để diễn tả chính là ——
“Nhiều! Nhiều! Gạo!”
Cậu bé còn hào hứng kéo Đường Vũ An đi xem cái lọ mà Quả bà bà dùng để đựng hạt giống.
“Anh ơi, xem này! Nhiều… nhiều lắm!”
Đường Vũ An bưng cái lọ cậu bé dúi cho mình, có chút dở khóc dở cười.
Đứa trẻ này thật sự không hề xem cậu là người ngoài chút nào.
Cậu cúi đầu nhìn hạt giống lương thực trong lọ.
Số hạt giống này, hẳn là đều do Quả bà bà thu hoạch được từ cây lúa đã được thúc đẩy sinh trưởng kia, hạt nào hạt nấy căng mẩy, tỏa ra mùi hương thanh mát thoang thoảng của thực vật, vừa nhìn đã biết rất tươi mới.
Bây giờ tất cả được đựng trong một cái hộp nhựa, ước chừng phải có đến 2000 hạt.
Nếu tính theo số lượng hạt thì đương nhiên là nhiều, nhưng trọng lượng thực chất chỉ khoảng ba bốn mươi gram, cỡ một phần ba bát cơm.
Nếu chỉ dựa vào dị năng để thúc đẩy sinh trưởng thì con đường để Quả bà bà và Khang Khang được ăn no vẫn còn rất dài, cũng không biết Quả bà bà định làm thế nào, sau này có khai phá ruộng đồng hay không…
Đây là vấn đề Quả bà bà cần phải tìm cách giải quyết, nếu bà không chủ động nhờ giúp đỡ, Đường Vũ An cũng không định can thiệp.
Cậu nhìn qua vài lần rồi bảo Khang Khang cất cái hộp nhựa về chỗ cũ, đồng thời dặn dò cậu bé không được tùy tiện lấy ra cho người ngoài xem.
Đây là hy vọng trong tương lai của Quả bà bà và Khang Khang, vẫn nên cất giữ cẩn thận thì hơn.
Khang Khang ngơ ngác gật gật đầu.
Chu Khởi vừa hay cầm bình giữ nhiệt đi tới, thấy bộ dạng nghiêm túc của cậu khi dạy dỗ Khang Khang, không biết anh nghĩ đến chuyện gì mà khóe miệng bỗng cong lên, bất giác nở nụ cười.
Đường Vũ An vừa định đưa tay nhận bình giữ nhiệt thì thấy nụ cười trên mặt anh, cậu không nhịn được bèn hỏi: “Anh Tiểu Khởi, anh cười gì thế?”
“Anh nhớ lại hồi nhỏ, em đã dắt anh đi xem quỹ đen mà chú Đường cất trong hộp bánh quy.”
“…”
Cái lịch sử đen tối như thế thì không cần phải nhớ kỹ đến vậy đâu nhỉ?
Đường Vũ An giả vờ không hiểu anh đang nói gì, cầm lấy bình giữ nhiệt rồi quay sang nói với Khang Khang: “Muốn uống nước không? Em đưa cho anh thêm một quả lồng đèn nữa, anh sẽ cho em uống.”
Thực ra Khang Khang không khát lắm, nhưng cậu bé lại thích anh trai xinh đẹp, hay cười và còn chịu chơi với mình này.
Thế nên Đường Vũ An vừa nói, cậu bé đã vội vàng chạy đi, lấy một quả đã chín rụng dưới gốc cây lồng đèn mang tới, “Anh ơi, cho anh~”
Có lẽ vì đã nói chuyện nhiều nên giọng cậu bé nghe ngọt ngào mềm mại, cuối cùng cũng không còn trúc trắc như trước nữa.
“Haha, được.”
Đường Vũ An đưa quả lồng đèn kia cho Chu Khởi, rồi mở bình giữ nhiệt ra, cẩn thận đút dung dịch glucose cho cậu bé uống.
Vừa nếm thử nước, mắt Khang Khang liền sáng lên, “Ngọt ạ!”
Đường Vũ An cười hì hì, “Đúng vậy, ngon không?”
“Vâng! Ngon lắm!”
Lúc này Đường Vũ An mới nhận lấy quả lồng đèn từ tay cậu bé, qua một màn như vậy, cậu lại kiếm được 49 điểm tích lũy và 1 điểm kinh nghiệm.
