Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 154: Cuộc Sống Mới

“Cháu không có thuốc lá đâu, với lại hút thuốc có hại cho sức khỏe, ông không được hút đâu nhé!”

Nghe Đường Vũ An lên lớp, ông Lý chỉ mỉm cười. Ông đưa tay v**t v* chiếc bếp ga mới tinh, rồi lại nhìn sang đám xoong nồi chảo bát.

“Mấy thứ này cũng là do Thương Nhân Thần Bí đưa cho à?” Ông hỏi.

“Vâng, hôm qua cửa hàng nâng cấp nên mở khóa đổi đồ nội thất đó ông.”

Đường Vũ An cũng chẳng giấu giếm gì, nói xong liền móc từ trong túi áo ra một cây kẹo m*t. “Không có thuốc lá, nhưng có kẹo này ông.”

Ông Lý chợt khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn đưa tay nhận lấy cây kẹo, đoạn lại nhìn bếp lò rồi nói: “Tài nấu nướng của ông kém lắm, không dùng đến thứ tốt thế này đâu…”

“Không sao đâu ông, cứ để ở đây, lúc nào muốn nấu chút đồ nóng ăn cũng được mà.” Đường Vũ An nói. “Cháu đang định mang cho Quả bà bà một bộ nữa.”

Ông Lý gật đầu: “Đi đi, bếp của bà ấy xây xong rồi, xem ra giờ lại chẳng cần dùng đến nữa.”

Hôm qua đã nung xong một mẻ gạch. Vì là nguồn cung lương thực quan trọng của Mái Ấm Hoang Thành, ông Lý đã ưu tiên đáp ứng nhu cầu của ba Dị Năng Giả hệ Mộc trước nhất.

Những hộ dân khác đều không có ý kiến gì, mà chính sách này đã khiến hai Dị Năng Giả hệ Mộc vốn đang ẩn mình cũng chủ động đứng ra.

Mái Ấm Hoang Thành nhỏ bé bỗng chốc sở hữu tới năm dị năng giả hệ Mộc.

Bây giờ vấn đề lương thực không còn đáng lo nữa, bởi vì dù cho mỗi dị năng giả hệ Mộc một ngày chỉ thúc đẩy sinh trưởng hai cây khoai tây, thì sản lượng mỗi ngày vẫn có thể ổn định ở mức từ 200 đến 300 củ.

Cung cấp lương thực cho 40 người cũng đủ.

Ngược lại, để duy trì độ màu mỡ của đất, họ không thể bung hết sức mà phải kiểm soát số lượng thúc đẩy sinh trưởng mỗi ngày.

Nhắc đến chuyện này…

“Ông ơi, về vấn đề độ màu mỡ của đất đã có cách giải quyết rồi!” Đường Vũ An lấy ra hai quả Tinh Liên biến dị, đoạn giải thích cho ông Lý về tác dụng của loại cây này.

Ông Lý nghe mà hai mắt sáng rỡ.

“Tốt quá tốt quá, vậy mau trồng xuống đi.”

“Cháu đi tìm Quả bà bà với Tiểu Khang Khang trước, hỏi xem hai bà cháu trồng như thế nào.”

“Được.”

Sau đó, Đường Vũ An lại lấy mấy viên Viêm Thạch đựng trong hộp bánh quy ra. “Ông xem hai viên đá này có dùng được không?”

Cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ Viêm Thạch, ông Lý có chút kinh ngạc: “Đá của pháo đài Viêm Long à?”

“Ông từng đến pháo đài Viêm Long rồi à?” Đường Vũ An tò mò hỏi.

Ông Lý gật đầu: “Hồi trẻ ông từng đến đó một lần. Ở bên ấy, cứ cách một khoảng thời gian là trên trời lại xuất hiện lửa, thỉnh thoảng còn có mưa lửa nữa, khô nóng vô cùng.”

Vẻ mặt ông lộ ra nét hoài niệm. “So với vùng pháo đài Viêm Long thì ban ngày ở Hoang Thành vẫn còn dễ chịu chán.”

Đường Vũ An không khỏi lè lưỡi.

