Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 116: Em Thích Anh Nhất!

Nghe cô bé Hải Lam nói vậy, Đường Vũ An suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Nhà cô bé có khoảng bao nhiêu muối?”

Ba của cô bé vừa phơi muối mới, nên cậu không có cách nào ước tính được lượng muối dự trữ trong nhà cô bé.

“Con… con cũng không biết nữa…” Hải Lam lúng túng đáp.

“Ừm, không sao đâu.”

Đường Vũ An nhìn vào quả cầu ánh sáng, thăm dò hỏi: “Tôi dùng mười lăm cân gạo trắng để đổi lấy mười cân muối của cô bé, được không?”

Gạo trắng ngon hơn gạo lứt rất nhiều, đối với trẻ con mà nói, gạo trắng cũng dễ tiêu hóa hơn.

“Dạ vâng, được.”

Dù không biết gạo trắng là gì, nhưng cô bé Hải Lam vẫn vội vàng đồng ý. Chỉ cần là đồ của thương nhân thần bí đưa cho thì chắc chắn là đồ tốt!

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một người ước nguyện trong mộng cảnh, điểm tích lũy +110, điểm kinh nghiệm +6, mảnh vỡ mộng cảnh +1.】

【Bạn đã nhận được 10 cân muối biển thô, vui lòng chọn địa chỉ nhận hàng.】

【1. Kho của Tiệm tạp hóa Bình An.】

【…】

Vốn dĩ một cân muối biển là 25 điểm, một cân gạo trắng là 10 điểm, vậy thì lợi nhuận cuối cùng phải là 100 điểm mới đúng, 10 điểm dư ra này là sao vậy nhỉ?

Đường Vũ An lấy chỗ muối vừa giao dịch ra xem thử, phát hiện chất lượng muối lần này tốt hơn lần đầu khá nhiều!

Xem ra cha của cô bé Hải Lam không chỉ đào hố phơi muối mà còn nghe theo đề nghị của họ, lọc muối trong quá trình phơi, chứ không đơn thuần chỉ phơi nước biển như trước nữa.

Như vậy thì cậu và anh Tiểu Khởi sẽ không cần phải gia công lại, tiết kiệm được không ít phiền phức.

Đường Vũ An vui vẻ khen ngợi cô bé Hải Lam.

Hôm nay với hai Bình Phiêu Lưu trong mộng cảnh, cậu đã thu về tổng cộng 1092 điểm tích lũy, 5 viên Thổ tinh thạch và 10 cân muối biển, cũng coi như là bội thu.

Có lẽ vì số lần giao dịch đã nhiều hơn nên sau khi kết thúc, mộng cảnh của cô bé Hải Lam vẫn chưa biến mất.

“Nhớ phơi thêm nhiều muối nữa nhé.”

Đường Vũ An dặn dò cô bé Hải Lam: “Muối càng nhiều, cô bé có thể đổi được càng nhiều thứ hơn đó.”

“Vâng! Được!” Cô bé Hải Lam gật đầu thật mạnh.

Cú gật đầu này đã làm cô bé tỉnh giấc.

Cô bé mở mắt, bên tai vẫn còn văng vẳng câu nói cuối cùng của thương nhân thần bí: “Gạo trắng cũng giống gạo lứt, cứ cho nước vào nấu lên là ăn được.”

“Hải Lam, con… con lại mơ thấy vị đó à?” Giọng của Hải Kình, cha cô bé vang lên bên cạnh.

Cô bé Hải Lam nghiêng đầu nhìn sang thì thấy bên cạnh mình có thêm một đống hạt gạo trắng tinh, dưới ánh trăng lọt qua khe cửa, chúng như đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

“Vâng!”

Cô bé vui vẻ gật đầu, chỉ vào đống gạo trắng rồi nói: “Nấu với nước là ăn được đó cha.”

Hải Kình v**t v* những hạt gạo, gương mặt tràn đầy vẻ thành kính, rồi lại nhìn nụ cười đáng yêu của con gái, ông cũng bất giác mỉm cười theo.

“Cha ơi, sao cha lại khóc thế?”

“Không sao, có hạt cát bay vào mắt cha thôi.”

“Vậy để con thổi cho cha nhé.”

