Trên gác xép của tiệm Tạp hóa Bình An.
Đường Vũ An nhìn bản đồ, xung quanh điểm sáng của Lão Mặc và Cam Lâm là chi chít hàng trăm điểm sáng khác bao quanh, nhiều gấp đôi so với trước kia.
Sau khi nghe Cam Lâm mô tả, cậu mới thực sự nhận thức được sự hung hiểm mà nhóm Lão Mặc đang phải đối mặt.
“Lựa chọn ở lại chỗ cũ của Lão Mặc là đúng đắn.” Chu Khởi nói, “Tuy bên phía băng đảng có nhiều khách hàng tiềm năng, nhưng đông người cũng đồng nghĩa với xung đột.”
Không phải ở đâu cũng giống như Lam Hồ Trấn, Lam Hồ Trấn là một ngoại lệ trên vùng đất hoang này. Cho nên khi kinh doanh tiệm tạp hóa Cự Phong, họ mới cẩn trọng như vậy, chính là để cố gắng tránh xung đột trước khi bản thân mình đủ mạnh.
“May mà Lão Mặc đủ lý trí.” Chu Khởi thật lòng nói.
Người già có thể sống sót lâu như vậy trên vùng đất hoang, quả nhiên không phải là dạng vừa.
“Nhưng chúng ta cũng phải nghĩ cách cung cấp sự bảo đảm an toàn cho Lão Mặc và Cam Lâm mới được.” Đường Vũ An nói.
Chu Khởi ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu, nói: “Vớt được lão Tạ xong, chúng ta sẽ xuất phát đi đến Pháo đài Viêm Long.”
Đường Vũ An chớp chớp mắt, cậu vốn chỉ định nói những trang bị khắc Minh Văn nhận được từ chỗ Tours có thể cho nhóm Cam Lâm một ít, lại không ngờ Chu Khởi sẽ đề nghị như vậy. Có điều, đây quả thực là một ý kiến không tồi.
“Chúng ta lái xe RV đi à?” Đường Vũ An hỏi.
“Đương nhiên rồi.” Chu Khởi gật đầu, “Chậm thì có chậm một chút, nhưng có thể bảo đảm an toàn, lại có thể vớt Bình Phiêu Lưu mỗi ngày.”
Hiện giờ họ đã liên lạc được với chú Đường và dì Đường, hơn nữa cứ 9 ngày là liên lạc một lần, tất nhiên là không thể rời khỏi cửa hàng tạp hóa quá lâu được.
“Nếu đoạn đường ở giữa thực sự không qua được thì chỉ có thể thực hiện thông qua việc xây dựng chi nhánh thôi.”
May mà hiện tại chi nhánh vẫn chưa có giới hạn số lượng. Mà cho dù có giới hạn thì theo tính nết của hệ thống, đoán chừng chỉ cần tốn chút điểm tích lũy là có thể mở khóa ra được thôi.
Họ thảo luận một lúc, rồi ghi chuyện này vào lịch trình.
“Nhắc mới nhớ…” Đường Vũ An nhìn số dư điểm tích lũy, bỗng nhiên nói, “Hình như mấy hôm nay Hải Kình chẳng giao dịch gì mấy.”
Vì làng Quan Ngư có 76 nhân khẩu, nên doanh số giao dịch mỗi ngày của Hải Kình đều rất ổn định, về cơ bản thì ngày nào cũng mang lại cho cậu 228 điểm kinh nghiệm và hơn 3 vạn điểm tích lũy. Thế nhưng mấy ngày nay, chi tiết khoản thu bên phía Hải Kình lại giảm mạnh.
“Chẳng lẽ giờ cuộc sống khá lên rồi nên muốn nghỉ ngơi một thời gian à?” Đường Vũ An lầm bầm.
Chu Khởi nhíu mày, cảm thấy có chút bất thường.
Anh nói: “Vớt chai của cô bé Hải Lam lên, hỏi thử xem.”
“Được!”
