Cây cầu bê tông trước mặt rộng ít nhất mười mét, bắc qua mặt sông dài hai mươi mét. Không chỉ có làn đường cho xe chạy, vỉa hè cho người đi bộ, mà hai bên còn có lan can cao vút.
Hồng Lý ngồi trên nóc xe còn chẳng thể nhìn xuyên qua lan can để thấy mặt sông, thì lũ cá ăn thịt dưới sông càng đừng hòng mơ tưởng đến chuyện nhảy qua lan can lên cầu. So với cái cầu treo dây xích lung lay sắp đổ trước kia, cây cầu bê tông này không chỉ hoành tráng hơn nhiều, mà độ an toàn cũng tăng lên gấp bội, quả thực chẳng giống sản phẩm của thời đại hoang tàn này chút nào.
Cây cầu lớn này được xây trong mấy ngày nay sao? Rốt cuộc thì hai thiếu niên này đã làm thế nào vậy?! Trong mắt Hồng Lý tràn ngập chấn động, cô rất muốn nhảy xuống xe xem kỹ từng chi tiết của cây cầu ngay bây giờ, nhưng sợ bị bỏ lại thì không đuổi kịp. Cô đành nén sự kích động xuống, định bụng để mai quay lại xem sau.
Chiếc RV chạy qua cầu, dần biến mất trên cây cầu lớn, một lúc lâu sau, lại có vài người xuất hiện trên mặt cầu. Mặc dù Hồng Lý đã dặn dò vệ binh quay về cứ điểm trên núi, nhưng vẫn có những người dân vẫn không kìm nén được sự tò mò, vẫn men theo con đường xi măng đi tới.
Lúc này màn đêm đã buông xuống, ánh trăng trải khắp nơi, phủ lên mặt đất một lớp ánh sáng bạc mỏng manh tựa như lụa. Những người dân trên núi khi nhìn thấy cây cầu lớn dưới ánh trăng thì chân như chôn xuống đất, không bước nổi nữa. Bọn họ sống đến từng này tuổi rồi mà chưa từng thấy công trình kiến trúc nào như vậy!
Sau chấn động lúc ban đầu, thậm chí là sợ hãi, cuối cùng cũng có người đầu tiên lấy hết can đảm bước lên mặt cầu. Cây cầu đúc bằng bê tông, đi trên đó vững như đi trên đất bằng. Người đó phấn khích chạy nhảy, những người khác thấy vậy cũng cùng nhau chạy lên cầu.
“Mau nhìn kìa, lũ cá ăn thịt kia không lên được!”
Có người trèo lên lan can, nhoài người nhìn xuống lũ cá biến dị đang liên tục nhảy lên khỏi mặt nước dưới sông. Cây cầu này không chỉ chắc chắn, rộng rãi, mà còn được xây cao lên, cá biến dị ăn thịt còn chẳng chạm được tới gầm cầu, chứ đừng nói là đe dọa đến tính mạng của người qua đường như cái cầu treo dây xích trước kia.
“Sau này qua sông tiện rồi!”
“Cây cầu này là ai xây thế? Còn con đường này nữa… là đi về đâu vậy?”
“Nhìn hướng thì hình như là đi Hoang Thành.”
“Đi! Chúng ta tiếp tục đi theo xem sao!”
——
Từ núi Cự Phong đến Hoang Thành, trước đây đi một chiều thì ít nhất cũng mất hai ngày. Còn bây giờ, Đường Vũ An và Chu Khởi đón người lúc hơn năm giờ chiều, đến khoảng chín giờ tối đã về tới trước cổng Mái ấm Hoang Thành. Đây còn là do Chu Khởi không dám lái nhanh, chứ không thì chẳng cần lâu đến thế.
Hồng Lý ngồi trên nóc xe hóng gió cả chặng đường, cô chẳng những không thấy lạnh, mà đầu óc còn hơi nóng lên vì phấn khích. Cô nhảy từ trên nóc xe xuống, nhìn Chu Khởi mở cửa thùng xe, các bảo mẫu bế bọn trẻ lần lượt bước ra, các Chuyên gia trồng trọt cũng theo sau xuống xe.
