Hai người Hải Kình và Lam Vân Thanh này, vậy mà lại mang về cho cậu những 13071 điểm kinh nghiệm và 258.000 điểm tích lũy!
Đường Vũ An nhìn mà choáng váng luôn.
Hơn nữa, chuỗi nhiệm vụ hằng ngày và hằng tuần cũng không bị ngắt quãng, có lẽ là vì nhiệm vụ chiêu mộ khách mới và phục vụ khách quen đều có các nhân viên chung tay hoàn thành. Còn việc quét dọn vệ sinh thì đã có Đầu Tròn lo rồi! Thế nên các nhiệm vụ hằng ngày đều được hoàn thành, mà nhiệm vụ hằng tuần cũng gần như thế, chu kỳ này không xuất hiện nhiệm vụ sử dụng thẻ dẫn dụ khách hàng.
Thật là may mắn quá đi!
Thông tin quyết toán vẫn chưa dừng lại, dĩ nhiên là so với Hải Kình và Lam Vân Thanh thì thành tích của các nhân viên khác không nổi bật bằng.
【Nhân viên “Mạc Thanh” đã hoàn thành 252 lần giao dịch sinh lời, điểm kinh nghiệm +288, điểm tích lũy +8563.】
【Nhân viên “Tiểu Thảo” đã hoàn thành 780 lần giao dịch sinh lời, điểm kinh nghiệm +780, điểm tích lũy +7020.】
【Nhân viên “Thạch Đầu” đã hoàn thành 360 lần giao dịch sinh lời, điểm kinh nghiệm +360, điểm tích lũy +3245.】
【Nhân viên “Lâm Châm” đã hoàn thành 321 lần giao dịch sinh lời, điểm kinh nghiệm +321, điểm tích lũy +12385.】
【Nhân viên “Lý Trường Thanh” đã hoàn thành 65 lần giao dịch thu lời, điểm kinh nghiệm +65, điểm tích lũy +103200.】
Đường Vũ An ngẩn ra.
Woa, ông Lý chỉ với 65 lần giao dịch mà đã thu về lợi nhuận 100.000 điểm tích lũy! Chẳng kém cạnh Hải Kình và Lam Vân Thanh chút nào!
Cậu chỉ cần nghĩ một chút là hiểu ra ngay.
Vì có sự hỗ trợ của Lâm Châm và Tiểu Thảo, ông Lý giờ đây đã không còn phụ trách việc giao dịch hàng hóa thông thường và thu tiền thuê trọ nữa. Những giao dịch của ông đều là các thương vụ lớn như buôn bán với chuyên gia trồng trọt, thế nên số lần giao dịch ít, nhưng số điểm tích lũy vẫn lớn đến vậy. Điều này cũng đồng nghĩa với việc, Mái Ấm Hoang Thành mà họ đang kinh doanh đã bắt đầu phát huy sức mạnh rồi!
Một tuần đã có thể mang về khoản thu hơn 100.000 điểm!
Đợi sau này tốc độ chuyển hóa đất đen của Tinh Liên Quả nhanh hơn, sản lượng cây trồng tăng lên, có lẽ còn kiếm được nhiều hơn nữa.
Đường Vũ An chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích, dĩ nhiên, không phải nhân viên nào cũng nỗ lực như vậy…
【Nhân viên “Xích Hạo” đã hoàn thành 0 giao dịch sinh lời.】
【Nhân viên “Tạ Triêu Nhật” đã hoàn thành 0 giao dịch sinh lời.】
Lão Tạ đang làm hòn đá ở trung tâm Hoang Thành nên không thể giao dịch được, Đường Vũ An có thể hiểu, còn về phần Xích Hạo… Đường Vũ An nhìn bản đồ, phát hiện hắn ta đã rời khỏi Hoang Thành rất xa, đang tiếp tục đi về phía Bắc, có lẽ trên đường đi cũng khó mà gặp được khách hàng.