Người bình thường từ thời trước thời kỳ đại thảm họa như cậu, đến pháo đài Viêm Long chắc bị nướng cho lột da mất nhỉ?

“Nghe nói trước thời đại nạn, nơi đó vốn là một thành phố sầm uất.” ông Lý bùi ngùi. “Dưới sự lãnh đạo của các dị năng giả, người ta đã xây dựng pháo đài để chống lại tai ương.”

“Vốn dĩ khu vực xung quanh đó có nguồn nước dồi dào, có hai con sông chảy qua, nhưng lúc ông đến thì hai con sông ấy đã cạn khô cả rồi.”

“Bây giờ bao nhiêu năm trôi qua, có lẽ nơi đó đã biến thành sa mạc rồi cũng nên…”

Bãi bể nương dâu, tất cả chỉ diễn ra trong vài chục năm ngắn ngủi.

Ông Lý cảm khái một hồi rồi nhìn viên Viêm Thạch trong tay, nói: “Loại đá này cực kỳ hữu dụng trong thời tiết lạnh giá, có thể dùng trực tiếp như than củi.”

Thậm chí còn an toàn hơn cả than củi, không chỉ không khói không mùi mà khả năng tản nhiệt cũng rất bền.

“Theo như ông biết, một viên đá thế này có thể duy trì nhiệt độ ít nhất một tháng rồi mới nguội dần.” ông Lý nói.

“Vậy thì tốt quá rồi!” Đường Vũ An reo lên. “Thế cứ để ở đây nhé ông, xem có hộ dân nào cần không.”

Ông Lý cũng hiểu ý cậu, gật đầu nói: “Cháu định đặt giá bao nhiêu?”

“Giá vốn là 30 điểm tích lũy một cân, đắt hơn than củi một chút, ông xem thu phí thế nào cho hợp lý nhé.” Đường Vũ An nói. “Bọn cháu không chỉ có hai viên này đâu, sau này chắc sẽ không thiếu loại đá này.”

“Được, vậy để ông lo liệu.” ông Lý nhận lời.

“Vậy bọn cháu đi tìm Quả bà bà đây.”

“Ừ, đi đi.”

Lúc sắp đi, Đường Vũ An lại lấy ra một chiếc bình giữ nhiệt vừa mới đổi được tặng cho ông Lý.

“Nhiều quá, nhiều quá rồi…”

Ông Lý định từ chối, nhưng Đường Vũ An cứ dúi vào tay ông. “Ông cứ nhận đi, trời lạnh rồi, buổi sáng dậy có thể uống chút nước nóng cho ấm người.”

Còn buổi tối, vì ngủ trên chiếc giường đôi màu xanh lục, nên ông Lý đúng là không còn bận tâm đến chuyện thức giấc giữa đêm nữa.

Có lẽ do dạo này ngủ đủ giấc, ăn no mặc ấm, tuy mỗi ngày đều có nhiều việc phải xử lý không xuể, nhưng trạng thái của ông Lý thì lại ngày một tốt hơn.

Không chỉ da dẻ hồng hào, giọng nói cũng sang sảng hơn nhiều, thậm chí cảm giác tóc bạc cũng bớt đi đôi chút.

Điều này khiến Đường Vũ An rất vui. Trong lòng cậu, cậu đã sớm coi ông Lý như người thân, như bậc trưởng bối của mình rồi.

Cậu rất thích cảm giác được trưởng bối yêu thương, cũng như có thể chăm sóc và báo đáp cho họ, điều này cũng khiến cậu cảm thấy một niềm hạnh phúc thuộc về trong thế giới xa lạ này.

Huống hồ chi, nếu không có ông Lý, bọn họ cũng không thể nào gây dựng Mái Ấm Hoang Thành tốt đẹp như vậy trong một thời gian ngắn. Đối mặt với bao nhiêu hộ dân và nhân viên, không biết họ sẽ phải tốn bao nhiêu công sức và thời gian nữa.

Có ông Lý ở đây, cảm giác cứ như có một cây Định Hải Thần Châm, khiến lòng người an tâm vô cùng.

“Bọn cháu đi đây!”