Hải Kình ngăn cô con gái đang ngọ nguậy lại, bảo cô bé cứ ở yên trong chăn lông vũ đừng ra ngoài. Bây giờ đang là đêm khuya, bên ngoài chăn lạnh cóng, ông không muốn con gái mình bị cảm lạnh.

Sau đó, ông bình ổn lại tâm trạng kích động của mình, đi lấy đồ đựng để gom những hạt gạo lại.

Ông kiểm tra lượng muối trong vại, quả nhiên thấy đã vơi đi một ít, nhưng không phải là mất hết.

“Lần này vị đại nhân thần bí đó có nói gì với con không?” Hải Kình chui lại vào trong chăn, khẽ hỏi con gái.

Cô bé Hải Lam vẫn còn đang lâng lâng vì lại được mơ thấy thương nhân thần bí, vậy nên vẫn chưa ngủ lại được, nghe cha mình hỏi thì liền hồi tưởng lại một chút, rồi gật gật đầu.

“Đại nhân hỏi rất nhiều vấn đề về thị trấn của chúng ta, nhưng con đều không trả lời được…”

“Con nói là để hỏi ba xong, lần sau sẽ nói cho Ngài ấy biết…”

“Đại nhân khen muối của ba sạch!”

“Ngài ấy còn muốn rất nhiều rất nhiều muối nữa, có thể đổi lấy đồ! Đổi được rất nhiều đồ luôn!”

Sau khi chăm chú nghe con gái kể lại, Hải Kình gật đầu, xem ra lần này ông đã cược đúng.

Ông nhìn về phía đồ đựng gạo, lần này lượng thức ăn nhiều gấp đôi lần trước, chắc có lẽ đủ cho hai cha con họ ăn trong mười ngày nửa tháng.

Lần này ông phải phơi nhiều muối hơn, cố gắng đổi được nhiều đồ hơn, như vậy mới có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp cho con gái!

Trong mắt Hải Kình lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Ông cảm thấy cơ thể mình ấm dần lên, lúc này mới ôm con gái vào lòng, yên tâm nhắm mắt lại.

Đối với bọn họ mà nói, cuối cùng tương lai của bọn họ cũng đã bắt đầu có hy vọng.

———–

Sau khi giao dịch với cô bé Hải Lam xong, Đường Vũ An ném Bình Phiêu Lưu của cô bé về lại biển mộng, rồi cùng Chu Khởi đi ngủ.

“Anh Tiểu Khởi, hôm nay anh giỏi thật đấy!”

Đường Vũ An rúc vào người Chu Khởi, ôm lấy cánh tay anh, thì thầm: “Anh không bị thương, thật tốt quá…”

Nghe giọng cậu như vừa may mắn thoát nạn, lòng còn đầy sợ hãi, Chu Khởi xoay người lại, lòng bàn tay áp lên trán cậu thiếu niên.

“Em không có sốt!”

Đường Vũ An kéo tay anh xuống, làu bàu nói: “Em đâu có yếu ớt như vậy, anh đừng có coi thường em…”

Lần trước sau trận đại chiến với thằn lằn mẹ trở về, Đường Vũ An đã sốt một trận, đương nhiên là Chu Khởi sẽ lo lắng.

“Anh đâu có coi thường em.”

Chu Khởi ôm cậu nhóc đang dỗi vào lòng, xoa xoa lưng cậu rồi lại nhéo má cậu, nói: “Chỉ là cảm thấy dạo này em gầy đi thôi.”

Sự chú ý của Đường Vũ An lập tức bị dời đi, cậu vui vẻ nói: “Đó là vì em đã bắt đầu lớn rồi đó!”

“Mẹ em nói cái này gọi là trổ giò, trước đây anh cũng vậy mà, gầy nhom như cây sào ấy.”

Cậu cũng đưa tay sờ loạn trên người Chu Khởi.

“Anh xem, bây giờ anh cũng có da có thịt rồi này, rắn chắc hơn rồi đó.”

Chu Khởi né tay cậu ra, tuy trong bóng tối không thấy rõ mặt anh, nhưng Đường Vũ An có thể cảm nhận được sự lúng túng của anh.

“Ha ha ha, anh Tiểu Khởi, anh đang ngại ngùng đấy à?”

“Không có, hơi nhột thôi.”

Đường Vũ An liền ngừng động đậy, đắp lại chiếc chăn vô tình bị hất tung ra, rồi nép vào lòng Chu Khởi, cảm thấy vô cùng an tâm.

