Buổi sáng, tiết trời chỉ vừa mới ấm lên, quả là một trong hai khoảng thời gian dễ chịu nhất trong ngày.
Thiết Kim và A Liên đã bắt đầu lên đường.
“Đây là Hoang Thành sao?”
Sau khi đi qua con đường nhỏ quanh co, cả hai đã đến trước một khu phế tích. A Liên có thể cảm nhận được không khí nơi đây khác hẳn với trên đường đi, cũng khác với núi Cự Phong nơi cô ta lớn lên từ nhỏ.
Nhưng vì trong lòng chỉ một mực canh cánh về chuyện của con gái, cô ta không để tâm quá nhiều đến hoàn cảnh xung quanh. Nói xong một câu, cô ta liền giục Thiết Kim.
“Chúng ta đi nhanh lên đi, từ đây đến chỗ ông ở chắc cũng không còn xa nữa đâu nhỉ?”
Thiết Kim nhìn bộ dạng mệt mỏi của cô ta, vì suy dinh dưỡng lâu ngày nên cô ta vốn đã gầy trơ xương, sau mấy ngày đi đường, hai má lại càng hóp sâu hơn.
Để tiện chăm sóc cho cô ta, Thiết Kim đã cố ý đi chậm lại rồi. Dù lòng ông ta cũng nóng như lửa đốt, muốn mau chóng về đến nhà, nhưng ông ta cũng lo rằng, nếu đi quá nhanh, với thể trạng của A Liên, cô ta sẽ kiệt sức mà chết dọc đường mất.
Chỉ là, người phụ nữ này, mặc dù giữa đường đúng là đã ngất xỉu hai ba lần, nhưng mỗi lần được ông ta cứu tỉnh lại sẽ tiếp tục giục ông ta đi nhanh hơn.
Ngoại trừ những đoạn đường khó đi, cô ta cũng không cần Thiết Kim cõng, cứ thế dựa vào ý chí mà gắng gượng kiên trì đi tiếp.
Nói thật lòng thì, ấn tượng của Thiết Kim về cô ta đã thay đổi không ít, đối với việc có thể sẽ phải sống chung sau này, ông ta cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Vì con gái, Thiết Kim có thể nuôi thêm một người để chăm sóc cho con bé, nhưng nếu người này phẩm hạnh không tốt, hoặc không hợp với mình, thì ông ta cũng chẳng phải kẻ ngốc đi làm chuyện bao đồng. Dĩ nhiên, ông ta cũng không muốn vì vậy mà nảy sinh hiềm khích với con gái, cho nên kết quả hiện tại là tốt nhất rồi.
“Nghỉ một lát đi, tôi đói rồi.”
Thiết Kim ngồi xuống một tảng đá ven đường, lấy ra hai miếng thịt khô, ném cho cô ta một miếng, rồi tự mình cầm miếng còn lại gặm.
A Liên nhìn ông ta, vừa giận vừa sốt ruột, nhưng cũng đành bất lực.
Cô ta chỉ có thể nhặt miếng thịt khô ông ta ném tới, ngồi ở một chỗ cách ông ta hơi xa, khó nhọc xé từng chút thịt khô để ăn.
Đây là thịt, một món ăn quý giá, Thiết Kim chịu chia cho cô ta, trong lòng A Liên rất cảm kích, nhưng…
Miếng thịt khô này thật sự quá cứng đối với cô ta, mỗi lần ăn đều phải dùng hết sức, cảm giác như sắp gãy cả răng vậy.
Thiết Kim nhìn cô ta, đột nhiên lên tiếng: “Cô với Lị Lị cũng giống nhau thật đấy.”
“…”
A Liên liếc nhìn thân hình to lớn như ngọn núi nhỏ của Thiết Kim trong mắt mình, chỉ đành lí nhí: “Lị Lị là con gái tôi.”
Ý là, phải nói Lị Lị giống cô ta mới đúng chứ.
Nhưng cô ta nhanh chóng nhận ra điều gì đó, bèn hỏi: “Vậy là ông đã cho Lị Lị ăn thịt sao?”