Đặt chiếc bình giữ nhiệt lên bếp lò, Đường Vũ An kéo Chu Khởi chạy đi mất, không cho ông Lý cơ hội đuổi theo.

Ông Lý nhìn theo bóng lưng vui vẻ của hai đứa trẻ, lắc đầu rồi thu lại ánh mắt. Ông cầm chiếc bình giữ nhiệt trên bếp lên, yêu thích không nỡ rời tay mà v**t v*.

“Meo—”

Chú mèo Trân Châu Đen từ ngoài cửa bước vào. Ông Lý cười hiền từ nhìn nó, cất bình giữ nhiệt đi rồi lấy từ trong tủ lạnh ra một túi cá khô.

Ngay sau đó, ba chú chó con cũng từ bên ngoài chạy vào.

“Gâu gâu!”

Ông Lý bèn lấy sữa, đổ vào chiếc bát ở góc tường, nhìn ba đứa nhỏ vui vẻ vẫy đuôi uống sữa.

Vì số hộ dân đã đông hơn, nên càng cần các bé thú cưng trấn giữ. Đi đi lại lại, chú mèo Trân Châu Đen và Nguyên Bảo đã trở nên thân thiết với ông Lý.

Bây giờ mỗi khi muốn ăn vặt, uống sữa, chúng sẽ chạy thẳng đến tìm ông Lý, nhận hối lộ một cách hết sức tự nhiên.

“Ăn vặt xong thì cùng đi tuần tra nhé.”

“Gâu gâu!”

———

Căn hộ 801.

Đường Vũ An và Chu Khởi gõ cửa. Người mở cửa không phải Quả bà bà hay Khang Khang, mà là một người phụ nữ bụng mang dạ chửa.

Đường Vũ An nhớ ra cô, hình như cô tên là Lâm Lộ.

Vì chỗ Quả bà bà có chiếc tủ hàng màu xanh lục có thể tỏa nhiệt, ban đêm ấm áp, nên cô đã được sắp xếp ở đây.

“Hai người…”

Lâm Lộ ngẩn ra, vẻ cảnh giác trên mặt bị thay thế bằng sự lúng túng. “Hai người là hai cậu chủ nhỏ của Mái Ấm Hoang Thành phải không? Mời vào, mời vào!”

“Chị gọi em là Tiểu An được rồi.”

“Tiểu Khởi.”

Đường Vũ An và Chu Khởi tự giới thiệu tên rồi bước vào nhà, hỏi: “Quả bà bà và Tiểu Khang Khang đâu rồi chị?”

So với lúc mới đến, trong nhà đã có thêm không ít đồ đạc, đặc biệt là các chậu cây cảnh.

Những chậu cây mà Đường Vũ An nhờ Quả bà bà chăm sóc trước đây đều sinh trưởng rất tốt. Có mấy cây um tùm đã được Quả bà bà tách ra trồng vào chậu riêng.

Tầng dưới cùng của tủ màu xanh lục có đặt một ít hạt gạo lứt, xem ra Quả bà bà vẫn chưa từ bỏ việc gieo trồng giống lúa có thể thích nghi với môi trường hiện tại.

“Bà đưa Khang Khang đi tưới cây rồi.” Lâm Lộ đi theo sau hai người, nói.

Vì là phụ nữ có thai nên khi sắp xếp chỗ ở, ông Lý đã ưu ái cho Lâm Lộ một chút, ví dụ như bố trí cô ở cùng Quả bà bà, ví dụ như mỗi ngày được nhận hai củ khoai tây.

Nhưng cô không hề ăn không ngồi rồi, ở chỗ của Quả bà bà, cô vẫn làm giúp những việc trong khả năng của mình.

Ví dụ như trước khi Đường Vũ An và Chu Khởi đến, cô đang thái khoai tây, định bụng đợi đến trưa nắng tốt sẽ mang ra phơi khô.

Ví dụ như là một dị năng giả hệ Thủy, cô sẽ ngưng tụ đủ nước sinh hoạt để Quả bà bà không phải chạy lên chạy xuống gánh nước.