Sau đó, Đường Vũ An lại nói: “Khang Khang, em đưa cho anh thêm một quả lồng đèn nữa, anh sẽ lại cho em uống nước ngọt.”
“Vâng.” Cậu bé lại chạy đi lấy một quả lồng đèn nữa, “Anh ơi, cho anh.”
“Ừ ừ, được.”
Sau khi cho uống nước để hoàn thành giao dịch, bảng hệ thống trước mắt Đường Vũ An lại hiện lên thông báo lời được 49 điểm tích lũy. Cứ như vậy, cậu đã nhận được tổng cộng 147 điểm tích lũy và 3 điểm kinh nghiệm!
Đường Vũ An lại nhấc bình giữ nhiệt ra, chỉ vào Chu Khởi nói: “Đây là anh Chu, em gọi anh ấy một tiếng, anh ấy lại cho em uống nước đường.”
“Anh Chu…”
Đối diện với Chu Khởi, Tiểu Khang Khang không được tự nhiên cho lắm, nhưng cũng rụt rè gọi một tiếng, sau đó lại được Đường Vũ An cho uống nước đường.
Đường Vũ An lại lặp lại thêm mấy lần, Khang Khang tưởng cậu đang chơi trò chơi với mình nên rất vui vẻ phối hợp, gọi càng lúc càng thuận miệng.
Cuối cùng, Đường Vũ An đã thực hiện ba lần giao dịch lỗ vốn.
Những lần sau đó, hệ thống không còn đếm nữa, hơn nữa ba lần này chỉ đơn thuần là đếm số lần chứ không nhận được điểm kinh nghiệm, tình huống này trước đây cũng đã từng xuất hiện.
“Anh Tiểu Khởi, anh nói xem tại sao lại thế nhỉ?”
Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi đoán: “Có khi nào có liên quan đến danh hiệu thành tựu không?”
“Á, rất có khả năng đó nha!”
Lúc này Đường Vũ An mới nhớ ra còn có chuyện này, nhưng trên bảng danh hiệu thành tựu lại không hiển thị. Hiện tại, cậu chỉ có thể thấy danh hiệu thành tựu liên hoàn từ việc kinh doanh có lời và các nhiệm vụ hằng ngày cùng với phần thưởng tương ứng.
Cũng có thể danh hiệu đặc biệt vốn dĩ bị ẩn đi chăng? Chỉ khi đạt được thì mới hiện ra?
Vì không có cách nào kiểm chứng, Đường Vũ An và Chu Khởi thảo luận vài câu rồi cuối cùng cũng đành tạm gác lại.
Cậu nhìn về phía cậu bé, nói: “Khang Khang, có thể đưa bình giữ nhiệt cho anh được không?”
Khang Khang gật đầu, trả lại bình cho cậu, kết quả Đường Vũ An lại nói: “Ba quả lồng đèn biến dị này cũng cho em.”
Cậu không cho cậu bé nói lời nào mà nhét mấy quả lồng đèn vào tay, quả nhiên, hệ thống không hề hiện ra bất kỳ thông báo nào, không nhắc nhở thua lỗ, cũng không trừ điểm tích lũy của cậu.
Đây có lẽ là lợi ích của việc hệ thống thông minh đang ngủ đông chăng?
Tiểu Khang Khang ôm mấy quả lồng đèn, có chút luống cuống tay chân nhìn cậu.
Đường Vũ An cười nói: “Ngày mai em đưa lại cho anh.”
Nghe nói ngày mai cậu vẫn sẽ đến, Khang Khang lập tức quên cả không vui, ra sức gật đầu.
“Vâng!”
Sau đó cậu bé liền đặt ba quả lồng đèn về lại vị trí cũ, rồi ngồi xuống tảng đá nhỏ.
Lúc này, Đường Vũ An lại trả bình giữ nhiệt cho cậu bé, để cậu bé tự mình uống nước.
Khang Khang nghĩ rằng, có lẽ anh trai nhỏ đang chơi trò chơi với mình, vì vậy cũng không để tâm, vui vẻ ôm bình giữ nhiệt, uống từng ngụm từng ngụm nước đường ngọt lịm, cảm thấy cơ thể ấm áp, cũng không còn buồn ngủ nữa.