Lúc này trời đã tối hẳn, Mái ấm Hoang Thành đã ẩn mình trong lớp màng chắn bảo vệ, ngoại trừ Đường Vũ An ra thì những người khác nhìn bằng mắt thường sẽ không thấy được gì. Thế nên thứ hiện ra trước mắt mọi người là một đống đổ nát hoang tàn. Mọi người ngơ ngác nhìn về phía cuối con đường, cảm nhận gió lạnh thổi tới, trong lòng cũng thấy lạnh lẽo từng cơn. Hai thiếu niên và Sơn Chủ đại nhân tốn bao công sức đưa bọn họ đến đây, rốt cuộc là để làm gì?
“Mọi người đừng đứng đó nữa, đi tiếp đi.”
Trong tiếng giục giã của Đường Vũ An, Lão Trần nhìn những người đồng hành cùng mình bên cạnh, lại nhìn mấy bảo mẫu đang chần chừ không dám bước, cuối cùng ông là người đầu tiên đứng ra. Đằng nào thì ông cũng đã ở cái tuổi này rồi, chắc cũng chẳng gặp lại con trai được nữa…. Dường như trên thế giới này cũng chẳng còn gì để lưu luyến, vậy thì còn gì phải sợ nữa chứ?
Lão Trần chậm rãi tiến lên, bóng dáng ông dần biến mất trước mặt mọi người, rồi sau đó…. Chân ông vấp phải một vật gồ lên giống như ngạch cửa, Lão Trần loạng choạng, theo quán tính bước thêm vài bước nữa mới đứng vững được. Đợi đến khi ông ngẩng đầu lên, một ngôi nhà treo biển “Tiệm tạp hóa Hoang Thành” cứ thế lù lù xuất hiện trước mặt ông. Cùng lúc đó, ông nghe thấy tiếng la hét thất thanh từ phía sau.
Lão Trần vội vàng quay lại nhìn.
Chỉ thấy một đội ngũ vũ trang đầy đủ bỗng dưng xuất hiện từ hư không, khí thế hùng hổ chạy về phía đám đông. Bị dọa sợ, có đứa trẻ khóc òa lên, kèm theo tiếng hét của bảo mẫu, ngày càng có nhiều đứa trẻ khóc theo, khung cảnh trong nháy mắt trở nên hỗn loạn.
Đường Vũ An vội vàng lên tiếng trấn an bọn trẻ.
Lúc Lão Trần đang không biết phải làm sao, thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nói nghe hơi quen tai.
“Lão Trần, là cậu à?”
Ông quay đầu nhìn lại thì thấy cửa tiệm tạp hóa đã mở từ bao giờ, mấy người mặc quần áo màu xám bước ra, trong đó còn có một bóng dáng vừa quen vừa lạ. Đó là một bà lão có khuôn mặt hiền từ. Bà mặc bộ quần áo vừa vặn chỉnh tề, trên mặt tuy hằn những nếp nhăn tang thương, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ vẫn có thể thấy được sắc mặt hồng hào của bà. Tất nhiên, điều khiến ông cảm thấy xa lạ nhất chính là cái thần thái tinh anh đó. Lão Trần vắt óc suy nghĩ mãi cũng không nhớ ra trong ký ức của mình có nhân vật này.
Trong ánh mắt ngơ ngác của ông, bà lão bước tới, đưa tay khua khua trước mặt ông, giọng sang sảng, nói: “Sao thế? Không nhớ bà chị Quả này của cậu nữa à?”
Lão Trần thốt lên kinh ngạc: “A, bà là Quả bà bà!”
Quả bà bà cười ha ha gật đầu, kéo tay ông nói: “Nghe tin mọi người được cứu về, tôi cứ đợi mãi, cuối cùng cũng đã đợi được mọi người đến rồi!”
Bà nhìn ra phía ngoài lớp màng chắn bảo vệ. Trong lúc bọn họ nói chuyện, tình hình hỗn loạn bên ngoài cũng đã lắng xuống. Vì trước đây Đường Vũ An đã chăm sóc lũ trẻ nên nhận được sự tin tưởng của chúng, vậy nên khi Đường Vũ An vừa xuất hiện đã an ủi được mọi người.
