Đường Vũ An nhìn con Linh Trùng trên tay Chu Khởi, tiếp tục thả hồn tưởng tượng.
“Đợi sau khi kích hoạt dị năng xong thì lại rút ra, cho người thứ hai sử dụng, thế chẳng phải người của chúng ta đều có thể biến thành dị năng giả hết sao?”
Mặc dù rất có thể dị năng là kết quả của việc quy tắc dị giới xâm nhập vào thế giới này, nhưng đã không thể ngăn cản thì đành phải cố gắng thích nghi vậy. Mà kích hoạt dị năng, trở thành dị năng giả chính là phương pháp hữu hiệu nhất để thích nghi với thế giới mới.
Dị năng giả, theo một ý nghĩa nào đó có thể coi là nhân loại mới, dù sao thì những người bị Linh Trùng xâm nhập, trước hết về mặt thể chất đã mạnh hơn người thường không biết bao nhiêu lần rồi. Ngay cả những dị năng giả thức tỉnh tự nhiên cũng không sánh bằng. Tất nhiên, việc này đòi hỏi phải gánh chịu rủi ro Linh Trùng phệ thể, biến thành quái vật, nhưng hiện tại… bọn họ đã tìm ra cách giảm thiểu rủi ro rồi mà!
Nghe câu hỏi của Đường Vũ An, Chu Khởi hơi khựng lại một chút.
Anh nhìn con Hỏa Linh Trùng ngoan ngoãn trên tay, suy nghĩ kỹ càng một lúc rồi nói: “Về lý thuyết thì khả thi đó, nhưng khi thực hiện trong thực tế sẽ có rất nhiều điều không chắc chắn xuất hiện.”
Đầu tiên, hiện tại anh chỉ có thể rút Linh Trùng đang ở trạng thái phệ thể. Nếu Linh Trùng đang ở trạng thái bình tĩnh, anh sẽ không cảm nhận được vị trí cụ thể của nó, giống như con Linh Trùng đặc biệt trong cơ thể anh vậy, anh cũng chẳng có cách nào lôi nó ra được.
“Cho nên con Linh Trùng này một khi đã vào cơ thể vật chủ mới, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể thu hồi được.”
Chỉ khi vật chủ mới thực sự được kích hoạt dị năng, đồng thời dựa vào bản thân tu luyện và cảm ngộ, cấp bậc dị năng tăng lên đến một mức độ nhất định và bị Linh Trùng phệ thể, anh mới có thể thu hồi Linh Trùng về.
“Mặc dù anh đã hấp thu phần lớn năng lượng của con Linh Trùng này, nhưng phần còn sót lại liệu có gây nguy hiểm cho người thường hay không thì cũng chưa thể xác định được.”
“Hơn nữa… Linh Trùng chọn chủ, chắc hẳn cũng có yêu cầu đối với vật chủ.”
Chu Khởi nhìn về phía Đường Vũ An, nói: “Anh có thể cảm nhận được, nó không hợp với em.”
Đường Vũ An không kìm được ghé sát lại gần con Linh Trùng kia một chút, quả nhiên cậu cũng cảm thấy mình chẳng thích nó tẹo nào, bèn vội vàng lùi lại.
Cậu ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Có phải vì em không có thiên phú về hệ Hỏa không?”
“Cũng có khả năng lắm.” Chu Khởi đáp.
“Vậy nghĩa là cần phải tiến hành thử nghiệm, hơn nữa người đó còn phải có thiên phú về hệ Hỏa sao?” Đường Vũ An nhìn chằm chằm vào con Linh Trùng, bắt đầu thấy hơi lấn cấn. Cậu không muốn từ bỏ lắm, bởi vì nếu thành công, lợi ích mang lại sẽ vô cùng to lớn….
Không phải cậu muốn kiếm điểm tích lũy thông qua việc bán Linh Trùng, mà là nếu có thể dùng cách này để người bình thường biến thành dị năng giả, chắc chắn sẽ gia tăng thực lực cho bọn họ. Chưa nói đến các cư dân của Mái ấm, chỉ riêng nhân viên của cậu thôi đã có rất nhiều người không phải là dị năng giả rồi.