Sau khi quyết toán xong điểm tích lũy và điểm kinh nghiệm, tiếp theo là…
【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc thương nhân +1.】
【Cấp bậc thương nhân đạt Level 17, trung tâm thương mại mở thêm các mặt hàng có thể đổi như: Bột ngọt, mực khô, tôm khô, bột giặt, thau nhựa, có thể xem tại chi tiết tại “Chợ Bán Buôn”.】
【Ô Kho Hàng Tùy Thân +1, tổng số ô: 21.】
【Số lượng hàng hóa có thể trưng bày trên gian hàng Cửa Hàng Vị Diện +1, số hàng hóa hiện có thể trưng bày: 4.】
【Kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ tăng lên Level 16, có thể xem chi tiết tại bảng “Kỹ Năng”.】
【Thẻ làm mới nhiệm vụ hằng tuần +1.】
【Điểm kinh nghiệm đã đầy, cấp bậc thương nhân +1.】
【Cấp bậc thương nhân đạt Level 18, trung tâm thương mại mở thêm các mặt hàng có thể đổi như: Hạt nêm, cá khô, thịt bò hộp, ô dù, nến, có thể xem tại chi tiết tại “Chợ Bán Buôn”.】
【Ô Kho Hàng Tùy Thân +1, tổng số ô: 22.】
【Tài khoản phụ trên diễn đàn +1, bổ sung chức năng thiết lập thuộc tính khác nhau cho các tài khoản phụ khác nhau.】
【Kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ tăng lên Level 17, có thể xem tại chi tiết tại bảng “Kỹ Năng”.】
【Thẻ làm mới nhiệm vụ hằng ngày +1.】
Một tuần mà tăng liền hai cấp!
Đường Vũ An nhìn thanh kinh nghiệm của mình: Level 18 (5385/8400).
Nhìn số điểm kinh nghiệm cần thiết cho cấp tiếp theo, cậu không khỏi hít một hơi khí lạnh, các cấp về sau, điểm kinh nghiệm cần ngày càng nhiều! Nhưng nghĩ đến những nhân viên ưu tú của mình, Đường Vũ An lại thả lỏng. Không sao cả, tốc độ thăng cấp hiện tại đã khá nhanh rồi, cậu vui vẻ ngắm nghía phần thưởng.
Trong các mặt hàng mới có thêm không ít hải sản khô để đổi, còn có cả gia vị và thịt bò hộp nữa!
Đường Vũ An bất giác vui mừng, dù gì cũng là hệ thống tiệm tạp hóa, trong tiệm tạp hóa thường không bán đồ tươi sống, có được những thứ này cũng là tốt lắm rồi. Nến cũng là một thứ tốt, số nến đang dùng ở cửa tiệm chi nhánh số 1 vẫn là hàng tồn kho nhà cậu, vì quý giá nên sáp nến tan chảy đều được ông Lý thu lại để tái sử dụng. Giờ đây có thể đổi trực tiếp, không cần phải lo hết rồi thì không có cái dùng nữa!
Sau đó là thêm hai ô Kho Hàng Tùy Thân 1 mét khối, vì lần này bất ngờ đến một không gian khác, Đường Vũ An đã có ý thức về khủng hoảng.
Cậu quyết định những thứ hiện có vẫn nên cố gắng mang theo một phần bên người, như vậy lỡ có bất ngờ phải rời xa tiệm tạp hóa thì vẫn có đồ dùng, không đến nỗi hết hàng.
Woa, ô trưng bày trên Cửa Hàng Vị Diện lại thêm một ô nữa! Tuyệt, tuyệt. Lần này họ đến một vị diện khác, chính là nhờ có Cửa Hàng Vị Diện có thể bán đồ nên mới gom đủ điểm tích lũy để mua đá định vị không gian. Cửa Hàng Vị Diện vô cùng quan trọng, số lượng hàng hóa có thể trưng bày lên dĩ nhiên là càng nhiều càng tốt rồi!
Tài khoản phụ trên diễn đàn lại có thêm một cái, hơn nữa còn có thể thiết lập thuộc tính khác nhau cho mỗi tài khoản? Đường Vũ An tò mò mở diễn đàn lên, liền thấy trên bảng điều khiển của mình có thêm một tài khoản phụ trống, cậu tạm thời không dùng mà nhấn vào tài khoản “Đông Thổ Đại Đường”. Lần này có thêm phần thiết lập thuộc tính, ví dụ như có thể thiết lập cấp bậc nhân viên, cửa hàng trực thuộc, thời gian làm việc, quyền hạn trên diễn đàn, v.v…
Đường Vũ An xoa cằm, lẽ nào sau này diễn đàn sẽ có thêm biểu tượng hiển thị cấp bậc nhân viên ư? Nếu không sao lại có thêm chức năng này?