Ngay lúc Chu Khởi tưởng rằng cậu nhóc đã ngủ rồi thì lại nghe thấy giọng nói dè dặt của cậu vang lên.

“Anh Tiểu Khởi.”

“Ừm?”

“Lúc chiến đấu với con gấu khổng lồ biến dị đó, anh có sợ không?”

Chu Khởi im lặng một lúc, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Có sợ.”

Trước một con quái vật khổng lồ như vậy, anh có thể cảm nhận rõ ràng được sự nhỏ bé của mình, mỗi lần con gấu vung tay đều sượt qua lưng anh, chỉ cần bị chạm trúng một cái thôi là anh sẽ bị đập thành bánh thịt ngay. Cho nên làm sao có thể không sợ được chứ? Nhưng mà…

Chu Khởi đưa tay ôm lấy Đường Vũ An, cúi đầu hít sâu mùi hương trên tóc cậu, cảm nhận được tâm trạng thư giãn và vui vẻ hơn.

“Sau khi chiến thắng nỗi sợ hãi, anh có thể cảm nhận được mình đã mạnh hơn.” Chu Khởi nói: “Cho nên anh rất vui.”

“Em cũng sẽ cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn.”

Đường Vũ An đưa tay ôm lại Chu Khởi, trong giọng nói cũng có tiếng nấc nghẹn ngào: “Sau này sẽ không để anh một mình đối mặt với nguy hiểm nữa đâu.”

Nghe cậu thiếu niên xót xa cho mình, Chu Khởi chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn.

Anh cười khẽ: “Sao lại khóc nhè rồi?”

“Em mới không có khóc nhè!” Cậu thiếu niên tức giận nói: “Em chỉ là… em chỉ là… hu hu hu, anh Tiểu Khởi, em sợ anh bị con gấu khổng lồ đó đánh chết lắm… hu hu…”

Chu Khởi vỗ nhẹ lên lưng cậu, cằm thì cọ cọ trên đỉnh đầu cậu.

Đợi đến khi cậu nhóc bình tĩnh lại một chút, anh mới ôn tồn nói: “Chẳng phải anh vẫn đang lành lặn ở đây sao? Cũng đâu có bị thương.”

Đường Vũ An sụt sịt mũi, lí nhí dạ một tiếng.

“Chẳng phải trước đây anh đã nói với em rồi sao?”

Chu Khởi khẽ vuốt lưng cậu, giọng nói dịu dàng: “Chuyện gì cũng phải nghĩ theo hướng tốt, bởi vì An An của chúng ta luôn luôn tâm tưởng sự thành.”

Đường Vũ An lại dạ một tiếng nữa, rồi nghe anh nói tiếp.

“Hơn nữa hôm nay em cũng rất cừ, sau khi anh dụ con gấu khổng lồ đi, em đã cứu được bà và Khang Khang ra ngoài.”

“Bởi vì biết có em lo liệu phía sau, anh mới có thể chuyên tâm chiến đấu với con gấu.”

Chu Khởi nâng mặt cậu thiếu niên lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu, nghiêm túc nói: “Cho nên An An à, vai trò của em hôm nay cũng vô cùng quan trọng.”

Nếu hôm nay Quả bà bà chết, nếu hôm nay anh vẫn đến trễ một bước…

“Anh Tiểu Khởi, anh thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Phải đó.”

Đường Vũ An nín khóc rồi mỉm cười, không nhịn được mà vui vẻ hẳn lên.

Đúng vậy, tuy cậu không trực tiếp chiến đấu với con gấu khổng lồ, nhưng cậu cũng không phải là hoàn toàn vô dụng!

Vừa nãy tâm trạng còn đang sa sút mà khóc nhè, bây giờ được dỗ dành xong, cậu thiếu niên lại như một chú cún con vùi vào lòng Chu Khởi cọ cọ làm nũng, khiến Chu Khởi cũng thoát ra khỏi cảm xúc bi thương kia.

“Anh Tiểu Khởi, em thích anh nhất!” Đường Vũ An vui vẻ nói.

Chu Khởi khựng lại, rồi cong khóe môi, bàn tay dùng sức xoa đầu cậu thiếu niên, nói: “Ngủ mau đi, mai còn phải dậy sớm.”

