Lúc tin nhắn của hệ thống được gửi tới, Xích Hạo vừa chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn ta đã chạm trán với hai con sinh vật biến dị trên đường, một con thì hắn ta đã cắt đuôi thành công, còn con kia thì bị hắn ta hạ gục, xử lý rất gọn gàng. Đáng tiếc là Kho Hàng Tùy Thân không nhét vừa, hắn ta chỉ đành chặt lấy hai cái đùi sau béo nhất rồi cất đi, sau đó nhanh chóng rời khỏi đó trước khi những sinh vật biến dị khác bị thu hút tới.
Ít nhất một phần ba thời gian trên đường đến pháo đài Thanh Mộc đều lãng phí vào mấy con sinh vật biến dị này. Giờ chỉ còn lại một mình, thời gian hắn ta bỏ ra lại càng dài hơn. May mà sau khi trải qua trận thú triều ở trung tâm Hoang Thành và màn truy đuổi của con hổ biến dị, Xích Hạo cảm thấy mình như đã lột xác, khi đối mặt với những sinh vật biến dị trên đường rõ ràng là đã ung dung, tự tại hơn nhiều.
【Thương Nhân Thần Bí đã mở chức năng bảng tin nhắn cho tất cả các nhân viên ưu tú, đồng thời thêm bảng diễn đàn mới, có thể vào trang chủ để xem】
Nhìn tin nhắn đột nhiên hiện ra, Xích Hạo khẽ nhướng mày. Sự ưu tú của hắn ta là điều không cần bàn cãi, cơ mà… chức năng bảng tin là cái gì vậy nhỉ?
Xích Hạo tò mò mở diễn đàn trên trang chủ, giao diện mới hiện ra với ba chữ “Bảng Tin Nhắn” ở trên cùng. Bên dưới được chia làm hai kênh, một là “Công khai”, một là “Quản trị viên”. Kênh công khai vẫn còn trống trơn, chưa có ai để lại tin nhắn cả. Hắn ta nhấn vào kênh quản trị viên thì hệ thống liền hiện lên thông báo.
【Không đủ quyền hạn, không thể vào kênh này.】
Xích Hạo bất giác bĩu môi, nhưng dĩ nhiên là hắn ta vẫn có chút tự biết mình. Dù sao thì hắn ta cũng mới được tuyển dụng cách đây không lâu, vẫn chưa leo lên được vị trí quản trị viên, nên việc không vào được cũng là chuyện bình thường.
Nhưng chắc chắn sẽ có một ngày hắn ta vào được!
Xích Hạo thầm hạ quyết tâm, rồi chuyển ánh mắt sang kênh công khai.
Chức năng này gọi là bảng tin nhắn, vậy có phải nghĩa là hắn ta có thể để lại tin nhắn ở đây, và rồi những người khác đều sẽ thấy được không?
Như vậy là có thể giao lưu với người khác rồi?
Nghĩ đến đây, mắt hắn ta sáng lên.
Oa, thế thì tiện hơn nhiều so với việc dùng Kho Hàng Tùy Thân để trao đổi bằng giấy bút rồi! Không biết An An và Tiểu Khởi có được mở chức năng này không nhỉ?
Hắn ta nhanh chóng tìm thấy khung nhập liệu, mày mò gõ một câu: 【Chào mọi người!】
Kết quả là, sau khi nhấn gửi thì phát hiện…
【Cấp bậc nhân viên của bạn không đủ, không thể để lại tin nhắn.】
【Nhắc nhở thân thiện: Nhân viên cần đạt đến Level 5, và cửa hàng nơi bạn làm việc phải đạt cấp 1 trở lên mới có thể phát ngôn trên bảng tin nhắn.】
Xích Hạo: …
Nhân viên đạt đến cấp bậc Level 5?
Xích Hạo liếc nhìn bảng thông tin của mình, phát hiện mình mới cấp 1?
Chết tiệt!
Trước đây hắn ta cũng biết về cái cấp bậc nhân viên này, nhưng vẫn luôn không hiểu nó có tác dụng gì, giờ thì cuối cùng cũng đã biết rồi, thế nhưng…
Xích Hạo nhìn quanh đống phế tích.
