Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 143: Con Đường Sống

Đường Vũ An không thể nào ngờ được, hệ thống vậy mà còn bán cả “khóa học online”! Lại còn được đặt trong phần thưởng của Vòng quay may mắn nữa chứ!

“Sao thế?”

Thấy Đường Vũ An quay thưởng xong liền lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, Chu Khởi cảm thấy có chút kỳ quái bèn cất tiếng hỏi.

Sau đó, anh trông thấy món hàng mới mà Đường Vũ An chia sẻ cho mình — 【Toàn bộ giáo trình giáo dục bắt buộc mười hai năm】.

Mắt Chu Khởi khẽ sáng lên, anh vội vàng nhấn vào xem.

Giống hệt như những gì anh biết, các khóa học được chia làm ba giai đoạn: tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông. Trong đó, tiểu học có sáu khối lớp, còn cấp hai và cấp ba thì mỗi cấp có ba khối.

Ngoài lớp một tiểu học cần 10 điểm để đổi, các khóa học khác đều phải mở khóa mới có thể xem được.

Điểm để mở khóa giai đoạn tiểu học là 100 điểm mỗi khối lớp, cấp hai là 200 điểm và cấp ba là 300 điểm.

Chu Khởi liền đổi khóa học lớp một tiểu học.

【Bạn đã dùng 10 điểm để đổi “Khóa học lớp một (bản đầy đủ) trong chương trình Giáo dục bắt buộc mười hai năm”, mở khóa thành công chuyên mục học tập, có thể vào bảng điều khiển ở trang chủ để xem.】

Lúc này, Đường Vũ An cũng đã đổi khóa học.

Cả hai cùng nhấn vào chuyên mục “Học tập” trên trang chủ, một giao diện hoàn toàn mới liền hiện ra.

Giao diện này được chia thành hai mục: 【Khóa học】 và 【Biên soạn khóa học】.

Đường Vũ An không khỏi ngẩn người.

Cậu tò mò nhấn vào mục 【Biên soạn khóa học】, phát hiện ra ngoài việc học, cậu còn có thể tự mình biên soạn bài giảng. Các khóa học sau khi soạn xong còn có thể được đăng bán như một món hàng trong Cửa Hàng Vị Diện. Nói cách khác, cậu không chỉ có thể bán khóa học trong Cửa Hàng Vị Diện, mà còn có thể mua khóa học từ các thương nhân khác ư?

Đường Vũ An không ngờ bài giảng lại có thể trở thành hàng hóa.

Ngay tại khoảnh khắc này đây, câu nói “tri thức là của cải” đã trở nên hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cậu lại quay về trang chủ, mở mục 【Khóa học】ra, một bảng điều khiển mới xuất hiện trước mắt.

【Khóa học đã mua.】

  1. Giáo dục bắt buộc mười hai năm 【Bản đầy đủ】 (Lớp một): Nhấn vào đây để bắt đầu học.

【Bài tập về nhà.】

【Tài liệu học tập.】

【In ấn.】

Bốn mục đơn giản được liệt kê trên bảng điều khiển, chỉ cần nhìn thấy mấy chữ “Bài tập về nhà” là Đường Vũ An đã thấy tê cả da đầu.

Thật ra cũng không phải cậu không thích học, chỉ là những cậu nhóc ở độ tuổi này thì hiếu động và hoạt bát là điều khó tránh khỏi.

Giá như chỉ cần lên lớp mà không phải làm bài tập thì tốt biết mấy…

Đường Vũ An nhấn vào khóa học đã mua.

【Vui lòng chọn hình thức giảng dạy.】

【1. Phiên bản giáo viên cùng tuổi.】

【2. Phiên bản giáo viên trẻ.】

【3. Phiên bản giáo viên lớn tuổi.】

Đường Vũ An chớp chớp mắt, hứng thú lập tức dâng lên.

Cậu nhấn vào lựa chọn đầu tiên, “Giáo viên cùng tuổi”, một màn hình video liền hiện ra. Trong video là một đứa trẻ trạc tuổi cậu, nhìn tướng mạo và nghe giọng nói thì rất khó phân biệt được đây là bé trai hay bé gái. Đường Vũ An cứ tạm coi là một cậu bé đi.

“Chào bạn Thương Nhân Thần Bí nhé, mình là giáo viên Đồng Đồng, hôm nay chúng ta sẽ học bài học của lớp một tiểu học.”

