Nhìn hai gã xui xẻo trước mặt, Hồng Lý không khỏi ngẩn người. Bọn này đến đây để tấu hài hay gì? Cô quay đầu, nhìn về phía hai người còn lại. Bốn người này đều yếu hơn cô, nhưng nếu bọn họ hợp sức lại thì cô cũng không dám chắc mình có thể xử lý gọn được cả đám hay không.
Trong ánh mắt cảnh giác của hai người phía sau, Hồng Lý khẽ nheo mắt rồi ném quả cầu lửa trong tay ra.
Gã mập đang ôm đ*ng q**n kêu la oai oái chợt nhận ra quả cầu lửa, vội vàng né tránh. May là, có lẽ Hồng Lý chỉ muốn dọa bọn chúng lùi lại, nên dù quả cầu lửa này nóng rực nhưng tốc độ bay không nhanh lắm.
Thế nhưng… một trận gió núi bất ngờ thổi tới. Gió thổi bùng lửa lớn. Thế là quả cầu vốn chỉ to bằng đầu người bỗng cháy rực lên, lại còn đổi hướng ngay giữa không trung!
Cả một cục lửa lớn cứ thế đáp thẳng vào người gã mập vô cùng chuẩn xác. Gã ta rú lên thảm thiết, vội chạy về phía hồ nước.
Gã ốm hoàn toàn không ngờ tới diễn biến này, lại đang đứng chắn ngay trên đường gã mập phải đi qua, nên nhanh chóng bị lưỡi lửa l**m phải.
Gã ta vội lăn lộn trên đất, muốn dập tắt ngọn lửa trên người mình.
Nhưng mà, gió núi lại quét qua, những đốm lửa nhỏ ấy lại càng cháy càng mạnh, chẳng mấy chốc đã biến gã ta thành một ngọn đuốc sống.
Giữa những tiếng la hét thảm thương, gã ốm cũng nối gót bạn mình, kéo lê cả người rực lửa chạy về phía hồ nước trên đỉnh núi.
Hồng Lý đứng ngây ra như phỗng.
Cô thật sự chỉ thấy bọn chúng ngứa mắt, muốn đuổi đi thôi, dù sao thì hiện giờ cô vẫn chưa sẵn sàng để khai chiến với mấy lão già xảo quyệt kia. Ai mà ngờ được hai tên này lại có thể tự bốc cháy như thế chứ!
“Chị Hồng Lý lợi hại quá!” Đường Vũ An đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng, cốt là để che giấu vẻ chột dạ của mình.
Viên Bi Xui Xẻo này đáng sợ thật đấy!
Chu Khởi đứng bên cạnh nhìn hai ngọn đuốc sống đang chạy xa dần, cũng không khỏi nuốt nước bọt, rồi vỗ tay theo. Viên Bi Xui Xẻo, quả nhiên là danh bất hư truyền!
Rồi anh không kìm được mà nghĩ, nếu đã có một cặp bi thuộc tính trái ngược là vui vẻ và buồn bã, vậy thì… liệu có bi may mắn không nhỉ?
Được hai đứa trẻ vỗ tay tán thưởng, Hồng Lý có chút ngượng ngùng.
Bởi vì nhìn kiểu nào thì cũng là do hai gã kia xui xẻo tự tìm đường chết, nếu nói đây là chiến công của cô, thế chẳng phải là hạ thấp trình độ của cô quá sao?
“Hồng Lý, cô đừng có quá đáng!”
Hai dị năng giả còn lại mặt mày xanh mét, quát lên. Hồng Lý nhìn bọn chúng, một ngọn lửa nữa lại bùng lên trong tay cô, giọng điệu vô cùng khinh thường: “Muốn đi làm bạn với chúng nó à?”
Hai dị năng giả kia đồng loạt lùi lại một bước. Vắng mất hai đồng đội, chỉ bằng sức của hai người mà muốn đối phó với Hồng Lý thì e là cuối cùng chẳng ai được lợi lộc gì…
“Cô… cô cứ đợi đấy!”
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, hai người buông lời cay độc, rồi đẩy những vệ binh đang ngăn cản ra, chuẩn bị rời đi.