Ví dụ như Hải Kình, lão Mặc, Tiểu Thảo, Thạch Đầu, Lâm Châm, A Liên… nếu bọn họ có thể thức tỉnh dị năng, khả năng sinh tồn trên vùng đất hoang sẽ tăng lên, đương nhiên, cũng có thể giúp cậu kiếm điểm tích lũy nhiều hơn nữa.
Tuổi tác của ông Lý và Quả bà bà đã cao như vậy mà cơ thể vẫn vô cùng dẻo dai, chắc chắn cũng có liên quan đến việc thức tỉnh dị năng. Nếu phương pháp này khả thi, chắc chắn Đường Vũ An sẽ ưu tiên sắp xếp cho nhân viên trước. Nhưng anh Tiểu Khởi nói không sai, rủi ro có thể phát sinh từ chuyện này cũng rất lớn…
Đường Vũ An đắn đo một hồi rồi quyết định tạm thời không nghĩ nữa, “Để hôm nào rảnh tìm ông Lý thảo luận xem sao, ông có kiến thức rộng rãi, biết đâu có thể cho chúng ta gợi ý.”
Chu Khởi gật đầu, thu Linh Trùng vào lại trong cơ thể, sau đó nhìn về phía Hồng Lý ở đằng xa.
“Em đã gửi lời mời tuyển dụng chưa?” Anh hỏi.
“Vẫn chưa, để em gửi cho chị Hồng Lý ngay đây.” Vì lo lắng bị lộ tẩy, nên Đường Vũ An không tuyển dụng Hồng Lý ngay từ đầu…. Tạ Triêu Nhật và Hồng Lý đều là người thông minh, cậu cảm thấy cần phải thận trọng một chút. Lúc này cậu mới mở giao diện bắt đầu thao tác, rất nhanh đã gửi thông tin tuyển dụng đi.
Ở phía xa, Hồng Lý đang đứng trên đường xi măng quan sát thì sững người lại một chút, ngay sau đó Đường Vũ An nhận được thông báo của hệ thống, báo cô đã chấp nhận lời mời.
Lúc này Tạ Triêu Nhật cũng vội vã từ trong Mái ấm Hoang Thành chạy ra.
Đường Vũ An nhìn ông lao về phía Hồng Lý, nghiêng đầu nói: “Hình như vừa nãy chị Hồng Lý dịch chuyển tức thời ra ngoài đúng không anh?”
Chu Khởi cũng phát hiện ra điểm này, anh mở quy tắc qua đêm ra xem, suy đoán: “Có thể cô ấy vi phạm quy tắc ngủ lại qua đêm, sau đó kích hoạt vòng hào quang Khách Hàng Độc Ác Phải Rút Lui?”
Nói cách khác, vi phạm quy tắc qua đêm cũng được tính là có ác ý với An An?
“Cái vòng hào quang này còn có thể dùng như thế ư?” Đường Vũ An hơi ngạc nhiên, “Nhưng sao Lão Tạ không dùng?”
“Có thể ông ấy không phải là khách hàng chăng.”
Đường Vũ An xem lại mô tả của vầng hào quang, phát hiện quả thực nó chỉ có hiệu lực với khách hàng. Tuy hơi tiếc, nhưng nghĩ đến việc nhân viên cũng có sổ tay nhân viên ràng buộc, cậu lại thấy cũng ổn.
Dù sao thì “Thương Nhân Thần Bí” cũng chỉ là một thân phận giả, cho dù nhân viên có ác ý với “Thương Nhân Thần Bí” thì cũng không phải nhắm vào Đường Vũ An cậu. Ngay cả chính bản thân cậu cũng đâu thể khiến tất cả mọi người đều yêu thích mình được.
“Cách dịch chuyển này cũng hay đấy chứ, có thể cho người của đội tuần tra dùng.” Đường Vũ An quyết định lát nữa sẽ nói phương pháp này cho ông Lý biết.