Thầy Đồng Đồng mỉm cười, khuôn mặt bầu bĩnh trông rất đáng yêu, giọng nói cũng rất hay, khiến người ta bất giác muốn nghe cậu bé nói tiếp.

“Đây là thời khóa biểu cho các buổi học tiếp theo, bạn xem qua một chút nhé, cũng có thể mở trong phần tài liệu học tập để xem đó.”

Đường Vũ An thử xem trong phần tài liệu học tập và nhanh chóng tìm thấy thời khóa biểu. Chương trình lớp một bao gồm các môn Ngữ văn, Toán, Âm nhạc, Mỹ thuật, Thể dục, Lao động, Khoa học, Đạo đức và Pháp luật.

Cũng không khác mấy so với chương trình tiểu học của Đường Vũ An. Cậu xoa cằm, vậy là tất cả các môn đều do thầy Đồng Đồng này dạy ư?

Đường Vũ An nghiên cứu một hồi thì phát hiện ra cậu không cần phải học hoàn toàn theo thời khóa biểu, mà có thể tự do lựa chọn môn mình muốn nghe để học chuyên sâu. Dĩ nhiên, lúc cậu lựa chọn, hệ thống có hiện lên thông báo, vẫn đề nghị cậu nên học theo thời khóa biểu.

Đường Vũ An chọn môn “Khoa học” trước.

Video bắt đầu giảng bài, còn sách giáo khoa thì cậu có thể chọn xem trực tuyến hoặc in ra.

Việc in ấn không cần tự chuẩn bị giấy, nhưng vẫn tốn điểm, mỗi lần 10 điểm là có thể in thẳng ra một cuốn sách giáo khoa có màu sắc và hình ảnh minh họa sinh động. Mà màn hình video, ngoài việc có thể nhấn tạm dừng, phát, lại còn có thêm một nút “3D hóa” nữa chứ.

Đường Vũ An tò mò nhấn nút.

Chỉ thấy màn hình video lập tức biến thành hình chiếu ba chiều, một hình người bé bằng bàn tay lơ lửng trước mặt cậu và bắt đầu giảng bài, trông vô cùng kỳ diệu.

Hơn nữa, hình chiếu ba chiều này còn có thể tự do phóng to thu nhỏ.

Sau khi cậu chọn kích thước bằng người thật, cảm giác chẳng khác gì đang ngồi học trong lớp là mấy. Cảm giác này càng mãnh liệt hơn khi cậu chọn phiên bản giáo viên trẻ và giáo viên lớn tuổi.

Trong lúc Đường Vũ An vẫn còn đang nghiên cứu, Chu Khởi đã mở khóa một lèo toàn bộ các khóa học cấp hai và cấp ba rồi.

Tổng cộng tốn hết 1500 điểm tích lũy, còn việc mua khóa học thì cũng giống như lớp một, chỉ cần 10 điểm tích lũy là được.

“An An, mai chúng ta bắt đầu học thôi!”

Nghe giọng nói vốn luôn điềm tĩnh của Chu Khởi lại có thêm vài phần phấn khích, Đường Vũ An khẽ há miệng, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngậm lại. Thôi được rồi, ở tận thế mà vẫn không thoát được cảnh đi học…

Nhưng nhìn hình chiếu ba chiều sinh động thú vị, Đường Vũ An lại dần vui vẻ trở lại. Cảm giác cũng khá hay ho, những kiến thức này cũng có thể dùng được ở thời tận thế, hơn nữa…

Đường Vũ An cười khì khì, “Có thể mở khóa học lớp một và lớp hai cho các nhân viên, rồi giao nhiệm vụ bắt họ học!”

Vui một mình không bằng vui chung, cậu đã phải đi học thì người khác cũng đừng hòng trốn thoát.

Hì hì, có những khóa học này rồi, không còn phải lo nhân viên không biết chữ nữa, ít nhất thì môn Ngữ văn và Toán đều phải đạt chuẩn!

Dĩ nhiên anh Xích Hạo thì không cần, nhưng những người khác đều phải sắp xếp, kể cả ông Lý cũng vậy.