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, hắn ta biết tìm khách hàng ở đâu để giao dịch đây? Đợi đến lúc về pháo đài thì cũng phải hơn một tháng nữa!
【Bồ Vĩ】: Có ai ở đó không?
Lúc này, kênh công khai trống trơn bỗng nhiên hiện lên một tin nhắn.
Bồ Vĩ? Tên nghe hay thật đấy. Xích Hạo vô thức trả lời, rồi lại nhận được thông báo cấm ngôn, khiến hắn ta vô cùng bực bội.
Lúc này, kênh công khai lại hiện ra tin nhắn mới, một biệt danh quen thuộc đập vào mắt Xích Hạo.
【Cháo Đẹp Trai】: Ừm.
“…”
Nghĩ đến biệt danh “Lục Như Lam” của mình, Xích Hạo đột nhiên cảm thấy bị cấm ngôn hình như cũng chẳng có gì tệ.
————
“Cháo Đẹp Trai, ừm.”
Nghe giọng nói máy móc bên tai đọc lại tin nhắn này, biểu cảm trên mặt của Tiểu Thảo bỗng trở nên có chút vi diệu. Đây là tên thật hay là biệt danh do Thương Nhân Thần Bí ban cho vậy? Thật… thật đặc biệt.
Khi bảng tin này xuất hiện, cô bé vừa cùng anh trai từ khu chợ trở về, hôm nay lại có thêm một người tranh giành nghề cắt tóc với bọn họ.
Khu chợ chỉ lớn có bấy nhiêu, mà lại có đến ba sạp cắt tóc, vậy nên việc làm ăn rất là khó khăn, thế nên bọn họ chỉ mời được hai vị khách.
Tin tốt duy nhất là cô bé lại lên được một cấp, giờ đã là Level 6 rồi, nhận được phần thưởng 50 điểm tích lũy, hơn nữa còn mở khóa được vải dệt.
Những loại vải đó cô bé đều không biết, cảm thấy cũng quá đắt đỏ nên không thử đổi lấy.
May mà buổi tối còn có món canh nóng, đã có một tiểu đội trưởng đang làm nhiệm vụ đặt trước với cô bé một nồi—
Vị tiểu đội trưởng đó còn muốn dùng đậu nành để đổi với cô bé, nhưng vì Thương Nhân Thần Bí đã nói rau dại là hàng hóa chất lượng cao, nên cô bé yêu cầu chỉ nhận rau dại.
Thực ra Tiểu Thảo cũng không hiểu lắm, thức ăn cô bé nhận được qua giao dịch đều đã bị hai anh em dùng hết rồi, vậy thì cô bé đã kiếm được gì cho Thương Nhân Thần Bí chứ?
Cô bé đã suy nghĩ mấy ngày mà không ra, nên cũng không nghĩ nữa, cảm thấy đây có lẽ không phải là chuyện mà tầng lớp của mình có thể tiếp cận được. Cũng giống như khoảng cách giữa người thường và dị năng giả vậy…
Nhìn vào bảng tin nhắn, ngoài kênh công khai còn có kênh quản trị viên, ánh mắt Tiểu Thảo khẽ lóe lên, mang theo vài phần khao khát. Dĩ nhiên, cô bé không cho rằng mình có khả năng trở thành quản trị viên, chỉ âm thầm giấu kín trong lòng, coi đó là một mục tiêu. Cô bé phải nỗ lực hơn nữa!
Nhìn người duy nhất trả lời mình trên kênh công khai, Tiểu Thảo hắng giọng, nói nhỏ. Khi lời cô bé vừa dứt, những chữ tương ứng cũng đã hiện ra trong khung nhập liệu. Sau khi đọc lại hai lần, nghe giọng máy móc của hệ thống đọc lại những chữ mình vừa chuyển hóa, xác định không có sai sót gì cô bé mới gửi đi.
【Bồ Vĩ】: Chào bạn, mình là người mới vừa được tuyển dụng.
Tiểu Thảo vừa định tiếp tục nhập dòng chữ mới thì đã thấy tin nhắn của đối phương lại hiện lên.