Còn về cửa hàng trực thuộc…
Hai mắt Đường Vũ An sáng lên, vội vàng thiết lập cho tài khoản này là “Tiệm Tạp Hóa Bình An”, sau đó ngoi lên trong kênh cửa hàng. Tiếp theo, cậu hỏi Chu Khởi xem có thấy được lời cậu nói trong kênh cửa hàng không.
Kết quả là không!
Bởi vì quy tắc thiết lập của kênh cửa hàng là “nhân viên cùng một cửa hàng mới có thể thấy nhau”, mà Đường Vũ An là chủ cửa hàng, đương nhiên không bị quy tắc này giới hạn. Thế nên những lời cậu nói trong kênh cửa hàng, tất cả mọi người đều có thể thấy được!
Điều này rất khó xử, ví dụ như cậu nói chuyện với Thạch Đầu và những người khác trong kênh cửa hàng, thì trong mắt Xích Hạo và Hải Kình, cậu chẳng khác nào đang tự dưng lẩm bẩm một mình. Vì vậy, Đường Vũ An chưa bao giờ nói chuyện trong kênh cửa hàng, nhưng bây giờ thì không còn bị giới hạn này nữa!
Lúc này, kênh cửa hàng cũng vì lời cậu nói mà trở nên náo nhiệt.
【Bảng Tin nhắn (Kênh Cửa Hàng).】
【Đông Thổ Đại Đường】: Lâu rồi mới ngoi lên đây.
【Vân Ưng】: Không ngờ Đại Đường lại cùng một cửa hàng với chúng tôi ^^
【Lục Như Lam】: Đại Đường, lâu lắm rồi không thấy cậu xuất hiện, nhớ xem tin nhắn nhé!
【Bạn Nhỏ Ồn Ào】: Hân hạnh, hân hạnh ^^
Bạn Nhỏ Ồn Ào này chính là lão Mặc, tên thật của ông là Mạc Thanh, lúc Đường Vũ An tuyển dụng đã tiện tay đặt cho ông biệt danh này. Sau một tuần nỗ lực, cấp bậc của ông cũng đã lên đến Level 6.
Rất nhanh, Lam Vân Thanh cũng ngoi lên.
【Hồng Thắng Hỏa】: Hân hạnh.
Trong tất cả các nhân viên, Lam Vân Thanh là người cuối cùng chấp nhận lời mời tuyển dụng, nhưng giờ lại trở thành người có cấp bậc cao nhất, hơn 4200 giao dịch sinh lời đã trực tiếp đẩy cấp bậc của hắn lên Level 15.
Nhưng mà, vì khoảng thời gian này Đường Vũ An không ở vị diện này, nên phần thưởng thăng cấp của các nhân viên vẫn chưa được phát, cậu phải dành thời gian để phát mới được.
【Lục Như Lam】: Tiểu Hồng, tôi vẫn luôn muốn hỏi, cậu là hệ Thủy đúng không?
【Hồng Thắng Hỏa】: Cậu hỏi vậy là vì cậu hệ Hỏa à?
【Lục Như Lam】: Đương nhiên là không rồi! Nói linh tinh gì thế!
Nhìn cuộc đối thoại của bọn họ, Đường Vũ An gãi đầu, sau này đặt biệt danh cho nhân viên, thật sự không thể đặt theo kiểu trái nghĩa được nữa rồi. Nếu không thì thật sự là đoán phát nào trúng phát đó!
【Đông Thổ Đại Đường】: Nhộn nhịp ghê.
【Đông Thổ Đại Đường】: Mấy hôm nay đi làm nhiệm vụ, hơi bận một chút.
【Lục Như Lam】: Nhiệm vụ gì vậy?
【Đông Thổ Đại Đường】: Bí mật ^^
Vì lúc ở vị diện khác, độ trễ của bảng tin rất cao, nên về sau, Đường Vũ An và Chu Khởi mất hết hứng thú nhắn tin. Nhưng trong mắt các nhân viên khác, hai người họ cũng chỉ biến mất có mấy ngày thôi.
