Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng
Chương 234: Không Nhớ Cũng Chẳng Sao
“Lục Nhãn tạm thời đi ra ngoài rồi.”
Đường Vũ An cũng chẳng biết Lục Nhãn cố tình trốn đi hay là có việc phải rời đi, nên đành phải nói như vậy.
Thanh niên tóc xanh khẽ gật đầu một cái.
“Anh là ai? Tên anh là gì?” Đường Vũ An hỏi thăm.
“Tôi… tôi tên là…”
Thanh niên tóc xanh chớp chớp mắt, rồi lắc đầu: “Tôi không nhớ nữa…”
Giọng anh ta vẫn khàn đặc như thế, theo câu nói thốt ra, biểu cảm trên gương mặt anh ta cũng trở nên mờ mịt luống cuống.
Đường Vũ An thấy biểu cảm của anh ta không giống giả vờ, không nhịn được mà thắc mắc. Chẳng lẽ vì làm cây lâu quá nên quên mất ký ức làm người rồi sao? Cậu bất giác nhìn sang Chu Khởi, trong lòng không khỏi lo lắng.
Chu Khởi đang đứng chôn chân tại chỗ bất động. Trên người anh đang mặc bộ đồ bảo hộ, ngoại trừ bàn tay bị lửa thiêu rụi và chỗ mặt nạ bị rách một lỗ ra thì không nhìn thấy các bộ phận khác. Nhưng từ những chỗ lộ ra ngoài, đã có thể thấy cơ thể anh bị gỗ hóa rồi. Không chỉ cơ thể cứng ngắc, mà trên da còn mọc ra vân gỗ, thậm chí còn thấy tóc anh biến thành từng chùm cành cây, chọc thủng cả mũ bảo hộ, mọc tua tủa ra ngoài. Giống như lần trước nuốt Thổ Linh Trùng rồi biến thành tảng đá, lần này hình như anh đang biến thành một cái cây.
Đường Vũ An không nhịn được lại thở dài.
Nếu biết trước bạn của Lục Nhãn bị linh trùng phản phệ biến thành cái cây to tướng thế này, thì lúc qua đây chắc chắn họ sẽ cẩn thận hơn nhiều. Nhưng mà chuyện đã rồi, cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa trong tình huống này, Đường Vũ An cũng không dám đưa Chu Khởi sang vị diện khác. Thầy Cố từng dạy bọn cậu nguyên lý ngũ hành tương sinh tương khắc, bây giờ anh Tiểu Khởi hấp thu Mộc Linh Trùng, mà ở Rừng Cự Mộc linh năng nồng đậm nhất chính là hệ Mộc, Thổ và Thủy. Ba loại linh năng này đều là món khoái khẩu của Mộc Linh Trùng. Giờ mà đưa anh Tiểu Khởi sang vị diện khác, e là chẳng giúp được gì cho anh, mà còn tiếp tay cho sức mạnh của Mộc Linh Trùng, khiến anh càng thêm nguy hiểm.
Tương khắc với hệ Mộc à….
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát, rồi lấy vài viên tinh thạch hệ Hỏa ra. Mấy cái này là hồi trước cậu xin đểu được từ chỗ anh Xích Hạo, chứ tinh thạch bọn cậu nhặt được ở vị diện kia chủ yếu là ba hệ Thủy, Thổ và Mộc, còn mấy hệ khác thì hiếm lắm.
Cậu nhét tinh thạch hệ Hỏa vào túi áo Chu Khởi, rồi lại lấy thêm mấy viên Viêm Thạch ra bố trí xung quanh anh. Hy vọng làm thế này sẽ giúp ích được cho anh!
Làm xong xuôi đâu đấy, Đường Vũ An lại nhìn sang thanh niên tóc xanh đang nằm dưới đất. Anh ta cũng đang nhìn chằm chằm vào Chu Khởi, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, rồi cứ nhìn mãi, nhìn mãi… cuối cùng mắt nhắm nghiền lại rồi lăn ra ngất xỉu.