Người phụ nữ vốn có chút nhút nhát yếu đuối, hễ đụng đến vấn đề của con gái là lại như thể lập tức bước vào trạng thái chiến đấu.
Đối mặt với cái lườm của A Liên, Thiết Kim vừa gặm thịt khô vừa có chút chột dạ mà lảng đi.
“À… Ừm…”
Thiết Kim ấp úng: “Con bé không có nuốt được…”
Con bé còn chưa mọc răng thì làm sao mà ăn được cơ chứ? Trong đầu A Liên bất giác hiện lên cảnh tượng Thiết Kim dùng thịt khô làm con gái mình nghẹn chết.
Thấy ánh mắt A Liên như sắp tóe lửa, Thiết Kim vội nói: “Sau đó tôi tìm được thứ con bé ăn được rồi, chính là món trứng hấp mà tôi cho cô ăn ở cứ điểm lần trước ấy.”
“Nếu cô không quen ăn thịt khô, đợi về nhà là có thể ăn trứng hấp, còn có cả khoai tây nữa, thứ đó vừa mềm vừa bùi, Lị Lị cũng ăn được.”
Sắc mặt A Liên lúc này mới dần dịu lại.
Cô ta nghĩ đến mấy ngày Thiết Kim không có ở Hoang Thành, không biết con gái sống thế nào, bèn không nhịn được hỏi: “Hai cậu thiếu niên đó thật sự có thể chăm sóc tốt cho Lị Lị sao?”
“Cái này cô cứ yên tâm, trứng hấp và khoai tây nghiền đều là họ dạy tôi làm đấy.”
Nhắc tới Đường Vũ An và Chu Khởi, mặt Thiết Kim tràn đầy vẻ ngưỡng mộ. “Bọn họ đến từ pháo đài, biết nhiều thứ lắm, cô đừng thấy họ nhỏ tuổi mà xem thường.”
A Liên gật đầu, rồi lại im lặng.
Đợi Thiết Kim ăn xong miếng thịt khô, đứng dậy chuẩn bị về nhà, thì thấy người phụ nữ đang dựa vào bức tường đổ đã lại ngất đi.
Đưa tay dò thử hơi thở của cô ta, phát hiện cô không phải kiệt sức mà chết, Thiết Kim mới thở phào nhẹ nhõm. Ông ta nhặt miếng thịt khô A Liên gặm dở lên, nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, sau đó cõng A Liên lên lưng.
A Liên chỉ vì quá mệt nên thiếp đi một lúc, vừa được cõng lên liền giật mình tỉnh giấc.
Cô giãy giụa muốn xuống, lại nghe Thiết Kim nói: “Với tình trạng này của cô mà tự đi, chúng ta sẽ mất thêm ít nhất một nửa thời gian đấy.”
A Liên đành phải im lặng.
Trên lưng ông ta chòng chành, cơ thể vốn đã cực kỳ suy yếu khiến cô ta lại từ từ nhắm mắt, lơ mơ ngủ thiếp đi.
Cho đến khi không biết đã qua bao lâu, cô ta nghe thấy một tiếng khóc…
———-
“Oa a——”
“Ba… ba…”
Khi Đường Vũ An và Chu Khởi đưa Kim Lị Lị đến trước cửa nhà Thiết Kim, cô bé vốn đang vui vẻ bỗng dưng bật khóc nức nở không một lời báo trước.
Đường Vũ An luống cuống tay chân, vội mở bản đồ ra xác nhận, phát hiện Thiết Kim và A Liên quả thật đã ở gần đây.
Cậu vội vàng ôm cô bé dỗ dành: “Lị Lị đừng khóc nữa nào, ba em sắp về rồi, nên tụi anh mới đưa em đến đây đó.”
Kim Lị Lị vòng tay ôm chặt lấy cậu, như thể sợ lại bị bỏ rơi lần nữa.
Tiếng khóc của cô bé nhỏ dần, biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào đáng thương.