Đường Vũ An đóng bảng tin, lại mở bảng kỹ năng ra. Cậu phát hiện kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ vậy mà vẫn chưa đạt cấp bậc tối đa, thật là bất ngờ! Vậy hai cấp sau đã được nâng cấp những gì?
【Cách khoảng không lấy đồ Level 17.】
Mô tả: Kỹ năng độc quyền của thương nhân.
Hiệu quả sơ cấp (Đỉnh Cấp): Trong phạm vi bán kính 10.000 km tính từ cửa hàng, thương nhân có thể lấy hoặc đặt bất kỳ hàng hóa nào từ tiệm tạp hóa mà không cần thời gian hồi chiêu.
Hiệu quả tiến cấp (Đỉnh Cấp): Sau khi lấy hàng, có thể đặt hàng ở bất kỳ vị trí nào trong phạm vi 16 mét xung quanh bản thân, thực hiện thông qua ánh mắt.
Hiệu quả trung cấp (Đỉnh Cấp): Có thể lấy hàng ở bất kỳ vị trí nào trong phạm vi 81 mét xung quanh bản thân, thực hiện thông qua ánh mắt.
Hiệu quả cao cấp: Hiệu quả của ba bậc đầu tăng gấp 3 lần.
Đường Vũ An: 0.0
Hiệu quả của ba bậc đầu tăng gấp 3 lần?
Nói cách khác, hiệu quả sơ cấp tăng lên 30.000 km, hiệu quả đặt hàng từ xa của cấp bậc tiến cấp tăng lên 48 mét, và hiệu quả cách khoảng không lấy đồ của bậc trung cấp tăng lên 243 mét?!
Mạnh quá đi mất! Quả không hổ là hiệu quả cao cấp!
Đường Vũ An không khỏi phấn khích, cậu nghĩ đến việc kỹ năng này có thể phát huy tác dụng to lớn ở vị diện kia. Dù sao thì mọi thứ ở vị diện đó đều rất lớn, tuy bây giờ họ vẫn chưa khám phá xa đến 10.000 km, nhưng sau này thể nào cũng sẽ đạt được. Dĩ nhiên, kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ này thì càng mạnh càng tốt!
Cuối cùng cũng xem xong tất cả phần thưởng quyết toán, Đường Vũ An nhìn về phía Chu Khởi, thấy anh đang nói chuyện với ông Lý, cậu vội vàng lại gần.
“Tiểu Thảo và Thạch Đầu là những đứa trẻ siêng năng, mấy hôm nay chúng nó qua trận pháp dịch chuyển đến Cự Phong Trấn, lại đến Mỹ Ngọc Quán bán canh nóng rồi.” Ông Lý nói.
Thảo nào số lần giao dịch sinh lời của Tiểu Thảo lại nhiều như vậy! Dù sao thì số hộ dân cũng chưa đến 40 hộ, cho dù mỗi ngày làm đủ ba lần giao dịch, thì nhiều nhất cũng chỉ có 840 lần. Tổng số lần giao dịch có lời của tất cả nhân viên cửa tiệm chi nhánh số 1 cộng lại đã vượt xa con số này.
“Hôm qua ông có đến Cự Phong Trấn xem thử, việc xây dựng tiệm tạp hóa Cự Phong đã gần xong rồi, chắc vài ngày nữa là hoàn thành.”
Đối với việc họ đi ra từ tầng hầm, dường như đám vệ binh đã quen nên không còn thấy lạ nữa. Bọn họ đã mặc định rằng, tầng hầm của tiệm tạp hóa Cự Phong có một lối đi không rõ thông đến đâu, thế nên ông chủ và nhân viên của tiệm mới vào tầng hầm rồi không ra nữa.
“Ông ơi, ông có nghe được tin tức gì về chị Hồng Lý không hả ông? Chính là người quản lý của Cự Phong Trấn ấy.” Đường Vũ An tò mò hỏi.