Đường Vũ An vội vàng đỡ lấy anh ta, nhờ có Găng tay Thiên Nga Trắng nên cậu đỡ anh ta nhẹ tênh. Từ cái cây biến lại thành người, trên người anh ta trần như nhộng, Đường Vũ An bèn thi triển Thuật Tịnh Hóa cho anh ta, rồi lấy một bộ quần áo mới mặc vào cho anh ta. Cũng may là có Găng tay Thiên Nga Trắng, dù đối phương đã ngất đi nhưng cậu vẫn mặc đồ xong xuôi dễ dàng, rồi bế anh ta lên khoang xe.
Kéo ghế sofa ra thành một chiếc giường nhỏ, đặt thanh niên tóc xanh nằm lên đó, lại đắp thêm cho anh ta cái chăn, Đường Vũ An mới xuống xe quay lại bên cạnh Chu Khởi. Cậu mới đi có một lúc mà cành cây trên đầu Chu Khởi đã dài tới vai rồi, lại còn mọc ra từng chiếc lá non xanh mơn mởn nữa chứ.
Đường Vũ An có chút lo lắng, chỉ khi nhìn vào bảng trạng thái của anh, thấy ngoài dòng chữ Linh trùng phệ thể ra thì không xuất hiện thêm những từ ngữ xấu như trọng thương gì đó, lúc này cậu mới tạm yên tâm đôi chút.
Cậu ngồi canh bên cạnh Chu Khởi một lúc, thấy thật sự chẳng giúp được gì, đành ép bản thân phải chuyển dời sự chú ý. Đường Vũ An xem bản đồ, thấy Lục Nhãn đang trốn trong tòa nhà bỏ hoang, ngồi im thin thít chẳng biết đang làm gì. Cậu bèn đứng dậy đi về phía Lục Nhãn đang ẩn nấp.
Trong đống đổ nát, Lục Nhãn đang thu mình trong bóng tối, nghe thấy tiếng bước chân, người cậu ta bất giác cứng đờ lại. Nhưng rất nhanh, cậu ta lại thả lỏng ra. Cậu ta ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ không một tiếng động, cứ như hòa làm một thể với môi trường xung quanh vậy. Lục Nhãn không nghĩ mình sẽ bị phát hiện đâu, đây là địa bàn của cậu ta mà, cậu ta có thể dễ dàng tìm được những chỗ trốn mà người ngoài khó lòng phát hiện ra. Thế nhưng, tiếng bước chân kia lại ngày càng gần, cho đến khi dừng lại ngay bên cạnh cậu ta. Cậu ta ngẩng đầu lên thì thấy cái người có tạo hình kỳ quái kia xuất hiện ngay bên ngoài cửa hang của tòa nhà bỏ hoang, đang nhẹ nhàng thò đầu vào ngó nghiêng đánh giá cậu ta.
Cách lớp kính trong suốt của kính bảo hộ, ánh mắt hai người chạm nhau.
“…”
Nơi cậu ta sống quanh năm suốt tháng đều bị sương mù độc hại màu xanh bao phủ, tầm nhìn rất hạn chế. Thế nhưng hôm nay chẳng biết làm sao, sương độc ở khu vực này đều biến mất tăm, cảnh vật xung quanh cũng trở nên rõ nét đến lạ. Rõ nét đến mức… cậu ta có thể nhìn xuyên qua chiếc kính bảo hộ kia, thấy được ánh mắt tò mò đang quan sát mình của thiếu niên nọ. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Nhãn hét lên một tiếng quái dị, rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng qua một lối ra khác. Cậu ta cũng chẳng biết tại sao mình phải chạy trốn nữa, chắc là sợ nhìn thấy sự kinh hoàng và chán ghét trong đôi mắt kia chăng…
Khi chạy đến rìa của Màn Chắn Bảo Vệ, Lục Nhãn nhìn màn sương xanh mờ mịt bên ngoài, do dự một chút rồi lại quay người tìm một chỗ ẩn nấp mới. Mặc dù biết chạy ra xa hơn thì cái người kỳ lạ kia sẽ chẳng đời nào tìm thấy mình, thế nhưng mà…
Thực ra Lục Nhãn không hề thích màn sương mù đó chút nào. Mặc dù từ khi còn rất nhỏ cậu ta đã sống ở đây rồi, nhưng nơi này ngoài cỏ độc trùng độc ra thì chẳng có sinh vật nào sống nổi. Lục Nhãn nhớ mang máng, mình đâu phải sinh ra đã ở đây.