“Anh… anh ơi…”
Đường Vũ An sững người, rồi vành mắt cũng ươn ướt theo.
Cậu nhớ đến em gái mình, cậu cũng nhớ ba mẹ mình nhiều lắm…
Cậu cố gắng chớp mắt, may mà chưa kịp khóc theo thì một giọng nói trầm hùng mạnh mẽ đã vang lên sau lưng họ.
“Lị Lị.”
Kim Lị Lị ngẩn ra, rồi đột ngột quay đầu lại.
Nhìn người đàn ông không biết đã xuất hiện từ lúc nào, một cảm giác tủi thân dâng trào từ đáy lòng, những giọt nước mắt vốn đã ngừng rơi lại một lần nữa tuôn trào.
“Ba…”
Kim Lị Lị chìa đôi tay nhỏ về phía Thiết Kim, ngay sau đó, người đàn ông sải bước tới đã bế thốc cô bé lên.
Cô bé ôm chặt lấy Thiết Kim, vùi mặt vào lòng ông ta mà khóc nức nở.
“Sao vậy con? Ai bắt nạt con à?”
Thiết Kim vừa dỗ dành con gái, vừa nhìn về phía Đường Vũ An và Chu Khởi.
Đường Vũ An đã kịp thu hồi lại cảm xúc, cậu vội xua tay: “Chú Thiết Kim, chú hiểu lầm rồi, Lị Lị chỉ là nhớ chú quá thôi, với cả lúc chú đi đã không chào con bé, nó cứ ngỡ là chú không cần nó nữa.”
Thiết Kim ngẩn người, có chút lúng túng vỗ về tấm lưng nhỏ của cô bé, vụng về nói: “À, ba chỉ đi có mấy ngày thôi, chứ không có bỏ con đâu.”
Rồi như nhớ ra điều gì, ông ta vội bế con bé quay người lại.
“Con xem, đó là ai kìa?”
Sau khi nghe thấy tiếng khóc của Kim Lị Lị, A Liên đã giãy giụa để xuống đất.
Nhưng cơ thể cô ta quá yếu, không theo kịp bước chân của Thiết Kim, nên nhanh chóng bị bỏ lại phía sau, mãi đến lúc này mới tới nơi.
Chỉ là khi nhìn con gái và Thiết Kim ôm nhau, cô ta bất giác đứng sững tại chỗ, có chút bối rối nhìn họ.
Lúc này, dưới sự chỉ dẫn của Thiết Kim, cuối cùng con gái cũng đã phát hiện ra cô ta.
Cô bé ngây người nhìn mẹ.
A Liên ngắm nghía cô bé trước mặt, cũng có chút không dám nhận.
Con bé được tết tóc xinh xắn, mặc một bộ váy áo sạch sẽ gọn gàng, da dẻ trắng hơn trong trí nhớ của cô ta rất nhiều, hai má cũng bầu bĩnh hơn.
Không chỉ so với trong ký ức của cô ta, mà ngay cả so với “bức ảnh” Thiết Kim cho xem, con bé trông cũng khỏe mạnh hơn hẳn.
Cô bé đang được Thiết Kim bế trong tay, vừa nhìn là biết được chăm sóc rất tốt này, có thật sự là con gái của cô ta không?
Có lẽ… cô không nên đến đây?
Sự xuất hiện của cô… liệu có trở thành gánh nặng cho con bé không?
Từng câu hỏi hiện lên trong lòng A Liên, ánh mắt cô ta nhìn Kim Lị Lị tràn đầy yêu thương và lưu luyến, nhưng đôi chân lại như bị đóng đinh tại chỗ, thậm chí còn có cảm giác muốn bỏ chạy.
Cho đến khi…
“Mẹ.”
Cô bé đang ngây người nhìn cô ta rồi bỗng mếu máo, rồi như vô số lần trước đây, giơ đôi tay nhỏ ra đòi bế.
“Mẹ ơi…”
Những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má Kim Lị Lị, trong tiếng gọi khẽ khàng của con bé, A Liên không thể kìm nén được nữa mà lao tới ôm chầm lấy nó.