Cậu nhớ lại con Hỏa Linh Trùng trong cơ thể Hồng Lý đã bị anh Tiểu Khởi bắt ra và nuốt chửng. Không biết tình hình của Hồng Lý bây giờ thế nào? Nếu cô mất đi dị năng, e rằng đám người Kim Phú kia sẽ không bỏ qua cho cô.
Ông Lý lại lắc đầu đáp: “Không nghe được tin tức gì về người quản lý cả.”
Khoảng cách từ lúc Đường Vũ An và mọi người giao muối cho Hồng Lý vẫn còn 10 ngày nữa, nên ông Lý cũng chưa đến đồn vệ binh. Còn trong Cự Phong Trấn thì lại không có bất kỳ tin tức nào về Hồng Lý được lan truyền ra ngoài.
“Vậy à.” Đường Vũ An gật đầu.
“Mấy hôm nay các cháu đi đâu vậy?” ông Lý hỏi.
Lúc trước khi Chu Khởi nhảy xuống nước, ông và các hộ dân có nghe thấy tiếng động, nhưng khi họ tìm đến nơi, ngoài một vài con cá lật bụng nổi trên mặt nước thì chẳng thấy gì cả. Không lâu sau thì nhận được tin nhắn báo bình an của Chu Khởi, ông mới yên tâm. Chỉ là không ngờ, hai thiếu niên này đi một lèo bảy ngày, hơn nữa trong bảy ngày đó lại có sự thay đổi lớn đến vậy.
Cả hai đều cao lớn và khỏe mạnh hơn, đặc biệt là Chu Khởi, vốn gầy nhom cao lêu nghêu, bây giờ ngoài chiều cao đáng ngưỡng mộ ra, vóc dáng trông cũng rắn rỏi hơn nhiều. Đường Vũ An thì vẫn giữ nguyên vẻ ngoài thanh tú xinh đẹp, má phúng phính, da dẻ hồng hào bóng bẩy, trông rất khỏe mạnh. Dĩ nhiên, cậu cũng cao lên không ít, ở độ tuổi này mà có được chiều cao như vậy, trên vùng đất hoang đã được coi là khá tốt rồi.
“Cháu đi đến một nơi.” Đường Vũ An nói lấp lửng. Họ vẫn chưa quyết định có nên nói cho ông Lý biết hay không, dù sao thì chuyện dịch chuyển xuyên vị diện, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết là có liên quan đến việc trọng đại rồi.
Đợi đến khi bên pháo đài Thanh Mộc biết được tin này, Hoang Thành e rằng sẽ không còn yên bình nữa… Họ vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý chuyện này, nên tạm thời vẫn không nói cho ông Lý thì hơn, kẻo ông lại quá lo lắng. Hơn nữa, tốc độ thời gian trôi qua ở vị diện đó và vị diện này chênh lệch lớn đến vậy, ông Lý lại lớn tuổi rồi, họ không thể nào để ông qua đó được. Nếu có thể, họ hy vọng ông Lý có thể ở bên cạnh họ thêm vài năm nữa.
“Được rồi, ông biết rồi.” Ông Lý không hỏi thêm nữa, từ biểu cảm của thiếu niên, ông đã hiểu bí mật này có lẽ không thích hợp để ông biết.
Tiếp đó, ông bắt đầu kể về tình hình của Mái Ấm Hoang Thành trong những ngày qua.
Với điều kiện khó khăn như trước kia mà bọn họ còn sống được ở Hoang Thành, huống chi là trong môi trường an toàn như cửa tiệm chi nhánh số 1. Mà lòng người là thứ khó lường nhất, dưới sự ràng buộc của vầng hào quang cứu tinh và quy tắc ngủ lại qua đêm, cũng đã được kiểm soát trong phạm vi ảnh hưởng nhỏ nhất. Thế nên trong thời gian họ đi vắng, Mái Ấm Hoang Thành vẫn phát triển một cách có trật tự.