【Cháo Đẹp Trai】: Bạn gặp phải vấn đề gì à?
Nghe giọng máy móc thuật lại, mắt Tiểu Thảo hơi sáng lên. Tuy cái tên Cháo Đẹp Trai này có hơi kỳ quặc, nhưng cảm giác thật thân thiện!
Tiểu Thảo bất giác nhớ đến vị Tiểu thần y nhỏ tuổi kia.
Trong suốt bao nhiêu năm qua, cậu ấy là người đầu tiên đối xử tốt với hai anh em cô bé, không biết sau này còn có cơ hội gặp lại cậu ấy không…
Tiểu Thảo lại lên tiếng, vì vội vàng trả lời nên cũng không kịp kiểm tra đã gửi đi.
【Bồ Vĩ】: Tôi cắt hoa kiếm lời, nhưng mấy ngày nay có người tranh giành công việc làm ăn, lợi nhuận ít đi nhiều lắm.
Ở đầu bên kia, Xích Hạo vẫn đang phân vân tại sao cô nàng Bồ Vĩ này mới được tuyển dụng mà lại không bị cấm ngôn, thì đã thấy tin nhắn mới hiện lên trên bảng tin.
Hắn ta không khỏi ngẩn ra một lúc. Cắt hoa? Cắt hoa mà cũng có thể kiếm lời được à?
Cô nàng Bồ Vĩ này cũng sống trong pháo đài sao? Chuyên phục vụ cho mấy gia tộc quyền quý à?
Xích Hạo cảm thấy mình đã đoán ra sự thật, điều này cũng có thể giải thích được tại sao một người mới như Bồ Vĩ lại có thể lên cấp 5 nhanh như vậy.
Chu Khởi và Đường Vũ An nhìn thấy tin nhắn này lại không hề có chút nghi ngờ nào.
Cắt hoa chắc là chỉ việc cắt tóc nhỉ? Cũng không biết là do Tiểu Thảo cố ý nói như vậy, hay là do nhận dạng giọng nói có vấn đề. Giờ thì họ cuối cùng cũng đã hiểu tại sao lượng giao dịch của Tiểu Thảo mấy ngày nay lại giảm mạnh, còn về đơn hàng lớn tối qua…
Đường Vũ An cũng từ mấy lần cô bé đổi bột tiêu mà lờ mờ đoán ra được, có lẽ cô bé đã nghĩ ra công việc làm ăn mới nào đó.
【Bồ Vĩ】: Lợi nhuận ban ngày ít quá.
【Bồ Vĩ】: Không biết phải làm sao nữa.
Thực ra, Tiểu Thảo cũng không ngây thơ đến mức cho rằng “đồng nghiệp” của mình sẽ đưa ra cách gì hay ho, dù sao thì cô bé và những người này cũng được coi là đối thủ cạnh tranh mà. Nhưng cô bé cũng thực sự rất phiền não, lại không có cách nào nói rõ với anh trai, bây giờ có kênh nhắn tin như thế này, cũng coi như là một nơi để cô bé trút bầu tâm sự.
【Bồ Vĩ】: Nếu lợi nhuận ban ngày quá ít, liệu có để lại ấn tượng không tốt cho Thương Nhân Thần Bí không?
Không biết tại sao, Xích Hạo lại đột nhiên có cảm giác toát mồ hôi hột.
May mà, rất nhanh sau đó Tiểu Khởi đã lại xuất hiện.
【Cháo Đẹp Trai】: Không đâu.
【Cháo Đẹp Trai】: Thương Nhân Thần Bí rất bận, không có thời gian quan tâm đến từng nhân viên, chỉ những người có số lượng giao dịch và lợi nhuận cao mới thu hút được sự chú ý của Ngài thôi.
Xích Hạo đang định thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy cuộc đối thoại của họ vẫn tiếp tục.
【Bồ Vĩ】: Vậy bao nhiêu mới được tính là nhiều?
【Cháo Đẹp Trai】: Ví dụ như một ngày tiếp đón hơn 50 khách hàng, hoặc vật phẩm thu được từ giao dịch có giá trị rất cao.
【Bồ Vĩ】: Ra là vậy.