Khi còn lại nửa cốc, cậu bé liền dừng lại, không uống nữa.
Không phải là uống không nổi nữa, mà là cậu bé muốn để dành cho bà. Nước này không giống nước cậu bé hay uống, không chỉ ngọt mà còn có một cảm giác không thể diễn tả được.
Nói chung là… ngon!
Khi nào bà về nhỉ, cậu bé hơi nhớ bà rồi.
Nếu là ngày thường, Khang Khang chỉ có thể ngồi co ro bên cạnh cây lồng đèn, lẳng lặng chờ bà về.
Nhưng hôm nay thì khác.
Hôm nay có hai anh trai chơi cùng cậu bé!
Khang Khang đặt bình giữ nhiệt xuống, rồi lại kéo Đường Vũ An đi xem cây lồng đèn.
Cây lồng đèn biến dị là loài thực vật Khang Khang thích nhất, bởi vì cậu bé có thể cảm nhận được cảm xúc của nó, cậu bé nói chuyện với nó, nó cũng sẽ đáp lại, khiến cậu bé ở nhà một mình cũng không quá cô đơn.
Đây là người bạn quan trọng nhất của cậu bé.
Anh trai Kẹo Ngọt cũng thích cây lồng đèn, vậy nên họ đều là bạn tốt!
Không lâu sau, lối vào liền có tiếng động.
“Bà ơi!”
Tiếng động vừa vang lên, Khang Khang lập tức gọi một tiếng, sau đó rảo bước chân ngắn cũn chạy đến lối vào chờ đợi.
Rất nhanh sau đó Quả bà bà cũng xuất hiện ở lối vào, vẻ mặt bà trông rất mệt mỏi nhưng tinh thần thì lại rất tốt, bà đi đến trước mặt họ.
Nhìn thấy Đường Vũ An và Chu Khởi, khác với vẻ cảnh giác hôm qua, Quả bà bà sững người một chút rồi lộ vẻ vui mừng.
“Là các cháu à, đến lúc nào thế?”
“Cũng mới đến không lâu ạ.” Đường Vũ An cười chào bà, “Bà ơi, bọn cháu lại làm phiền bà rồi.”
Quả bà bà vội vàng lắc đầu, “Các cháu chịu đến chơi với Khang Khang, bà mừng còn không kịp ấy chứ.”
Bà nói một câu rồi lại tiếp tục cõng chiếc thùng gỗ trên lưng, bước chân nặng nề đi về phía chum nước đặt ở trong góc, trên đường đi có nước thấm ra từ kẽ hở của thùng gỗ chảy tí tách.
Chu Khởi bước lên giúp một tay, khi bà vừa cởi thùng gỗ ra, anh liền đổ nước trong thùng vào chum.
Thùng nước này chỉ chứa chưa đầy nửa thùng, đổ vào chum cũng không được bao nhiêu.
Mà Quả bà bà đã mệt đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, sau khi cởi thùng nước ra, nét mặt bà cuối cùng cũng giãn ra đôi chút, bà chống eo ngồi lên tảng đá nghỉ ngơi.
“Bà ơi, uống…”
Tiểu Khang Khang ôm bình giữ nhiệt đến bên cạnh, đưa nước cho bà.
Quả bà bà cười nhận lấy, khi nếm được dòng nước ngọt lành trong cốc, bà không khỏi sững sờ, rồi ngẩng đầu nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi.
“Cái này…”
“Bà mau uống đi, trời nóng thế này, chắc chắn bà cũng mệt lắm rồi.”
Nhìn nụ cười tựa thiên thần của Đường Vũ An, Quả bà bà ngẩn người một lúc mới cúi đầu, từng ngụm từng ngụm uống cạn thứ nước ấm nóng trong cốc.
Sau khi bổ sung nước và năng lượng, bà cảm thấy khá hơn nhiều, lúc này mới nhìn hai thiếu niên, nói: “Các cháu đói chưa? Có muốn ăn trái cây không?”
Sau đó, bà đi lấy hai quả, dúi vào tay mỗi người một quả.
Tuy vì những trải nghiệm trước đây mà Quả bà bà có nhiều đề phòng với người khác, nhưng bà cũng không phải người không biết điều. Hai đứa trẻ này đối xử với bà và Khang Khang thân thiện và hào phóng như vậy, bà cũng muốn báo đáp họ.