Hồ chứa nước đầu tiên đã được xây xong, ông Lý đang tổ chức xây dựng cái thứ hai, còn con kênh dẫn nước có tác dụng lọc mà ông từng nói trước đó cũng đã thi công xong. Họ đã đào một bể chứa nước ở sân phía Bắc của tòa nhà, sau khi nước được lọc sẽ chảy qua bể này, sau khi bể đầy sẽ tiếp tục chảy về phía cửa ra ở bên kia. Cửa ra bên kia kéo dài đến con kênh ở phía Đông, những con kênh này chia mảnh đất mà họ khai hoang thành từng ô chữ “Điền”, giúp việc lấy nước trồng trọt tiện lợi hơn. Còn bể chứa nước ở phía Bắc thì trở thành nơi để các hộ dân lấy nước sinh hoạt. Sau khi được lọc qua các lớp sỏi đá và than hoạt tính, dòng nước vốn đã trong hơn nhiều, sau khi lắng đọng, lớp nước phía trên lại càng trong hơn.
Dù vẫn không thể so sánh với nước tinh khiết, nhưng chỉ cần đun sôi lên là có thể uống được, chưa kể đến việc dùng để tắm rửa giặt giũ. Đúng vậy, vì bây giờ nguồn nước dồi dào, việc nung gạch không còn quá cấp bách, thời gian hoạt động của các hộ dân cũng nhiều hơn, ông Lý liền ban hành thêm các quy định về vệ sinh. Ông quy định các hộ dân phải tắm ít nhất hai ngày một lần, ba ngày giặt quần áo một lần. Điều này đối với những người trên vùng đất hoang có khi cả năm không tắm, quả thật là một chuyện khá khó chịu. Nhưng sau hơn nửa tháng sống ở mái ấm, bọn họ đã dần hình thành nên thói quen tuân theo mệnh lệnh.
Dù sao thì cũng chẳng ai muốn bị đuổi khỏi Mái Ấm Hoang Thành, để rồi phải quay lại cuộc sống khổ cực như trước kia. Cuộc sống hiện tại chỉ cần chăm chỉ làm việc, ngoan ngoãn nghe lời là có thể ăn no mặc ấm, không phải lo bị sinh vật biến dị ăn thịt, những ngày tháng như vậy quả đúng là cuộc sống thần tiên mà! Chẳng phải chỉ là tắm rửa giặt giũ thôi sao? Có gì khó đâu!
Còn những người phụ nữ như Thiết Mộc Hoa và Diệp Lan thì lại rất thích tắm rửa giặt giũ, họ còn đến phòng 501 mua xà phòng, ngày nào cũng tắm rửa sạch sẽ. Ở Mái Ấm Hoang Thành, bọn họ có sự an toàn tuyệt đối, bọn họ không cần phải giả vờ xấu xí, không cần phải làm mình bẩn thỉu nữa, cũng không còn gã đàn ông hôi hám nào dám ép buộc bọn họ nữa.
Dĩ nhiên, ăn no ấm cật thì sinh h*m m**n, trong gia viên cũng không có nhiều hoạt động giải trí, nên trong thời gian này cũng có nam nữ phải lòng nhau rồi dọn về ở chung.
Sau khi biết chuyện này, ông Lý đã đích thân đến tận nhà để răn đe.
Nếu làm lớn bụng thì phải sinh con ra — điều kiện ở vùng đất hoang có hạn, phá thai rất dễ chết người, ngay cả cửa tiệm chi nhánh số 1 cũng không có điều kiện y tế để làm việc đó. Sau khi đứa bé ra đời, cha mẹ phải có trách nhiệm nuôi dưỡng cho đến khi con đủ 10 tuổi — mười tám tuổi mới thành niên đối với người ở vùng đất hoang là quá dài, nên ông Lý tạm thời quy định là 10 tuổi.
Một khi phát hiện có hành vi bỏ rơi trẻ nhỏ, cố ý gây ra cái chết cho trẻ, cha mẹ của đứa trẻ sẽ bị trục xuất khỏi Mái Ấm Hoang Thành ngay lập tức, không bao giờ có cơ hội trở thành hộ dân ở đây nữa.
Mặc dù Mái Ấm Hoang Thành có quy tắc ngủ đêm ràng buộc, các hộ dân không thể làm hại người khác, nhưng quy tắc này thực ra không đủ để bảo vệ trẻ nhỏ. Bởi vì muốn một người chết, có quá nhiều cách gián tiếp, đặc biệt là đối với một đứa trẻ hoàn toàn không có khả năng tự vệ.