Nhìn hai tên dị năng giả này lúc bỏ đi còn hậm hực giơ chân đạp mấy người vệ binh trên đất, Đường Vũ An cau mày. Loại người xấu xa thế này phải dạy cho một bài học mới được!
Viên Bi Xui Xẻo, ra tay!
Viên bi tròn màu đen lóe lên rồi biến mất, sau khi chạm vào người cả hai thì lại quay về nhà Kho Hàng Tùy Thân của Đường Vũ An.
“Xoẹt––”
Một trong hai gã dị năng giả dùng sức quá mạnh khi giơ chân định đạp người vệ binh, chiếc quần bỗng rách toạc ra, gã ta cũng bị trẹo chân mà ngã lăn ra đất. Vì đây là đoạn đường dốc, lại còn là dốc đứng và hơi hiểm trở, nên cú ngã này khiến gã ta cứ thế lăn lông lốc xuống dưới.
Đồng bọn của gã ta định đưa tay ra kéo thì lại bị một hòn đá ngáng chân, cũng ngã theo và lăn xuống núi cùng bạn mình.
Hồng Lý: “…”
Cô không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn hai thiếu niên.
Đường Vũ An thì hơi mở to mắt, còn vẻ mặt Chu Khởi khi nhìn hai kẻ kia cũng vô cùng kinh ngạc. Lúc này Hồng Lý mới dời tầm mắt đi. Chắc là cô đa nghi rồi, bốn tên này chỉ đơn giản là quá ngu ngốc mà thôi… Nghĩ đến việc lúc trước mình còn đề phòng bọn chúng, cô bèn lắc đầu tự giễu.
“Đi thôi, vào trong.” Cô dẫn hai đứa trẻ vào trong Đồn Vệ Binh, đến căn phòng đang giam giữ Kim Phú.
Kim Phú cũng nghe thấy tiếng la hét thảm thiết bên ngoài, đang hỏi thăm vệ binh thì thấy Hồng Lý bước vào. Ông ta mới trưng ra khuôn mặt tươi cười thì đã nhìn thấy hai thiếu niên đang đi theo phía sau cô. Kim Phú khẽ mím môi, nụ cười trên mặt vẫn không hề giảm bớt.
“Sơn chủ đại nhân, cuối cùng ngài cũng tới rồi!” Ông ta cười nịnh nọt, “Chuyện này thật sự không liên quan gì đến tôi, ngài đã bắt nhầm người rồi…”
“Hừ, có bắt nhầm hay không thì trong lòng ông biết rõ nhất.”
“Sơn chủ đại nhân, làm việc gì cũng phải có bằng chứng chứ! Nếu ngài đưa ra được bằng chứng, chỉ cần chứng minh được là do tôi làm, tôi sẽ mặc cho ngài và hai cậu trai đây xử trí.”
Kim Phú vô cùng tự tin, vì ông ta chỉ tìm một người đứng ra kích động đám đông, mà người đó cũng không hề đi ra từ tiệm tạp hóa Cự Phong.
Người đó đã chết trong vụ hỗn loạn giẫm đạp rồi! Chết không có đối chứng, thế nên Kim Phú mới ưỡn thẳng lưng như vậy.
Nhưng Hồng Lý cũng không định nói chuyện bằng chứng với ông ta, cô vốn đã ngứa mắt gã thương nhân muối chết tiệt này từ lâu rồi, chỉ muốn dạy cho ông ta một bài học. Thế nên chuyện này dù có phải do ông ta làm hay không, cô cũng sẽ đổ lên đầu ông ta thôi.
“Chính là tên này đã phá hủy cửa tiệm của hai đứa đấy.” Hồng Lý nói. “Hai đứa muốn trút giận thế nào cũng được, miễn đừng đánh chết là được.”
Kim Phú không ngờ Hồng Lý lại ngang ngược như vậy, mọi chuyện có hơi vượt ngoài dự đoán của ông ta.
“Cô không thể đối xử với tôi như thế!” Ông ta hết sức bất bình, nói: “Nếu không có tôi, Cự Phong Trấn đã hết muối từ lâu rồi!”