【Bạn đã hoàn thành giao dịch với một khách hàng cũ và thu được lợi nhuận, điểm tích lũy +16, kinh nghiệm +1.】
“Chúng cháu cảm ơn bà!”
Đường Vũ An mỉm cười nhận lấy, rồi nhìn sang Chu Khởi, cậu muốn dành cơ hội giao dịch còn lại cho anh.
Mỗi lần Anh Tiểu Khởi giao dịch chỉ nhận được 1 điểm kinh nghiệm nhân viên, hơn nữa giao dịch lỗ vốn không được tính. Hôm nay chủ yếu là cậu giao tiếp với Lâm Châm và Khang Khang, còn anh Tiểu Khởi chỉ nhận được 2 điểm kinh nghiệm khi giao dịch với ông Lý.
Bây giờ thanh kinh nghiệm của anh đã đạt 9/10, chỉ cần thêm một lần giao dịch có lời nữa là có thể thăng cấp.
Chu Khởi hiểu ý, trước tiên cất quả đi, rồi nói: “Quả bà bà, để cháu đi gánh thêm mấy thùng nước nữa giúp bà.”
Nhân lúc hiệu quả của Khinh Thân Thuật vẫn còn, gánh nước cũng tiện hơn.
Quả bà bà vừa định từ chối thì nghe thiếu niên nói: “Vẫn là dùng trái cây để đổi đi, bọn cháu cần thứ này.”
Bà do dự một chút rồi vẫn gật đầu.
Hôm qua bà đã thử nghiệm rồi, hạt gạo lứt kia rất tốt, chỉ cần bà tiếp tục trồng trọt thì chắc chắn có thể để Khang Khang được ăn no.
Chỉ là, loại gạo lứt này cần quá nhiều nước, bà đã dùng hết nước dự trữ trong nhà.
Thế nên hôm nay bà mới ra ngoài gánh nước, nào ngờ chỗ gánh nước trước đây bị mấy con chó hoang chiếm mất, bà không dám đến gần, đành phải đi đến nơi xa hơn để lấy nước.
Cả buổi sáng đi đi về về hai chuyến, cộng thêm thùng nước bị rò rỉ, cuối cùng chỉ gánh được chưa đầy nửa chum, đợi sau khi lắng cặn, phần có thể dùng cũng không nhiều.
“Vậy thì làm phiền cháu rồi.” Quả bà bà nói, “Cháu muốn bao nhiêu quả cũng được.”
Chu Khởi liền cõng thùng gỗ đi ra ngoài, Quả bà bà định chỉ cho anh chỗ gánh nước thì nghe anh nói: “Cháu biết chỗ nào có nước.”
“Anh Tiểu Khởi…”
Đường Vũ An đi theo sau anh, nhưng bị Chu Khởi ngăn lại, “Em ở đây chờ một lát, anh về nhanh thôi.”
Đường Vũ An đành ở lại, dõi mắt nhìn anh vác thùng nước rời đi. Cậu vừa nhìn bản đồ theo dõi tình hình của anh, vừa thấp thỏm nóng lòng chờ đợi.
———
Trên đường tới đây Chu Khởi đã quan sát, trong khu phế tích có không ít chỗ trũng đọng nước, một vài ngôi nhà đổ nát cũng có nước mưa tích tụ.
Chỉ là, những vũng nước này đều là nước tù, không chỉ đục ngầu bẩn thỉu mà còn có muỗi và côn trùng ký sinh.
Loại nước này, dù đun sôi lên để uống có lẽ cũng sẽ có vấn đề, dùng để tưới cây trong nhà cũng không thích hợp lắm.
Ngoài ra, Chu Khởi còn thấy một hồ nước.
Hồ nước đó hẳn là nước sống, có dòng sông ngầm nên trông trong hơn rất nhiều.
Mặc dù xung quanh hồ nước thu hút không ít động vật, trong nước cũng có những sinh vật không rõ tên tuổi bơi lội, đường đi cũng xa hơn, nhưng xét đến việc có Ô Che Bóng bảo vệ, cuối cùng Chu Khởi vẫn chọn nơi này.
Thực vật gần hồ nước tươi tốt, trông xanh um, tràn đầy sức sống, nhưng ngược lại càng khiến Chu Khởi cảm thấy căng thẳng.