Hiện tại họ thông qua việc kiểm soát độ sáng của Bình Phiêu Lưu, về cơ bản thì có thể phân biệt được đống chai nào là của ai – trừ khi đối phương giống như Lục Nhãn, không cầu nguyện nữa thì chịu.
Quả nhiên, chiếc chai tiếp theo vớt được là của cô bé Hải Lam.
“Thần Sứ đại nhân vĩ đại và nhân từ, hy vọng ánh hào quang của Ngài có thể luôn chiếu rọi mặt đất…”
Đường Vũ An vội vàng cắt ngang lời cầu nguyện của cô bé, lên tiếng chào hỏi.
“Thần Sứ đại nhân!” Giọng nói vui mừng của Hải Lam vang lên, “Ngài lại đến trong giấc mơ của cháu rồi!”
“Đúng vậy.” Đường Vũ An hàn huyên với cô bé đôi câu, rồi hỏi, “Dạo này mọi người thế nào? Vẫn ổn cả chứ?”
“Cũng tàm tạm ạ.” Hải Lam gật đầu, “Chỉ là…”
“Chỉ là sao?”
“Cha bảo có người lạ đến, tạm thời không giao dịch với ai nữa, cũng không cho cháu ra ngoài chơi.” Hải Lam nói.
Đường Vũ An không khỏi nhìn sang Chu Khởi, không ngờ làng Quan Ngư thực sự xảy ra chuyện!
“Những người lạ đó từ đâu tới?” Cậu lại hỏi Hải Lam, “Họ làm chuyện xấu gì sao?”
Hải Lam nói: “Cha bảo họ là người trên thị trấn xuống, năm nào cũng đến thu phí bảo kê…”
Cô bé ngập ngừng một chút rồi bổ sung: “Trước đây hình như thu phí xong là đi ngay, nhưng năm nay không biết tại sao lại ở lại…”
“Cha bảo không thể để họ biết chúng cháu bán đồ, nếu không sẽ gặp rắc rối…”
Vậy đây chính là nguyên nhân Hải Kình ngừng giao dịch mấy hôm nay sao?
Trước đây họ cũng đã nghe Hồng Lý nói một chút về thông tin của Lâm Hải Trấn, các tuyến đường muối ở đó đều đã bị độc quyền, chỉ những kẻ cấu kết với thế lực địa phương mới lấy được muối.
Giống như Kim Phú, ông ta có đường dây ở Lâm Hải Trấn, nên lần nào cũng mua được muối về. Còn Hồng Lý phái người đi liên hệ thì cơ bản là bặt vô âm tín, đoán chừng là bị đám người Kim Phú cản trở, nếu không thì thế lực địa phương chẳng có lý do gì không bán muối cho cô. Vậy nên dù Hồng Lý có muốn dùng vũ lực khai thông cũng rất khó làm được.
Đầu tiên là bản thân Lâm Hải Trấn cũng có Năng Lực Giả cấp năm trấn giữ, Hồng Lý đơn đả độc đấu không lại, mà Cự Phong Trấn lại xa nơi đó, vệ binh cô bồi dưỡng ra căn bản không giúp được gì. Cho nên bấy lâu nay Cự Phong Trấn vẫn bị kìm kẹp, chỉ có thể mua muối của Kim Phú.
Còn người dân bản địa ở Lâm Hải Trấn, như dân làng Quan Ngư cũng không được phép bán muối, nếu không sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nặng nề, cho nên rõ ràng họ có thể dễ dàng có được muối biển, lại hoàn toàn không thể chuyển hóa thành của cải.
Nếu bị đám người thu phí bảo kê này biết Hải Kình đang thu mua muối, chắc chắn sẽ mang lại rắc rối lớn cho hai cha con bọn họ. Bọn họ có thể kiên trì lâu như vậy mà không xảy ra chuyện, đã là kết quả tốt nhất do trong làng không có kẻ xấu đi tố giác rồi.
“Rất xin lỗi, Thần Sứ đại nhân, lần này nhà cháu không có nhiều muối như vậy.” Hải Lam nói.