【Bồ Vĩ】: Vậy tôi chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Tiểu Thảo không đếm kỹ, nhưng cô bé cảm thấy số khách hàng mình tiếp đón lúc bán canh nóng hôm qua đã rất gần với con số này rồi.
Mà trong kênh quản trị viên, cuộc trò chuyện của Đường Vũ An và Chu Khởi đã tràn ngập màn hình.
Khác với cách nhập liệu bằng giọng nói của Tiểu Thảo, họ phát hiện ra khung nhập liệu của bảng tin nhắn có thể nhập bằng ý niệm. Chỉ cần nhìn chằm chằm vào khung nhập liệu, rồi nghĩ ra những chữ tương ứng trong đầu, khung nhập liệu sẽ trực tiếp hiện ra những lời họ muốn nói, vô cùng tiện lợi. Hơn nữa, tuy biệt danh của Đường Vũ An là “Thương Nhân Thần Bí”, nhưng cậu có thể xuất hiện dưới cái tên ẩn danh!
Thế là…
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Không, tôi đã biết được, số lượt khách bạn tiếp đón ngày hôm qua đã vượt quá 50.
Nghe giọng máy móc bên tai đọc đoạn văn này, Tiểu Thảo không khỏi tròn mắt.
Quản trị viên xuất hiện rồi!
Đường Vũ An xuất hiện hoành tráng với huy hiệu quản trị viên màu vàng lấp lánh, lập tức khiến Tiểu Thảo và Xích Hạo đang hóng chuyện phải kinh ngạc.
【Bồ Vĩ】: Ngài chính là Thương Nhân Thần Bí vĩ đại sao?
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Dĩ nhiên là không phải.
Ủa, không phải sao? Vẻ mặt kích động của Tiểu Thảo lập tức khựng lại.
【Bồ Vĩ】: Vậy làm sao ngài biết được số lượt khách mà tôi đã tiếp đón?
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Vì tôi là quản trị viên mà, tất nhiên sẽ có cách biết được, đợi sau này bạn lên được cấp bậc như tôi thì sẽ hiểu.
Thấy Đường Vũ An đang ra vẻ ta đây trên bảng tin nhắn, Chu Khởi mỉm cười, dời sự chú ý khỏi bảng tin nhắn và tiếp tục đi tìm Lâm Châm để giao dịch.
Đường Vũ An thì tiếp tục trả lời Tiểu Thảo.
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Bồ Vĩ, chỗ của bạn có phải là thời tiết rất nóng không?
【Bồ Vĩ】: Vâng vâng, đúng là vậy.
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Vậy có thể tự đan mũ rơm để bán, hoặc thu mua từ người khác, mua rẻ bán đắt, kiếm lời chênh lệch.
Tiểu Thảo chớp chớp mắt.
Bán mũ rơm à… thực ra trước đây không phải là Tiểu Thảo chưa từng nghĩ tới, nhưng cô bé cảm thấy mũ rơm không bán được giá. Nhưng vì đây là phương pháp do quản trị viên chỉ bảo, cô bé phải cố gắng thử xem sao. Dù sao thì người ta cũng đã là quản trị viên rồi, đâu cần phải lừa một nhân viên nhỏ bé như mình làm gì!
【Bồ Vĩ】: Vâng ạ, tôi sẽ đi học!
【Bồ Vĩ】: Cảm ơn ngài, quản trị viên đại nhân.
Dù có học được rồi, một ngày có lẽ cũng chỉ đan được vài cái mũ rơm, nhưng bán được cái nào hay cái đó, dù sao ban ngày cô bé cũng rảnh rỗi mà. Còn việc thu mua mũ rơm của người khác gì đó, cô bé có hơi lo, sợ rằng sau khi thu mua mà không bán được sẽ bị ôm hàng…
Có lẽ là do thái độ của cô bé rất đúng mực, quản trị viên lại tiếp tục chỉ điểm.
【Quản trị viên (Ẩn danh)】: Nhớ lúc giao dịch, cố gắng lấy rau dại.