“Chị Lâm Lộ, chị ở đây có quen không? Có cần gì cứ nói với bọn em nhé.” Nhìn chiếc bụng tròn vo của Lâm Lộ, giọng nói của Đường Vũ An cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.

Chẳng bao lâu nữa, Mái Ấm Hoang Thành sẽ chào đón thêm hai sinh mệnh mới.

Chẳng hiểu sao, cứ nghĩ đến điều này là trong lòng Đường Vũ An lại dấy lên một cảm giác trách nhiệm, khiến cậu cảm thấy cần phải xây dựng Cửa tiệm chi nhánh số 1 tốt hơn nữa, biến nơi này thành một mái nhà thực sự.

“Mọi thứ đều rất tốt.”

Lâm Lộ hơi cúi đầu. “Cảm ơn hai cậu đã đưa tôi đến đây… Có bất cứ việc gì cần tôi làm, tôi đều có thể làm, xin… xin đừng đuổi tôi đi…”

Những ngày sống ở Mái Ấm Hoang Thành, đối với Lâm Lộ mà nói, quả thực giống như một giấc mơ. Thực ra cô không hề yếu đuối như vẻ bề ngoài. Trước kia cô cũng là một thợ săn cừ khôi, nếu không cũng chẳng chạy đến Hoang Thành sinh sống.

Nhưng từ khi mang thai, cơ thể cô trở nên yếu ớt hơn rất nhiều. Người đàn ông ban đầu hết mực yêu thương chăm sóc cô, sau khi thấy phản ứng thai nghén của cô ngày càng dữ dội cũng trở nên lạnh lùng và chán ghét.

Trước khi trận lụt xảy ra, hắn ta đã bỏ cô đi không một lời từ biệt. Sau một tuần chờ đợi trong tuyệt vọng, Lâm Lộ coi như người đàn ông đó đã chết.

Rồi cô bắt đầu cuộc sống một mình ở Hoang Thành, kết quả là chưa được hai ngày thì nước lớn đã ập đến.

Nhờ dị năng hệ Thủy, cô có thể bắt các sinh vật dưới nước làm thức ăn, nên cũng miễn cưỡng sống sót được.

Nhưng mà, vì thiếu nhiên liệu, cô chỉ có thể ăn sống, điều này càng làm triệu chứng ốm nghén của cô thêm trầm trọng, khiến mỗi ngày trôi qua đều sống không bằng chết. Đã vô số lần cô nảy sinh ý định phá thai, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ ra tay.

Vào lúc cô tuyệt vọng nhất, hai thiếu niên ấy đã xuất hiện. Họ đưa cô vào con đường kia, băng qua bóng tối để đến với mái nhà ấm áp, tiện nghi, tựa như một thế giới lý tưởng này.

Người quản lý ở đây không hề coi một phụ nữ mang thai như cô là gánh nặng, thậm chí còn rất mực quan tâm.

Nơi cô ở nhờ không chỉ có chăn nệm sạch sẽ, mà còn có một người bà đối xử với cô còn thân hơn cả người nhà. Bà sẽ chuẩn bị nước nóng và đồ ăn chín cho cô, sẽ nhẹ nhàng trò chuyện với cô…

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Lâm Lộ đã hoàn toàn phải lòng nơi này, chẳng còn muốn rời đi nữa.

Cô thật sự chưa bao giờ được hạnh phúc đến thế…

Thấy mắt Lâm Lộ hoe hoe, Đường Vũ An không khỏi luống cuống tay chân, cậu xua tay nói: “Không có đâu ạ, bọn em không có ý định đuổi chị đi.”

“Chị cứ yên tâm ở lại, sinh em bé khỏe mạnh, rồi bồi bổ cho lại sức.” Chu Khởi cũng tiếp lời. “Những chuyện khác, sau này hãy tính.”

Lâm Lộ vốn đang thấp thỏm không yên, bỗng chốc bình tĩnh trở lại. Cô chưa từng nghe ai gọi đứa trẻ chưa chào đời là “em bé” cả. Chỉ riêng từ này thôi, cô đã cảm nhận được sự trân trọng của hai thiếu niên dành cho đứa trẻ.