Thỉnh thoảng cậu ta lại mơ về hồi còn bé. Hồi cậu ta bé xíu sống ở trên núi, đi theo người lớn đi đào rau dại, sau đó cậu ta bị mấy người lớn bế đi mất. Bọn họ đốt lửa trại trong rừng cây nhỏ, cậu ta chẳng còn nhớ bọn họ đã nói gì, chỉ nhớ mình đã sợ hãi tột độ, thế là cứ cắm đầu chạy mãi, chạy mãi…. Đợi đến khi tỉnh lại khỏi giấc mơ, cậu ta đã ở trong màn sương mù màu xanh lục này rồi.
Cậu ta đã từng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây, ra thế giới bên ngoài sinh sống, nhưng người bên ngoài lúc nào cũng coi cậu ta là quái vật… Bọn họ xua đuổi cậu ta, tấn công cậu ta, chỉ khi cậu ta chạy vào trong màn sương mù, bọn họ mới chịu dừng lại. Bởi vì bọn họ vào màn sương mù sẽ chết, nhưng cậu ta thì không. Cho nên bao lâu nay, cậu ta cứ sống cô độc trong màn sương xanh này, chỉ có thể lén lút trốn ở ngã ba đường, chờ đợi những người qua đường hiếm hoi đi ngang qua. Chỉ cần được nhìn ngắm bọn họ thôi, cậu ta cũng đã thấy vui lắm rồi.
Lục Nhãn cuộn tròn trong bóng tối, bị nỗi cô đơn và bi thương bao trùm.
Cây Lớn cũng sắp đi rồi nhỉ? Thương Nhân đã phái thuộc hạ tới, bọn họ sẽ đưa Cây Lớn đi đúng không? Vốn dĩ Cây Lớn đâu có thuộc về nơi này, anh ấy bị nước lũ cuốn tới, là món quà ông trời ban tặng cho cậu. Anh ấy không chết ngay khi tiếp xúc với làn sương màu xanh, sau khi ăn rất nhiều quả xanh, anh ấy cũng đã cầm cự được mấy ngày liền. Mặc dù cuối cùng anh ấy đã biến thành một cái cây, nhưng Lục Nhãn chẳng bận tâm chút nào.
Cây Lớn là người bạn duy nhất của cậu ta. Anh ấy bảo đôi mắt xanh của cậu ta rất đẹp…. Nhớ lại đến đây, trên khuôn mặt ngập tràn bi thương của Lục Nhãn thoáng hiện lên một nụ cười, đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất kể từ khi cậu ta có ký ức! Nhưng rất nhanh, nụ cười ấy lại tắt ngấm. Bây giờ Cây Lớn lại biến thành người rồi. Anh ấy sẽ rời khỏi đây nhỉ? Anh ấy đâu thể sống trong làn sương màu xanh được, phải đi thì mới sống tiếp được chứ…
“Lục Nhãn?”
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên, gọi Lục Nhãn quay về thực tại. Cậu ta ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, thì thấy tảng đá trên đỉnh đầu đã bị dời đi, chẳng biết cái người có tạo hình kỳ quái kia đã tìm tới từ lúc nào!
Sao cứ tìm mình hoài thế? Chẳng lẽ người này không sợ mình sao?
“Cậu đói chưa? Có muốn ăn chút gì không?” Người đó chìa tay về phía Lục Nhãn, trên tay cầm một thứ gì đó trắng trắng tròn tròn.
Lục Nhãn nhìn rõ thứ đó là gì, cậu ta không khỏi ngẩn ra.
“A… A a…”
Cậu ta muốn nói mình đã từng ăn cái này rồi, đó là thứ cậu ta nhặt được ở ngã ba đường, là món ăn ngon nhất mà cậu ta từng được ăn. Thế nhưng vì quá nôn nóng, cậu ta lại chẳng nói nên lời.
“Cho cậu ăn này.”
Đường Vũ An ném cái bánh bao trên tay về phía Lục Nhãn. Rõ ràng là Lục Nhãn đang tránh né cậu, cậu không dám mạo muội chui vào chỗ cậu ta đang trốn, sợ sẽ kích động đến cậu ta.