Quả bà bà bèn kéo tay Lão Trần, sải bước đi ra ngoài lớp màng bảo vệ. Trong mắt những người bên ngoài, bọn họ giống như xuất hiện từ hư không, đội tuần tra thì thấy lạ cũng thành quen rồi, nhưng mấy người bảo mẫu và Chuyên gia trồng trọt thì lại được một phen giật mình.
“A Lương, Hỉ Thước, Thanh Hoa, Bách Hợp!”
Quả bà bà gọi tên từng người một, trong mắt không kìm được ánh lệ: “Mọi người đều đến cả rồi!”
Bốn vị Chuyên gia trồng trọt còn lại ngẩn người một lúc, cô gái chuyên gia trồng trọt trẻ tuổi nhất nhận ra bà đầu tiên.
“Quả bà bà, là bà sao? Sao bà lại ở đây? Mà bà… sao bà như biến thành người khác thế này?”
Bọn họ nhìn bà lão tinh thần quắc thước, trông vô cùng khỏe mạnh trước mặt, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi bà chính là Quả bà bà đã từng bị người ta bóc lột giống như mình trước kia.
Quả bà bà lau nước mắt, cười hiền hậu, nói: “Sau này rồi các cô cậu cũng sẽ biết thôi.”
Nói rồi bà nhìn sang Đường Vũ An và Chu Khởi.
Chu Khởi nhìn bà, khẽ nói: “Bà ơi, chúng cháu về rồi.”
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi!”
Quả bà bà vỗ vỗ cánh tay anh, nói: “Cháu lại lớn thêm rồi này.”
Trên mặt Chu Khởi nở nụ cười, còn Đường Vũ An bên cạnh cũng sán lại gần: “Bà ơi, cháu cũng cao lên này!”
Quả bà bà cười xoa đầu cậu: “Đúng rồi, bà sắp không xoa tới đầu cháu nữa rồi.”
Đường Vũ An bèn hơi khuỵu gối xuống, đưa đầu vào dưới lòng bàn tay bà, cười hì hì: “Thế này là tới rồi nè!”
Thấy quan hệ giữa Quả bà bà và hai thiếu niên tốt như vậy, cuối cùng trái tim đang thấp thỏm lo âu của mấy vị Chuyên gia trồng trọt cũng được thả lỏng đôi chút.
Rất nhanh, Quả bà bà đã nói chuyện xong với Chu Khởi và Đường Vũ An, lại nhìn sang mấy người bạn già: “Đi, tôi đưa mọi người vào trong Mái ấm.”
“Giờ muộn quá rồi, không tiện đi thăm vườn tược, để mai tôi dẫn mọi người đi dạo khắp nơi.”
Bà vừa đi vừa nói với mấy người bọn họ.
“Yên tâm đi, ở đây không ai bóc lột mọi người đâu, chỉ cần mọi người tuân thủ đúng quy tắc là có thể sống tự do tự tại, còn chẳng phải lo thiên tai hay sinh vật biến dị.”
Quả bà bà quay đầu nhìn những đồng nghiệp kiêm bạn già ngày xưa. Vì từng có khoảng thời gian sớm tối có nhau nên tình cảm đương nhiên cũng khác với người thường. Bọn họ già yếu và suy kiệt hơn nhiều so với trong ký ức của bà, nhất là Lão Trần, người nhỏ tuổi hơn bà mà trông cứ như xấp xỉ tuổi bà vậy. Chắc là trong hai, ba năm này mọi người đã chịu không ít khổ cực rồi. Hồi đó bà có thể dẫn Khang Khang trốn thoát thuận lợi, ngoài nhờ ông Lý ra thì cũng không thiếu sự giúp đỡ của mấy người bạn già này.
Nghĩ đến đây, Quả bà bà bèn nói: “Mọi người cứ yên tâm ở lại một thời gian, tiền thuê nhà tôi lo, đợi dưỡng cho sức khỏe tốt lên rồi hẵng làm việc.”