Tuy không hiểu, nhưng đối với cô mà nói, đây quả thực là một ân huệ trời ban.

“Cảm ơn hai cậu… cảm ơn…”

Chu Khởi an ủi cô vài câu, dìu cô vào phòng ngủ phụ nghỉ ngơi, còn Đường Vũ An thì lẻn vào trong bếp.

Không lâu sau, khi Đường Vũ An từ trong bếp đi ra, Quả bà bà và Khang Khang cũng vừa lúc từ bên ngoài trở về.

“Anh ơi!”

Khang Khang chạy lon ton trên đôi chân ngắn cũn, vui vẻ đến bên cạnh Đường Vũ An rồi dùng hai tay bé xíu ôm lấy đùi cậu.

“Về rồi à?” Đường Vũ An xoa đầu cậu bé.

“Vâng, đi thăm Lượng Lượng! Thập Nguyệt!”

Xem ra cậu bé vừa cùng bà đi tưới nước cho cây non Lam Hồ và cây Đèn Lồng biến dị về.

Nói xong, cậu bé lại kéo Đường Vũ An đi xem cây Thanh Lương. Cây nhỏ này đã được chuyển sang một chậu hoa lớn hơn — bởi vì Cửa tiệm chi nhánh số 1 có thêm dị năng giả hệ Thổ, nên đất sét dễ kiếm hơn, Quả bà bà đã nhờ ông Lý làm không ít chậu hoa với đủ mọi kích cỡ.

Quả bà bà nhìn bọn họ, nụ cười trên môi hiền hậu và thân thương vô cùng.

“Tiểu Khởi, có ăn quả không cháu?”

Thấy Chu Khởi đi ra, bà liền đến bên cạnh anh, lại móc từ trong túi áo ra hai quả ngọt, dúi vào tay anh, chẳng cho từ chối.

Thực ra bây giờ đã có khoai tây và gạo lứt, nhu cầu về trái cây đã giảm đi rất nhiều. Dùng dị năng để thúc đẩy cây ăn quả sinh trưởng quả thực là có chút lãng phí.

Thế nhưng Quả bà bà vẫn giữ thói quen cũ, hễ Chu Khởi và Đường Vũ An đến là bà lại có quả ngọt dúi cho hai đứa ăn.

“Cháu cảm ơn bà.”

Chu Khởi cũng biết, khách sáo với bà chỉ làm bà buồn lòng, nên cứ thoải mái nhận lấy. Quả nhiên, sau khi anh nhận, nụ cười của Quả bà bà càng tươi hơn.

“Sao hôm nay hai đứa qua sớm vậy?” Quả bà bà hỏi.

Nhắc đến chuyện này, Chu Khởi liền liếc mắt về phía nhà bếp, Đường Vũ An cũng bế Khang Khang đi tới.

“Bà ơi, bà mau lại đây!”

Đường Vũ An kéo bà vào trong bếp.

Quả bà bà nhìn chiếc bếp ga đặt trên bếp lò bằng đất, cùng với hai bình ga bên cạnh mà không khỏi ngẩn người.

“Đây… đây là?”

Đường Vũ An cười tủm tỉm hỏi: “Bà ơi, bà có nhận ra cái này không?”

Quả bà bà gật đầu, đi tới vặn núm bếp ga. Khi tiếng cạch vang lên, ngọn lửa cũng bùng cháy.

Khang Khang giật mình, vội vàng nấp sau lưng Đường Vũ An.

“Bếp này ở đâu ra vậy… sao lại mới thế này?” Quả bà bà tắt bếp, giọng nói có phần kích động. “Phải đổi thế nào đây?”

Loại bếp này dễ dùng hơn bếp lò xây bằng đất nhiều lắm. Nếu có thể dùng bếp ga thế này, bà có thể đun nước nấu đồ ăn bất cứ lúc nào.

Còn về lai lịch của bếp và bình ga…

Bà chỉ hỏi một câu rồi không hỏi nữa. Giống như ông Lý đã nói, khó được có lúc hồ đồ, bà không muốn tìm hiểu nhiều, chỉ cần có thể để bà và Khang Khang sống tốt hơn thì những chuyện khác đều không quan trọng.