Tiểu Thảo lập tức càng tin tưởng lời nói của vị quản trị viên này hơn, bởi vì hôm qua cô bé cũng mới biết được rằng, rau dại là hàng hóa chất lượng cao, giao dịch được số lượng lớn rau dại sẽ có phần thưởng tích lũy.
【Bồ Vĩ】: Vâng, cảm ơn ngài.
Có hướng đi mới, cuối cùng Tiểu Thảo cũng vui vẻ trở lại. Cô bé tắt bảng tin nhắn, rồi lập tức đi tìm anh trai.
“Em muốn học cái này à?” Thạch Đầu khó hiểu, “Cái này vừa tốn thời gian vừa tốn sức, lại chẳng bán được giá đâu.”
Dù sao thì cỏ khô ở đâu cũng có, đan mũ rơm cũng không cần kỹ thuật gì cao siêu, đa số mọi người đều tự đan lấy, mũ của hai anh em họ cũng là do Thạch Đầu đan.
Nếu mang đi bán, một chiếc mũ rơm đổi được một cây rau dại hoặc hai cây nấm đã là kịch kim rồi, mà còn có thể không bán được, thua xa việc bán canh nóng.
Tiểu Thảo lại liếc nhìn bảng tin nhắn. Mua rẻ bán đắt, kiếm lời chênh lệch…
“Nếu bán cho các vệ binh thì sao hả anh?” Cô bé nói, “Các vệ binh sẽ không tự đan mũ rơm đâu, chắc chắn bọn họ sẽ đi đổi với người khác.”
Thạch Đầu ngẩn ra, rồi ngập ngừng gật đầu.
Đúng rồi, bây giờ hai anh em cũng coi như quen biết với “người có địa vị” ở Cự Phong Trấn rồi, gần như cậu ta đã quen mặt với hơn nửa số người trong đồn vệ binh.
Tìm họ để đổi, chắc chắn sẽ đổi được!
“Được, vậy anh đi nhổ cỏ.” Dù sao bây giờ cậu ta cũng không có việc gì làm, Thạch Đầu nói là làm ngay.
Tiểu Thảo lại kéo cậu ta lại, “Anh ơi, chúng ta không cần tự đan mũ rơm, chúng ta đi thu mua.”
“Thu mua?”
“Đúng vậy, dùng nấm để thu mua.”
Nếu rau dại là hàng hóa chất lượng cao, vậy một cây rau dại có phải là đắt hơn hai cây nấm không nhỉ?
Cô bé dùng nấm để thu mua mũ rơm, rồi lại đi đổi lấy rau dại, có được tính là kiếm lời không nhỉ?
——–
Xích Hạo đang trên đường đi, không hề biết Tiểu Thảo lại tìm ra một con đường kiếm lời mới, hắn ta thừa nhận mình đã bị cuộc đối thoại giữa cô bé và quản trị viên k*ch th*ch.
Cô nhóc tên Bồ Vĩ này, một ngày mà tiếp đón hơn 50 khách hàng?
Nhiều quá đi mất!
Trong lòng Xích Hạo cuối cùng cũng dấy lên cảm giác khủng hoảng, nhưng nghĩ đến việc mình còn rất lâu nữa mới có thể về đến pháo đài, mới có thể gặp được người, hắn ta lại cảm thấy khó chịu.
Thế là hắn ta quyết định rẽ sang một hướng khác để đến Lam Hồ Trấn.
Lam Hồ Trấn đông người, hơn nữa cũng dựa lưng vào pháo đài Thanh Mộc, người quản lý của Lam Hồ Trấn chắc sẽ không từ chối hắn ta đâu.
Hắn ta không tin ở đó lại không phát triển được khách hàng!
———–
Thời gian nhanh chóng trôi qua, cũng sắp đến chiều tối.
Hôm nay Đường Vũ An đã tiếp đón tổng cộng 15 vị khách, về cơ bản thì họ đều là cư dân của Hoang Thành, trong đó có hai người đến từ Cự Phong Trấn, tới đây để săn bắn.
Với sự bảo vệ của ba con chó biến dị khổng lồ, không ai dám làm càn ở đây, mà sau những lời giải thích không biết mệt mỏi của Đường Vũ An, cậu cũng đã đạt được giao dịch với tất cả những vị khách này.