“Tiền trao cháo múc thôi, lẽ nào ông còn muốn tôi phải biết đội ơn ông chắc?” Hồng Lý cười lạnh, quất roi qua.
“Nếu không phải ông độc chiếm con đường muối ở Lâm Hải Trấn, bà đây cần phải chịu sự khống chế của ông à?”
Kim Phú nhanh nhẹn né sang một bên. Tuy ông ta không mạnh bằng Hồng Lý nhưng cũng chẳng phải là một người thường trói gà không chặt, nếu không thì làm sao có thể bình an qua lại giữa các khu chợ để buôn muối được.
Kim Phú đảo mắt, nhìn về phía hai thiếu niên sau lưng Hồng Lý, “Hai cậu xem, thấy chưa?”
Ông ta trưng ra bộ mặt đau khổ. “Đây chính là người quản lý Cự Phong Trấn đấy, một người máu lạnh, tàn bạo và không nói lý lẽ như cô ta, hai cậu có thật sự muốn tiếp tục hợp tác không?”
Không ngờ Kim Phú lại chĩa mũi dùi sang mình, còn ly gián cô với Đường Vũ An ngay trước mặt cô, Hồng Lý nheo mắt lại. “Ông muốn chết!”
Thấy đôi mắt Hồng Lý như sắp phun ra lửa, Chu Khởi nhíu mày, hạ tầm mắt xuống, quả nhiên thấy trên mu bàn tay buông thõng bên hông cô thấp thoáng có vảy đỏ hiện lên.
Anh vội lên tiếng: “Chị Hồng Lý, chị đừng kích động!”
Hồng Lý khựng lại. Cô nhìn Chu Khởi, tia máu trong mắt dần tan đi, vẻ mặt cũng trở lại bình tĩnh. Cô nhíu chặt mày, giấu bàn tay đang buông thõng ra sau lưng.
“Các cậu không giống ông ta, đừng nghe ông ta nói bậy.” Hồng Lý nói một câu, rồi lại bảo: “Giao ông ta cho các cậu xử trí đấy.”
Sau đó, cô lấy cớ công việc bận rộn rồi vội vã quay người rời đi.
Chu Khởi nhìn bóng lưng cô, như có điều suy tư.
Mặc dù Kim Phú không biết tại sao Hồng Lý lại đột nhiên bỏ đi, nhưng đối với ông ta mà nói, đây chắc chắn là một tin tốt trời cho. Đối mặt với một Hồng Lý vũ lực cao cường lại chẳng hề nói lý lẽ, ông ta thật sự không có cách nào, bây giờ cô đi rồi, đối mặt với hai đứa nhóc thì ông ta còn phải sợ cái gì?
“Ôi chao, hai cậu bạn nhỏ này, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà!”
Kim Phú muốn bước ra khỏi phòng, nhưng lại bị hai người vệ binh ở cửa chặn lại. Ông ta đành nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi, trưng ra vẻ mặt đáng thương oan ức rồi nói: “Hai cậu còn nhớ lần chúng ta gặp nhau ở cứ điểm dưới chân núi không?”
“Lúc đó tôi còn mời hai cậu cùng đi Lâm Hải Trấn nữa mà? Hai cậu quên rồi sao?”
“Tôi thật lòng muốn kết bạn với hai cậu, vậy nên sao tôi có thể hại hai cậu được chứ? Hai cậu nói xem, có phải như vậy không?”
Nghe ông ta biện bạch thật đáng thương, Đường Vũ An cũng không khỏi có chút do dự. Cậu bất giác nhìn sang Chu Khởi. Chu Khởi cau mày, khẽ lắc đầu.
Có lẽ Hồng Lý cũng không có bằng chứng, nếu không thì cô ấy đã chẳng dùng cách ngang ngược như vừa rồi, thế nên bọn họ cũng thật sự khó mà phán đoán được.
Nhưng mà…
Đường Vũ An lại nhìn Kim Phú, quan sát ông ta kỹ lưỡng.
Ông ta vẫn giống như lần đầu gặp mặt, mặt mày tươi cười, trông có vẻ hiền lành dễ gần, nhưng so với trước đây, cảm giác rõ ràng đã khác đi. Đường Vũ An cũng không nói được sự thay đổi đó là ở đâu, nhưng nhìn Kim Phú, trong lòng cậu cứ cảm thấy không thoải mái. Cậu không thích người này.