“Cháu chỉ cần hai quả ngọt này là được rồi ạ!”

Đường Vũ An lấy hai quả ngọt từ tay Chu Khởi. “Trước đây bọn cháu đã ăn của bà rất nhiều quả rồi mà.”

“Mấy quả này thì có đáng bao nhiêu tiền đâu!”

Quả bà bà sống chết không chịu nhận món hời này, Đường Vũ An bèn lấy ra hai quả Tinh Liên biến dị.

“Vậy bà giúp cháu trồng quả này nhé.”

Đường Vũ An đưa hai quả Tinh Liên cho bà, đoạn nói về đặc tính của loại cây này.

Quả bà bà chăm chú lắng nghe, còn Khang Khang đã kiễng chân lên, nhận một quả từ tay bà mình, cầm nó trên tay tò mò ngắm nghía.

“Đợi trồng xong, đất đen trong luống sẽ thuộc về bà, bọn cháu chỉ cần quả thôi, được không bà?”

Đường Vũ An nói: “Chỉ cần lứa quả đầu tiên này thôi, còn sau đó sẽ giao cho ông Lý sắp xếp, hai ông bà bàn bạc xem xen canh thế nào cho hợp lý.”

Quả bà bà có chút do dự.

“Thế này chẳng phải các cháu chịu thiệt sao?”

Bà được đất đen, có thể trồng thêm nhiều lương thực, tương đương với việc dùng mấy quả kia đổi lấy đất đen. Đổi lại là các dị năng giả hệ Mộc khác chắc chắn cũng sẽ vui lòng.

“Ấy da, bọn cháu tin tưởng bà hơn mà.” Đường Vũ An nói. “Bà đồng ý đi mà.”

Sau một hồi Đường Vũ An năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng Quả bà bà cũng đồng ý.

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch thua lỗ với một khách hàng cũ, điểm kinh nghiệm +1.】

“Yên tâm, bà đảm bảo sẽ trồng cho các cháu cả một giỏ quả đầy ụ!” Quả bà bà vỗ vỗ tay cậu thiếu niên, quả quyết.

Sau đó bà cầm lấy quả, cùng Khang Khang nghiên cứu xem nên trồng thế nào.

Thấy hai bà cháu hễ nghiên cứu về thực vật là lại say mê, Đường Vũ An và Chu Khởi cũng không làm phiền họ nữa, mà đặt chỗ Linh Tụ Thảo trung phẩm mua từ Cửa Hàng Vị Diện hôm qua vào trong tủ hàng màu xanh lục.

Tiếp đó, họ đi qua trận pháp dịch chuyển đến tiệm tạp hóa Cự Phong.

Hồng Lý quả nhiên giữ lời, đã cử người đến giúp họ xây lại nhà. Hiện tại các vệ binh đang dọn dẹp đống đổ nát bị cháy trụi.

Thấy họ từ dưới tầng hầm chui lên, các vệ binh không giấu được vẻ tò mò.

Bởi vì cái tầng hầm này, thật sự là bọn họ đã tìm mọi cách rồi mà vẫn không vào được, thứ nhìn thấy vĩnh viễn là một màu đen kịt, ngay cả ngọn lửa cũng không thể soi sáng.

Dị năng như vậy quả thực khiến người ta quá tò mò.

Nhưng hai thiếu niên không giải thích, họ cũng không dám hỏi nhiều, làm theo lệnh của Hắc Hùng, trực tiếp dẫn hai người đi tìm kiến trúc sư được phái đến xây nhà.

Vị kiến trúc sư này là một Năng Lực Giả hệ Thổ.

Sau khi trao đổi với anh ta, Đường Vũ An và Chu Khởi quyết định xây một tòa nhà nhỏ ba tầng, thời gian dự kiến mất khoảng nửa tháng.

Trình bày xong yêu cầu, hai thiếu niên tạm thời rời khỏi tiệm tạp hóa.

Nhiệm vụ hàng ngày hôm nay yêu cầu phải thu hút 17 khách hàng mới. Do Tiểu Thảo và Thạch Đầu giao dịch rầm rộ trước đó, lượng khách hàng mới ở Cự Phong Trấn đã giảm đi trông thấy.