“Không sao, giao dịch hết số muối còn lại cho tôi đi.” Đường Vũ An nói, “Bọn chúng không tìm thấy muối trong nhà cô bé, an toàn của hai cha con cô bé càng được đảm bảo hơn.”
“Vâng ạ, nhưng nhà cháu không thể chứa thêm thức ăn hay đồ gì khác nữa, nên số muối này biếu Ngài hết đấy ạ.”
Lời này của Hải Lam quả thực có lý, hiện tại thứ thực sự mang lại nguy hiểm cho hai cha con họ chính là những thức ăn và đồ tốt nhìn qua là biết từ nơi khác đến.
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Thần Thương Nghiệp ghét những kẻ không làm mà muốn hưởng, cho nên tôi sẽ không lấy không đồ của cô bé.”
“Tôi sẽ ban cho cha cô bé một năng lực, giúp hai cha con cô bé vượt qua khó khăn.”
“Thần Sứ đại nhân, cảm tạ sự nhân từ của Ngài!”
Thế là, Đường Vũ An và Hải Lam hoàn thành giao dịch.
【Bạn đã nhận được 723 cân muối biển.】
【Bạn đã hoàn thành giao dịch với một người ước nguyện trong mơ, điểm tích lũy +18075, kinh nghiệm +6, mảnh vỡ mộng cảnh +1.】
Sau khi giao dịch kết thúc, vầng sáng giấc mơ của Hải Lam cũng biến mất.
Chu Khởi nhìn Đường Vũ An, mở miệng hỏi: “Năng lực em muốn cho ông Hải Kình… là Kho Hàng Tùy Thân à?”
Đường Vũ An gật đầu, “Ông ấy có thể tạm thời cất đồ vào trong Kho Hàng Tùy Thân, ít nhất cũng thêm một phần bảo đảm, chỉ là, có thể hơi thiếu chỗ…”
Hiện tại số ô Kho Hàng Tùy Thân cậu có thể cấp quyền cho nhân viên chỉ có 5 ô, không thể nào cấp hết cho Hải Kình dùng được.
Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi nói: “Cấp quyền sử dụng ô số 1 cho ông ấy đi.”
“Đó chẳng phải là ô anh và anh Xích Hạo dùng chung sao?” Đường Vũ An hỏi.
“Đúng vậy, Hải Kình và Xích Hạo hiện đều thuộc cửa hàng chính, họ cũng quen biết nhau, hy vọng Hải Kình đủ thông minh để nghĩ ra cách tận dụng kênh này giải quyết rắc rối.”
Đường Vũ An suy tư một lát, rồi nhanh chóng hiểu được ý của Chu Khởi. Mắt cậu sáng rực lên, “Được, vậy chọn cái này.”
Thế là, cậu cấp quyền sử dụng ô số 1 cho Hải Kình.
——–
Làng Quan Ngư, Lâm Hải Trấn.
Trong căn phòng trên tầng hai, Hải Kình ngồi thẫn thờ bên mép giường, nhìn khuôn mặt ngủ say của con gái mà lòng sầu lo. Ruộng muối bên bờ biển đã bị đám người kia phát hiện rồi. Đây chính là lý do ông không dám huy động dân làng phơi muối quy mô lớn nữa, nếu không với sức lao động của làng Quan Ngư, lượng muối sản xuất mỗi ngày còn phải tăng gấp mấy lần.
Nói hoàn toàn không biết thì chắc chắn là không được rồi, dân làng chỉ đành nói tránh là phơi muối để làm đồ khô, cá biển xát muối ướp sẽ để được lâu hơn. Vì thời gian qua ông bán được không ít cá khô, có số cá khô này làm bằng chứng nên tạm thời lừa được bọn chúng.
Nhưng rõ ràng là mấy kẻ từ trên thị trấn xuống kia vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. May mà gạo lứt và gạo trắng ông giao dịch mỗi ngày đều bán theo đầu người, dân làng khó lòng mà để dư, trong thời tiết nắng nóng cũng khó bảo quản, vậy nên ngày nào ăn hết ngày nấy, không bị lục soát ra thứ gì. Viêm Thạch giao dịch trước đó, một hai tháng trôi qua, độ nóng đã giảm dần, rất dễ giấu giếm. Chỉ có mỗi nhà một chiếc chăn lông vũ là hơi rắc rối, nhưng dân làng cũng đều tìm cách cất giấu, có một hộ bị lộ cũng nói là nhặt được ở bờ biển, cuối cùng trót lọt qua cửa ải.