Dù chữ viết của thế giới này không giống với chữ của họ lắm, nhưng cũng chỉ khác biệt một chút về nét bút, nhìn chung vẫn có thể hiểu được. Chữ viết vốn dùng để ghi chép và truyền bá kiến thức, chỉ cần đạt được mục đích đó là được. Dù sao thì ở thế giới của họ cũng có sự khác biệt giữa chữ phồn thể và giản thể, mà thuở ban đầu chữ viết cũng đã trải qua nhiều năm diễn biến mới được định hình. Chỉ cần đọc hiểu là không có vấn đề gì lớn.

Còn về những kiến thức khoa học kia…

“Thế giới này đã sản sinh ra dị năng và sinh vật biến dị, có lẽ cũng không còn giống với thế giới trước thời kỳ Đại thảm họa nữa rồi.”

Chu Khởi nói: “Cho nên những kiến thức khoa học này còn hữu dụng hay không, chúng ta cần phải có cái nhìn biện chứng.”

Nhưng mà, đó không thể trở thành lý do để không học được.

Nắm vững một số kiến thức có thể có sai sót, vẫn tốt hơn là đầu óc trống rỗng, mù mờ chẳng biết gì. Hơn nữa, máy lọc nước và phương pháp tinh chế muối mà họ làm ra đã cho thấy, các quy tắc vật lý cơ bản vẫn tương thông, những kiến thức này vẫn vô cùng hữu dụng.

“Vâng vâng.” Đường Vũ An gật đầu, “Em vẫn nên bắt đầu học từ chương trình lớp bảy, có thời gian thì xem lại môn khoa học của tiểu học sau.”

Sau đó, hai người bắt đầu bàn bạc về việc sắp xếp lịch học.

Việc dành gần như toàn bộ thời gian ban ngày để học như ở thế giới cũ chắc chắn là điều không thể, họ chỉ có thể dành ra một khoảng thời gian mỗi ngày để học.

Cuối cùng, sau khi Đường Vũ An ra sức tranh thủ, Chu Khởi đồng ý cho học từ 7 giờ rưỡi đến 10 giờ rưỡi sáng, đảm bảo ba tiếng mỗi ngày, các khoảng thời gian khác thì tự học linh hoạt.

“Được, em đi giao nhiệm vụ cho các nhân viên đây!”

Đường Vũ An mở khóa học lớp một và lớp hai cho các nhân viên, giao nhiệm vụ hướng dẫn họ đổi lấy, sau đó mới bắt đầu lần quay thưởng thứ hai.

Ra thêm một thẻ nhân đôi điểm nữa đi mà!

【Chúc mừng! Bạn đã nhận được một chiếc “Máy may đạp chân”, vui lòng chọn địa chỉ nhận hàng…】

Máy may đạp chân?

Không phải máy may nào cũng đạp chân hay sao?

Đường Vũ An vội nhận hàng, sau đó lấy chiếc máy may ra, phát hiện ra máy may đạp chân này thực chất là loại máy may kiểu cũ mà cậu từng thấy trong các tiệm sửa quần áo.

“Phần thưởng quay được à?” Chu Khởi hỏi.

“Vâng!”

Đường Vũ An gật đầu. Cậu ngắm nghía chiếc máy may, bỗng phát hiện ra điều gì đó, mừng rỡ nói: “Loại máy may kiểu cũ này không cần dùng điện đúng không anh?”

“Đúng vậy.” Chu Khởi gật đầu.

“Vậy thì có thể đặt ở Cửa tiệm chi nhánh số 1 để may quần áo rồi!” Đường Vũ An reo lên.

Quần áo và chăn bông bán ở Cửa tiệm chi nhánh số 1 hiện giờ đều do một tay anh Tiểu Khởi làm. Nếu có chiếc máy may kiểu cũ không cần điện này, công việc đó có thể giao cho các cư dân làm.

Một nghề hữu ích như vậy, cậu không tin là các cư dân lại không muốn học!

Nhưng mà như vậy thì, cậu thấy hình như vẫn hơi thiếu người thì phải.

“Anh Tiểu Khởi, chúng ta đi cứu người tiếp đi, lũ lụt đến đột ngột như vậy, chắc chắn là còn rất nhiều người bị mắc kẹt trong Hoang Thành.”

Đường Vũ An nói: “Chúng ta sẽ chuyển hết những người này về Cửa tiệm chi nhánh số 1.”