Họ đến chợ xem trước, chỉ thu hút được bảy khách mới thì phiên chợ sáng đã kết thúc.

Hai người đành đi theo dòng người, rời khỏi Cự Phong Trấn và đi xuống núi.

Lượng khách mới trong các cứ điểm thì nhiều hơn, họ chuẩn bị đến cứ điểm đầu tiên để hoàn thành nốt 10 chỉ tiêu còn lại.

Điều khiến Đường Vũ An bất ngờ là, hai mẹ con Minh Châu mà họ gặp trên đường lên núi trước đây lại chuyển đến cứ điểm đầu tiên này.

Hơn nữa, họ đã vào làm trong khu ruộng thí nghiệm do Hồng Lý mở ra. Hai người còn chưa vào đến cứ điểm, đã thấy cô ta đang dắt con mình bận rộn trên mảnh ruộng vừa được khai phá ở phía xa xa.

Hồng Lý đã nghe theo đề nghị của họ, thu hồi tất cả ruộng thí nghiệm về làm của công, sau đó dùng hình thức thuê mướn để những người đăng ký trồng trọt ban đầu tiếp tục trồng rau dại trên ruộng.

Vì chính sách vừa mới ban hành không lâu, nên khi đi trên đường, Đường Vũ An và Chu Khởi vẫn có thể nghe thấy người dân trong trấn bàn tán về chuyện này.

Những người dân vốn không mấy lạc quan về việc trồng trọt, giờ đây đều mang tâm trạng hối hận và ghen tị vô cùng.

Dù sao thì Đồn Vệ Binh bao ăn bao ở, phúc lợi này đối với nhiều người đã là rất khó có được rồi. Dù trồng trọt có vất vả một chút cũng còn hơn chết đói.

Nhưng vì đã bị thu hồi làm của công, các vệ binh tăng cường tuần tra, nên cũng không ai dám phá hoại, chỉ có thể chờ Đồn Vệ Binh tuyển thêm người.

Lần này chắc chắn sẽ có rất nhiều người tranh nhau đi trồng trọt.

Thấy Minh Châu đang bận rộn, Đường Vũ An và Chu Khởi không muốn làm phiền cô ta. Lúc đang định rời đi thì cô ta đã phát hiện ra họ.

“Chờ đã! Chờ một chút!”

Minh Châu vừa gọi vừa chạy tới. Đặc điểm của hai thiếu niên này quá rõ ràng, cô ta chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.

Chạy đến bên cạnh họ, cô mới thở hổn hển nói: “Hai… hai cậu còn nhớ tôi không?”

“Chị Minh Châu, chị và Tiểu Bảo chuyển lên núi rồi à?” Đường Vũ An cười nói.

Minh Châu cũng mỉm cười.

“Đúng vậy, cảm ơn hai cậu đã cứu tôi và Tiểu Bảo.”

Cô ta kể lại những chuyện đã trải qua trong thời gian này. Khi Hồng Lý ban hành chính sách trồng trọt, cô ta đã đăng ký ngay lập tức. Lại vì cô ta trồng nấm giỏi, là một trong số ít những người trồng ra thành quả trong lứa đăng ký đầu tiên, nên đã được điều đến cứ điểm số một.

“Tôi nghe vệ binh nói chính sách ruộng thí nghiệm lần này cũng là do hai cậu đề xuất với Sơn chủ đại nhân.”

Minh Châu nói: “Thật sự không biết phải cảm ơn hai cậu thế nào. Hai cậu còn cần nấm không? Trong nhà tôi có, để tôi về lấy cho hai cậu!”

Cô vẫn còn nhớ chuyện Đường Vũ An đổi nấm với mình trước đây.

Đường Vũ An lắc đầu từ chối. Thấy cô khai phá ruộng đất đâu ra đấy, cậu không nhịn được mà nói thêm vài câu.

“Chị đang trồng nấm à?”

“Đúng vậy, dạo này hơi nước nhiều, nhiệt độ cũng giảm xuống, nấm mọc nhanh lắm.”