Đây có lẽ là điều Quả bà bà từng nói, càng gần trung tâm thành phố, thực vật càng phát triển um tùm, sinh vật nguy hiểm cũng càng nhiều.
May mà anh có Ô Che Bóng.
Chiếc ô này được Đường Vũ An đặt trong Kho Hàng Tùy Thân số 1, cả hai đều có thể sử dụng.
Không một sinh vật nào phát hiện ra sự tiếp cận của anh, chỉ khi anh dùng thùng gỗ múc nước mới làm kinh động một vài con vật nhỏ.
Nhưng vì tốc độ của anh đủ nhanh, nên không có sinh vật nào kịp đến gần.
Chỉ là, sau khi anh chạy đi, vị trí anh vừa đứng lập tức có một dòng nước bắn vọt ra, cuối cùng rơi trúng một bức tường thấp bên hồ, xuyên thủng một lỗ.
Có thể tưởng tượng được, dòng nước này mà bắn trúng sinh vật thì sẽ có hậu quả gì.
Nhìn bụi đất bay mù mịt và những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, Chu Khởi thầm kinh hãi, cũng càng nhận thức rõ ràng hơn sự nguy hiểm của hồ nước này. Anh không dám trì hoãn, cõng thùng nước nhanh chóng quay về.
Vì anh về nhanh nên nước trong thùng vẫn còn đầy, anh đi thêm một chuyến nữa là đã đổ đầy chum nước.
Trông anh thực sự quá ung dung nhẹ nhàng, khiến Quả bà bà có một nhận thức mới về thực lực của anh, cũng càng không dám thờ ơ với họ nữa.
Chỉ là, khi bà lấy trái cây ra, Chu Khởi và Đường Vũ An lại không lấy nhiều ——
Số lượng quả có hạn, hôm nay lấy hết rồi thì ngày mai có thể sẽ không còn nữa, phải để dành sau này còn giao dịch tiếp.
Cuối cùng, Chu Khởi dùng hai thùng nước này đổi lấy hai quả lồng đèn biến dị từ chỗ Quả bà bà, nhận được 98 điểm tích lũy và 2 điểm kinh nghiệm.
Đây là giao dịch giữa Chu Khởi và Quả bà bà, Khang Khang cũng không ngăn cản.
Về quả lồng đèn biến dị, ngoài việc phát sáng ra thì Quả bà bà cũng không rõ chúng có tác dụng gì.
Lúc mới phát hiện ở ngoài tự nhiên, bà từng nếm thử, vỏ quả rất dai, nhai rất tốn sức.
Còn quả cầu bên trong, không chỉ có vị rất đắng mà dường như còn có độc tính nhẹ. Bà chỉ ăn một chút đã bị tiêu chảy, sau này cũng không dám ăn nữa.
Nhưng vì Khang Khang rất thích nên bà đã mang một cây về trồng, chỉ dặn cậu bé không được ăn. Khang Khang cũng ngoan ngoãn, không bao giờ ăn linh tinh, ngày thường cũng chủ động chăm sóc cây lồng đèn này.
Không ngờ nhờ sự chăm sóc của Khang Khang, cây này càng lớn càng nhanh, hoàn toàn khác với những cây ngoài tự nhiên.
Cuối cùng nó cao lên thành một cái cây nhỏ, quả kết ra cũng bắt đầu phát sáng, giống như từng chiếc lồng đèn nhỏ, thế nên nó mới có cái tên là “cây lồng đèn”.
Quả bà bà biết loài thực vật này hẳn đã biến dị, nhưng ngoài việc quả sẽ phát sáng ra thì dường như cũng không có gì đặc biệt.
Bà cũng từng mang đi đổi đồ với ông Lý và những người khác, thứ quả phát sáng vào ban đêm này khá được ưa chuộng, nên khi Chu Khởi đưa ra yêu cầu này, bà đã đồng ý ngay.
“Loại quả này tuy có phát sáng, nhưng sau khi rời khỏi cây thì chỉ duy trì được nửa tháng.”
Quả bà bà nói, “Nếu các cháu còn muốn, sau này có thể nói với bà… nói với Khang Khang.”
“Vâng!” Tiểu Khang Khang ra sức gật đầu.