Mấy vị Chuyên gia trồng trọt đều ngẩn ra.
“Thật sự được sao?”
“Chúng tôi thật sự có thể nghỉ ngơi, không cần làm việc ư?”
Quả bà bà nhìn bọn họ vài lần rồi hỏi ngược lại: “Mấy hôm nay mọi người ở Đồn Vệ Binh, có ai bắt mọi người làm việc không?”
Mấy Chuyên gia trồng trọt trẻ tuổi đều lắc đầu, chỉ có Lão Trần là cau mày: “Cái này đâu có giống nhau…”
“Yên tâm đi, Mái ấm của chúng tôi đúng là không giống những chỗ khác thật!”
Quả bà bà vừa đi vừa nói: “Ở Mái ấm, không ai ép buộc mọi người làm việc cả. Mọi người là Chuyên gia trồng trọt, có thể thuê một mảnh đất của Mái ấm.”
“Lương thực mọi người làm ra, chỉ cần nộp sáu phần làm tiền thuê, bốn phần còn lại đều là của mọi người.”
Lão Trần và những người khác không thể tin nổi nhìn Quả bà bà, cảm giác như bà đang nói mớ, mà cũng có thể là bonj họ đang nằm mơ…
“Chúng tôi thật sự còn được giữ lại bốn phần sao?”
Ở khu trồng trọt trên núi Cự Phong, tất cả lương thực Chuyên gia trồng trọt làm ra đều phải nộp lên, thậm chí đám lính canh còn chẳng cho bọn họ chạm vào, mỗi lần thúc đẩy thực vật sinh trưởng xong là có người chuyên phụ trách đến thu hoạch ngay. Tuy bọn họ được ăn no bụng, nhưng vì sử dụng dị năng ngày đêm không nghỉ nên dinh dưỡng chẳng giữ lại được bao nhiêu. Thế nên trông bọn họ mới già hơn tuổi thật rất nhiều, hàng ngày sống chẳng khác gì súc vật.
“Tôi lừa mọi người làm gì?”
Quả bà bà chỉ vào mảnh đất trong màn đêm: “Thấy mảnh đất kia không? Đó là đất tôi trồng đấy, mai sẽ dẫn mọi người đi xem.”
Mấy người Lão Trần cũng nhìn thấy mảnh đất vườn được che vải, cũng chẳng biết có tác dụng gì…. Nhưng rất nhanh, bọn họ mới dần dần nhận ra: “Có phải ở bên trong này ấm hơn không?”
Bọn họ còn chưa bước vào tòa nhà lớn mà đã cảm thấy ấm áp hơn lúc mới xuống xe rồi. Quả bà bà mỉm cười gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn một cái cây nhỏ bên đường, đó là cây non Lam Hồ vừa được thúc mầm hôm nay, đã cao hơn một mét rồi.
“Từ từ cảm nhận nhé, Mái ấm của chúng tôi còn khối thứ tốt khiến mọi người phải kinh ngạc rớt cả quai hàm đấy.”
Nghe bà cứ một câu “Mái ấm của chúng tôi”, hai câu “Mái ấm của chúng tôi”, mấy người Lão Trần ai nấy đều cảm thấy lạ lẫm, trên đời này lại có nơi khiến bà nảy sinh cảm giác thuộc về sâu đậm đến thế sao? Bọn họ im lặng, quyết định sẽ dùng chính đôi mắt của mình để quan sát thật kỹ.
Chỉ là, đi được một đoạn, Quả bà bà lại mở miệng: “À đúng rồi, Mái ấm của chúng tôi có một truyền thống, tôi phải kể kỹ cho mọi người nghe mới được.”
Mấy người Lão Trần lập tức nghiêm mặt, bày ra vẻ chúng tôi xin rửa tai lắng nghe.
“Cái ông già vừa đi ra cùng tôi lúc nãy ấy, chính là ông Lý, mọi người còn nhớ chứ?” Quả bà bà hỏi.
“Nhớ chứ, hình như hồi trước ông ấy là thợ săn rất lợi hại.”