Khoảnh khắc được ôm con gái vào lòng một lần nữa, tất cả nỗi nhớ nhung, sợ hãi và niềm vui sướng đều vỡ òa.
“Con của mẹ…”
A Liên ôm chặt Kim Lị Lị, bật khóc nức nở.
Thiết Kim đứng bên cạnh không hề buông tay hoàn toàn, ông ta sợ A Liên không bế nổi sẽ làm ngã con bé, nên vẫn luôn đưa tay đỡ.
Nhìn thấy Kim Lị Lị cần mẹ, ông ta không hề cảm thấy hụt hẫng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Ông ta đưa A Liên về đây là để chăm sóc cho con gái, tình cảm mẹ con họ sâu đậm như vậy, tất nhiên là A Liên sẽ chăm sóc con bé thật tốt, ông ta cũng không cần phải lo lắng nữa.
Đường Vũ An nhìn cảnh tượng hòa thuận này, cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Tốt quá rồi, sau này Lị Lị sẽ có cả ba lẫn mẹ…
Lúc này, một cánh tay vươn ra choàng lấy vai cậu, Đường Vũ An chớp mắt, nghiêng đầu nhìn Chu Khởi.
Chu Khởi không nói gì, chỉ dịu dàng nhìn cậu, tay kia đặt lên đầu cậu, khẽ vỗ về.
Đường Vũ An không nhịn được mà mếu máo.
Nhưng cậu đã nhanh chóng kìm nén không khóc, chỉ sụt sịt mũi, nói: “Em không sao.”
Cậu đã lớn rồi, là một người đàn ông thực thụ, sẽ không hở một tí là khóc đâu.
Chu Khởi ừ một tiếng, nhưng cánh tay đang choàng qua vai cậu lại siết nhẹ về phía mình, để cậu thiếu niên có thể tựa vào anh. Đường Vũ An cũng không giãy ra. Hai người cứ thế lặng lẽ tựa vào nhau, cho đến khi A Liên vì quá xúc động mà lại ngất đi.
Họ vội vàng giúp đưa cô ta vào trong nhà, sắp xếp cho cô ta ở tầng hai.
“Ôi, sức khỏe của cô ấy tệ thật đấy.” Thiết Kim không nhịn được nói.
Nhưng khi thấy Kim Lị Lị lo lắng nép vào bên cạnh A Liên, ông ta liền nuốt những lời còn lại vào bụng.
Thực ra Đường Vũ An cũng cảm nhận được, so với lúc ở Cự Phong Trấn, A Liên quả thực đã gầy đi rất nhiều, khiến người ta lo rằng, cô ta có thể sẽ ngừng thở bất cứ lúc nào.
“Chắc chị ấy đói quá thôi, bồi bổ một thời gian là sẽ khỏe lại.”
Chu Khởi vừa nói vừa đặt gùi khoai tây trên lưng xuống: “Chú Thiết Kim, đây là của Quả bà bà gửi cho chú, bà ấy quyết định mua cái chảo sắt đó của chú rồi.”
Thiết Kim nhìn những củ khoai tây to nhỏ trong gùi, không khỏi vui mừng.
“Vậy thì tốt quá!”
Ông ta cười ha hả: “Chừng này đủ cho mẹ con Lị Lị ăn rồi.”
Chu Khởi gật đầu, lại dặn dò ông ta những điều cần lưu ý khi ăn khoai tây, ví dụ như khoai tây mọc mầm thì không được ăn, hay ăn khoai tây thì tốt nhất nên kết hợp với trứng và rau dại.
Đợi Thiết Kim ghi nhớ xong, Chu Khởi mới nói với ông ta về một yêu cầu mới.