Mặc dù vậy, mấy kẻ kia vẫn ở lại trong làng.
Có bọn chúng ở đây, ai nấy đều sống trong nơm nớp lo sợ, cộng thêm việc không có Hải Kình giao dịch thức ăn, cuộc sống của mọi người cũng trở nên khó khăn.
Hải Kình tạm thời không sao, nhưng ông có cảm giác, rất nhanh thôi bọn chúng sẽ lục soát đến nhà ông… Một khi lục soát, đồ đạc trong nhà ông căn bản không giấu được, đến lúc đó biết làm thế nào đây?
Hải Kình đang cân nhắc đến khả năng đưa con gái bỏ trốn, thì bỗng thấy Hải Lam mở mắt, tỉnh dậy khỏi giấc ngủ. Ông đưa mắt nhìn hũ muối, thấy muối bên trong đã hết sạch, liền biết con gái lại giao dịch với Thần Sứ đại nhân rồi, ông không nhịn được mà nở nụ cười khổ.
Có điều, cũng chẳng sao nữa, nhiều hay ít cũng như nhau cả thôi…
“Cha ơi, con đã gặp Thần Sứ đại nhân rồi! Ngài nói sẽ ban cho cha một năng lực, có thể giúp chúng ta vượt qua khó khăn!” Hải Lam nói.
Hải Kình vừa định nói chuyện thì thấy thông báo của hệ thống hiện lên.
【Vì biểu hiện xuất sắc của bạn, Thương Nhân Thần Bí đã quyết định cấp quyền sử dụng “Ô số 1 Kho Hàng Tùy Thân” cho bạn.】
Hải Kình không khỏi ngẩn người.
Ô số 1 Kho Hàng Tùy Thân? Đây là cái gì?
Ông nghiền ngẫm một lúc, rồi mắt không khỏi sáng lên, không ngờ lại còn có năng lực thần kỳ như vậy! Hải Kình không kìm được hôn lên má con gái một cái, rồi nói: “Chúng ta nhất định phải cảm tạ Thần Sứ đại nhân thật tốt!”
Sau đó ông vội vàng bắt đầu chuyển những đồ tốt trong nhà vào Kho Hàng Tùy Thân.
Đầu tiên là chăn lông vũ, đã có một hộ bị phát hiện rồi, nếu ông lại nói là nhặt được ở bờ biển thì không thực tế chút nào.
May mà ông và con gái đều có quần áo may bằng vải ổn định nhiệt độ mặc bên trong, bên ngoài khoác thêm một lớp quần áo cũ trước kia, vừa ấm áp lại khó bị nhìn ra điều gì.
Tiếp theo là bột mì, thịt khô chưa ăn hết…
Kết quả ông mới chuyển được chưa đến một nửa, hệ thống đã báo không gian không đủ, không chứa thêm được nữa.
Hải Kình vốn đang nhen nhóm hy vọng, lập tức như bị một chậu nước lạnh dội xuống đầu. Đúng lúc ông lại bị tuyệt vọng bao trùm thì thấy bảng tin nhắn có tin nhắn nhảy ra.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng)】
【Lục Như Lam】: Vân Ưng, anh cũng nhận được quyền sử dụng Kho Hàng Tùy Thân à?
Hải Kình không khỏi sững sờ, vội vàng trả lời.
【Vân Ưng】: Anh Tiểu Lục, sao anh biết?
【Lục Như Lam】: Nói thừa, đương nhiên là vì tôi cũng có quyền hạn rồi!
Sau đó Hải Kình nhìn thấy trong thông báo hệ thống xuất hiện tin Lục Như Lam lấy đồ từ ô số 1 Kho Hàng Tùy Thân ra.
Mắt Hải Kình lại sáng lên lần nữa.