Thấy cái bánh bao bay tới, Lục Nhãn luống cuống tay chân đỡ lấy. Cái bánh bao này nóng hổi, như thể vừa mới ra lò còn mới nguyên, mềm mại hơn nhiều so với cái bánh cậu ta ăn trước kia. Cậu ta nâng niu chiếc bánh bao, ngập ngừng đưa mắt nhìn Đường Vũ An một cái.
“Mau ăn đi, cái này gọi là bánh bao, ngon lắm đấy.” Đường Vũ An khích lệ.
Lúc này Lục Nhãn mới cúi đầu cắn một miếng. Vỏ bánh mềm xốp mang theo chút vị ngọt, nhân đậu đỏ bên trong cũng ngọt lịm tim. Ngon quá đi mất! Cái màn thầu cậu ta ăn hồi trước không có nhân, Lục Nhãn nhận ra sự khác biệt ngay. Đôi mắt cậu ta sáng rực lên.
“Ngon đúng không?” Giọng nói của thiếu niên mang theo một chút ý cười khẽ vang lên.
Lục Nhãn vừa ăn bánh bao, ánh mắt lại không kìm được vừa liếc nhìn về phía Đường Vũ An, thiếu niên đứng ngược sáng, dù không nhìn rõ mặt mũi, nhưng cũng có thể thấy được ý cười trong đôi mắt cậu qua lớp kính bảo hộ.
Trừ Cây Lớn ra, chưa từng có ai cười với cậu ta… cũng chưa từng có ai tốt với cậu ta như vậy…
“Ngon… ngon… lắm…” Cậu ta khó nhọc trả lời.
Giọng cậu ta đã không còn khô khốc khó nghe như lần đầu xuất hiện trong giấc mơ nữa, nhưng có lẽ do quá trình điều trị bị gián đoạn, vậy nên vẫn chưa khôi phục lại trạng thái bình thường.
Đường Vũ An quan sát Lục Nhãn. Tuổi cậu ta chắc không lớn, cảm giác chưa đến hai mươi, mái tóc đen dài rũ rượi rối bù xõa ra sau lưng, bết dính không ít chất lỏng màu xanh đã khô cứng. Màu xanh đó giống hệt sương độc bên ngoài, chắc là do cậu ta ở ngoài lâu ngày nên bị dính vào. Cũng chẳng hiểu tại sao, rõ ràng là con người, nhưng cậu ta lại chẳng sợ hãi màn sương độc kia, có lẽ đây là dị năng của cậu ta chăng? Chỉ là, cậu ta có thể sống sót trong sương độc, nhưng không có nghĩa là kịch độc không ảnh hưởng gì đến cậu ta. Da dẻ Lục Nhãn lở loét vô cùng nghiêm trọng, những chỗ lộ ra ngoài chẳng có chỗ nào lành lặn, nhìn mà thấy ghê người. Tất nhiên, dù vẻ ngoài trông đáng sợ, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt cậu ta là có thể cảm nhận được, cậu ta chẳng phải quái vật gì cả, chỉ là một người đáng thương bị trúng độc và bị thương tích đầy mình mà thôi.
Nhớ lại lần tiếp xúc trong giấc mơ trước đó, Đường Vũ An càng thêm khẳng định Lục Nhãn không phải người xấu. Hơn nữa cậu ta còn có thể vào được Màn Chắn Bảo Vệ, dù cho bọn cậu không chào hỏi tiếng nào đã xông vào nhà cậu ta, nhưng cậu ta cũng chẳng hề tỏ ra chút thù địch nào với bọn cậu. Nghĩ đến đây, Đường Vũ An không khỏi mềm lòng.
“Tôi giúp cậu làm sạch người một chút nhé, được không?” Đường Vũ An nhẹ nhàng dò hỏi.
Lục Nhãn ngơ ngác nhìn cậu. Đã lâu lắm rồi cậu ta không sống trong xã hội loài người, chỉ có thể hiểu được những từ ngữ đơn giản, câu này của Đường Vũ An, cậu ta nghe không hiểu. Đường Vũ An bèn rón rén vươn tay ra, ánh sáng của Thuật Quang Dũ theo đó cũng bừng lên…. tuy dị năng hệ Quang của cậu đã cạn sạch, nhưng vẫn còn số lần sử dụng Thuật Tịnh Hóa của hệ thống mà.