Lúc này, các cư dân đang vận chuyển vật liệu từ trong Mái ấm Hoang Thành đi ra. Sau khi hoàn thành việc xây tường bao và cửa tiệm mới, đội thi công lại có nhiệm vụ mới — xây dựng hàng rào dọc theo hai bên con đường xi măng vừa mới làm.
Như vậy có thể đưa con đường xi măng này vào trong phạm vi bảo vệ của màn chắn bảo vệ. Bởi vì vào ban ngày, những khách hàng chưa có tên trong danh sách trọ lại qua đêm vẫn có thể sử dụng đòn tấn công tầm xa để phá hoại hàng rào, nên theo đề nghị của Chu Khởi, lần này đội thi công sẽ dùng kim loại để đúc. Bọn họ định lấy một đoạn tường rào dài hơn 20 mét rào lại đoạn đường trước cổng chính Mái ấm. Khoảnh khắc tường rào khép kín, màn chắn bảo vệ cũng lập tức được hình thành.
Thành viên đội thi công cầm xẻng gõ vào tường rào, phát hiện mình bị màn chắn bảo vệ đẩy ra ngoài, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lũ lụt vừa kết thúc, sinh vật biến dị hoạt động trong Hoang Thành lại nhiều lên, hôm qua còn suýt gặp phải bọn cướp Cự Phong Trấn xâm nhập cướp bóc, có đánh chết các cư dân cũng không dám rời khỏi Mái ấm để thi công. Bây giờ thấy sau khi rào tường lại, màn chắn bảo vệ đã có hiệu lực, bọn họ mới yên tâm bắt đầu làm việc.
Dưới sự nghiên cứu của Lâm Châm và Thiết Kim, Mái ấm đã nắm vững phương pháp đúc bê tông cốt thép. Ngoài ra, bọn họ còn dùng kim loại biến dị để bọc bên ngoài hàng rào, như vậy sẽ nâng cao đáng kể khả năng phòng thủ. Hơn nữa, tốc độ thi công hàng rào này cũng không hề chậm. Bởi vì hàng rào đường đi không phải là tường bao, chỉ cần xây cao khoảng hai mươi phân là được…. Đây cũng là kết quả nghiên cứu của Lâm Châm. Cô thấy ông Lý dùng tường rào tre khoanh đất, để ý thấy tường rào chỉ cao hơn 1 mét một chút. Thế nhưng, người cao một mét bảy, mét tám đứng trong lối đi giữa tường rào, phần cơ thể cao hơn tường rào vẫn được màn chắn bảo vệ bảo vệ. Sau nhiều lần thử nghiệm cô đã phát hiện, hình như chiều cao của màn chắn bảo vệ được quyết định bởi tòa nhà cao nhất bên trong màn chắn. Mà tòa nhà cao nhất trong Mái ấm Hoang Thành là tòa nhà số 1, cao ít nhất hơn ba mươi mét. Dù cho tường bao rất thấp, chỉ cao bằng một viên gạch, thì màn chắn bảo vệ hình thành vẫn cao hơn ba mươi mét. Cho nên chiều cao của hàng rào có thể xây thấp nhất có thể, không chỉ tiết kiệm vật liệu và thời gian xây dựng, mà còn giảm diện tích chịu lực khi bị tấn công.
Mặc dù làm như vậy thì người đứng trên đường sẽ không được bảo vệ, nhưng chỉ cần chọn đi lại vào ban đêm thì sẽ không thành vấn đề. Còn ban ngày…. thì đành phải tự mình chú ý nhiều hơn chút thôi. Nhưng mà, có dị năng giả của đội tuần tra bảo vệ bên cạnh, các thành viên đội thi công cũng rất an tâm, cũng không dám lơ là.
Ngoài hàng rào hai bên, phần có tác dụng đóng mở ở giữa đường cũng cần phải nghiên cứu kỹ lưỡng. Giai đoạn hiện tại dự định làm một cái ngưỡng cửa chỉ cao vài centimet trước, vật liệu thì hoàn toàn sử dụng kim loại biến dị. Dù sao thì người giẫm lên nhiều sẽ bị mài mòn, cho dù không để người giẫm lên thì sau này dùng xe chở hàng, bánh xe cũng sẽ cán qua, cho nên cần làm bền một chút. Đợi làm xong hình thù cơ bản, sau này sẽ nghĩ cách làm thành cổng vòm.