Để làm phiếu muối, kim loại biến dị là thứ không thể thiếu, sắp tới họ muốn phát hành thêm các loại tiền muối với mệnh giá khác nhau, nên cần phải dự trữ một lượng lớn kim loại biến dị. Chỉ dựa vào sức sản xuất của anh thì chắc chắn là không đủ, vì vậy cần phải đặt hàng ở chỗ Thiết Kim. Thiết Kim phải nuôi Kim Lị Lị, giờ lại thêm cả A Liên, mà trong tay họ lại đang có rất nhiều lương thực ông ta cần. Hai bên hợp tác chính là đôi bên cùng có lợi.
“Chú có thể cung cấp bao nhiêu kim loại biến dị, chúng cháu sẽ lấy bấy nhiêu, có thể đổi lấy muối, gạo, đường và đậu.”
Chu Khởi nói tiếp: “Những thứ này Lị Lị và A Liên đều có thể ăn được.”
Thiết Kim nhìn họ với vẻ mặt kỳ quặc: “Không cần tạo hình, dù chỉ là những cục kim loại hình dáng bình thường là được rồi à?”
“Vâng.” Chu Khởi gật đầu.
“Hai đứa cần nhiều kim loại biến dị như vậy để làm gì?” Thiết Kim có chút tò mò.
Chu Khởi chỉ mỉm cười, không giải thích nhiều.
Thấy anh không muốn nói, Thiết Kim cũng không tiện hỏi thêm, gật đầu đồng ý: “Không vấn đề gì, vậy quyết định thế nhé.”
Sau đó, Đường Vũ An lại nói với ông ta về việc tiệm tạp hóa Hoang Thành đã khai trương.
“Lúc nào rảnh chú có thể đưa Lị Lị đến chơi, bây giờ ông Lý cũng đang ở đó.” Rồi cậu lại nhắc nhở, “Quả bà bà nói sắp có lũ lớn, chú nên chuẩn bị trước thì hơn.”
“Lũ lớn?” Thiết Kim ngẩn ra, vội vàng gật đầu: “Được được.”
“Tòa nhà của chúng cháu có mười tầng, phòng cũng rất nhiều, nếu cần, lúc lũ đến, chú có thể đưa Lị Lị và mọi người đến đó tránh tạm.”
Đường Vũ An nói tiếp: “Với lại, mọi người ở cùng nhau cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau.”
Tòa nhà của Thiết Kim vẫn còn hơi thấp, nếu nước dâng lên tầng hai, tầng ba, thì không gian hoạt động của họ sẽ chỉ còn lại tầng bốn và tầng năm. Vốn dĩ nếu chỉ có một mình Thiết Kim thì chắc không sao, nhưng giờ có thêm Lị Lị và A Liên, cảm giác có chút chật chội và nguy hiểm. Dù sao cũng chỉ là tạm thời, nếu họ ở cửa tiệm chi nhánh Số 1 không quen, hoàn toàn có thể đợi sau trận lũ rồi dọn về lại.
Nghe lời mời của cậu thiếu niên, Thiết Kim lại một lần nữa sững sờ. Nhớ ngày xưa, chính vì không chịu nổi những âm mưu đấu đá ở khu tập trung, cuối cùng ông ta mới quyết định chuyển đến Hoang Thành sống. Ở vùng đất hoang này, thật khó để có được người thật lòng quan tâm đến bạn, bạn phải đề phòng tất cả những ai tiếp cận mình, đó thực sự là một việc rất mệt mỏi. Vì vậy, lời mời của Đường Vũ An đối với ông ta mới trở nên quý giá và cảm động đến như vậy.
“Được được, vậy chú sẽ sắp xếp thời gian qua xem.” Thiết Kim đáp.
Mặc dù ông ta không muốn sống chung với người khác cho lắm, nhưng trong thời gian lũ lụt, giữ mạng vẫn là quan trọng nhất, huống hồ chi bây giờ ông ta không còn chỉ có một mình. Nếu tòa nhà của họ thực sự cao tới mười tầng, thì độ an toàn chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
“Hôm nay chúng cháu định đi Cự Phong Trấn một chuyến, nếu trong thời gian chúng cháu đi vắng mà chú có cần gì, có thể đến tiệm tìm ông Lý.”