Cậu thực sự khó mà tưởng tượng nổi, dưới sự bào mòn của lũ lụt và đêm đông giá rét, những cư dân bị mắc kẹt trong Hoang Thành sẽ phải vượt qua thời kỳ thiên tai dài đằng đẵng này như thế nào. Có lẽ sau khi lũ lụt qua đi, dân số vốn đã ít ỏi có thể sẽ giảm mạnh hơn một nửa.

Đường Vũ An nhìn những chấm sáng rải rác trên bản đồ khu vực Hoang Thành, cảm thấy chúng có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Những chấm sáng này không phải là những ký hiệu lạnh lẽo, mà đại diện cho từng sinh mạng sống động.

Chu Khởi trầm ngâm một lát rồi nói: “Chúng ta chỉ cứu người trong khả năng cho phép mà thôi.”

Càng cách xa Cửa tiệm chi nhánh số 1 một phân, lại càng thêm một phân nguy hiểm, những người ở quá xa, chắc chắn là họ không thể lo xuể.

“Nhưng bây giờ chúng ta có điểm rồi mà.” Đường Vũ An nói.

Chu Khởi khựng lại, nhìn cậu: “Em nghĩ ra cách gì rồi à?”

Đường Vũ An nhe răng, nở một nụ cười đắc ý.

“Đi thôi, chúng ta đến Cửa tiệm chi nhánh số 1 trước!”

Nghĩ là làm, Đường Vũ An kéo Chu Khởi vào trận pháp dịch chuyển đến phòng 901 của Cửa tiệm chi nhánh số 1. Nhờ có dải đèn màu xanh ngọc, dù trời đã tối, nhưng trong phòng không hề tối om như lúc trước.

Hơn nữa, ánh trăng hôm nay cũng rất sáng.

Vì ban ngày đã ra ngoài cứu người, Khinh Thân Thuật đã dùng hai lần, nên Đường Vũ An dùng lần cuối cùng lên người Chu Khởi, rồi trèo lên lưng anh.

“Anh Tiểu Khởi, mình xuống dưới lầu đi anh!”

Chu Khởi liền cõng Đường Vũ An ra sân. Mảnh đất mới được khai phá ban ngày đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Sau khi Đường Vũ An ném một Thuật Tịnh Hóa ra, nước trong ao cũng trở nên trong vắt.

Dưới ánh trăng sáng, mặt nước lấp lánh gợn sóng, có bảy tám con cá đang bơi lội trong nước, còn lớp gạch men vỡ dưới đáy ao cũng đã được các cư dân tháo dỡ và lót một lớp bùn.

Những chiếc lá sen mọc lên từ lớp bùn trôi nổi trên mặt nước, lớn có nhỏ có, cùng với đàn cá bơi lội ở dưới nước, khiến khung cảnh thật thú vị.

Hạt sen là do Đường Vũ An đưa cho ông Lý, hy vọng ông có thể trồng giúp xuống ao cá. Kết quả là, chỉ mới qua một buổi chiều mà đã mọc ra nhiều lá sen như vậy, có lẽ là nhờ công của Quả bà bà và Thiết Mộc Hoa.

Chu Khởi cõng Đường Vũ An nhảy lên tường.

Đường Vũ An mở bản đồ ra xem trước, chấm sáng gần họ nhất đang ở trong một tòa nhà gần nhà chú Thiết Kim, tính theo đường chim bay thì cách đây khoảng bảy tám trăm mét. Nhưng vì có nhiều đống đổ nát và địa hình phức tạp, vậy nên phải đi đường vòng, quãng đường thực tế sẽ dài hơn khá nhiều.

Chu Khởi đã lờ mờ đoán được Đường Vũ An định làm gì.

“Giờ không thấy tiếc điểm tích lũy nữa hả?” Anh nói.

“Ây da, so với mạng người thì chút điểm này có đáng là gì đâu.”

Đường Vũ An xua tay, sau khi xác định vị trí, cậu lại mở giao diện trang trí nội thất bắt đầu mua hàng rào tre, rồi vẽ trên bản đồ 3D. Bắt đầu từ bức tường dưới chân họ, hàng rào tre kéo dài ra ngoài theo đường vạch bằng ngón tay của cậu.

Để tiết kiệm điểm, mỗi khi gặp chướng ngại vật, cậu sẽ dừng lại, dùng hàng rào tre quây vật cản lại, sau đó sử dụng chức năng danh sách vật phẩm để chuyển nó đến mảnh đất tạm thời dùng để chứa đồ. Đợi vật cản được chuyển đi, cậu lại kéo thẳng hàng rào tre tiếp tục vươn tới đích.