“Vâng, anh Tiểu Khởi ngủ ngon!”

“Ngủ ngon.”

Cuối cùng căn gác cũng yên tĩnh trở lại, hai thiếu niên lại ôm nhau ngủ, trải qua một đêm bình thường mà yên bình.

Một đêm không mộng mị.

Sáng sớm hôm sau, lúc Đường Vũ An tỉnh dậy thì thấy một hàng dài các thông báo của hệ thống.

【Khuyến mãi Bảy ngày (Thời gian làm mới còn lại: 6 ngày).】

  1. Băng gạc trị thương trung cấp (2/2): 200 điểm/cuộn.

Mô tả: Vật phẩm thuộc hệ ma pháp.

Công dụng: Mỗi cuộn có thể sử dụng 10 lần, mỗi lần hồi phục 20% máu cho người sử dụng (không có tác dụng khi đầy máu).

  1. Thuốc chữa trị trung cấp (2/2): 400 điểm/chai.

Mô tả: Vật phẩm thuộc hệ ma pháp.

Công dụng: Mỗi chai có thể sử dụng 10 lần, sau khi uống, mỗi 30 phút sẽ hồi phục 2% máu cho người sử dụng, kéo dài trong vòng 4 giờ, đồng thời có thể từ từ chữa lành vết thương, tăng cường hiệu quả phục hồi xương. (Uống nhiều lần cùng lúc có thể cộng dồn thời gian, tối đa là 3 lần).

  1. Tủ đông màu xám xanh (2/2): 288 điểm/cái.

Mô tả: …

Công dụng: …

Hiệu quả đặc biệt: Khi mua có xác suất kích hoạt hiệu ứng “Càng nóng càng lạnh”…

  1. Dải đèn màu xanh ngọc (2/2): 288 điểm/dải.

Mô tả: Cấp bậc Level 1, thuộc dòng đồ nội thất thần kỳ series màu Xanh Ngọc do tiểu tinh linh nội thất Yaya chế tạo, bảo hành vĩnh viễn, khi có vấn đề có thể triệu hồi tiểu tinh linh đến sửa chữa bất cứ lúc nào.

Công dụng: Có thể tự động hấp thụ linh năng hệ Mộc xung quanh và phát ra ánh sáng, linh năng hệ Mộc càng dồi dào thì đèn càng sáng.

  1. Thảm trải sàn màu đỏ tía (3/3): 188 điểm/tấm.

Mô tả: …

Công dụng: …

“Woa! Băng gạc trị thương trung cấp và Thuốc chữa trị trung cấp!”

Vốn dĩ vừa ngủ dậy còn hơi mơ màng, nhưng sau khi nhìn rõ những món đồ trong mục Khuyến mãi Bảy ngày, Đường Vũ An liền tỉnh táo ngay lập tức.

Cậu vội vàng chia sẻ giao diện Khuyến mãi Bảy ngày cho Chu Khởi.

“Hiệu quả đều được nâng cấp cả rồi!”

Một cuộn băng gạc vẫn dùng được 10 lần, nhưng mỗi lần có thể hồi 20% máu, còn hiệu quả của Thuốc chữa trị cũng tăng gấp đôi.

Từ chỗ nửa tiếng hồi 1% máu ban đầu đã biến thành nửa tiếng hồi 2%, hơn nữa còn tăng cường hiệu quả phục hồi cho xương.

“Cái này là làm mới ra để nhắm vào vết thương của Quả bà bà đúng không?”

Chân phải của Quả bà bà bị gãy rồi, còn không biết có thể hồi phục được không, bây giờ có Thuốc chữa trị trung cấp này thì không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa rồi!

Đương nhiên hiệu quả tăng gấp đôi thì giá cả cũng tăng gấp đôi.

“Đồ nội thất thần kỳ cũng có thêm lựa chọn mới.” Chu Khởi nói.

“Dải đèn màu xanh ngọc?” Nhìn mô tả của dải đèn, Đường Vũ An vui vẻ nói: “Món đồ này hợp với Tụ Linh Thảo ghê!”

Tụ Linh Thảo có thể nâng cao nồng độ linh năng hệ Mộc trong môi trường, mà loại dải đèn này lại dựa vào linh năng hệ Mộc để phát sáng, quả thực là một cặp trời sinh.