Dù ông ta có tỏ ra thật thà phúc hậu, cậu vẫn cảm thấy lời ông ta nói không thể tin được. Đường Vũ An suy nghĩ một lát, rồi bước tới chìa tay ra với ông ta, nói: “Chúng ta bắt tay một cái nhé.”
Mắt Kim Phú không khỏi sáng rực lên.
Ông ta cười nói: “Được được được, chúng ta bắt tay giảng hòa, bắt tay rồi là bạn bè!”
Kim Phú dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của thiếu niên, cảm giác trong lòng bàn tay cậu hình như có giấu thứ gì đó, tròn tròn, trơn láng. Ông ta buông tay ra xem thì thấy đó là một viên bi màu đen tuyền. Bề mặt viên bi này vô cùng nhẵn bóng, chất liệu đặc biệt tinh xảo, trông như thể được làm từ một loại đá quý hiếm có nào đó vậy.
Kim Phú lập tức bị thu hút sự chú ý.
Trong lúc ông ta cầm viên bi đen lên ngắm nghía, Chu Khởi vốn định bước tới bảo vệ Đường Vũ An bỗng đột ngột lùi lại ba bước.
“Đây là gì vậy?” Kim Phú mân mê viên bi đen. “Cậu định tặng quà cho tôi à?”
“Chú ơi, có phải chú đã sai người cướp bóc rồi đốt tiệm tạp hóa Cự Phong không?”
“Phải…”
Kim Phú vừa buột miệng nói ra đã vội im bặt, nhưng vì dừng lại quá đột ngột nên cắn phải lưỡi.
Ông ta kêu ối một tiếng, cũng chẳng màng đến cơn đau, vội vàng đối diện với ánh mắt dò xét của thiếu niên, cười làm lành: “Không phải không phải, vừa rồi chú lỡ lời thôi!”
“Sao có thể là tôi được chứ… A…”
Kim Phú còn chưa nói hết câu đã lại cắn phải lưỡi, máu tươi tức thì chảy đầy miệng.
Đường Vũ An bèn chu đáo nói: “Tốt nhất là chú tạm thời đừng nói gì cả.”
Kim Phú đau đến run rẩy, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Cháu đúng là một đứa trẻ ngoan… Ái da…”
Thấy Kim Phú cắn phải lưỡi lần thứ ba, hai người vệ binh bên cạnh cũng nhíu mày lộ vẻ thương cảm và khó hiểu. Người này lạ thật, nói chuyện mà cũng cắn phải lưỡi, lại còn cắn liền ba lần!
Lần này thì Kim Phú thật sự không dám mở miệng nữa.
Đường Vũ An quan sát ông ta, cuối cùng đưa tay lấy lại viên bi mà ông ta đang cầm. Viên bi này đã ở trong tay ông ta hơn nửa phút rồi. Nếu quy tắc của viên bi là chạm một lần có hiệu lực mười phút, vậy Kim Phú vừa rồi đã chạm hai lần, còn nếu tính theo thời gian tiếp xúc… Vậy thì cũng đủ để cho Kim Phú một bài học khó quên rồi.
“Ông đi đi.” Đường Vũ An nói.
Thấy cậu lại dễ dàng thả mình đi như vậy, trong lòng Kim Phú mừng rỡ, nhưng khi định nói vài lời tốt đẹp thì lại nhớ đến ba lần cắn phải lưỡi vừa rồi, ông ta vội vàng bịt miệng lại.
Ông ta cười hì hì gật đầu, định bước ra khỏi phòng thì bị ngạch cửa vấp cho một cái, may mà ông ta kịp thời giữ được thăng bằng, tránh được một cú ngã sấp mặt.
“Bọn tôi đi đây.”
Đường Vũ An không để ý đến ông ta nữa, cùng Chu Khởi đi tìm Hồng Lý. Nhìn bóng lưng hai người họ, nụ cười phúc hậu trên mặt Kim Phú từ từ biến mất, đáy mắt lộ ra vài phần âm hiểm. Ông ta bịt miệng, cất bước rời đi.