Những công trình thực sự không thể di dời thì đành phải đi đường vòng. Cứ thế, cậu vừa vạch đường vừa dọn dẹp. Cuối cùng, sau một tiếng đồng hồ, cậu đã thành công mở đường hàng rào tre đến tận cửa tòa nhà mục tiêu.

Khi cậu đặt mảnh hàng rào tre cuối cùng xuống, một con đường sống uốn lượn dài cả ngàn mét được tạo ra bằng những đoạn hàng rào tre mỏng manh, cứ thế hiện ra trước mắt Đường Vũ An và Chu Khởi!

Họ nhìn con đường rộng một mét trước mắt, nhìn bức tường nước cao năm sáu mét ở giữa hàng rào tre bị lá chắn bảo vệ đẩy sang hai bên.

Giây phút này, cả hai thiếu niên đều không khỏi dâng trào cảm xúc.

“Tốn bao nhiêu điểm tích lũy rồi?” Chu Khởi hỏi.

“Khoảng hai mươi mốt nghìn.”

Hàng rào tre mỗi mét 10 điểm, con đường dài một nghìn mét thì cần hai nghìn mét hàng rào tre, tổng cộng tốn hơn hai mươi nghìn điểm tích lũy.

“Không sao đâu anh, điểm hết rồi lại kiếm là được.” Đường Vũ An nói, “Đi thôi, chúng ta đi cứu người!”

Thật ra cậu muốn bao vây luôn cả tòa nhà đó, nhưng theo phán định của hệ thống, tòa nhà đó không phải là đất vô chủ, cậu không thể tùy tiện khoanh vùng.

Vì vậy, họ vẫn cần phải ra ngoài cứu người.

Nhưng không sao cả, có con đường sống này, an toàn của họ đã được đảm bảo tuyệt đối, không cần phải lo lắng gì cả—

Dĩ nhiên, trước khi xuất phát, cậu đã thêm thẳng những người trong tòa nhà đó vào danh sách ngủ qua đêm.

Có tác dụng của quy tắc ngủ qua đêm mà họ đã đặt ra, những người trong danh sách không thể phá hủy các công trình của tiệm tạp hóa, và hàng rào tre cũng nằm trong số đó. Cho nên, bây giờ trừ khi có khách hàng khác không nằm trong danh sách vào phá hoại, còn không thì chẳng cần lo con đường sống này xảy ra vấn đề gì.

Mà chuyện như vậy, vào thời điểm này rõ ràng là không thể xảy ra.

Chu Khởi cõng Đường Vũ An, di chuyển nhanh chóng trên con đường. Chẳng mấy chốc, họ đã đi theo con đường đến trước cửa tòa nhà đó. Ánh trăng vàng đổ xuống, nhưng không đủ để soi sáng con đường rộng vỏn vẹn một mét ẩn mình giữa dòng nước lũ này. Huống chi, dưới sự bảo vệ của lá chắn, con đường này là vô hình.

Những người đang trốn trong tòa nhà, dĩ nhiên cũng không phát hiện ra những chuyện xảy ra ở bên ngoài.

“Em đợi ở đây nhé.”

Chu Khởi đặt Đường Vũ An xuống đất, rồi giơ chiếc Ô Che Bóng lên, bật cao khỏi mặt đất, vượt qua bức tường nước cao năm sáu mét, nhảy về phía tòa nhà chỉ cao bốn năm tầng.

Đây vốn dĩ phải là một tòa nhà cao hơn hai mươi tầng, sau khi sụp đổ thì chỉ còn lại một phần nhỏ này. Phần này thực chất cũng không an toàn, tầng một cũng đã sụp xuống, nên nước cao chưa đến sáu mét đã ngập đến tầng ba.

Chu Khởi tóm lấy một thanh thép nhô ra, nhẹ nhàng lật người vào trong căn phòng ở tầng bốn.

Trong phòng chất đống không ít đồ đạc, còn có cả xương cá, rõ ràng là có người ở đây chứ không phải bị mắc kẹt. Chỉ là, nhìn tình hình của căn nhà này, nếu lũ lụt tiếp tục tàn phá, việc nó sụp đổ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

Nhờ có Ô Che Bóng che chắn, Chu Khởi lặng lẽ dò xét trong phòng. Ánh trăng từ bên ngoài chiếu vào, giúp anh có thể nhìn rõ xung quanh mà không cần đèn pin.