【Lục Như Lam】: Thấy chưa?
【Lục Như Lam】: Anh bỏ cái gì vào đấy thế, sao chiếm hết cả chỗ rồi?
【Lục Như Lam】: Cái kho này không phải chỉ mình anh dùng đâu, ngoài tôi ra còn có Tiểu Chúc nữa đấy!
【Vân Ưng】: Anh có thể lấy đồ của tôi đi sao?
【Lục Như Lam】: Anh coi tôi là loại người gì thế? Tôi lấy đồ của anh làm quái gì?
【Vân Ưng】: Anh Tiểu Lục đừng giận, tôi không có ý đó…
Sau khi Hải Kình giải thích đơn giản, hiểu lầm cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Xích Hạo cũng đã hiểu ý của ông.
【Lục Như Lam】: Cho nên số đồ này của anh đều không thể để bị phát hiện, phải chuyển đi ngay lập tức?
【Vân Ưng】: Đúng vậy, càng nhanh càng tốt.
【Lục Như Lam】: Khoảng bao lâu thì lấy về được? Anh cũng biết tôi đang đi đường ở bên ngoài mà, không thể giữ giúp anh lâu được đâu.
Hải Kình mừng rỡ, lập tức trả lời.
【Vân Ưng】: Không sao, không mang đi được thì cứ vứt đi, số vật tư này sẽ mang lại nguy hiểm rất lớn cho cha con tôi.
【Vân Ưng】: Vật tư không quan trọng bằng mạng sống.
【Lục Như Lam】: Ôi mẹ ơi! Anh thế mà lại có con gái rồi á! Mấy tuổi rồi?
【Vân Ưng】: Chắc hơn sáu tuổi sắp lên bảy rồi.
【Lục Như Lam】: Được rồi, tôi giúp anh chuyển vật tư sang đây trước, sau đó tìm Tiểu Chúc giúp đỡ, vứt đống vật tư này đi thì phí quá.
【Vân Ưng】: Cảm ơn, cảm ơn cậu!
Thế là, dưới sự giúp đỡ của Xích Hạo, rất nhanh sau đó Hải Kình đã chuyển hết vật tư trong nhà đi. Đợi đến khi thấy trong nhà lại trở nên nghèo rớt mồng tơi, ông mới hoàn toàn yên tâm, ôm con gái hôn chụt một cái nữa.
【Lục Như Lam】: Sao nhà anh lắm vật tư thế! Đều dùng điểm tích lũy đổi à? Lương cao sướng thật đấy…
【Lục Như Lam】: Loại vải nhiệt độ thấp này cũng đổi trong cửa hàng à?
Nhìn thấy tin nhắn của Xích Hạo, Hải Kình vội vàng trả lời hắn ta.
【Vân Ưng】: Không phải đâu, mấy cái này không phải đổi bằng điểm tích lũy.
Tin trả lời vừa gửi đi, Hải Kình hơi khựng lại. Vì được Lục Như Lam giúp đỡ, ông nóng đầu lên nói hơi nhiều rồi.
Không phải đổi bằng điểm tích lũy, vậy thì từ đâu ra? Ngay cả khu giao dịch trên diễn đàn cũng đều giao dịch bằng điểm tích lũy mà… Rõ ràng là Xích Hạo cũng đã chú ý tới điều đó.
【Lục Như Lam】: Anh đừng bảo tôi là con gái anh cũng có thể liên hệ với Thương Nhân Thần Bí trong mơ đấy nhé?
Không chỉ Hải Kình, ngay cả Đường Vũ An đang âm thầm quan sát màn hình cũng sững sờ.
Sao anh Xích Hạo lại biết chuyện này? Chẳng lẽ… anh Vân Thanh kể chuyện của Nhật Thăng cho anh ấy rồi?
Mà Hải Kình cũng đã trả lời Xích Hạo.
【Vân Ưng】: Anh Tiểu Lục, anh biết nhiều thật đấy.
【Lục Như Lam】: Cũng thường thôi.