Nói đến Tụ Linh Thảo…

Đường Vũ An vội vàng mở Cửa Hàng Vị Diện, trong mục gian hàng yêu thích, quả nhiên thấy Cố Thiên Lý lại đăng bán một cây Tụ Linh Thảo.

Chắc là thấy Tụ Linh Thảo bán chạy nên lần này đã tăng giá, nhưng mà… 60 điểm/cây.

Vậy mà chỉ tăng có 10 điểm!

Cho nên vị Cố Thiên Lý này vẫn chưa đọc quy tắc à? Một thương nhân có tâm như vậy thật sự không còn nhiều đâu.

Đường Vũ An vội vàng mua ngay cây Tụ Linh Thảo này.

Tiếp đó, cậu lại xem số dư của mình.

Điểm tích lũy có thể rút: 1000.

Hai quả đèn lồng biến dị cậu treo bán hôm qua đã bán được rồi! Hơn nữa cô nàng Joanna kia lại để lại lời nhắn cho cậu.

【Tôi cần quả đèn lồng biến dị, càng nhiều càng tốt.】

Đường Vũ An không khỏi cảm thấy tiếc nuối, bởi vì bây giờ cậu chỉ còn lại đúng một quả.

Sau khi treo nốt quả đèn lồng biến dị còn lại lên, Đường Vũ An lại treo chân nhện biến dị lên, đồng thời hạ giá xuống một chút, treo giá 450 điểm.

Hy vọng lần này có thể bán được!

Sau đó cậu rút điểm tích lũy về, trừ đi phí thủ tục thì còn lại 900 điểm, rồi bắt đầu càn quét giao diện Khuyến mãi Bảy ngày.

Mua hết tất cả, tổng cộng tốn 2916 điểm tích lũy.

Hết cách rồi, mục Khuyến mãi Bảy ngày cứ như thể ra hàng theo nhu cầu của cậu vậy, lần nào cậu cũng chỉ có thể bị nó khống chế cứng ngắt.

Thuốc men thì không nói làm gì, tủ đông màu xám xanh, dải đèn màu xanh ngọc và Thảm trải sàn màu đỏ tía đều là những thứ cậu đang rất cần, vì điểm tích lũy đủ nên cứ quét sạch hết thôi.

Ngoài Khuyến mãi Bảy ngày ra, nhiệm vụ tuần cũng đã được làm mới.

Lần này nội dung cũng giống lần trước, chỉ là, số lượng giao dịch và số lượng khách quen cần bồi dưỡng đã tăng lên, còn có thêm yêu cầu sử dụng thẻ thu hút khách hàng 1 lần.

“Hôm nay sau khi mở cửa hàng, thẻ thu hút khách hàng vẫn có thể tiếp tục phát huy hiệu lực trong 4 tiếng nữa.” Đường Vũ An nói: “Hy vọng có thể thu hút thêm được nhiều khách hàng hơn nữa!”

“Ừm, anh đến Cự Phong Trấn họp chợ trước, em qua cửa tiệm chi nhánh Số 1 bố trí tiếp đi.”

Nhân lúc chợ sáng đông người, Chu Khởi muốn đi buôn bán để tăng thêm chút độ hot cho cửa hàng, mau chóng mở khóa hết tất cả các chức năng của hàng rào bảo vệ cho cửa tiệm chi nhánh Số 1.

“Vâng, được.”

Trận pháp dịch chuyển đi lại thuận tiện, cũng không dễ xảy ra nguy hiểm, cho nên sau khi ăn sáng xong, hai người đều rất yên tâm mà tách ra hành động.

———–

Tiệm tạp hóa Cự Phong.

Chu Khởi từ dưới tầng hầm đi ra, anh có thể cảm nhận rất rõ sự khác thường trong tiệm—

Tối qua chắc hẳn đã có không ít người ghé qua tiệm tạp hóa của họ, anh có thể cảm nhận được khí tức vẫn còn sót lại trong nhà.

Anh bước ra khỏi tiệm tạp hóa.

Vệ binh gác ở cửa nhìn thấy anh thì không khỏi lộ ra vẻ mặt như gặp phải ma.

“Ngài… ngài về từ lúc nào vậy ạ?”