Khi lên đến tầng năm, bước vào căn phòng đầu tiên, cuối cùng Chu Khởi cũng nhìn thấy một bóng người co ro trong góc phòng. Đó là một người phụ nữ trẻ khoảng ngoài hai mươi, tóc tai rối bời, mặt mũi cũng hơi bẩn, nhưng may là trên người không có mùi hôi khó chịu. Cô quấn một chiếc chăn bông rách, run lẩy bẩy trong đêm lạnh.

Chu Khởi đang suy nghĩ xem, không biết nên làm thế nào để đưa người về Cửa tiệm chi nhánh số 1 mà không gây ra hiểu lầm. Họ đã tốn hơn hai mươi nghìn điểm tích lũy cho con đường sống này, không thể nào ra về tay không được. Nhưng rất nhanh sau đó, anh phát hiện ra mình không cần phải đắn đo nữa.

Bởi vì sau khi lại gần quan sát, anh nhận ra tình trạng của bà chị này có vẻ không ổn, thử thu chiếc Ô Che Bóng lại mà cô cũng không có phản ứng gì. Mãi đến khi Chu Khởi đưa tay ra lay vai cô, người phụ nữ mới r*n r* mở mắt.

Nhìn thấy Chu Khởi không biết đã xuất hiện trong phòng mình từ lúc nào, cô theo phản xạ vớ lấy con dao găm bên cạnh.

Chu Khởi dễ dàng đoạt lấy vũ khí của cô, rồi nhìn vệt ửng hồng bất thường trên mặt cô, nói: “Chị bị sốt rồi.”

Lúc này, vì đưa tay lấy vũ khí, chiếc chăn rách quấn trên người cô cũng rơi xuống, để lộ ra cánh tay dính máu. Trên cánh tay không biết bị thứ gì cắn mất một miếng thịt, đã bắt đầu lở loét.

Rõ ràng là cô bị sốt do vết thương bị nhiễm trùng.

Chu Khởi nhìn xung quanh môi trường không mấy sạch sẽ này, lại nghe tiếng nước chảy ào ào và tiếng kêu của đủ loại sinh vật lạ bên ngoài, cuối cùng vẫn quyết định đợi về đến Cửa tiệm chi nhánh số 1 rồi hãy xử lý cho cô.

“Cậu… cậu định làm gì…”

Khi bị Chu Khởi dùng chăn rách quấn lại rồi vác lên vai, người phụ nữ chỉ có thể thốt ra những câu yếu ớt.

Chu Khởi vác người rời khỏi tòa nhà đổ nát sắp sập, rồi anh gặp phải một rắc rối—

Anh không biết con đường sống nằm ở đâu nữa.

【Đông Thổ Đại Đường】: Anh Tiểu Khởi, anh đã ra ngoài chưa?

Bảng tin nhắn hiện lên thông tin của Đường Vũ An, vì bị bức tường nước cao gần sáu mét che khuất, cậu rất khó nhìn rõ tình hình trong tòa nhà đổ nát. Cậu chỉ có thể dựa vào bản đồ để đoán đại khái hành động của Chu Khởi.

Chu Khởi vội vàng trả lời cậu, sau đó anh nghe thấy tiếng một viên đá đập vào tường tòa nhà.

“Cạch—”

Lại một tiếng nữa.

Chu Khởi cẩn thận phân biệt, cuối cùng cũng nhìn ra viên đá đó được ném từ đâu tới.

Trong tầm nhìn của Chu Khởi, dĩ nhiên nơi đó là một mặt nước gợn sóng, sau khi một viên đá nữa được ném ra, anh liền vác người, dứt khoát nhảy xuống. May mắn là anh đã thuận lợi xuyên qua lá chắn bảo vệ, con đường sống kia lại hiện ra trong tầm mắt anh.

“Anh Tiểu Khởi!”

Giọng nói của Đường Vũ An cũng truyền vào tai anh.

“An An.” Chu Khởi nhẹ nhàng đáp xuống đất.

“Sao rồi? Cứu được người chưa anh?” Đường Vũ An quan sát cái chăn rách trên vai anh.

“Ừm, chị ấy bị sốt do nhiễm trùng, cần phải chữa trị gấp.” Chu Khởi nói.