【Lục Như Lam】: Thương Nhân Thần Bí đúng là thích giao dịch với trẻ con thật.
【Vân Ưng】: Phải gọi là Thần Sứ đại nhân.
Nhìn tin nhắn có phần thiếu tôn trọng của Xích Hạo, Hải Kình hơi nhíu mày, chỉ là chưa đợi ông nói thêm gì, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào. Đám người xuất hiện bên bờ biển trước đó, giờ phút này đã đến bên ngoài nhà Hải Kình.
Tên cầm đầu đánh giá căn nhà của Hải Kình, nói: “Cả cái làng này nhà này là to nhất, hơn nữa nhìn là biết mới xây.”
“Vào lục soát!”
“Rõ!”
Mấy tên tay sai đạp tung cửa nhà Hải Kình, nối đuôi nhau xông vào.
Hải Kình nhét con gái vào gầm giường, lúc này mới hoảng hốt chạy xuống lầu, sau đó bị một tên cao to lực lưỡng đè nghiến xuống đất.
“Đừng nhúc nhích, ngoan ngoãn phối hợp với chúng tao điều tra!”
Mặt Hải Kình dán chặt xuống nền đất lạnh lẽo, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ông rất muốn phản kháng, nhưng sự chênh lệch sức mạnh quá lớn vẫn khiến ông chọn cách nằm im.
Cuối cùng, ngoài việc lục ra một ít cá khô, bọn chúng không phát hiện ra được điều gì bất thường.
Hải Kình vừa định thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy tiếng con gái thét lên trên tầng. Ông vốn đã từ bỏ phản kháng, lập tức phẫn nộ hất tung kẻ đang khống chế mình ra, sau đó bất chấp tất cả lao lên tầng hai.
Chỉ thấy Hải Lam đang trốn dưới gầm giường đã bị một gã to con lôi ra ngoài, cô bé khóc gọi cha, khiến máu toàn thân Hải Kình đều dồn hết lên não.
“Buông nó ra!”
Ông lao tới, đấm một cú vào mặt gã to con, giật con gái lại.
“Cha ơi…”
Gã to con bị đấm một cú, lập tức nổi giận giơ chân đạp vào người Hải Kình. Hải Kình ôm chặt con gái trong lòng, cắn răng chịu trọn cú đạp này.
Gã to con còn định đạp tiếp thì bị một giọng nói quát lại: “Đại Bưu, mày làm cái gì thế? Tao bảo chúng mày đánh người à?”
Đại Bưu lập tức rùng mình, cuối cùng cũng dừng hành động đánh đập Hải Kình lại.
Tên cầm đầu từ dưới lầu đi lên, nhìn Hải Kình và Hải Lam một cái. Hải Kình ấn mặt con gái vào lòng mình, bản thân cũng cúi đầu run rẩy cả người.
Tên cầm đầu lại nhìn sang Đại Bưu.
“Đại ca, em thấy con bé kia trông cũng kháu khỉnh…”
Tên cầm đầu tát thẳng một cú vào mặt hắn ta, chửi: “Câm mồm! Trong đầu mày chứa toàn thứ rác rưởi gì thế hả, đừng để tao thấy mày động tay động chân với trẻ con lần nữa, nếu không tao vặn đầu mày xuống đấy!”
Bị mắng, Đại Bưu cúi gằm mặt, không dám ho he tiếng nào nữa.
“Đi thôi, ở đây không có người chúng ta cần tìm.”
Trong tình huống không lục soát được thứ gì, cuối cùng đám người này cũng rời khỏi nhà Hải Kình, và đi ngay trong đêm đến làng tiếp theo. Đợi bọn chúng đi rồi, những người dân làng vẫn luôn theo dõi động tĩnh bên này mới dám vào xem tình hình cha con Hải Kình.
“Hải Kình, hai cha con không sao chứ? Cuối cùng bọn chúng cũng đi rồi!”
Hải Kình ôm chặt lấy Hải Lam, bộ dạng vẫn còn chưa hoàn hồn, “Không sao, chúng tôi không sao…”
“Mặt cậu bị thương rồi, trên người thì sao? Bọn chúng đánh cậu à? Có cần tôi giúp xử lý vết thương không?”