“Này! Cẩn thận!”
Phía sau đột nhiên có tiếng hô, Kim Phú vừa quay đầu lại thì thấy một cái thùng gỗ úp thẳng lên đầu mình. Đau thì không đau, nhưng… mùi hôi thối đến ngạt thở lập tức bao trùm lấy Kim Phú.
Người vệ binh đang đẩy xe cút kít cách đó không xa thấy vậy thì ngẩn người, vội chạy tới gỡ thùng phân ra khỏi người ông ta. Anh ta cũng không hiểu tại sao bánh xe lại đột nhiên bị kẹt, thùng phân trên xe lại bay ra, còn úp ngay lên đầu người đàn ông xui xẻo này nữa.
May mà cái thùng này vừa mới đổ xong, nếu không, để “canh vàng” văng tung tóe thì chắc chắn anh ta sẽ bị phạt…
———-
Lúc Đường Vũ An và Chu Khởi tìm được Hồng Lý thì cô đã trở lại bình thường. Thấy hai người đến, cô cũng không hỏi họ đã xử trí Kim Phú thế nào, mà nói: “Chị đã sắp xếp người xây dựng lại tiệm tạp hóa Cự Phong rồi, có yêu cầu cụ thể gì thì hai đứa tự đi trao đổi với bọn họ nhé.”
Đường Vũ An gật đầu, cảm ơn cô.
“Hai đứa còn chuyện gì khác không?” Hồng Lý nhận ra hai người họ có điều muốn nói.
Đường Vũ An bèn cười nói: “Chị Hồng Lý, trong Đồn Vệ Binh của chị có thợ may phải không?”
Đây là điều Thạch Đầu hỏi thăm được rồi nói cho cậu biết.
Hồng Lý gật đầu.
Đường Vũ An nói tiếp: “Bây giờ ban đêm ngày càng lạnh, em thấy trong trấn còn có người chết cóng…”
Hồng Lý nhướng mày. “Em muốn nói gì?”
“Đồn Vệ Binh có cần vải bông và bông gòn không chị?” Đường Vũ An đi thẳng vào vấn đề. “Làm thành chăn bông thì tối đắp sẽ rất ấm, như vậy có thể giảm bớt tình trạng bị cóng.”
Nghe vậy, Hồng Lý không khỏi ngạc nhiên. “Hai đứa còn bán cả bông gòn nữa à?”
Đường Vũ An gật đầu.
Vốn dĩ họ định bán ở tiệm tạp hóa, nhưng sau chuyện tồi tệ ngày hôm qua, cộng thêm việc phải xây dựng lại nên tạm thời không thể bán được.
Vì vậy, họ đã quyết định tìm Hồng Lý để bàn bạc trực tiếp, trong tay Hồng Lý có một lượng lớn đậu nành, có thể tiến hành giao dịch với số lượng lớn.
Hồng Lý suy nghĩ một lát rồi nói: “Có mang theo hàng mẫu không?”
“Dạ có!”
Đường Vũ An mở ba lô, lấy ra một cuộn bông gòn và mấy mảnh vải vụn, đặt lên bàn cô.
Hồng Lý cầm lấy mảnh vải, dùng đầu ngón tay v**t v*. Ngay cả ở trong pháo đài thì chất lượng của loại vải này cũng thuộc hàng thượng hạng, còn có cuộn bông gòn mới tinh, trắng muốt sạch sẽ kia, sờ vào vừa xốp vừa mềm mại, khiến người ta không muốn rời tay.
“Dùng loại vải này làm vỏ chăn, sau đó nhồi bông này vào là có thể làm thành một chiếc chăn bông rồi.”
Đường Vũ An cười nói: “Còn có thể làm thành áo bông nữa, như vậy các anh vệ binh đi tuần vào ban đêm sẽ không bị lạnh nữa.”
Áo bông đối với người thường có lẽ không hấp dẫn lắm, vì chỉ lạnh vào ban đêm, mà lúc đó đa số mọi người đều trốn trong nhà sưởi ấm ngủ nghỉ rồi. Chỉ có những người vệ binh đi tuần tra, canh gác là có nhu cầu lớn về áo bông.