Cuối cùng, cậu đã thành công kiếm được hơn bảy trăm điểm tích lũy và 65 điểm kinh nghiệm, dĩ nhiên là còn có một đống lớn rau dại và nấm, cùng với một cân thịt.
Theo tốc độ này thì có lẽ ngày mai có thể lên thêm một cấp nữa.
Đường Vũ An cũng tranh thủ xem qua phần cứng nâng cấp trang trí cho tường và sàn nhà, nội dung của cửa tiệm chính phong phú hơn một chút, nhưng cũng cần tốn điểm tích lũy.
Còn cửa tiệm chi nhánh số 1 thì tạm thời chỉ mở khóa được sàn xi măng, các chức năng trang trí khác đều cần phải nâng cấp cửa tiệm chi nhánh Số 1 lên rồi mới có thể mở khóa.
Điều đáng nói là, điều kiện nâng cấp của cửa tiệm chính đã trở nên khắt khe hơn—
【Nâng cấp cửa tiệm lên Level 3 cần phải thỏa mãn các điều kiện: Cấp bậc thương nhân đạt Level 15, 3000 điểm tích lũy, độ nổi tiếng của cửa tiệm 5000, tiến hành 10 lần nâng cấp trang trí phần cứng, trang bị 10 món nội thất thần kỳ Level 1 trở lên, 5 món Level 2 trở lên.】
Từ trong từng dòng chữ, Đường Vũ An chỉ thấy được ba chữ “Điểm tích lũy”, nhưng cậu và anh Tiểu Khởi cũng đã thảo luận, theo tiến độ hiện tại của họ, chậm lại một chút để củng cố nền tảng cũng không phải là chuyện xấu. Các chức năng của hệ thống ở giai đoạn hiện tại đã đủ dùng, thậm chí còn có nhiều chức năng đang chờ họ khai phá, vận dụng tốt hơn, những điều này đều cần thời gian. Vì vậy họ không cần phải vội vàng nâng cấp cửa hàng như vậy.
Lần này, sau khi cửa tiệm đạt Level 2, số lượng nội thất có thể nâng cấp cũng nhiều hơn, đợi có thời gian họ phải tìm kiếm vật liệu thật kỹ, rồi nâng cấp hết nội thất lên!
Đối với dòng nội thất thần kỳ, Đường Vũ An vẫn rất yêu thích.
Đến khoảng năm giờ rưỡi, Chu Khởi đã ra ngoài rèn luyện cả ngày, cuối cùng cũng dẫn ông Lý quay trở lại cửa tiệm chi nhánh Số 1.
Lúc này, Khang Khang đã được Quả bà bà đón về từ lâu.
Nhìn thấy bức tường rào sừng sững bên ngoài tòa nhà số 1, có thể thấy rõ sự kinh ngạc trên mặt Quả bà bà. Nhưng bà không hỏi Đường Vũ An điều gì, chỉ dùng khoai tây để giao dịch muối thô với cậu, rồi dẫn Khang Khang về nhà.
Trước khi bà rời đi, Đường Vũ An đã ngỏ lời mời, hy vọng bà sẽ đưa Khang Khang đến cửa tiệm chi nhánh Số 1 ở khi trận lụt xảy ra, họ cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.
Đường Vũ An vẫn còn nhớ vẻ mặt kinh ngạc của bà lúc đó. Sau đó bà gật đầu, nói sẽ suy nghĩ thử, rồi lại dúi cho cậu hai quả dại, sau đó dẫn Khang Khang rời đi.
Đường Vũ An cảm thấy chắc chắn cuối cùng bà cũng sẽ đồng ý thôi, dù sao thì ở chỗ của họ cũng an toàn hơn rất nhiều. Vì Khang Khang, dù có khó khăn gì, Quả bà bà cũng sẽ sẵn lòng vượt qua.
“Ông Lý!”
Thấy chấm sáng của bọn họ đã đến cửa, Đường Vũ An vội vàng chạy ra đón.