Ánh sáng chiếu rọi vào đống đổ nát, dường như có thể xua tan mọi bóng tối. Lục Nhãn bị luồng sáng ấy thu hút, cậu ta ngơ ngẩn nhìn chăm chú, thấy Đường Vũ An ném quả cầu ánh sáng đó ra. Quả cầu ánh sáng nhỏ xíu bay vào, rơi xuống người cậu ta. Cả người cậu ta chìm trong ánh sáng. Lục Nhãn chưa từng cảm thấy ấm áp đến thế, cậu ta tắm mình trong ánh sáng, tâm trạng cũng trở nên bình yên, thanh thản lạ thường, nước mắt cứ thế trào ra khỏi khóe mi, không sao kìm lại được.
Đợi đến khi ánh sáng của Thuật Tịnh Hóa tan đi, thứ chất lỏng độc hại màu xanh bám trên người cậu ta, thứ đã bám riết lấy cậu ta từ khi cậu ta bắt đầu có ký ức, cũng theo đó mà biến mất. Cái cảm giác đau đớn như thiêu như đốt cậu ta từng giây từng phút, cái cảm giác đau đớn như có hàng vạn con sâu bọ đang gặm nhấm mà cậu ta đã quen đến mức tê liệt, cũng tan biến theo mây khói. Cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, thoải mái hơn bình thường gấp ngàn vạn lần này khiến Lục Nhãn cảm thấy có chút không quen.
Cậu ta đã phải chịu đựng trạng thái kia mười mấy năm trời rồi, đã quên mất cảm giác dễ chịu là như thế nào rồi. Lục Nhãn vội vàng giơ hai tay lên, cảm nhận cơn đau nhoi nhói truyền đến từ làn da lở loét trên mu bàn tay mỗi khi cơ bắp cử động, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Đây mới là trạng thái mà cậu ta quen thuộc.
Đường Vũ An không biết diễn biến tâm lý của Lục Nhãn, chỉ thấy lớp dịch nhầy màu xanh bám trên người cậu ta biến mất, cậu không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Thuật Tịnh Hóa có thể thanh tẩy ô uế, xua đuổi tà ma. Mấy thứ dịch độc này, xét ở một khía cạnh nào đó, chắc cũng được tính là ô uế nhỉ? Đường Vũ An lại đưa một chai Thuốc Trị Liệu Trung Cấp cho Lục Nhãn, bảo: “Cậu uống cái này đi, nó chữa khỏi vết thương cho cậu đấy.”
Lục Nhãn vẫn nghe không hiểu, nhưng lần này cậu ta không né tránh nữa, mà dè dặt đưa tay ra, đón lấy cái chai Đường Vũ An đưa tới.
Đường Vũ An làm động tác uống nước.
“Uống, uống hết cái này đi.”
Lục Nhãn bèn bắt chước động tác của cậu, ngoan ngoãn uống cạn chai thuốc.
“Giỏi lắm.”
Thấy Lục Nhãn uống thuốc xong, lại nhìn mình bằng đôi mắt rơm rớm nước mắt, Đường Vũ An không kìm được, đưa tay vào trong hang, xoa xoa đỉnh đầu cậu ta.
Lục Nhãn theo bản năng định né tránh, nhưng rất nhanh, cậu ta phát hiện Đường Vũ An không có ý định đánh mình. Cậu ta cứng đờ người tại chỗ, mãi đến khi Đường Vũ An xoa nhẹ đầu cậu ta xong rồi rụt tay về, cậu ta mới khẽ thở hắt ra một hơi. Tiếp đó, cậu ta nhớ lại cảm giác được xoa đầu vừa rồi, không kìm được lại đưa tay lên đặt trên đầu mình.
Cây Lớn cũng từng xoa đầu cậu ta như thế…. Chỉ là, sau khi xoa xong thì bàn tay của anh ấy cũng bị lở loét chảy mủ. Nghĩ đến đây, Lục Nhãn vội vàng nhìn về phía Đường Vũ An, kéo tay cậu qua xem, lại phát hiện bàn tay cậu trắng bóc, chẳng hề bị ăn mòn chút nào.