Phải biết rằng, tối qua những vệ binh không phát hiện ra kẻ xấu lẻn vào đều đã đến Sở Vệ Binh lĩnh phạt, khiến cho những người được cử đến gác sau này như bọn họ đều phải nâng cao tinh thần cảnh giác lên gấp mười hai lần.

Nhưng bọn họ thật sự không phát hiện ra cậu thiếu niên này vào tiệm tạp hóa từ lúc nào!

Chu Khởi không trả lời, chỉ hỏi: “Tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?”

Người vệ binh bèn giải thích một lượt.

“Ngài yên tâm đi, những người đó đã bị bắt hết cả rồi, cụ thể thì ngài có thể đi hỏi đội trưởng Hùng.”

Đội trưởng Hùng này, chắc là chỉ Hắc Hùng nhỉ?

Chu Khởi nói cảm ơn, sau đó ôm một vại muối đi thẳng ra chợ sáng, dựng gian hàng lên rồi còn treo một tấm biển “Tiệm tạp hóa Cự Phong” bên cạnh.

Anh có mang theo lệnh bài Sơn chủ đại nhân đưa cho Đường Vũ An, cộng thêm việc đa số các vệ binh cũng đã gặp anh, cho nên rất nhanh đã có vệ binh đến giúp anh duy trì trật tự.

Chẳng mấy chốc đã có người mang rau dại đến đổi muối.

Chu Khởi vừa mua bán, vừa quảng cáo cho tiệm tạp hóa, bảo khách hàng nếu có nhu cầu thì có thể đến tiệm tạp hóa mua muối.

Thạch Đầu và Tiểu Thảo đến bày hàng từ sớm, đương nhiên cũng đã phát hiện ra anh. Thực ra hôm qua họ đã biết tin rồi, chỉ là lúc đó cũng là lúc bận rộn nhất để bán canh nóng, cho nên không qua tiệm tạp hóa Cự Phong xem tình hình được.

“Hình như Tiểu thần y không có ở đây.”

“Chắc là có việc gì đó nên không đến, anh nghe Tiểu Bát bọn họ nói, hôm qua tiểu thần y cũng có đến mà.”

Tiểu Thảo gật đầu, tạm thời không qua làm phiền.

Bên kia.

Đường Vũ An thông qua trận pháp dịch chuyển đến cửa tiệm chi nhánh Số 1, vừa đến nơi đã thấy ba nhóc con nhiệt tình chạy tới chào đón.

“Tụi mày dậy rồi à!”

Đường Vũ An đưa tay xoa đầu chúng, có lẽ tối qua ăn thịt chân gấu hơi ít nên chúng không ngủ đông quá lâu.

Đương nhiên, cũng có thể là Vượng Tài và Ngân Tệ đã mạnh hơn, không còn giống như trước đây, ăn một quả trứng thằn lằn là phải ngủ đông.

Đường Vũ An qua phòng bên cạnh xem ông Lý trước.

Phát hiện Trân Châu Đen cũng đang cuộn tròn trên giường, cậu khá là ngạc nhiên, xem ra cậu có thể sắm cho Trân Châu Đen một chiếc giường đôi màu xanh lục, như vậy có lẽ nó sẽ chịu ở lại cửa tiệm chi nhánh Số 1.

Đường Vũ An không lên tiếng, lặng lẽ rời khỏi phòng rồi mở bản đồ 3D lên, bắt đầu lắp cửa ra vào và cửa sổ cho các căn hộ của cửa tiệm chi nhánh Số 1 — đương nhiên chủ yếu là tầng tám và tầng chín.

Một cánh cửa gỗ giá 80 điểm, trừ căn hộ 901 ra, 9 cánh còn lại tốn tổng cộng 720 điểm tích lũy.

Có lẽ dạo gần đây tiêu điểm với số lượng lớn hơi nhiều, nên bây giờ Đường Vũ An lại cảm thấy khá rẻ.

Cửa sổ thì đắt hơn, cho nên cậu chủ yếu bố trí cho căn hộ 901, 902 và 801, tổng cộng có bảy ô cửa sổ, tốn hết 700 điểm tích lũy.

Sau một hồi trang hoàng này, số dư điểm tích lũy của cậu vẫn còn hơn 6000.

Nhưng cùng với việc Chu Khởi buôn bán khai trương, số dư điểm tích lũy của cậu vẫn đang từ từ tăng lên, nhảy lên 20, 30 điểm một lần, đợi đến khi phiên chợ sáng kết thúc, kiếm được một hai nghìn điểm chắc cũng không thành vấn đề.