“Em có thể cung cấp bao nhiêu?” Hồng Lý hỏi.
Lúc này, Đường Vũ An lùi sang một bên, để Chu Khởi nói chuyện với Hồng Lý.
“Chuyện này thì còn phải xem chị cần bao nhiêu.”
Hồng Lý trầm ngâm: “Tính giá thế nào?”
1 mét vải bông và 1 cân bông gòn đều là 10 điểm, còn đậu nành 1 cân là 25 điểm, vậy nên…
“Vải bông rộng 1.2 mét, tính tiền theo chiều dài, mỗi mét đổi một cân đậu nành.” Chu Khởi nói. “Bông gòn cũng tính theo cân, mỗi cân bông gòn đổi một cân đậu nành.”
Hồng Lý tính nhẩm một chút. Nếu một chiếc chăn bông 1.2 mét x 2 mét, dùng 3 cân bông gòn, vậy thì ít nhất phải mất 5 cân đậu nành để đổi một chiếc chăn. Một chiếc áo bông cũng dùng 2 mét vải, tính thêm 1 cân bông gòn, vậy là ít nhất 3 cân đậu nành đổi một chiếc áo, đó là còn chưa tính công may. Nếu quy đổi bằng muối thì có vẻ không đáng lắm, nhưng muối ở tiệm tạp hóa Cự Phong vốn đã rẻ hơn nhiều so với của Kim Phú, nên cũng không thể tính như vậy được. Còn nếu tính theo sản lượng đậu nành, trừ đi lượng tiêu thụ mỗi ngày, một ngày có thể dư ra khoảng 100 cân trong kho. Nói cách khác, lượng dự trữ một ngày có thể đổi được 20 cái chăn bông hoặc hơn ba mươi chiếc áo bông?
Thú thật thì, Hồng Lý cũng có chút động lòng.
Ngay cả khi những chiếc chăn bông này không cung cấp cho dân trong trấn thì cũng có thể chia cho những người vệ binh có thành tích xuất sắc, chắc chắn là gia đình bọn họ sẽ rất cần, điều này rất có lợi trong việc củng cố sự đoàn kết trong đội ngũ của cô.
Thế nhưng cô vừa mới tiêu tốn 1000 cân đậu nành để mua muối… chưa đầy hai ngày lại phải chi một khoản lớn nữa sao?
“Hai đứa cần nhiều đậu nành như vậy để làm gì?” Hồng Lý nhìn bọn họ, có chút không hiểu.
Chu Khởi chỉ cười mà không nói.
Cuối cùng Hồng Lý khẽ thở dài một hơi. “Vậy thì lấy trước 50 mét vải và 30 cân bông gòn đi.”
Cô định trang bị áo bông trước cho những người vệ binh tuần tra ban đêm, như vậy không chỉ tránh được việc bọn họ bị bệnh hay cóng, mà còn có thể nâng cao sức chiến đấu ban đêm của bọn họ.
Bây giờ vì lũ lụt hoành hành, không ít động vật đã chạy lên núi Cự Phong để lánh nạn, xác suất phải chiến đấu vào ban đêm cũng tăng lên.
Những người vệ binh này đều là tài sản của cô, mất một người cô cũng xót.
“Được, vậy bọn em về lấy cho chị.” Chu Khởi nói.
Hồng Lý nhìn hai người, cười như không cười: “Cửa tiệm của hai đứa bị cháy rồi, định đi đâu lấy đây? Đừng nói với chị là ở dưới tầng hầm đó nhé?”
Chu Khởi khẽ mím môi, vừa định nói gì đó thì đã nghe cô bảo: “Hai đứa có dị năng không gian, đúng không?”
Chu Khởi không khỏi im lặng.
Hồng Lý liếc nhìn Đường Vũ An đang đứng sau lưng anh, cúi đầu không dám nhìn cô, rồi cười nói: “Sơ hở của hai đứa rõ rành rành thế kia, chị đây quả thật khó mà giả vờ không thấy được.”