“Ừ đúng rồi, giờ ông ấy là quản gia của Mái ấm chúng tôi, chuyện là trước kia ông ấy…” Quả bà bà chậm rãi kể lại chuyện xưa.
Mấy Chuyên gia trồng trọt trẻ tuổi đều nghe rất chăm chú, dù sao thì bọn họ cũng được khu trồng trọt nhận nuôi từ khi còn nhỏ, không hiểu biết nhiều về thế giới bên ngoài, cũng chẳng có gì để giải trí. Lúc này nghe Quả bà bà kể chuyện, ai nấy đều cảm thấy thật mới mẻ. Chỉ có Lão Trần là càng nghe càng thấy kỳ quặc. Câu chuyện nghe thì cũng hấp dẫn đấy, nhưng vấn đề là… chuyện hai cậu chủ nhỏ cứu ông Lý, có thật sự cần thiết phải kể vào lúc này không? Cái truyền thống của Mái ấm Hoang Thành này, kể cũng hơi lạ đời một chút. Tất nhiên, ông cũng thực tâm tôn trọng hai thiếu niên kia.
Trái tim con người đều làm bằng thịt, sau khi phát hiện quả thực không có âm mưu gì, thì trong mấy ngày nay, lòng tốt mà hai thiếu niên đối đãi với bọn họ cứ dâng lên trong lòng, khiến bọn họ không sao quên được…
Mấy vị Chuyên gia trồng trọt ốm yếu chậm chạp đi về phía tòa nhà lớn, còn bên cạnh bọn họ, những cư dân đang bế trẻ con liên tục chạy vụt qua. 50 đứa trẻ còn lại nhanh chóng được tập trung ở tầng một.
Ông Lý đã mang máy tính quang học ở phòng 501 xuống, trước tiên là giúp 50 đứa trẻ này tiến hành đăng ký. Chúng sẽ được sắp xếp thống nhất vào một Hộ khẩu gia đình, sau này chúng đều là con em của Mái ấm Hoang Thành, đều là anh chị em của nhau. Đứa nào có tên thì nhập luôn, chưa có tên hoặc chưa nói sõi thì đánh số trước, sau này sẽ đổi sau.
Tiểu Thiên là một trong số ít những đứa trẻ có tên, cũng là đứa lớn tuổi hơn cả. Nhìn cậu bé đầu to người nhỏ, gầy trơ xương này, lúc nhập tên cho cậu bé, ông Lý bèn hỏi: “Cháu muốn họ Chu hay họ Đường?”
Cậu bé ngơ ngác nhìn ông.
“Cháu chọn một cái đi.” Ông Lý nhẹ giọng nói.
Lời ông lão nói, cậu bé chỉ nhớ được hai chữ cuối cùng, thế là cậu bé rụt rè đáp: “Họ Đường…”
“Rất tốt.” Ông Lý cười híp mắt xoa đầu cậu bé. “Sau này cháu tên là Đường Tiểu Thiên nhé.”
Đường Vũ An nhìn cậu bé được cư dân dẫn sang bên cạnh chờ, không kìm được nói: “Ông ơi, sao không để chúng mang họ Lý hả ông?”
Cậu biết ông Lý ban cho lũ trẻ họ tên là để tăng thêm cảm giác thuộc về của chúng với Mái ấm. Nhưng cậu thấy, không nhất thiết cứ phải theo họ của cậu và anh Tiểu Khởi.
Ông Lý cũng không hoàn toàn từ chối tấm lòng của cậu, ông nói: “Đợi gặp được đứa trẻ nào hợp duyên với ông, ông sẽ cho nó theo họ Lý, nhưng những đứa trẻ khác…”
Ông nghiêm túc nói: “Hoặc là họ Đường, hoặc là họ Chu, chỉ có thể chọn trong hai họ này mà thôi.”
Thấy vẻ mặt không cho phép từ chối của ông Lý, Đường Vũ An gãi đầu, cũng chẳng dám nói thêm gì nữa. Ông bảo sao thì nghe vậy đi, về khoản quản lý Mái ấm, kinh nghiệm của ông phong phú hơn hai người họ nhiều.