Minh Châu biết nấm thường mọc nhiều trong môi trường nào, nên khi trồng trọt, cô ta đã thử tạo ra một môi trường tương tự, không ngờ lại trồng thành công thật.

Lúc cô ta được điều lên đây, lứa nấm đó vẫn chưa lớn hẳn, nhưng cũng sắp rồi, ước chừng hai ngày nữa là có thể thu hoạch.

Tuy hơi tiếc nuối vì không được tận mắt chứng kiến, nhưng nhờ vậy mà cô ta được trọng dụng, Minh Châu cũng không thấy có gì đáng tiếc.

“Nấm thích đất mùn, chị có thể thu thập một ít lá cây…”

Nghe Đường Vũ An phổ cập kiến thức, Minh Châu nghe mà chấn động, vội vàng ghi nhớ những điểm chính này.

“Mấy cái này đều là em đọc trong sách, chứ thực tế cũng chưa thử bao giờ. Chị có thể thử xem, chia thành mấy thửa ruộng…”

Đường Vũ An lại chỉ cho cô ta cách sử dụng phương pháp kiểm soát biến số để nghiên cứu ra môi trường thích hợp nhất cho nấm phát triển. Minh Châu chỉ có thể cố gắng ghi nhớ, tiếc là cô không biết chữ, nếu không đã chẳng phải ghi nhớ vất vả thế này.

“Chắc là chỉ có vậy thôi.”

Nói xong, Đường Vũ An vẫy tay chào tạm biệt cô.

Minh Châu dõi theo bóng họ rời đi, miệng vẫn còn lẩm nhẩm những điểm chính mà cậu thiếu niên vừa nói. Khi con trai chạy đến tìm, cô vội vàng đọc lại cho con trai nghe, để cậu bé giúp mình ghi nhớ.

Lúc này, Đường Vũ An và Chu Khởi đã đi vào trong cứ điểm, bắt đầu tìm người làm ăn buôn bán.

Trên cổ Đường Vũ An đeo Lệnh bài của Sơn Chủ đại nhân, cộng thêm vẻ ngoài sạch sẽ, xinh đẹp của hai người, nên dù là du côn lưu manh gặp họ cũng không dám làm càn.

Dù sao thì bây giờ họ cũng được coi là người nổi tiếng ở núi Cự Phong rồi.

Sau khi tiệm tạp hóa Cự Phong bị đốt, Hồng Lý đã đích thân lên tiếng, ai dám làm hại hai thiếu niên này chính là đối đầu với cô. Thế nên, người dân trên núi thấy Đường Vũ An và Chu Khởi là né. Điều này đã gây thêm khó khăn cho việc thu hút khách hàng mới của họ, nhưng khi họ lấy muối ra thì tình hình đã được đảo ngược.

Nhưng mà, sau khi thành công thu hút thêm 10 khách hàng mới và hoàn thành chỉ tiêu hôm nay, hai thiếu niên đã dừng việc mời khách.

Khách mới là cứ mời một người lại vơi đi một người, vì những nhiệm vụ hàng ngày tiếp theo, họ không thể giao dịch không giới hạn như trước được nữa.

“Về chứ?” Chu Khởi hỏi.

Bài học hôm nay vẫn chưa học, bây giờ về cũng gần đến giờ học rồi.

Đường Vũ An gật đầu, nhưng vừa liếc nhìn bản đồ, cậu đã dừng lại, nói: “Có sinh vật nguy hiểm đang chạy về phía cứ điểm!”

Sau khi trận lụt lan rộng, trên núi Cự Phong đã xuất hiện thêm mấy chục chấm đỏ.

Phần lớn những chấm đỏ này ở trong núi, một phần nhỏ lảng vảng gần các cứ điểm. Tuy các vệ binh đã gấp rút tiêu diệt những sinh vật biến dị này, nhưng vẫn không thể ngăn cản ngày càng nhiều sinh vật tiến vào trong núi.

Đường Vũ An và Chu Khởi đến một nơi khuất, mở Ô Che Bóng ra, sau đó Chu Khởi cõng Đường Vũ An chạy về phía chấm đỏ đang đến gần.