“Vậy thì phiền mọi người…”
Sau khi xử lý vết thương, Hải Kình ôm con gái, tiễn những người dân làng tốt bụng ra về, lúc này mới đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
“Cha ơi…”
Hải Kình đưa tay xoa đầu con gái, lau nước mắt cho cô bé, dịu dàng nói: “Không sao rồi, cha ở đây mà, không ai có thể làm hại con đâu.”
Hải Lam dựa vào lòng ông, khóc lóc một hồi rồi ngủ thiếp đi.
Hải Kình ôm cô bé ngồi trên giường, trong lòng vẫn còn sợ hãi vô cùng, may mà đã kịp thời chuyển đồ đi… Ông ôm con gái, trong mắt lóe lên vẻ căm hận.
Ông vẫn còn quá yếu ớt, ở thế giới này, không có sức mạnh thực sự là không được…
Hải Kình mở lại bảng tin nhắn.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng)】
【Vân Ưng】: Anh Tiểu Lục, cảm ơn anh.
【Vân Ưng】: Anh và Thần Sứ đại nhân đã cứu cha con tôi một mạng.
【Lục Như Lam】: ?
【Lục Như Lam】: Xảy ra chuyện gì rồi?
Hải Kình kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa xảy ra cho hắn ta nghe.
【Lục Như Lam】: Mẹ kiếp! Nếu tôi ở đó, chắc chắn đã phóng một mồi lửa thiêu chết lũ này rồi!
【Vân Ưng】: Anh Tiểu Lục, anh có biết làm thế nào mới có được dị năng không?
【Vân Ưng】: Tôi muốn có được dị năng, tôi muốn bảo vệ con gái tôi.
Đường Vũ An vừa vớt hết Bình Phiêu Lưu của ngày hôm nay cũng chú ý tới cuộc đối thoại giữa Hải Kình và Xích Hạo. Lúc này cậu và Chu Khởi mới biết, vừa rồi lại xảy ra chuyện hung hiểm đến thế.
Nếu bí mật của Hải Kình bị phát hiện, đám người đó sẽ làm gì ông? Ở Lâm Hải Trấn tự ý bán muối, hậu quả thực sự nghiêm trọng vậy sao? Trong khi lo lắng cho an nguy của cha con Hải Kình, hai người cũng rất tò mò, không biết Xích Hạo sẽ trả lời câu hỏi này như thế nào.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng).】
【Lục Như Lam】: Không có phương pháp nào đặc biệt đâu, cái này là do thể chất của mỗi người quyết định. Tuy tuổi càng nhỏ thức tỉnh thì thiên phú thường càng mạnh, nhưng thực ra chuyện thức tỉnh dị năng không giới hạn ở độ tuổi, anh vẫn có thể ôm hy vọng.
【Lục Như Lam】: Nếu có kẻ nào bảo anh là có thể giúp anh thức tỉnh dị năng, thì tuyệt đối đừng tin.
【Vân Ưng】: Tại sao?
【Lục Như Lam】: Tôi từng nghe nói, hình như là tiêm thứ gì đó vào người, tuy có tỷ lệ thức tỉnh nhất định, nhưng tỷ lệ tử vong cũng cực cao.
【Lục Như Lam】: Anh còn con gái phải nuôi, đừng làm chuyện dại dột.
【Vân Ưng】: Tôi biết rồi, cảm ơn anh.
Đường Vũ An thuật lại lời Xích Hạo nói cho Chu Khởi nghe, rồi bảo: “Anh Tiểu Khởi, anh nói xem, cái thứ tiêm vào người đó… liệu có phải là tiêm linh trùng không?”
Chu Khởi nhíu mày, “Cho dù không phải thì chắc cũng liên quan đến linh trùng thôi.”