Cô đã gửi đến tiệm tạp hóa Cự Phong hẳn 10 bao đậu nành 100 cân, nhưng hôm qua chỉ tìm thấy một bao trong tiệm. 9 bao còn lại đã đi đâu? Hơn nữa, muối thì còn có thể nói được, nhưng họ mang nhiều vải vóc và bông gòn như thế đến Cự Phong Trấn, làm sao có thể qua mắt được vệ binh và mấy lão cáo già kia?
Ngoài dị năng không gian ra, Hồng Lý thật sự không nghĩ ra được lời giải thích nào khác.
“Nếu chị đã đoán ra rồi, chị định làm thế nào?” Chu Khởi hỏi. Đường Vũ An cũng ngẩng đầu lên, nấp sau lưng Chu Khởi, hai mắt long lanh nhìn Hồng Lý, chờ đợi phản ứng của cô.
Đây thực ra cũng là một lần họ thăm dò.
Hôm qua tiệm tạp hóa bị cháy, chắc chắn Hồng Lý đã phát hiện trong tiệm không có nhiều đậu nành như thế, còn nói giấu dưới tầng hầm… thật sự không phải là một cái cớ hay.
Hơn nữa bây giờ nước lũ đã chặn đường, trong mắt người khác, họ đang bị “mắc kẹt” trên núi Cự Phong. Trừ khi trước lúc nước lũ rút, họ không giao dịch gì với Hồng Lý nữa, nếu không, họ rất khó giải thích tại sao mình lại có thể lấy ra nhiều hàng hóa như vậy.
Thế nên tối qua họ đã hỏi Xích Hạo, nếu chị hắn ta biết họ sở hữu Kho Hàng Tùy Thân thì sẽ phản ứng thế nào— So với việc để lộ trận pháp dịch chuyển, họ thà chọn Kho Hàng Tùy Thân.
Và Xích Hạo đã nói, có lẽ chị gái hắn ta sẽ nghĩ đó là dị năng không gian. Lúc này họ mới biết, hóa ra dị năng hệ Thần Bí ngoài ngôn linh ra còn có cả hệ không gian nữa.
Xích Hạo còn nói, nếu không có mối quan hệ với hắn ta, có lẽ Hồng Lý sẽ giữ họ lại, nhưng có hắn ta ở đây thì cô hẳn sẽ không làm gì họ.
Dựa vào những phân tích của Xích Hạo, Đường Vũ An và Chu Khởi đã quyết định liều một phen. Có Ô Che Bóng và những viên bi thần kỳ, họ vẫn tự tin có thể toàn thân rút lui được…
Hồng Lý nhìn hai thiếu niên, lại thở dài một hơi.
“Hai đứa chỉ muốn làm ăn với chị, chứ không muốn phục vụ cho chị, đúng không?”
Chu Khởi gật đầu, còn Đường Vũ An thì nói: “Chị Hồng Lý, chúng ta là bạn tốt mà, nếu chị cần giúp đỡ, bọn em nhất định sẽ giúp chị.”
Hồng Lý không khỏi bật cười. Cô đưa tay định sờ đầu cậu bé, nhưng Chu Khởi lại đẩy Đường Vũ An ra sau lưng mình, chặn tay cô lại. Nhìn vẻ mặt cảnh giác của Chu Khởi, Hồng Lý nhún vai, rụt tay về nói: “Thôi được, chị hiểu rồi.”
Cô chỉ vào góc phòng, nói: “Để vải và bông gòn ở đó đi, chị kiểm tra xong sẽ cho người mang 80 cân đậu nành qua.”
Thấy ánh mắt Chu Khởi vẫn còn vẻ đề phòng, cô mất kiên nhẫn xua tay: “Thôi được rồi, hai đứa đã cứu em trai của chị, chị còn có thể làm gì hai đứa được chứ?”
“Nhưng nói trước nhé, sau này khi chị cần hai đứa giúp đỡ, hai đứa không được từ chối đâu đấy.”
Đường Vũ An không khỏi cười toe toét. “Cảm ơn chị, chị Hồng Lý.”
Hồng Lý không nhịn được lại đưa tay ra, nhéo nhẹ lên gò má bầu bĩnh phúng phính của cậu bé, lần này Chu Khởi cũng không cản cô nữa.