Có điểm tích lũy để kiếm, thật tốt quá!

Đường Vũ An vui sướng khép giao diện lại, sau đó chuyển những người bạn thực vật của Khang Khang đến căn hộ 801 một lần nữa.

Cửa gỗ mới lắp rất chắc chắn, hơn nữa còn được trang bị ổ khóa và chìa khóa, chìa khóa đang cắm sẵn trên cửa.

Đường Vũ An rút chìa khóa ra, đẩy cửa bước vào.

Quả bà bà và Khang Khang được sắp xếp ở trong phòng ngủ, không gian tương đối nhỏ, buổi tối cũng ấm áp hơn.

Cậu vừa vào thì thấy Khang Khang đã tỉnh, đang ngóc cái đầu nhỏ lên nhìn cậu.

Đường Vũ An đi về phía cậu bé, ra hiệu im lặng với cậu bé, sau đó đến bên cạnh Quả bà bà, lấy Thuốc chữa trị trung cấp ra, cho bà uống một giọt.

Đôi mày đang nhíu chặt của bà lão hơi giãn ra.

Đường Vũ An cất lọ thuốc đi, đang định bế Khang Khang ra ngoài ăn sáng thì Quả bà bà tỉnh lại.

“Tiểu An…”

“Bà ơi!” Đường Vũ An vui vẻ chào bà: “Bà cảm thấy thế nào rồi?”

“Đỡ nhiều rồi.”

Quả bà bà hơi yếu ớt nói: “Hôm qua… nếu không có các cháu thì bà và Khang Khang đã không sống nổi rồi.”

Tuy sống ở vùng đất hoang tàn này, bà đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khi con gấu khổng lồ xuất hiện, trong lòng bà vẫn vô cùng tuyệt vọng và không cam lòng.

Bà chết thì không sao, nhưng Khang Khang còn nhỏ như vậy, sao thằng bé có thể chết như thế được chứ?

May mà Đường Vũ An và Chu Khởi đã xuất hiện.

Một người thì dụ con gấu khổng lồ đi, một người thì cứu hai bà cháu ra khỏi căn nhà sụp đổ, những chuyện này hôm qua ông Lý đều đã nói với bà rồi.

“Thật sự không biết phải báo đáp các cháu như thế nào…”

Trong mắt Quả bà bà đã ngấn lệ, Khang Khang cũng không nhịn được mà khóc theo.

“Bà đừng nói vậy mà.”

Đường Vũ An có chút luống cuống, cậu nghĩ một lát rồi nói: “Bà và Khang Khang cứ khỏe mạnh, lúc rảnh rỗi thì trồng thêm nhiều loại cây có ích, đó chính là sự báo đáp tốt nhất đối với bọn cháu rồi.”

Cậu nói đến cây con Lam Hồ biến dị, hai mắt sáng rực lên.

“Nếu có thể trồng được cả một khu rừng thì sẽ không cần lo lắng về vấn đề chênh lệch nhiệt độ ngày đêm quá lớn nữa, mọi người đều có thể sống tốt hơn.”

“Bà phải mau chóng dưỡng bệnh cho khỏe, sau này còn rất nhiều việc cần bà làm đó.”

Quả bà bà gật đầu, lại có chút thất vọng nói: “Tiếc là, khoai tây bà trồng đều không mang ra được.”

Đường Vũ An vừa định an ủi bà thì thấy bà lấy từ trong lòng ra một túi vải nhỏ, sau đó mừng rỡ nói: “May mà không bị mất.”

“Đây là gì vậy bà?”

“Là thóc giống mà bà đã gây trồng được.” Quả bà bà nói: “Chịu hạn tốt hơn một chút so với giống lúa ban đầu.”

Không ngờ sau khi có khoai tây rồi, Quả bà bà vẫn không từ bỏ việc gây trồng giống lúa chịu hạn, Đường Vũ An cười nói: “Vậy thì tốt quá rồi.”

Sau đó, Đường Vũ An lại đưa cho Quả bà bà mấy củ khoai tây giống để bà có thể yên tâm.

Cùng họ ăn sáng xong, cậu lại đi gọi ông Lý dậy.