Sau khi Chu Khởi giao dịch với Lâm Châm xong, dưới sự chỉ dẫn của Đường Vũ An, anh đã tìm được ông Lý đang đi săn bên ngoài. Ông Lý cũng cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết sắp tới, nên ông cũng đang bận rộn tích trữ thức ăn.
Lời đề nghị của Chu Khởi tuy khiến ông kinh ngạc, nhưng ông vẫn nhận lời, dẫn anh đi săn ở bên ngoài tự nhiên cả một ngày, thu được không ít con mồi. Bây giờ cũng có thể coi là thu hoạch đầy đủ trở về.
Trong quá trình đi săn, ông không hề đề cập đến việc nhận được lời mời tuyển dụng, Chu Khởi cũng chuyên tâm học hỏi những kỹ năng quý báu về săn bắn và sinh tồn trong tự nhiên. Mãi cho đến lúc trên đường trở về, Chu Khởi mới bắt đầu suy nghĩ nên mở lời với ông Lý như thế nào.
Chỉ là, Đường Vũ An vừa chạy ra, mới chào hỏi họ xong, ông Lý đã nhìn cậu, ánh mắt quả quyết.
“Lời mời đó, là do hai đứa làm ra phải không?” Ông đã hỏi hai người như vậy.
Đối mặt với bảng điều khiển kỳ lạ đột nhiên xuất hiện trước mắt, ông Lý không nhận cũng không từ chối, vì vậy bảng điều khiển đó vẫn còn lơ lửng trước mặt ông. Cả ngày hôm nay, ông đều đang suy nghĩ về chuyện này.
Ông Lý hỏi xong, ánh mắt lại chuyển sang tòa nhà đã được dọn dẹp khá tươm tất này, từ thân tòa nhà đến cửa hàng, từ biển hiệu đến tường rào bao quanh. Ít nhất ông cũng biết rằng, một bức tường rào ngay ngắn và chắc chắn như vậy, không phải là thứ mà hai anh em Ba Thạch có thể làm ra được.
“Tiểu An, đây là năng lực của cháu à?” ông lại cúi đầu nhìn Đường Vũ An, ánh mắt sáng như đuốc.
Đường Vũ An bị ông hỏi đến ngẩn người, nhất thời ấp úng không biết trả lời thế nào.
Ngay lúc Chu Khởi định mở lời thì ông Lý lại lắc đầu, nói tiếp: “Không sao, chuyện đó cũng không quan trọng.”
Chỉ cần nhìn biểu cảm của Đường Vũ An là ông đã khẳng định được suy đoán của mình, vì vậy…
Ông đã chọn chấp nhận.
【Chúc mừng, bạn đã trở thành nhân viên bán hàng của “Tiệm Tạp Hóa Bình An, chi nhánh số 1”.】
【Quyền hạn tiến vào màn chắn bảo vệ an toàn của “Tiệm Tạp Hóa Bình An, chi nhánh số 1” đã được mở…】
“Tiệm Tạp Hóa Bình An à?” Ông Lý nhẩm đi nhẩm lại cái tên này, gật đầu nói, “Cái tên này cũng không tệ.”
Cuối cùng Đường Vũ An cũng hoàn hồn, có chút vui mừng xen lẫn ngạc nhiên kêu lên: “Ông ơi?”
Không ngờ không cần cậu phải nghĩ lý do thuyết phục, vậy mà ông Lý lại trực tiếp chấp nhận lời mời tuyển dụng!
Nghe cách cậu gọi mình, trong đôi mắt già nua của ông Lý ánh lên nụ cười hiền từ và ấm áp, ông nói: “Bây giờ có thể giải thích cho ông nghe chuyện gì đã xảy ra được chưa?”
Đường Vũ An gật đầu, vội vàng mời ông vào nhà, rồi thông qua bảng tin để trao đổi với Chu Khởi trong im lặng. Sau khi đã thống nhất lời giải thích, cậu mới nói: “Ông hiểu lầm rồi, đây không phải là năng lực của cháu, chúng cháu đều là nhân viên của Thương Nhân Thần Bí.”
“Nhưng đúng là chúng cháu đã giới thiệu ông với Thương Nhân Thần Bí.”
Thương Nhân Thần Bí?