Chỉ cần đặt đứa bé trên giường mà không cho ăn, cũng đủ để khiến nó chết đói. Thủ đoạn khiến trẻ nhỏ yểu mệnh thật sự quá nhiều, ông Lý luôn nghi ngờ mặt tối của lòng người, ông cũng luôn lấy ác ý lớn nhất để suy đoán lòng người.
Sau lời cảnh cáo của ông, có hai cặp đã chia tay ngay trong đêm đó, nhưng có một cặp vẫn kiên trì. Hơn nữa, ngày hôm sau khi gặp lại ông Lý thì cặp nam nữ trẻ tuổi kia còn cười tươi nói với ông rằng, Mái Ấm Hoang Thành có quy định như vậy, bọn họ lại càng yên tâm hơn. Hàng ngày bọn họ làm việc ở lò gạch, có thể thấy bóng dáng Quả bà bà dắt hai đứa trẻ bận rộn trên đồng ruộng, trẻ con ở Mái Ấm Hoang Thành thật sự sống rất tốt.
Mà sự hoạt bát, ngọt miệng của Hỏa Cầu, cùng với lòng hiếu thảo của cậu bé đối với cha mình, cũng khiến bọn họ thường xuyên cảm thấy ngưỡng mộ.
Bọn họ cũng rất muốn sinh một đứa con của riêng mình, tự tay nuôi nấng con khôn lớn. Bọn họ đều bị cha mẹ bỏ rơi từ khi còn rất nhỏ, tuổi thơ mà bọn họ chưa từng được trải nghiệm, bọn họ muốn tìm lại nó ở trên người con của mình. Và những quy định nghiêm ngặt như vậy của Mái Ấm Hoang Thành cũng làm tăng thêm niềm tin cho bọn họ. Ít nhất thì Mái Ấm Hoang Thành cũng tự tin rằng nó sẽ tồn tại được 10 năm, nên mới quy định bọn họ phải nuôi con đến 10 tuổi, đúng không? Nếu có thể sống mãi trong một môi trường ổn định và sung túc như thế này, bọn họ hoàn toàn có tự tin để nuôi dưỡng con mình khôn lớn.
Nghe xong lời của đôi nam nữ trẻ tuổi đó, ông Lý có chút bất ngờ, nhưng vẻ mặt vẫn rất lạnh lùng. Lời hay ý đẹp thì ai cũng nói được, làm được hay không mới là mấu chốt. Hơn nữa ông cảm thấy, có lẽ đối phương nhìn trúng sự ưu đãi của Mái Ấm Hoang Thành dành cho phụ nữ mang thai nên mới như vậy. Nhưng đây là lựa chọn của bọn họ, ông Lý cũng không hỏi nhiều, chỉ là thiếu đi một phần tiền thuê nhà mà thôi, Mái Ấm Hoang Thành bây giờ cũng không còn phụ thuộc vào tiền thuê nhà để kiếm điểm tích lũy nữa.
Nghe xong lời ông Lý, Đường Vũ An không khỏi mở to mắt, nói: “Bọn họ không kết hôn mà đã muốn sinh em bé hả ông?”
Ông Lý khựng lại.
Ông thật sự không ngờ rằng, sau khi nghe xong tin tức này thì phản ứng đầu tiên của cậu nhóc lại là như vậy, lẽ nào trong pháo đài bây giờ vẫn phải đăng ký kết hôn mới được chung sống?
Dĩ nhiên, rất nhanh sau đó Đường Vũ An đã phản ứng lại. Đây là tận thế, trật tự xã hội đã sụp đổ, con người đã không còn khái niệm kết hôn nữa, thậm chí có lẽ ngay cả những cách xưng hô như chồng và vợ cũng không còn phổ biến nữa.
Cậu nghĩ một lúc rồi hỏi: “Ông ơi, ông có thấy cần thiết phải để họ kết thành vợ chồng không hả ông?”
Ông Lý nhíu mày suy nghĩ, dường như cảm thấy không cần thiết, chỉ là nhận ra suy nghĩ của Đường Vũ An nên đang tìm cách diễn đạt.
Mà lúc này, Chu Khởi lên tiếng: “Cháu thấy cần thiết.”