Đợi sau khi 50 đứa trẻ đã đăng ký xong thì đến lượt các Chuyên gia trồng trọt. Bọn họ không rõ tại sao phải làm thủ tục này, nhưng khi nghe thấy danh từ Hộ khẩu gia đình, trên mặt bọn họ đều lộ rõ vẻ khác thường.
Quả bà bà nhìn bọn họ, tuy đoán được bọn họ đang nghĩ gì, nhưng bà cũng không nói nhiều. Bọn họ đều là những người thân bất do kỷ, cơ bản đều có người nhà ở núi Cự Phong, hoặc bị khống chế hoặc bị giám sát. Sau khi thế lực của Lý Lực bị tiêu diệt, người nhà của bọn họ chắc hẳn là cũng đã được tự do. Hiện giờ bọn họ không muốn để lộ người nhà, chỉ vì chưa tin tưởng Mái ấm Hoang Thành mà thôi, đợi một thời gian nữa, chắc chắn bọn họ cũng sẽ chủ động đi đón người nhà về.
Đến lúc đi thang máy, cuối cùng Lão Trần cũng biết tại sao phải đăng ký thông tin trước rồi. Là một người già có tuổi xương đã 69 tuổi, ông được hưởng phúc lợi đi thang máy, còn đám Thanh Hoa thì phải leo cầu thang bộ. Phòng của bọn họ được sắp xếp ở tầng sáu, Lão Trần và A Lương một phòng, còn ba nữ Chuyên gia trồng trọt còn lại thì ở một phòng.
Phòng của bọn trẻ thì được cải tạo từ một căn phòng suite lớn nhất, tất cả các bức tường đều đã được đập thông, chỉ giữ lại một nhà vệ sinh. Giường sưởi để ngủ buổi tối cũng đã được xây xong, còn trải sẵn chăn nệm sạch sẽ. Ném một viên Viêm Thạch vào trong giường sưởi, căn phòng nhanh chóng trở nên ấm.
Để tiện chăm sóc cho bọn trẻ, tám cô bảo mẫu cũng ở trong căn phòng này, cho dù có ngủ dưới đất thì cũng thoải mái hơn lúc ở Cự Phong Trấn nhiều lắm rồi.
Cho đến tận khi mọi người nằm trong chăn ấm của mình, ai nấy đều cảm thấy như đang nằm mơ. Trừ những đứa trẻ còn quá nhỏ ra, những người khác căn bản chẳng ai ngủ nổi.
Đường Tiểu Thiên chính là một trong số đó. Sau này cậu bé thật sự có thể sống ở nơi ấm áp dễ chịu thế này, không phải lo bị đuổi đi, không phải lo đói rét nữa sao?
Cậu bé thật sự… có thể có một mái nhà sao?
Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, nghe tiếng gió rít gào, cậu bé cảm thấy an tâm chưa từng có. Dần dần, cơn buồn ngủ khiến cậu bé phải nhắm mắt lại, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi. Đợi đến khi tỉnh lại vào ngày hôm sau thì mặt trời đã lên cao, bảo mẫu đang gọi từng đứa trẻ dậy ăn cơm.
Đường Tiểu Thiên giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mộng, sau đó phát hiện… mình, mình thế mà lại đái dầm rồi!
Cậu bé mới hơn sáu tuổi bỗng chốc hoảng loạn.
Cậu bé luống cuống đứng ngây ra tại chỗ, khi bảo mẫu đi tới, cậu bé căng thẳng đến mức nói lắp: “Cháu, cháu tự giặt…”
“Không cần đâu, đây vốn là công việc của cô mà.”
Lời cô bảo mẫu vừa dứt thì nghe thấy tiếng ông Lý vang lên sau lưng.
“Cô dạy thằng bé giặt đi.” Ông Lý chắp tay sau lưng, vừa từ bên ngoài đi vào, vừa vào cửa đã thấy cảnh này.