“Đường được chia thành từng đoạn, cho dù một hai chỗ bị vỡ cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến màn chắn của cả con đường!”
Đường Vũ An nhìn đội thi công làm việc, không kìm được nói.
Chu Khởi gật đầu: “Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi làm đường, tranh thủ sớm đến được núi Cự Phong.”
“Vâng!”
Thế là xe RV lại tiếp tục xuất phát, chạy trên nền đường xi măng mới làm, tốc độ nhanh hơn không biết bao nhiêu lần. Tất nhiên, khi đến đoạn đường ở giữa dẫn tới núi Cự Phong, họ buộc phải dừng lại, bắt đầu làm đường từng đoạn một.
Trong lúc làm đường, họ gặp phải một vấn đề…. Có nên tránh hoàn toàn con đường cũ hay không? Mặc dù đường cũ rách nát, nhưng miễn cưỡng vẫn đi được, nếu bọn họ phủ lên con đường đó thì sẽ nảy sinh một vấn đề…. Đợi sau khi hàng rào đường làm xong, hình thành màn chắn bảo vệ, đến tối, những khách hàng không có trong danh sách trọ lại qua đêm sẽ bị đẩy ra bên ngoài. Mà kể cả là ban ngày, cũng chỉ có những người không có ác ý với Thương Nhân Thần Bí và Đường Vũ An mới có thể đi lại bình thường trên con đường này.
“Chúng ta chiếm luôn đường cũ, liệu có bá đạo quá không nhỉ?” Đường Vũ An do dự nói, “Hay là mở một con đường mới đi…”
Chu Khởi lại có cái nhìn khác. Anh cười nói: “Trước đây chẳng phải em muốn đưa cả Hoang Thành vào Mái ấm sao? Sao giờ lại rụt rè thế?”
Đường Vũ An chớp mắt, tiếp tục nghe anh phân tích.
“Hoang Thành sau này sẽ là đại bản doanh của chúng ta, tuy chúng ta có màn chắn bảo vệ, nhưng trước khi mở khóa khả năng phòng thủ toàn diện trước mọi đòn tấn công, Mái ấm vẫn chưa an toàn tuyệt đối.”
Chu Khởi nói: “Cho nên, chúng ta còn cần thời gian để phát triển, mà việc tăng độ khó cho những kẻ gây bất lợi với chúng ta khi tiến vào Hoang Thành cũng là một cách hay.”
Hiện tại thì, khách hàng ở khu vực núi Cự Phong đều đã được thêm vào danh sách trọ lại qua đêm, tạm thời sẽ không xảy ra vấn đề khách hàng bị đẩy ra bên ngoài vào ban đêm. Chiếm dụng đường cũ, trong thời gian ngắn sẽ không gây ra vấn đề gì lớn, còn có thể hạn chế những kẻ có ác ý với bọn họ tiến vào Hoang Thành.
“Tất nhiên, chỉ là tăng độ khó thôi, bọn họ vẫn có thể tìm đường khác mà.”
Đường Vũ An đã bị Chu Khởi thuyết phục.
“Anh Tiểu Khởi, anh nói đúng!” Cậu gật đầu nói, “Chúng ta cứ làm trên đường cũ, không thể để những kẻ xấu đó hưởng lợi được!”
Thế là, hai người họ lại tiếp tục tiến bước theo con đường mà ông Lý đã từng dẫn mình đi. Thực ra đường đến núi Cự Phong có tổng cộng hai lối, một con đường khác là do Xích Hạo tìm ra, đi theo đường thẳng thì khoảng cách sẽ ngắn hơn. Nhưng mà Đường Vũ An đã xem địa hình con đường đó rồi, cần phải trèo đèo lội suối, không thích hợp để xây đường cái, cho nên cậu vẫn chọn tuyến đường xa hơn.
Lúc Chu Khởi lái xe tiến về phía trước, Đường Vũ An vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bản đồ. Cậu chợt chú ý tới điều gì đó, nói: “Đúng rồi, chúng ta có thể ghé qua nhà máy hóa chất bỏ hoang tìm Lục Nhãn một chuyến không nhỉ?”