Hai người thảo luận một hồi, vì không ra kết quả gì nên đành chuyển sự chú ý đi. Cuộc đối thoại giữa Hải Kình và Xích Hạo cũng đã kết thúc, nhưng Xích Hạo cũng đã dùng Vở Bài Tập liên lạc với Chu Khởi, hy vọng anh giúp bảo quản đồ của Hải Kình…. Tuy đám người kia đã đi rồi, nhưng khó bảo đảm bọn chúng sẽ không bất ngờ quay lại, cho nên cẩn thận vẫn hơn.
Mà Đường Vũ An cũng nhìn thấy trên bản đồ, quả thực đám người kia vẫn còn lảng vảng gần làng Quan Ngư, chứ chưa thực sự rời đi đến làng khác.
Đúng là quá xảo quyệt mà!
Đương nhiên là Chu Khởi không từ chối lời nhờ vả của Xích Hạo, chuyển hết đồ của Hải Kình vào kho của tiệm tạp hóa Bình An. Như vậy thông qua tay Xích Hạo, họ vừa giúp được cha con Hải Kình, lại vừa tránh bị lộ thân phận.
“Xem ra trước khi đến Pháo đài Viêm Long, còn phải đi một chuyến đến Lâm Hải Trấn nữa rồi.” Đường Vũ An nhìn bản đồ làng Quan Ngư, không kìm được thở dài.
Hải Kình là nhân viên ưu tú của họ, tuyệt đối không thể để xảy ra sơ suất gì, hơn nữa họ cũng đã có tình cảm với cô bé Hải Lam, thực sự không thể trơ mắt nhìn cha con bọn họ gặp chuyện được.
“Ừ, Lâm Hải Trấn gần chỗ chúng ta, có thể đi tìm Hải Kình trước.”
Chu Khởi nói: “Chúng ta sang vị diện khác ngủ một giấc, rồi quay lại lái xe RV đi, mau chóng đến trung tâm Hoang Thành mới có thể nhanh chóng rời đi.”
“Vâng!”
Đường Vũ An gật đầu, cuối cùng nhìn tiểu tinh linh trên gối một cái, rồi mới cùng Chu Khởi rời đi.
———-
Vị diện XZ156793.
Trong màn sương mù dày đặc mờ mịt, một bóng người đội nón lá, tay cầm gậy trúc đang chậm rãi tiến về phía trước.
Cố Thiên Lý đi rất cẩn thận. Tầm nhìn trong sương mù rất thấp, cảnh vật cách chưa đầy hai mét đã không nhìn thấy gì nữa, anh ta chỉ có thể cẩn trọng mò mẫm, một khi đi quá nhanh sẽ dễ kích hoạt cấm chế. Trên chiến trường cổ này, nguy hiểm kỳ quái gì cũng có thể gặp phải.
Lúc này, bỗng nhiên có tiếng rắc vang lên. Cố Thiên Lý vội vàng lùi lại, cúi đầu nhìn thì thấy một bộ hài cốt, vừa nãy anh ta giẫm phải xương ngón tay của người ta rồi.
“Xin lỗi, đã mạo phạm rồi…”
Anh ta vừa định đi tiếp, nhưng chần chừ một chút, vẫn thở dài, đào một cái hố tại chỗ, chuẩn bị chôn bộ hài cốt này. Kết quả là lúc di chuyển hài cốt, lại nhìn thấy dưới đống đất lộ ra một góc vải.
Đây là… Cố Thiên Lý vội vàng đào góc vải kia lên, rất nhanh sau đó dáng vẻ thật sự của nó đã lộ ra….
Là một chiếc Túi Trữ Linh còn nguyên vẹn! Tuy bề mặt có chút hư hại, nhưng nhìn từ dao động linh lực thì không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
Đây là anh ta đổi vận rồi sao? Thế mà lại thực sự tìm được một chiếc Túi Trữ Linh!
Tốt quá rồi! Chỉ cần giao dịch nó đi, 300 viên Linh Thạch sẽ về tay!
Cố Thiên Lý vui mừng cất Túi Trữ Linh đi, sau đó tiếp tục chôn cất bộ hài cốt kia, cuối cùng lập cho nó một tấm bia mộ không chữ, rồi cúi đầu vái lạy trước bia mộ vài cái.