Ông nhìn cảnh tượng lộn xộn trong phòng, cau mày nói: “Sau này trẻ con trên năm tuổi phải học cách tự lo liệu cuộc sống, bao gồm việc dọn dẹp vệ sinh, tự ăn cơm, tự tắm rửa.”
Mái ấm Hoang Thành tuy đã khá giả lên, nhưng chưa đến mức có thể nuông chiều đám trẻ này. Công việc của bảo mẫu chủ yếu vẫn là chăm sóc những đứa bé nhỏ tuổi hơn. Nhưng mà, ở môi trường như vùng đất hoang này, những đứa có thể sống sót được, dù chỉ là đứa trẻ vài tuổi cũng đều có cách sinh tồn của riêng mình.
Đường Tiểu Thiên nhanh nhẹn bò từ trên giường xuống.
“Ông Lý ơi, cháu sẽ giặt sạch sẽ ạ! Ông đừng đuổi cháu đi, sau này cháu không dám nữa đâu!”
Nghe tiếng van xin của đứa nhỏ, ông Lý đưa tay xoa đầu cậu bé, nói: “Không ai đuổi các cháu đi cả, nhưng các cháu phải tuân thủ quy tắc.”
“Được rồi, đi thay quần áo mới trước đi, ăn cơm xong ông sẽ giảng quy tắc cho các cháu.”
Lúc này Đường Tiểu Thiên mới quệt nước mắt, đi theo bảo mẫu thay quần áo, nhìn cái quần ướt sũng của mình, mặt cậu bé vô cùng xấu hổ.
Sau này buổi tối không được đái dầm nữa!
Ông Lý nhìn 50 đứa trẻ trong phòng, không khỏi thấy hơi đau đầu. Hình như tám cô bảo mẫu vẫn chưa đủ lắm nhỉ… Ánh mắt ông rơi vào những đứa bé còn đang ẵm ngửa, hay là để những cư dân có điều kiện, mỗi người nhận một đứa về nuôi?
Trong lúc ông Lý đang tính toán vấn đề giáo dục đám trẻ này, thì Đường Vũ An và Chu Khởi vừa mới từ vị diện khác trở về. Họ đi qua trận pháp dịch chuyển đến xe RV, vừa hay thấy Hồng Lý đang cưỡi xe máy phóng vút qua, vèo một cái đã mất hút. Bóng dáng cô nhanh chóng biến mất ở cuối con đường, Tạ Triêu Nhật đứng tại chỗ nhìn theo cô rời đi, trên mặt ông vô cùng hâm mộ….
Trước khi trả hết một triệu điểm tích lũy nợ nần, ông chỉ có thể ở lại Mái ấm Hoang Thành, nếu không sẽ có nguy cơ bị xóa sạch ký ức bất cứ lúc nào.
“Meo meo….”
Lúc này, Trân Châu Đen nhảy từ ngoài cửa sổ vào. Trông nó có vẻ vô cùng mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài liên tục, đến con chim nhỏ màu đỏ cũng lười trêu chọc.
“Trân Châu Đen, mày không đi trông mấy con báo con à? Hình như báo mẹ đang tìm mày đấy.” Đường Vũ An nói.
Hình như Trân Châu Đen giật mình một cái, quay đầu lại quả nhiên thấy báo mẹ đang dẫn theo hai con báo con đi dạo dưới chân tường rào Mái ấm. Hai con báo nhỏ nhìn Đông ngó Tây, miệng kêu không ngừng, như đang gọi ai đó. Tai Trân Châu Đen giật giật, sau đó nó dứt khoát quay người, chui tọt vào túi áo Đường Vũ An trốn biệt tăm biệt tích.
Đây cũng là lần đầu tiên Đường Vũ An thấy Trân Châu Đen có bộ dạng này. Xem ra trong thời gian ngắn, nó không muốn đi trông trẻ nữa đâu.
Chu Khởi xem đồng hồ, nói: “Hôm nay chắc là chú Đường nhận được Túi Trữ Linh rồi đấy.”
“Oa! Thế thì mai lại nhận được thư hồi âm của ba mẹ rồi!” Đường Vũ An vui vẻ nói.