“Dạ vâng.” Đường Vũ An cười đáp, “Sau này nếu có cần nữa chắc chắn cháu sẽ đến tìm bà và Khang Khang.”
Một quả này đáng giá tới 49 điểm tích lũy cơ mà!
Làm tròn lên, hai quả là có thể đổi được một hộp thuốc đặc trị cảm cúm hoặc một cuộn băng sơ cứu cấp thấp rồi.
Đường Vũ An nhìn những quả còn chưa chín hẳn trên cây lồng đèn biến dị, đôi mắt sáng lấp lánh, như thể thấy một khoản tích lũy kếch xù đang vẫy tay với mình.
———–
Sau khi chơi với Tiểu Khang Khang thêm một lúc, đợi đến khi Quả bà bà chuẩn bị bữa trưa thì họ chủ động cáo từ.
Mà lúc này, hiệu quả Khinh Thân Thuật của Chu Khởi cũng đã hết từ lâu, anh lại trở về tốc độ của người bình thường.
Họ cũng không vội, giơ Ô Che Bóng, thong thả tìm một nơi mát mẻ ngồi xuống uống nước và ăn trưa.
Vẫn còn hai lần sử dụng Khinh Thân Thuật nữa, nếu chỉ để chạy về tiệm tạp hóa ăn trưa nghỉ trưa thì có hơi lãng phí, vậy nên họ đã quyết định giải quyết bữa ăn ở ngoài trời.
“Uầy, món thịt xào của em đành phải để tối mới ăn được.” Đường Vũ An thở dài.
Chu Khởi vỗ về xoa đầu cậu.
“Sau này trước khi ra ngoài, chúng ta cứ chuẩn bị sẵn bữa trưa và bữa tối để trong Kho Hàng Tùy Thân, như vậy thì ở đâu cũng có thể ăn được.”
“Vâng, được!”
Đường Vũ An cũng thấy thế là tiện nhất, dù sao để trong Kho Hàng Tùy Thân thế nào thì lấy ra vẫn y như vậy, vẫn tươi ngon, cũng không sợ bị hỏng.
Đường Vũ An nhanh chóng phấn chấn trở lại.
Cậu lấy ra hai lon Coca, còn có bánh mì chà bông kem bơ. Coca đã được để trong tủ lạnh từ trước, bây giờ lấy ra vẫn mát lạnh, cậu tu một ngụm lớn, lập tức phát ra tiếng thở dài thỏa mãn.
Dưới cái nóng nực thế này mà được uống một ngụm Coca ướp lạnh, thật sự quá dễ chịu~
Sau đó cậu vừa gặm bánh mì, vừa nói: “Anh Tiểu Khởi, bánh mì sắp ăn hết rồi.”
Hạn sử dụng của bánh mì khá ngắn, trong tiệm vốn không trữ nhiều, lúc ra ngoài, vì để cho tiện nên họ toàn ăn bánh mì, thế nên bánh mì cũng hết nhanh nhất.
Trong nhà không có lò nướng, họ cũng không biết làm, sau này muốn ăn có lẽ phải đợi đến khi Chợ bán buôn được mở khóa mới được.
“Ừm, để mai xem sao, nếu có thời gian thì làm bánh bao và màn thầu.” Chu Khởi đề nghị.
Trong tiệm tạp hóa vẫn còn bột mì, số lượng cũng không ít, dùng hết có thể đổi lúa mì, chỉ có điều, để xay thành bột thì khá phiền phức.
Nghĩ đến bánh bao, bánh màn thầu nóng hổi, Đường Vũ An không khỏi nuốt nước bọt.
“Vâng vâng, có thịt chim mà Trân Châu Đen mang đến, còn có thể làm bánh bao nhân thịt ăn nữa!” Đường Vũ An chỉ nghĩ thôi đã thấy thèm, “Anh Tiểu Khởi, anh biết làm bánh bao với bánh màn thầu không?”
“Bà ngoại đã dạy anh.”
“Anh giỏi quá đi…”
Đường Vũ An ăn xong bữa trưa thì cảm thấy hơi buồn ngủ, cậu dựa vào người Chu Khởi, lim dim ngáp một cái.
“Buồn ngủ thì ngủ một lát đi.”
Dưới tán Ô Che Bóng, nhiệt độ dần hạ xuống mức dễ chịu. Bầu trời nắng gắt, nhưng hai người dưới ô lại như đang ở trong một thế giới nhỏ riêng biệt, mát mẻ, yên bình và an ổn.