Sau khi bị tay cậu ta chạm vào, găng tay trắng của bộ đồ bảo hộ lập tức dính đầy dịch mủ rỉ ra từ vết thương trên da cậu ta. Lục Nhãn hoảng hồn, vội vàng buông tay ra.
“Không sao đâu, đây là đồ bảo hộ mà.” Đường Vũ An cười nói.
Tạm thời cậu vẫn chưa dám c** đ* bảo hộ ra, bởi vì những vệt xanh còn sót lại trên mặt đất và các tòa nhà chứng tỏ Màn Chắn Bảo Vệ không thể loại bỏ hoàn toàn độc tố được. Chắc cũng giống như lúc trời mưa, chỉ khi lượng nước tích tụ vượt quá một mức nhất định thì mới bị Màn Chắn Bảo Vệ đẩy ra ngoài. Lượng độc tố còn sót lại hiện giờ chắc không gây chết người, nhưng chuyện bị lở loét da thịt thì chắc chắn là không tránh khỏi rồi.
Đường Vũ An chợt nghĩ ra điều gì đó, cậu mở chức năng danh sách của bảng điều khiển lên. Đã là khu vực được Màn Chắn Bảo Vệ bao phủ, thì về lý thuyết, vùng này cũng thuộc phạm vi của Tiệm tạp hóa Bình An…. Quả nhiên, trên danh sách bảng điều khiển xuất hiện dòng chữ “Độc tố chưa có tên”. Đường Vũ An mừng húm, vội vàng dùng chức năng danh sách vật phẩm, chuyển toàn bộ số độc tố này vào trong chai thủy tinh ở trong kho. Một cái chai thủy tinh vẫn chưa đủ, cuối cùng phải dùng đến hai cái chai sữa 1 lít mới thu thập hết được chỗ độc tố đó. Không gian xanh mờ mịt xung quanh lập tức trở nên sạch sẽ, chẳng còn sót lại giọt độc tố nào.
Đường Vũ An giám định độc tố, lại nhìn những nơi được Màn Chắn Bảo Vệ bao phủ, chẳng còn bong bóng giám định nào trồi lên nữa, lúc này mới yên tâm cởi bộ đồ bảo hộ ra.
Được hít thở bầu không khí trong lành trở lại, cậu không nhịn được mà khoan khoái thở ra một hơi dài.
“A… A a…”
Lục Nhãn nhìn thấy dáng vẻ của thiếu niên, lại kích động lên, mà cứ hễ kích động là lại cứng họng không nói được. Đường Vũ An ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu muốn nói là, chúng ta đã từng gặp nhau ở ngã ba đường đúng không?”
Hồi ở ngã ba đường, bọn cậu từng nghe thấy tiếng quái vật kêu rợn người, ông Lý còn cảnh báo bọn cậu đó là quái vật trong màn sương độc, bảo là tuyệt đối không được lại gần. Lúc đó, chắc là Lục Nhãn đang nhìn bọn cậu nhỉ?
“Gặp… gặp rồi…” Lục Nhãn gật gật đầu.
Đường Vũ An cười hì hì: “Vậy là chúng ta có duyên rồi.”
Lục Nhãn nhìn cậu, lại lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, rồi cậu ta không kìm được ngáp một cái, cảm thấy hơi buồn ngủ.
“Chắc là thuốc trị liệu có tác dụng rồi đấy, cậu có muốn lên xe tôi ngủ một giấc không? Ngủ dậy là vết thương sẽ đỡ nhiều lắm đấy.”
“Bạn của cậu cũng đang ở trên xe tôi, cậu có muốn đi thăm anh ta không?”
Lục Nhãn lắc đầu nguầy nguậy, lại rụt người vào sâu trong góc, rồi cứ rụt mãi, rụt mãi… sau đó thì lăn ra ngủ mất tiêu. Đường Vũ An nhìn cậu ta vô cùng khó hiểu, chẳng hiểu sao cậu ta cứ phải trốn chui trốn lủi thế làm gì. Thấy cậu ta nhất quyết không chịu ra, cậu cũng không miễn cưỡng nữa, lấy một cái chăn từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra đắp lên người cho Lục Nhãn, rồi mới quay người rời đi.