Chu Khởi nói: “Ông Lý bây giờ đang ở chỗ chúng cháu, cứ tìm thẳng ông ấy là được.”
“Được được, vậy hai đứa đi sớm đi, đừng để lỡ việc.”
Đường Vũ An tạm biệt Lị Lị, hứa sau này sẽ đến thăm cô bé, rồi mới cùng Chu Khởi rời đi.
Trên đường tiễn họ ra cửa, Thiết Kim vẫn không ngừng cảm ơn, mãi cho đến khi họ đi hẳn, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm.
Thú thật, nếu có thể, cậu rất muốn được chăm sóc Lị Lị mãi. Cô bé rất ngoan, lại còn rất hợp tác. Ví dụ như sáng nay chơi trò giao dịch, cô bé đã giúp cậu kiếm được hơn một nghìn điểm tích lũy.
Nhưng xem ý của Thiết Kim thì, có lẽ ông ta rất sẵn lòng chuyển đến cửa tiệm chi nhánh Số 1, đến lúc đó lại có thể ở cùng nhau rồi!
【Nhân viên “Lý Trường Thanh” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng cũ, điểm tích lũy +4, điểm kinh nghiệm +1.】
Lý Trường Thanh, chính là tên của ông Lý.
Lão Lý chỉ là biệt danh của ông, hệ thống đã ghi lại tên thật.
Không ngờ mới sớm thế này mà ông Lý đã mở hàng rồi!
【Nhân viên “Lý Trường Thanh” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng cũ, điểm tích lũy +127, điểm kinh nghiệm +1.】
Đường Vũ An: 0.0
Wow! Nhiều điểm quá!
Mặc dù cậu và anh Tiểu Khởi từng kiếm được nhiều hơn thế rất nhiều, nhưng đây mới là ngày đầu tiên ông Lý chính thức kinh doanh mà!
Rốt cuộc ông Lý đã làm cách nào vậy nhỉ?
———–
Tiệm tạp hóa Bình An, chi nhánh số 1.
Khi Kim Quãng tìm đến tiệm tạp hóa Hoang Thành theo trí nhớ của ngày hôm qua, phản ứng đầu tiên của anh ta là nghĩ mình đã tìm nhầm chỗ.
Bức tường rào cao ba mét này… anh ta nhớ hôm qua đâu có ở đây! Nhưng mà, tòa nhà mười tầng sừng sững lại cho anh ta biết rằng mình chắc chắn không nhầm, bởi vì ở Hoang Thành rất khó tìm được một tòa nhà nào còn nguyên vẹn như vậy. Vậy mà mới qua có một ngày, bức tường rào này sao lại như mọc lên từ hư không vậy nhỉ? Chẳng lẽ cậu thiếu niên kia là một dị năng giả hệ Thổ rất lợi hại?
Vì biết “trong nhà có chó dữ”, nên Kim Quãng không dám trèo tường vào, anh ta đi dọc theo tường rào một đoạn, chẳng mấy chốc đã đến lối vào của tiệm tạp hóa Hoang Thành.
Lối vào không chỉ nhỏ đi rất nhiều, mà cậu thiếu niên hôm qua cũng biến mất tăm, thay vào đó là một ông lão gầy gò.
“Ông… ông có phải là người đó không?”
Kim Quãng từng gặp ông Lý, biết ông là một thợ săn già rất lợi hại, nên không dám có chút xem thường nào. Dù sao thì, những lão già có thể sống sót ở vùng đất hoang này, người nào người nấy đều tàn nhẫn độc ác. Vì vậy, dù hai người không có giao tình gì, nhưng thái độ của Kim Quãng vẫn khá tôn trọng, nụ cười lấy lòng mang theo cả sự đề phòng và cảnh giác.
Ông Lý tiếp đãi anh ta với thái độ rất bình thản.
Mặc dù là ngày đầu tiên kinh doanh, nhưng ông không hề có chút bỡ ngỡ hay rụt rè nào, biểu hiện không lạnh nhạt cũng chẳng nồng nhiệt.