“Vậy em chợp mắt ngủ một lát.”
Sáng sớm đã phải dậy từ lúc sáu giờ, Đường Vũ An quả thực cảm thấy có chút chịu không nổi, cậu ôm cánh tay Chu Khởi, yên tâm nhắm mắt lại.
Chu Khởi cúi đầu nhìn cậu, rồi cẩn thận đắp áo khoác của mình lên người cậu.
Đường Vũ An lại rúc vào lòng anh thêm chút nữa.
Dù đang ở trong thế giới tận thế nguy hiểm thế này, nhưng chỉ cần ở bên cạnh anh Tiểu Khởi, cậu cảm thấy an toàn vô cùng, rất nhanh đã ngủ say.
Khi Đường Vũ An tỉnh lại lần nữa, đã là hơn nửa tiếng sau.
“Anh Tiểu Khởi, anh có muốn ngủ một lát không?”
“Không cần, anh không buồn ngủ.” Chu Khởi đứng dậy, cử động cánh tay hơi tê của mình.
Đường Vũ An vươn vai một cái, cũng vịn vào Ô Che Bóng đứng dậy. Sau khi ngủ trưa, cậu cảm thấy tinh thần sảng khoái, tràn đầy năng lượng.
Chợt nhớ ra điều gì đó, cậu vội hỏi: “Đúng rồi, anh Tiểu Khởi, sau khi thăng cấp anh có thay đổi gì mới không?”
Vừa nãy sau khi giao dịch với Quả bà bà, cấp bậc nhân viên của Chu Khởi đã lên Level 1, Đường Vũ An có nhận được thông báo.
Chu Khởi liếc nhìn ghi chép.
【Chúc mừng, cấp bậc nhân viên của bạn đã tăng lên Level 1, cần thêm 19 điểm kinh nghiệm nữa để thăng lên cấp tiếp theo. Hãy cố gắng hơn nữa, nỗ lực làm việc sẽ có cơ hội nhận được sự ưu ái của thương nhân thần bí, mở khóa thêm nhiều phúc lợi!】
Thông báo thì có, nhưng nghe sao giống cái bánh vẽ quá.
Đường Vũ An bĩu môi, “Hệ thống này keo kiệt thật đó.”
“Không sao.” Chu Khởi vỗ đầu an ủi cậu, “Vẫn lấy em làm chính, chỉ cần cấp bậc thương nhân của em tăng lên, có thể mang lại lợi ích là được, anh ké fame là được rồi.”
Thấy Chu Khởi không buồn bã hay tức giận, Đường Vũ An mới nở nụ cười, dựa vào người anh nói: “Ừm, dù sao chúng ta cũng không tách rời, đồ của em anh đều có thể dùng.”
Chu Khởi xoa đầu cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, nở một nụ cười.
Anh như thế này… cũng được coi là nhận được sự ưu ái của thương nhân thần bí rồi nhỉ?
“Tiếp theo em muốn làm gì?” Chu Khởi nhìn đồng hồ, bây giờ mới hơn hai giờ chiều, còn bốn tiếng nữa mới đến sáu giờ.
Đường Vũ An mở bảng nhiệm vụ, “Tiếp tục đi dọn dẹp sinh vật nguy hiểm?”
Trước đó cậu đã kích hoạt nhiệm vụ 【Dọn dẹp sinh vật nguy hiểm (2)】, lần này phải tiêu diệt 10 con, phần thưởng có 4 lượt quay Vòng Quay May Mắn, còn có thẻ giảm giá 30%, rất đáng để lấy.
“Đúng rồi, em còn một lượt quay thưởng!”
Lượt quay thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày buổi sáng vẫn chưa dùng.
Đường Vũ An xoa xoa tay, hào hứng nói: “Hãy xem em đơn độc tạo kỳ tích đây!”
Tất nhiên cậu cũng chỉ nói đùa vậy thôi, làm sao có thể may mắn mãi được? Kết quả liền thấy kim chỉ trên vòng quay cuối cùng dừng lại ở…
【Chúc mừng! Bạn đã nhận được vật phẩm đặc biệt “Viên bi Vui vẻ”.】
Đường Vũ An: (0.0)