Cậu lại quay về canh chừng bên cạnh Chu Khởi. Có kinh nghiệm từ hai lần trước, chắc lần này anh Tiểu Khởi đối phó với linh trùng phệ thể sẽ suôn sẻ hơn nhiều nhỉ? Cậu cứ túc trực bên cạnh, ngoại trừ việc đi vớt Bình Phiêu Lưu Trong Mơ ra thì chẳng đi đâu nửa bước, mãi đến khi màn đêm buông xuống, cậu mới gọi đám thú cưng ra.
Giống như hồi ở vị diện khác trước kia, Ngân Tệ biến về nguyên hình, để Đường Vũ An nằm ngủ trên cái bụng lông lá mềm mại của nó. Vượng Tài cũng nằm bên cạnh, dùng cái đuôi to xù lông đắp lên người Đường Vũ An. Còn Nguyên Bảo và Trân Châu Đen thì vẫn giữ hình dạng chó con mèo con, rúc vào bên người Đường Vũ An, canh chừng cho cậu ngủ. Hồng Ngọc bay một vòng trên trời, cuối cùng đậu trên đầu Vượng Tài, cuộn tròn lại thành một cục bông nhỏ. Nằm trong sự bao bọc của đám thú cưng, nhưng Đường Vũ An cũng phải trằn trọc một hồi lâu mới chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Chu Khởi vẫn chưa hồi phục, lá xanh trên cành cây còn mọc ra nhiều hơn. Đường Vũ An lại thi triển kỹ năng trị liệu để bảo vệ tâm mạch cho anh. Đến lần thi triển thứ 5, trên xe RV truyền đến tiếng động, cậu vội vàng chạy lên xem thử. Vừa lên thì thấy người thanh niên tóc xanh chẳng biết tên là gì kia, cuối cùng cũng đã tỉnh lại, chắc anh ta định ngồi dậy đi lại, nhưng chẳng hiểu sao lại ngã sóng xoài ra đất.
“Anh không sao chứ?”
Đường Vũ An vội vàng chạy tới đỡ anh ta dậy.
Thanh niên tóc xanh chống đỡ cơ thể yếu ớt ngồi lên ghế sofa, anh ta nhìn Đường Vũ An, nói: “Cảm ơn cậu.”
“Anh thấy trong người thế nào rồi?” Đường Vũ An hỏi.
Thanh niên tóc xanh nhìn cơ thể mình, những vết thương do kịch độc để lại trên da đã lành lặn cả rồi, chỉ là…. Ánh mắt anh ta dừng lại trên đôi chân mình: “Chắc là lâu quá không đi lại nên quên cách dùng rồi.”
Vừa nãy là vì thế nên mới ngã sao?
“Còn có cảm giác không?” Đường Vũ An vội hỏi.
“Còn.”
“Thế thì không sao đâu.” Cậu nói, “Từ từ tập vật lý trị liệu là sẽ ổn thôi.”
Thanh niên tóc xanh gật đầu, lại nói cảm ơn thêm lần nữa.
Đường Vũ An ngắm nghía khuôn mặt tuấn tú của anh ta, không kìm được tò mò hỏi: “Hôm qua anh bảo không nhớ tên mình, thế những chuyện khác anh có nhớ không? Anh biến thành cây bao lâu rồi?”
“Chắc cũng phải mấy năm rồi…”
Thanh niên tóc xanh cố gắng nhớ lại, rồi nói tiếp: “Phải rồi, Lục Nhãn đâu? Cậu ấy ở đâu?”
Sau khi biến thành cây, anh ta nhớ ý thức của mình cứ mơ màng hỗn độn, trong ký ức nhạt nhòa chỉ còn lại bóng hình luôn bầu bạn bên cạnh mình. Trong những tháng năm cô độc dài đằng đẵng ấy, chính vì người đó, vì có người đó bầu bạn và vì người đó cần đến anh ta, vậy nên anh ta mới có thể kiên trì đến tận bây giờ. Mãi đến gần đây, thân cây khô héo của anh ta bỗng nhiên hồi phục sinh cơ, ý thức của anh ta cũng trở nên tỉnh táo hơn nhiều. Anh ta có thể cảm nhận được cái ôm của Lục Nhãn, cũng nghe rõ những lời cậu ấy nói. Cũng chính vào lúc đó, anh ta mới biết tên cậu ấy là Lục Nhãn.