Bởi ông hiểu, đây là vùng đất hoang.
Tỏ ra quá hạ mình ngược lại sẽ khiến một số kẻ được đằng chân lân đằng đầu, dễ rước lấy phiền phức và tai họa, hơn nữa, thứ ông bán là muối, không lo thiếu người mua.
Ông càng như vậy, Kim Quãng lại càng cẩn trọng.
Sau đó, ông Lý đã thực hiện giao dịch đầu tiên trong ngày – Kim Quãng dùng 5 phiếu muối màu vàng đen đổi lấy nửa muỗng muối biển thô.
Phát hiện phiếu muối thật sự có thể đổi lấy muối, Kim Quãng không khỏi mừng rỡ.
Nhìn chỗ muối còn lại trong hũ thủy tinh của ông Lý, anh ta xoa tay, nói: “Tôi có thể đổi thêm một ít nữa không? Hình như hôm qua nói rau dại cũng đổi được phải không? Ba cây đổi một muỗng?”
Anh ta đặt chiếc gùi xuống, bày số rau dại bên trong ra cho ông Lý xem.
“Ông xem mấy thứ này được không?”
Ông Lý liếc nhìn đám rau dại, nhíu mày: “Héo rồi, chắc là hái lâu rồi nhỉ.”
Kim Quãng gãi đầu, cười lấy lòng.
Không giống như Đường Vũ An và Chu Khởi chỉ kiểm tra số lượng, ông Lý kiểm tra kỹ lưỡng từng cây rau, cuối cùng nhặt ra hai ba cây đã bị sâu ăn lỗ chỗ.
Ông nói: “Hai muỗng rưỡi thôi, không hơn được đâu.”
Chỗ này có tổng cộng 13 cây rau dại, vốn có thể đổi được hơn bốn muỗng, vậy mà bị ông Lý chém bay mất gần một nửa.
Sắc mặt Kim Quãng hơi biến đổi, nhưng sau một thoáng do dự, anh ta vẫn nghiến răng gật đầu.
Số rau dại này thực ra không phải do anh ta tự hái, mà là dùng muối đổi của người khác, tổng cộng đã đổi đi hai muỗng.
Mặc dù giá ông Lý đưa ra thấp hơn nhiều so với dự tính, nhưng nghĩ đến việc mình không chỉ huề vốn mà còn lời được nửa muỗng, Kim Quãng lại thấy vụ mua bán này làm được.
Ngoài số rau dại này, anh ta còn dùng hai muỗng muối đổi thành công được một cái chăn, tuy rách mấy lỗ nhưng tối ngủ đắp vào quả thực ấm hơn nhiều.
Cũng vì thế mà Kim Quãng cảm thấy mình đã phát hiện ra một con đường làm giàu.
Chỉ cần có thể liên tục đổi được muối từ tiệm tạp hóa Hoang Thành, anh ta có thể dùng muối này đi đổi đồ, lại còn có thể mang về đây kiếm lời chênh lệch, đây không phải là phát tài thì là gì?
Ông Lý thu hết 13 cây rau dại, đưa cho anh ta hai muỗng rưỡi muối như đã hẹn.
Kim Quãng mừng rỡ ra mặt, nhưng sau khi nhận muối, anh ta lại nhìn ông Lý chằm chằm, mãi đến khi ông Lý đưa cho anh ta một phiếu muối đen vàng, anh ta mới vui vẻ trở lại.
Phiếu muối này cũng là muối mà! Tuy một phiếu không đổi được…
“Mà này, phiếu muối này đổi thế nào vậy?”
“Ba cây rau dại đổi 20 phiếu.”
Kim Quãng không khỏi nghẹn lời, tức giận nói: “Sao ông không nói sớm?”
20 phiếu là có thể đổi được hai muỗng muối biển thô rồi! Vậy thì gùi rau dại vừa rồi của anh ta có thể đổi được bao nhiêu chứ? Kim Quãng chỉ muốn thổ huyết.
Ông Lý sa sầm mặt: “Cậu muốn làm gì?”