Xe RV ở trạng thái đóng cửa tiệm thì màn chắn bảo vệ là mạnh nhất, chắc có thể chặn được khí độc.
“Cũng không biết cậu ấy giờ thế nào rồi, chúng ta đi thăm cậu ấy nhé?” Đường Vũ An nói.
Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Ừ, đợi chúng ta làm xong đường từ Hoang Thành đến núi Cự Phong rồi hãy đi.”
Việc gì cũng phải làm từng cái một, tập trung lực lượng vào một điểm mới dễ thành công hơn.
“Vâng.”
Đường Vũ An đồng ý, sau đó Chu Khởi xuống xe dọn dẹp mặt đường, thông báo hệ thống của cậu bỗng nhiên hiện lên.
【 Nhân viên “Xích Hạo” đã hoàn thành một giao dịch có lãi với một khách hàng mới, điểm tích lũy +20, kinh nghiệm +3.】
【 Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc thương nhân +1.】
【 Cấp bậc thương nhân đạt Level 22, Cửa hàng mở khóa thêm các mặt hàng có thể đổi: Mật ong, Kẹo cao su, Xúc xích, Trà ngọt (đóng chai), Giấy bạc, có thể xem chi tiết tại “Chợ Bán Buôn”.】
【 Ô Kho Hàng Tùy Thân +1, tổng số ô: 26, số ô có thể ủy quyền +1, số ô có thể ủy quyền hiện tại: 6.】
【 Bảng tin diễn đàn có thêm chức năng tìm kiếm.】
【 Trang trí nội thất phần cứng mở khóa thêm “Thang máy”, có thể xem chi tiết tại mục “Trang trí”.】
Oa! Thăng cấp rồi!
Về lại pháo đài xong, quả nhiên anh Xích Hạo đã bắt đầu bung lụa, gần đây anh ấy dẫn tới không ít khách hàng mới đâu.
Đường Vũ An xem kỹ phần thưởng thăng cấp. Hàng hóa mở khóa ở cấp bậc này có thêm ba loại đồ ngọt, còn có cả xúc xích! Xúc xích tiện mang theo, lại là hàng của hệ thống, chất lượng đảm bảo, chắc chắn sẽ rất đắt hàng ở thời tận thế.
Còn việc mở khóa giấy bạc cũng làm mắt Đường Vũ An sáng lên. Giấy bạc có thể dùng để bọc Viêm thạch, tuy hiệu quả cách nhiệt bình thường, nhưng có thể ngăn Viêm thạch đốt cháy những thứ khác, chắc Lão Mặc và Ôn Thanh Thanh sẽ rất cần. Cậu quyết định lần tới sẽ mở khóa giấy bạc cho hai nhân viên đắc lực này.
Vì hai pháo đài có tài nguyên bổ trợ cho nhau đã thực hiện được việc giao thương, nên hiện tại tốc độ kiếm điểm tích lũy của Lão Mặc và Ôn Thanh Thanh đã tăng lên rất nhiều. Một ngày Lão Mặc có thể kiếm cho cậu sáu bảy nghìn điểm tích lũy, còn Ôn Thanh Thanh thì ít hơn một chút, nhưng cũng khoảng năm nghìn rồi. Cho nên hôm qua Đường Vũ An mới tiêu tới 500.000 điểm tích lũy để mở rộng Mái ấm Hoang Thành, cũng không thấy xót lắm. Bởi vì nhân viên của cậu giờ đông rồi, ngày nào cũng đều có thể thu về ổn định bốn năm chục nghìn điểm tích lũy, 500.000 điểm tích lũy chỉ cần tích trữ nửa tháng là có. Tất nhiên, bây giờ nhà cao cửa rộng, lại đang trong thời kỳ phát triển thần tốc, vậy nên điểm tích lũy kiếm được nhiều mà tiêu cũng nhiều.
Đường Vũ An đã quen rồi.