Nghĩ đến đây, thanh niên tóc xanh lại muốn đứng dậy: “Cậu ấy ở đâu? Có thể đưa tôi đi tìm cậu ấy được không?”
Anh ta nói chuyện đã trôi chảy hơn hôm qua nhiều, giọng nói nghe cũng không còn khô khốc nữa. Chỉ có điều anh ta vẫn chưa đi lại được, vừa bước được một bước đã chực ngã nhào, Đường Vũ An sợ hết hồn, vội vàng đỡ anh ta ngồi xuống.
“Anh đừng vội, cậu ta đang ở bên ngoài, chỉ có điều…” Đường Vũ An ngập ngừng.
“Chỉ có điều là sao?” Thanh niên tóc xanh gặng hỏi.
“Cậu ta trốn đi rồi, hình như không muốn ra mặt.” Đường Vũ An nói.
Thanh niên tóc xanh thở phào nhẹ nhõm: “Chắc cậu ấy hơi nhát, thấy người lạ nên sợ đấy, để tôi đi xem cậu ấy thế nào…”
Thấy anh ta lại định đứng lên, Đường Vũ An vội can ngăn: “Anh đợi chút!”
Cậu lấy chiếc xe lăn ra, rồi bế thanh niên tóc xanh xuống khỏi khoang xe, đặt ngay ngắn lên xe lăn.
Từ đầu đến cuối thanh niên tóc xanh cứ tròn mắt nhìn cậu, hình như anh ta không ngờ Đường Vũ An trông thư sinh thế mà sức khỏe lại kinh khủng như vậy.
Đường Vũ An cười hì hì, làm như không có chuyện gì, đẩy xe lăn đến trước tòa nhà bỏ hoang nơi Lục Nhãn đang trốn.
“Cậu ta ở trong cái hang kia kìa.” Đường Vũ An vừa nói vừa đưa cho anh ta hai cái nạng.
Thanh niên tóc xanh cố chống người đứng dậy, loạng choạng đi đến trước cửa hang, cuối cùng bám vào vách tường, ngó vào trong cái hang tối om.
Anh ta vừa thò đầu nhìn vào, Lục Nhãn liền giật mình tỉnh giấc. Cậu ta ngơ ngác nhìn về phía phát ra tiếng động, sau khi nhìn thấy bóng dáng thanh niên tóc xanh, cậu ta sững người một chút, rồi như nhớ ra điều gì đó, vội vàng che mặt rụt vào sâu bên trong.
Lục Nhãn kêu a a thất thanh, cảm giác vô cùng hoảng sợ. Thanh niên cũng sững sờ, lúc này anh ta mới hiểu ra, không phải Lục Nhãn nhát người lạ, mà là đang trốn tránh anh ta.
Nhưng… tại sao chứ?
“Cậu không nhớ tôi sao?” Anh ta buồn bã hỏi.
Lục Nhãn ngừng la hét, cậu ta len lén nhìn bóng người ở cửa hang qua kẽ ngón tay, trong ánh mắt là niềm vui sướng đơn thuần và cả… sự rụt rè. Lục Nhãn không biết phải bày tỏ thế nào, cậu ta chỉ là… không muốn bị anh ấy coi là quái vật.
Rất nhanh sau đó, thanh niên đang bám ở cửa hang đã thu lại vẻ bi thương trên mặt. Anh ta nhẹ nhàng nói: “Cậu không nhớ tôi cũng chẳng sao mà… chúng ta có thể làm quen lại từ đầu.”
Nói đến đây, anh ta có chút buồn bực: “Tôi không nhớ nổi tên mình là gì nữa…”
Cơ thể Lục Nhãn dần dần thả lỏng.
Cậu ta nghe thấy cái Cây Lớn của mình nói: “Không sao cả, cậu đã tên là Lục Nhãn rồi, vậy thì tôi… từ giờ tôi sẽ tên là Lục Phát nhé, được không?”