“Hai đứa may mắn gặp được chị đấy, chứ gặp phải người khác là không đi được đâu.”
Hồng Lý nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Thôi, chúng ta vẫn nên đến nhà kho đi, ở đây đông người lắm chuyện, bị người khác nhìn thấy thì không hay.”
Rất nhanh, Hồng Lý đã dẫn họ đến nhà kho dưới lòng đất. Đường Vũ An nhìn bản đồ, phát hiện nơi này ngoài vệ binh ở cửa ra thì bên trong không có một ai, đúng là một nơi tốt để giao dịch bí mật. Thế là cậu đổi lấy vải bông và bông gòn, rồi đặt ở vị trí mà Hồng Lý đã chỉ định.
“Thật ghen tị với những Dị Năng Giả hệ Thần Bí như mấy đứa.” Hồng Lý nói một câu, rồi dẫn họ rời đi, sau đó đến nhà kho chứa đậu nành, tự tay cân 80 cân đậu nành cho họ.
【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành một giao dịch có lời với một khách hàng cũ, điểm kinh nghiệm +1, điểm tích lũy +1200.】
1200 điểm tích lũy đã về tay!
Hồng Lý bảo họ thu đậu nành đi, Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn nhau, rồi lại nói: “Có thể để ở đây trước được không chị?”
“Hửm?” Hồng Lý không hiểu.
Đường Vũ An gãi đầu nói: “Không gian sắp không còn chỗ chứa nữa rồi, nên bọn em gửi ở chỗ chị, khi nào cần sẽ quay lại lấy.”
Hồng Lý khoanh tay trước ngực. “Chị không có nghĩa vụ trông giữ đâu nhé.”
“Vâng vâng.” Đường Vũ An gật đầu. “Nếu các anh vệ binh có nhu cầu, có thể ăn trước số đậu nành này, lúc bọn em đến lấy, chị đưa lại đậu nành mới là được mà.”
Nói rồi, cậu lấy ra một quyển sổ, viết một tờ giấy nợ, sau đó đưa cho Hồng Lý.
“Chị Hồng Lý, phiền chị ký tên vào đây nhé.”
Hồng Lý cúi đầu nhìn cậu, cách xử lý này đối với cô chắc chắn là có lợi, nhưng mà…
“Hai đứa không sợ chị quỵt nợ à?”
Điểm tích lũy đã về tay rồi, làm gì có chuyện quỵt nợ được chứ? Nhưng Đường Vũ An vẫn cười tít mắt nói: “Một người vừa mạnh mẽ lại trọng tình trọng nghĩa như chị Hồng Lý thì sao có thể quỵt nợ được chứ?”
Hồng Lý không nhịn được lại nhéo má cậu bé đáng yêu. “Đồ ranh con!”
Cuối cùng, Hồng Lý vẫn ký tên vào giấy nợ.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch thua lỗ với một khách hàng cũ, điểm kinh nghiệm +1.】
Đường Vũ An cầm tờ giấy nợ, vẻ mặt lại vô cùng mãn nguyện. Đến khi cậu cầm giấy nợ đến đổi, 80 cân đậu nành này chắc chắn đã được ăn hết, Hồng Lý sẽ đưa cho cậu đậu nành mới, thuộc về một lô hàng mới. Như vậy sẽ không vi phạm quy tắc giao dịch! Nói cách khác, cậu đã dùng một tờ giấy nợ để đổi lấy 80 cân đậu nành, có thể kiếm lời hẳn 2000 điểm tích lũy!
Đây đúng là đôi bên cùng có lợi!
Lúc này, Hồng Lý lại nói: “Nếu đã vậy, hay là chị đem hết số đậu nành còn lại trong kho thế chấp cho hai đứa luôn, thấy sao?”
Đường Vũ An: !!!
Thấy thiếu niên kinh ngạc nhìn mình, Hồng Lý nhất thời có chút ngượng ngùng.
Cô nhìn đi chỗ khác, nói: “Thế nào? Có nhận không?”
Vậy thì hoàn toàn không có vấn đề gì hết!
Tác giả có lời muốn nói:
An An: Tuyệt vời quá 【Cố lên】【Cố lên】【Cố lên】