“Vậy anh mau đưa chị ấy về đi!” Đường Vũ An nói, “Em tự chạy về được rồi.”

Thấy Chu Khởi nhíu mày, cậu liền nói: “Yên tâm đi mà, em sẽ ngoan ngoãn ở trong đường hầm, an toàn lắm, không cần lo đâu.”

“Em phải nói được làm được đấy.” Chu Khởi nghiêm giọng nói.

“Yên tâm, yên tâm đi mà.”

Sau khi Đường Vũ An cam đoan đảm bảo hết lần này đến lần khác, Chu Khởi mới vác người nhanh chóng chạy về phía Cửa tiệm chi nhánh số 1.

Đợi người đi khỏi, Đường Vũ An lại thử trên bản đồ, phát hiện vẫn không thể khoanh vùng tòa nhà trước mặt, xem ra không phải cứ không có người trong nhà là sẽ được tính thành đất vô chủ.

Đường Vũ An đành bỏ cuộc, dẫm lên nền đất bùn lầy bắt đầu đi về, cậu nhìn hai bên là những bức tường nước cao sừng sững, cảm giác như đang đi trong thủy cung vậy.

Nói mới nhớ, không biết cậu có thể dùng cách này để hoàn thành nhiệm vụ 【Muốn Làm Giàu, Trước Hết Phải Xây Đường】 không nhỉ?

Nhưng nghĩ đến con đường chỉ có bảy tám trăm mét đường chim bay này đã tốn của cậu hơn hai mươi nghìn điểm, Đường Vũ An liền lắc đầu xua đi ý nghĩ đó.

Thế này thì tốn tiền quá đi mất!

Cậu vẫn nên cứu hết nạn dân trong Hoang Thành về Cửa tiệm chi nhánh số 1 trước đã.

Đường Vũ An đi được một đoạn thì dừng lại, cậu lấy một chiếc ghế từ nhà ra ngồi trong đường hầm, rồi lại mở bản đồ ra quan sát.

Cậu liếc nhìn vị trí của Lão Tạ trước. Rồi lại lắc đầu, cho dù xuất phát từ phía bể bơi, khoảng cách đường chim bay đến chỗ Lão Tạ cũng phải hơn chục cây số. Tính chẵn 15 cây số, thì cũng cần 300 nghìn điểm, mà đó mới chỉ là đường chim bay thôi đấy!

Cứu không nổi, thật sự cứu không nổi mà…

Đường Vũ An lắc đầu thu lại ánh mắt, rồi lại nhìn bản đồ gần Cửa tiệm chi nhánh số 1.

Cách đây khoảng hai ba trăm mét có hai chấm sáng, một trong số đó cậu có quen, là vị khách cậu từng tiếp đãi khi tiệm tạp hóa Hoang Thành mới khai trương. Đó là một người có dị năng hệ Hỏa tên là Liệt Hỏa, cái người vì bỏ chạy mà bị Vượng Tài tóm về ấy.

Đường Vũ An ước lượng khoảng cách, trước tiên cậu dùng hàng rào tre chặn ngay bên cạnh mình, chia con đường thành hai phần, sau đó dỡ bỏ hàng rào tre ở phía bên kia. Theo thao tác của cậu, nửa còn lại của con đường lại bị nước lũ nhấn chìm.

Đợi đến khi Chu Khởi chạy về, Đường Vũ An đã dùng số hàng rào tre dỡ ra để mở một con đường sống mới, uốn lượn hướng về phía nơi ở của Liệt Hỏa. Dĩ nhiên, số hàng rào tre dỡ ra vẫn chưa đủ, cậu lại tốn thêm hơn một nghìn điểm để bù vào.

Thấy Chu Khởi quay lại, Đường Vũ An cất ghế đi, cười nói với anh: “Anh Tiểu Khởi, chúng ta đi cứu người tiếp thôi!”

Nhìn đôi mắt lấp lánh của cậu thiếu niên dưới ánh trăng, Chu Khởi cảm thấy trong lòng không hiểu sao lại gợn lên một chút xao động.

Anh không nói gì, chỉ im lặng bước tới, rồi cúi người xuống trước mặt cậu.

Đường Vũ An nhảy lên lưng anh, reo hò: “Chúng ta xuất phát nào!”

Tác giả có lời muốn nói:

An An: Ai mà thông minh được như mình chứ! Yeah~