Cậu mở Cửa hàng ra đổi hai cây xúc xích gà, một cây để lên ghế lái cho Chu Khởi, cây còn lại bóc vỏ cắn một miếng. Mặn mặn thơm thơm, dai dai sần sật, ngon thật đấy!
Cậu lại tiếp tục xem phần thưởng, ủy quyền ô Kho Hàng Tùy Thân mới tăng thêm cho Chu Khởi, sau đó mở mục trang trí của Cửa tiệm chi nhánh số 1 ra.
【 Các hạng mục nâng cấp Trang trí nội thất phần cứng hiện tại có thể lựa chọn như sau:】
【 1. Sàn nhà.】
【 2. Tường.】
【 3. Phòng hộ.】
【 4. Thang máy.】
Đường Vũ An ấn vào tùy chọn thứ tư xem thử.
【 Chiều cao kiến trúc của cửa tiệm hiện tại đã vượt quá 5 mét và đã mở khóa “Điện dùng cho tiệm tạp hóa”, phù hợp với điều kiện lắp đặt thang máy, có thể lựa chọn trong các mục sau.】
【 1. Thang máy chở khách.】
【 2. Thang máy chở hàng.】
【 3. Thang máy quan sát.】
【 4. Thang máy gia đình.】
【 5. Thang máy thực phẩm.】
Giá của mỗi loại thang máy đều khác nhau, hơn nữa trong mỗi phân loại còn chia nhỏ ra hai loại là điều khiển thủ công và điều khiển thông minh.
Đường Vũ An xem qua một lượt, thang máy chở khách và thang máy chở hàng điều khiển thông minh đều cần 100.000 điểm tích lũy, chỉ lắp đặt 3 tầng, về sau mỗi lần tăng thêm 1 tầng phải thu thêm 5.000 điểm tích lũy.
Nếu muốn lắp mười tầng thì là 135.000 điểm tích lũy.
Loại điều khiển thủ công tuy rẻ hơn một nửa, nhưng rõ ràng là không bằng loại thông minh. Dù sao thì thang máy thông minh cũng được trang bị AI, không chỉ hỗ trợ nhận diện khuôn mặt và điều khiển bằng giọng nói, mà còn có chức năng tự kiểm tra lỗi, giám sát báo động….
Sau khi Chu Khởi nghe Đường Vũ An thuật lại xong cũng nói: “Chọn hệ thống thông minh đi, quả thực rất tốt.”
Đường Vũ An cũng biết chọn cái nào tốt hơn, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà lầm bầm: “Tiêu kiểu này thì làm sao mà tích được điểm cơ chứ?”
May mà có đội thi công có thể sửa hàng rào, nếu không, dùng toàn bộ điểm của cậu để mua tường rào tre thì từ Mái ấm Hoang Thành đến núi Cự Phong, ít nhất cũng phải ngốn của cậu mấy trăm nghìn điểm tích lũy nữa!
Cậu không nhịn được liếc nhìn mấy nghìn nhân khẩu trên Cự Phong Trấn. Phải nghĩ cách lôi kéo thêm nhiều người tới mới được, dù là làm xây dựng hay tạo ra thêm điểm tích lũy gì cũng vậy, Mái ấm đang rất cần nhân lực!
Thế là hai người họ lại tranh thủ thời gian tiếp tục làm đường, đợi đến khi màn đêm buông xuống, thông báo hệ thống của Đường Vũ An lại hiện lên.
【 Nhân viên “Hồng Lý” đã hoàn thành một giao dịch có lãi với một khách quen, điểm tích lũy +5, kinh nghiệm +1.】
【 Nhân viên “Hồng Lý” đã hoàn thành…. 】
Woa, sau khi chị Hồng Lý hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn, cuối cùng cũng bắt đầu tăng tốc rồi.
Đường Vũ An vốn tưởng có vài chục lượt là ngon rồi, không ngờ cuối cùng lại cày được tận 120 lượt giao dịch mới dừng lại! 180 điểm kinh nghiệm nhân viên này cũng trực tiếp đẩy cấp bậc của Hồng Lý lên Level 4! Chỉ thiếu một chút nữa thôi là cô có thể thăng lên Level 5, mở khóa chức năng đăng bình luận trên diễn đàn nhân viên rồi. So với anh Xích Hạo thì nhanh hơn không biết bao nhiêu lần.