“Hôn nhân là để vợ chồng gánh vác trách nhiệm của mình với gia đình… Mặc dù các hộ dân của chúng ta lớn lên ở vùng đất hoang, có lẽ không có nhiều tinh thần trách nhiệm, nhưng bây giờ tình hình đã khác rồi.”
“Sau này bọn họ sẽ luôn sống ở Mái Ấm Hoang Thành, giúp chúng ta xây dựng và phát triển, thậm chí là bảo vệ mái ấm này, thế nên việc bồi dưỡng tinh thần trách nhiệm cho bọn họ là một điều rất quan trọng.”
Chu Khởi nói: “Ít nhất thì, hãy để bọn họ có một khái niệm về gia đình trước đã.”
Nơi tự nhiên nhất để bồi dưỡng tinh thần trách nhiệm chính là trong gia đình, dù sao thì tình thân máu mủ cũng là thứ bẩm sinh. So với người ngoài, con người chắc chắn sẽ muốn gần gũi với gia đình mình hơn, và một khi đã có tình cảm thì rất khó để dễ dàng cắt đứt.
“Trước hết hãy để đôi vợ chồng này trở thành người nhà, không ngừng củng cố khái niệm này, để bọn họ thực sự hiểu được gia đình là một sự tồn tại ấm áp đến nhường nào.”
Có hai người đó làm tấm gương, sẽ có thể thúc đẩy các hộ dân khác hiểu được khái niệm này, để bọn họ tự giác hình thành nên những gia đình nhỏ.
Đường Vũ An nghe Chu Khởi trình bày, không khỏi vui vẻ gật đầu: “Vậy thì, tiệm tạp hóa Hoang Thành của chúng ta sẽ thực sự trở thành một ‘mái ấm’ rồi!”
Ông Lý nhìn chằm chằm hai thiếu niên một lúc, cuối cùng thở dài gật đầu: “Suy nghĩ của các cháu là đúng, vậy nên thực hiện thế nào?”
“Tạm thời chưa cần làm gì nhiều đâu ông ơi, cứ chuẩn bị một cuốn sổ để họ đến ký tên điểm chỉ là được rồi.”
Họ khuyến khích sự xuất hiện của “gia đình”, nhưng cũng lo lắng việc can thiệp quá nhiều — ví dụ như các chính sách phúc lợi tương ứng, sẽ dẫn đến việc một số hộ dân kết hợp với nhau chỉ đơn thuần vì phúc lợi. Đó không phải là điều họ muốn, nên tạm thời chưa chuẩn bị làm gì nhiều cả.
“Ký tên điểm chỉ? Có tác dụng gì chứ?” ông Lý không hiểu.
“Cháu biết!” Đường Vũ An giơ tay nói, “Cái này gọi là cảm giác nghi thức!”
“Cảm giác nghi thức?”
“Vâng.” Chu Khởi gật đầu, “Cứ làm như vậy trước đi, ghi lại ngày hôm nay, sau này chúng ta sẽ làm hai tờ giấy chứng nhận tặng cho cặp vợ chồng mới cưới đó.”
“Ngày tháng? Ghi thế nào đây?” Ông Lý lại lần nữa thắc mắc.
Chu Khởi suy nghĩ một chút rồi nói: “Năm nay cứ ghi là Gia Viên Nguyên Niên đi, 30 ngày là một tháng, 12 tháng là một năm.”
“Oa, cảm giác như vậy tuyệt thật!”
Đường Vũ An cũng nói ra suy nghĩ của mình, cậu cười nói: “Vậy cứ lấy ngày Mái Ấm Hoang Thành được thành lập làm ngày 1 tháng 1 nhé?”
Khí hậu ở vùng đất hoang rối loạn, cũng chẳng ai có tâm trí để ghi chép ngày tháng và lịch sử, con người thậm chí còn không biết chính xác mình bao nhiêu tuổi. Nếu đã như vậy, tại sao lại không thể do họ quy định ngày tháng chứ? Lịch sử của Mái Ấm Hoang Thành hoàn toàn có thể do chính chúng ta ghi chép và biên soạn!
Tác giả có lời muốn nói:
An An: Bỗng dưng hừng hực khí thế! [Cố lên][Cố lên][Cố lên]