Nhìn thấy Đường Vũ An, rõ ràng ông lão rất kinh ngạc: “Không phải các cháu đi đến Cự Phong Trấn rồi à?”

Đường Vũ An không khỏi khựng lại, cũng không biết phải giải thích với ông như thế nào.

Nhưng ông Lý đã tự tìm ra lý do cho cậu: “Lại là sức mạnh của thương nhân thần bí à?”

“Dạ vâng, đúng vậy đó ông.”

Sau đó ông Lý không hỏi thêm gì nữa, khiến Đường Vũ An thở phào nhẹ nhõm.

Khi nhìn thấy những cánh cửa gỗ mới tinh được lắp thêm, ông Lý cũng không còn lấy làm lạ nữa, đợi đến khi nghe là Đường Vũ An dùng điểm tích lũy để đổi lấy, ông vội dặn cậu đừng tiêu điểm lung tung.

“Những cánh cửa còn lại, để ông làm là được rồi.” Ông lão lẩm bẩm: “Điểm tích lũy phải tích góp để dùng vào những việc quan trọng.”

Đường Vũ An cười hì hì nhận lời.

Sau tám giờ mở cửa, lại có thêm vài lượt khách lục tục ghé đến.

So với bên họ chỉ có lèo tèo vài mống khách, việc kinh doanh của Chu Khởi ở Cự Phong Trấn có thể dùng từ bùng nổ để hình dung.

Trong một buổi chợ sáng, anh đã tiếp đón hơn 70 lượt khách, mang về cho cửa tiệm chi nhánh Số 1 gần 150 điểm độ hot, điểm tích lũy cũng kiếm được 1600 điểm.

Hơn nữa, những khách hàng này không bao gồm các vệ binh của Sở Vệ Binh, chỉ cần những phiếu muối phát ra ngày hôm qua có thể thu hồi toàn bộ, hôm nay ít nhất vẫn có thể kiếm thêm được một hai trăm điểm độ hot nữa.

Đợi đến tối, có lẽ sẽ đạt được điều kiện nâng cấp của hàng rào bảo vệ!

Sau khi chợ sáng kết thúc, Chu Khởi cũng không về ngay mà đi dạo một vòng trong Cự Phong Trấn, dường như đang tìm kiếm cơ hội kinh doanh mới.

Đường Vũ An thì ở lại cửa tiệm chi nhánh Số 1, cùng ông Lý tiếp khách.

Cùng với nhiệt độ tăng lên, tủ đông và tủ lạnh đặt ở tầng 10 cũng bắt đầu hoạt động, nhiệt lượng ở các tầng dưới cũng từ từ bị hút lên, cho nên nhiệt độ ở tầng 1 vẫn duy trì ở mức có thể chịu đựng được.

Trong lúc chờ khách, Đường Vũ An liền lấy cây nỏ mà ông Lý tặng cho cậu trước đây ra, đứng ở sảnh tầng một tập bắn.

Vào một khoảnh khắc nào đó, Đường Vũ An đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

“Rào rào— rào rào—”

Cậu mơ hồ nghe thấy tiếng nước, mà lúc này ông Lý cũng vội vã từ bên ngoài đi vào, bắt đầu gọi cậu chuyển những món hàng đặt ở tầng một đi.

“Nước lớn ập tới rồi!”

Nước lớn? Đường Vũ An ngơ ngác nhìn mặt trời chói chang trên cao, trời cũng đâu có mưa, lấy đâu ra nước chứ?

Cậu vội vàng chạy ra cửa chính của cửa tiệm chi nhánh Số 1.

Chỉ thấy dòng nước không biết từ đâu chảy tới đang nhanh chóng ập đến, trong nháy mắt đã ngập đến mắt cá chân.

“Đừng có ngẩn ra đó, mau chuyển đồ lên lầu tránh đi!”

Đường Vũ An hoàn hồn sau lời nhắc nhở của ông Lý, chỉ là, cậu không đi chuyển đồ, mà mở bản đồ 3D ra, mua tường rào rồi trực tiếp bịt kín cái lỗ hổng kia lại.

Trong tình hình không có mưa to, bức tường rào mọc lên từ mặt đất đã trực tiếp chặn đứng dòng nước đang hung hãn ập tới ở bên ngoài.

Tác giả có lời muốn nói:

Ông Lý: Vậy mà cũng được nữa à ⊙▽⊙