Đường Vũ An vội vàng nâng cấp mở khóa phần thưởng hàng hóa có thể quy đổi cho Hồng Lý, tiện thể gửi luôn danh hiệu cho cô. Đợi cấp bậc của cô đạt Level 5 là có thể trực tiếp dùng danh hiệu để phát ngôn luôn rồi.
“Chị Hồng Lý lợi hại thật đấy!” Đường Vũ An không kìm được mà cảm thán.
Chu Khởi khẽ gật đầu, “Chắc là chị ấy giao dịch với mấy người vệ binh đấy.”
Lần này Hồng Lý mang theo 60 vệ binh, hôm nay những vệ binh này lại làm việc trong Mái ấm, giờ trời tối, chắc là lúc vệ binh nhận lương. Lúc nhận lương thì tiến hành giao dịch với Mái ấm một lần, còn lại mỗi người hai lần nữa, vừa tròn 120 lần.
“Ý anh là chị Hồng Lý bắt vệ binh nộp lương á?” Đường Vũ An hỏi.
Chu Khởi ngập ngừng: “Chắc là dùng đồ để đổi chứ?”
Quả thực đúng là Hồng Lý đã dùng đồ để đổi lấy tiền lương của vệ binh, nhưng cũng có chút ý tứ ép mua ép bán. Bởi vì tiền lương Mái ấm Hoang Thành phát ra là Tiền Bình An. Thứ đồ tốt có thể sưởi ấm khi lạnh, làm mát khi nóng này đám vệ binh mới thấy lần đầu, cầm được trong tay đương nhiên là không muốn mang ra giao dịch rồi. Chỉ là, dưới mệnh lệnh của Hồng Lý, bọn họ vẫn phải ngoan ngoãn nộp ra.
Hồng Lý nhìn những hàng hóa có thể quy đổi mà Thương Nhân Thần Bí mở khóa cho cô: Gạo lứt, Cồn, Dầu nhiên liệu và… Bình gas.
“Bình gas?” Hai mắt Tạ Triêu Nhật sáng lên, “Cô mở khóa được bình gas rồi à?”
Hồng Lý gật đầu, trong pháo đài có cung cấp khí đốt nên đương nhiên cô biết bình gas là gì, chỉ là, cảm thấy có chút không được chân thực lắm. Vừa hay, loại bình gas 5kg quy cách nhỏ nhất chỉ tốn 100 điểm, cô bèn tiện tay đổi luôn.
Nhìn bình gas quả nhiên xuất hiện trước mặt, vẻ mặt Hồng Lý thật sự không thể tin nổi, cô nói: “Nếu lúc chiến đấu mà ném cái này ra, anh nghĩ sẽ có hiệu quả gì?”
Tạ Triêu Nhật cười hì hì, “Cô có muốn thử xem không?”
Tuy Hồng Lý rất muốn thử, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được, cô nói: “Ông giúp tôi treo lên khu giao dịch diễn đàn, bán với giá 1000 điểm tích lũy.”
“Kéo thẳng lên kịch trần luôn à?”
“Ừ.”
Tạ Triêu Nhật ngập ngừng: “Hay là đợi ngày mai cô thăng cấp rồi tự mình treo lên đi?”
“Không phải anh đang nợ Mái ấm Hoang Thành 1 triệu điểm tích lũy sao?” Hồng Lý nói, “Bình gas này tặng anh đấy, coi như quà mừng anh chết hụt sống lại.”
Tạ Triêu Nhật không nhịn được mà có chút cảm động, sau đó ông treo bình gas lên khu giao dịch, rồi chưa đầy vài giây sau đã có người mua mất.
Ông còn chưa kịp nở nụ cười thì đã thấy…..
【 Lục Như Lam 】: Ôi trời! Lão Tạ, tôi vừa mua được một cái bình gas này!