Thiếu niên đã đón sinh nhật 15 tuổi ở vị diện khác, chiều cao đã đạt 1m75, tuy tính cách vẫn hoạt bát vui tươi như vậy, nhưng cũng đang dần trút bỏ nét ngây thơ rồi. Cậu ngồi vào ghế phụ lái, nói với Chu Khởi: “Đi thôi! Chúng ta xuất phát đi thăm Lục Nhãn nào!”
Chu Khởi mỉm cười gật đầu, sau khi bảo cậu thắt dây an toàn xong thì lái chiếc RV chạy trên đường xi măng, phóng đi vun vút.
Cũng không biết tình hình cụ thể bên phía Lục Nhãn sẽ thế nào nhỉ?
——–
Vị diện MR168845.
“Mẹ ơi, mẹ ơi…”
Trong tiếng gọi vô cùng lo lắng của con gái, Đường Tuyết Vân tỉnh dậy khỏi giấc mộng, vừa mở mắt ra đã thấy dáng vẻ nước mắt lưng tròng của con gái.
“Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?” Đường Tuyết Vân giật mình, trong thoáng chốc bà tưởng mình như lại quay về những ngày chạy nạn nguy hiểm, vội vàng ngồi dậy hỏi.
Lúc này bọn họ đang ở trong căn nhà nhỏ của Lều Ma Pháp, tính từ lúc có được chốn dung thân thần kỳ này đã trôi qua mười ngày rồi.
“Mẹ ơi, mẹ chảy máu rồi…” Đường Ngữ Hinh khóc nức nở, nói: “Có phải mẹ sắp chết rồi không?”
Đường Tuyết Vân thấy hai mẹ con vẫn đang ở trong Lều Ma Pháp, trước tiên là thở phào nhẹ nhõm, sau đó cúi đầu xuống, lúc này mới phát hiện quần mình dính đầy vết máu, ngay cả trên ga giường cũng có một vũng máu lớn. Kể từ khi mạt thế ập đến, bắt đầu chạy nạn tới giờ, bà chưa từng có kinh nguyệt lại, nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này, bà cũng không khỏi có chút hoang mang. Ngay cả quả cầu màu đen nhỏ cũng bay tới, viết chữ hỏi bà có cần trị liệu không.
Đường Tuyết Vân lắc đầu, thấy Đường Ngữ Hinh vẫn đang khóc, bà vội vàng an ủi con gái: “Mẹ không sao đâu, đây là hiện tượng sinh lý bình thường thôi, không phải bị thương đâu.”
Được bà an ủi, Đường Ngữ Hinh mới miễn cưỡng nín khóc.
“Ba con đâu?” Đường Tuyết Vân hỏi.
“Ba đang nấu cơm.”
Đường Tuyết Vân cũng nghe thấy động tĩnh dưới lầu, bà gật đầu, vừa định đứng dậy dọn dẹp, nhấc tay lên thì nhìn thấy Bình Phiêu Lưu đang được mình nắm chặt trong tay. Lúc này bà mới nhớ ra, hình như bà lại nhặt được Bình Phiêu Lưu trong mơ rồi.
Nghĩ đến con trai đã nhiều ngày không có tin tức, Đường Tuyết Vân vội vàng mở Bình Phiêu Lưu, lôi cái túi không gian trong bình ra, vui mừng nói: “Mau nhìn này, anh trai con lại gửi đồ cho chúng ta rồi!”
“Oa! Thật à?”
Mắt Đường Ngữ Hinh sáng rực lên, vội vàng hỏi: “Lần này Anh trai lại gửi cho chúng ta đồ tốt gì thế mẹ?”
“Con mở ra xem thử đi?” Đường Tuyết Vân đưa cái túi cho cô bé.
“Vâng!”
Đường Ngữ Hinh đón lấy Túi Trữ Linh, hào hứng mở miệng túi ra, kết quả, cô bé chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi lại nhanh chóng đóng lại. Mà vẻ mặt hưng phấn mong chờ trên mặt cô bé cũng đông cứng lại luôn.
Tác giả có lời muốn nói:
Hinh Hinh: Chắc chắn là mình mở sai cách rồi!