Sát khí được tôi luyện qua trăm ngàn trận chiến khiến Kim Quãng cảm giác như có mùi máu tanh phả vào mặt, anh ta lập tức sợ co rúm lại, lắp bắp: “Tôi… tôi chỉ muốn đổi… đổi lại thôi…”
Ông Lý thu lại sát khí, lạnh lùng nói: “Hàng của tiệm đã bán, miễn đổi trả.”
Kim Quãng há miệng, cuối cùng cũng không đủ can đảm để phản đối nữa.
Dù sao thì hai muỗng rưỡi, anh ta vẫn có lời. Tự an ủi mình như vậy xong, Kim Quãng lại hỏi: “Vậy lát nữa tôi có thể quay lại đổi nữa không?”
“Cậu còn một cơ hội nữa.” ông Lý nói thẳng.
“Một lần gì cơ?”
“Quy tắc thứ hai của tiệm, mỗi khách hàng mỗi ngày chỉ được giao dịch ba lần.” Ông Lý nhàn nhạt nói. “Cậu đã dùng hết hai lần rồi.”
Nếu quá ba lần hệ thống không ghi nhận, vậy thì chi bằng đặt ra quy tắc ngay từ đầu.
“Quy tắc gì kỳ quặc vậy?” Kim Quãng lẩm bẩm một tiếng, rồi hỏi, “Có phải tôi mang bao nhiêu rau dại đến cũng đều đổi được không?”
“Được, có bao nhiêu đổi bấy nhiêu.”
Trước khi đi, hai đứa trẻ đã để lại cho ông hai thùng muối, một thùng muối tinh, một thùng muối biển thô, mỗi thùng nặng mấy trăm cân, rất khó để đổi hết.
“Được, vậy lát nữa tôi lại đến.”
Kim Quãng vác gùi lên, lại vội vã rời đi.
Ông Lý nhìn bóng anh ta khuất dần trong khu phế tích, nhưng không quay trở vào tòa nhà, mà sau một hồi suy nghĩ, ông bước ra ngoài, chụm hai tay bên miệng, phát ra một tiếng chim hót lanh lảnh.
Trong khu phế tích nhanh chóng vang lên tiếng chim hót, như thể đang đáp lại ông.
Tiếng hót nối tiếp nhau, vang vọng ra xa.
Ông Lý đứng tại chỗ chờ đợi, khoảng nửa tiếng sau, một bóng người mảnh khảnh nhảy nhót xuất hiện trước mặt ông.
“Lão già, ông phát tài rồi hả?”
Lâm Châm chống hai tay lên hông, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tầng và vòng tường rào sừng sững bên ngoài, kinh ngạc thốt lên.
“Tiểu An và Tiểu Khởi không nói với cô à?” ông Lý nhàn nhạt hỏi.
“Hả? Ông nói đây là nhà của họ á? Ngầu quá vậy!” Nói rồi cô lại hỏi, “Mà này, ông gọi tôi đến đây làm gì? Ăn mừng họ dọn nhà mới à?”
Ông Lý chỉ vào tấm biển hiệu trước cửa tiệm.
“Tiểu An và Tiểu Khởi đã thuê tôi, tôi ở đây bán hàng giúp hai đứa nhóc.”
Lâm Châm có chút bất ngờ, nhưng cô quả thực có nghe hai cậu thiếu niên nói sẽ mở tiệm ở Hoang Thành, chỉ là, không ngờ họ lại ra tay hào phóng như vậy, còn thuê cả ông Lý làm nhân viên bán hàng!
“Vậy thì sao?” Cô không hiểu.
“Cô đi mời khách giúp tôi đi, cứ nói ở đây có thể đổi muối.” Ông Lý nhìn cô nói. “Mời thành công một người, tôi cho cô một viên kẹo đường phèn.”
“Ha hả, ông tưởng tôi là trẻ con ba tuổi chắc?”
“Hai viên?”
“Ít nhất phải ba viên!”
“Được, vậy chốt nhé.”