Tạ Triêu Nhật: “…”
Ông muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng quyết định vẫn là để thằng nhóc xui xẻo kia vui vẻ một lúc đã rồi hãy nói. Còn Hồng Lý thì đã chuyển sự chú ý sang Tiền Bình An.
Tổng cộng có 120 tờ, mỗi tờ đều có mệnh giá là 10, rất giống với tiền muối mà bọn Tiểu An đưa cho cô trước đây, nhưng không chỉ thiết kế thay đổi mà còn thêm vào thứ mới. Cô nhìn những tờ Tiền Bình An này, cũng không biết nghĩ tới điều gì, lại hỏi Tạ Triêu Nhật: “Người quản lý Mái ấm Hoang Thành là ông lão họ Lý kia hả?”
“Đúng vậy.”
Tạ Triêu Nhật thu hồi tầm mắt khỏi bảng tin nhắn, đáp lại lời Hồng Lý: “Hai cậu chủ nhỏ rất ít khi ở Mái ấm, có việc gì cơ bản đều tìm Lão Lý.”
Hồng Lý gật đầu, chuẩn bị đi tìm ông Lý bàn chuyện. Thấy vẻ mặt Tạ Triêu Nhật có chút kỳ quái, cô liền hỏi ông sao thế, thì lại nghe ông nói: “Cái bình gas của cô, bị Tiểu Hạo mua mất rồi…”
Hồng Lý ngớ người, sau đó nở nụ cười: “Đáng đời!”
Sau đó cô liền đi tìm ông Lý bàn chuyện hợp tác.
“Cô muốn đổi một lô Tiền Bình An à?” Ông Lý có chút ngạc nhiên nhìn cô, “Không biết Hồng Lý sơn chủ định làm gì?”
“Phát hành ở Cự Phong Trấn.” Hồng Lý nói ngắn gọn súc tích, “Tôi muốn ít nhất một vạn tờ, tất nhiên tôi cũng không lấy không, vật tư giao dịch có thể thương lượng.”
Ông Lý suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi cần phải xin chỉ thị một chút, nhanh nhất là ngày mai sẽ trả lời cô.”
“Được.” Hồng Lý gật đầu, “Ngày mai tôi về núi Cự Phong rồi, hy vọng trước khi tôi về có thể nghe được tin tốt từ ông.”
Ông Lý tiễn Hồng Lý đi xong liền vội vàng liên lạc với Chu Khởi trên kênh cửa tiệm, hy vọng anh về Mái Ấm một chuyến. Đường Vũ An và Chu Khởi cũng vừa kết thúc việc làm đường, nhận được tin liền vội vã trở về. Đợi bọn họ về đến Mái ấm, ông Lý đã đợi sẵn ở phòng 901, nhìn thấy họ liền vội vàng trình bày tình hình.
“Chị Hồng Lý muốn một vạn tờ Tiền Bình An à? Có nói rõ muốn mệnh giá nào không hả ông?” Đường Vũ An hỏi.
“Muốn loại 10 đồng.”
Ông Lý phỏng đoán: “Chắc cô ấy nhắm trúng hiệu quả điều hòa nhiệt độ của Tiền Bình An đấy.”
Loại bảo bối này cũng chỉ có bọn Tiểu An mới đem ra làm tiền tệ.
Tuy rất vui vì Tiền Bình An có thể được quảng bá rộng rãi, nhưng Đường Vũ An vẫn thấy lạ là tại sao Hồng Lý lại muốn đổi nhiều Tiền Bình An cùng một lúc như vậy. 1 vạn tờ mệnh giá 10 đồng, vậy là 100.000 điểm đấy.
Ông Lý nhìn cậu, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Tiểu An, có phải hiện tại thể chất của cháu đã tốt lên rất nhiều rồi không?”
Đường Vũ An không hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật đầu.
Ông Lý cười một tiếng, “Cho nên có phải vì vậy mà cháu không cảm nhận được, thời tiết lại trở lạnh rồi không?”
Đường Vũ An và Chu Khởi đều không khỏi ngẩn ra.
“Ý của ông là…?”
Ông Lý nhìn ra xa xăm, nói: “Thêm một thời gian nữa, Thảm Họa Băng Giá sắp đến rồi.”