Ông Lý gật gù, cũng chính từ “thương nhân” này đã khiến ông khoanh vùng được Đường Vũ An và Chu Khởi, cũng giúp ông giải đáp được một vài thắc mắc trước đó.
“Lát nữa có khách đến, ông cứ giao dịch với khách, xong xuôi chắc là có thể mở bảng thông tin nhân viên được rồi.”
Đường Vũ An làm người “hướng dẫn nhân viên mới” cho ông.
Ông Lý lại gật đầu, rồi hỏi: “Vậy là Thương Nhân Thần Bí bảo các cháu đến Hoang Thành à?”
Ông nhìn Đường Vũ An, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tin là có một người như vậy tồn tại.
“Dạ vâng, đúng vậy.”
Ánh mắt Chu Khởi kiên định, nói: “Ông Lý, Thương Nhân Thần Bí đối với chúng cháu chính là đấng cứu thế vĩ đại, đợi khi ông mở khóa được bảng thông tin, hiểu rõ mọi chuyện rồi chắc chắn cũng sẽ nghĩ giống như chúng cháu thôi.”
Đường Vũ An đứng bên cạnh cố gắng tự thôi miên mình, anh Tiểu Khởi chỉ đang diễn kịch thôi, đấng cứu thế mà anh nói không phải là cậu. Rồi cậu cũng nhìn ông Lý, vô cùng chắc chắn mà gật gật đầu.
Ông Lý nhìn chằm chằm hai thiếu niên một lúc, cuối cùng mới có chút bất ngờ nói: “Vậy thì ông sẽ chờ xem.”
Tuy trong lòng ông thực sự rất khó đồng tình với việc này, để hai đứa trẻ yếu ớt thế này đến kinh doanh ở Hoang Thành vô cùng hung hiểm, đó sao có thể là hành động của một đấng cứu thế được.
Không lâu sau, lại có khách hàng đến.
Vị khách này họ đều quen biết, chính là Liệt Hỏa, người bị dọa chạy cho mất vào buổi sáng, rồi lại bị Vượng Tài tha về, không ngờ anh ta cũng là người quen của ông Lý.
“Lão Lý, sao ông lại ở đây?”
“Chủ ở đây thuê tôi, sau này tôi chính là nhân viên ở đây.”
Liệt Hỏa vui mừng nói: “Vậy là thật sự có thể đổi muối à?”
Vốn dĩ anh ta không muốn quay lại nữa, nhưng mỗi lần nhìn về hướng này, trong lòng anh ta lại dấy lên một ý nghĩ kỳ lạ, vô cùng muốn đến đây.
Cứ như thể nếu không đến thì sẽ bỏ lỡ một lựa chọn quan trọng nào đó vậy, thế nên cuối cùng anh ta vẫn mang theo thu hoạch cả ngày của mình quay lại.
Bây giờ có ông Lý ở đây, anh ta đã hoàn toàn thả lỏng.
Ông Lý dùng hai muỗng muối thô đổi lấy sáu cây rau dại của anh ta, hơn nữa còn rất ma mãnh khi chia thành ba lần giao dịch.
Đợi đến khi thấy thông báo của hệ thống, ông mới hiểu được sự bất thường của Đường Vũ An và Chu Khởi trước đó.
Đường Vũ An không khỏi giơ ngón tay cái với ông, quả nhiên, gừng càng già càng cay, rồi cậu mở bảng thông tin nhân viên cho ông.
Cũng giống như của Tiểu Thảo, ban đầu chỉ mở cho ông hai món đồ, nhưng là thuốc cầm máu và muối.
Đồng thời, cũng mở cho ông nhiệm vụ dài hạn mỗi lần kiếm lời thưởng 1 điểm tích lũy.
Nhìn thấy trong Chợ Bán Buôn có thể dùng điểm tích lũy để đổi hàng, ông Lý vẫn luôn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
“Vậy là thức ăn và muối của các cháu, thực ra đều là lấy từ chỗ Thương Nhân Thần Bí?”
“Dạ vâng.”
“Đổi vô hạn à?”
“Chỉ cần có đủ điểm tích lũy thì muốn bao nhiêu cũng đổi được.”
Ông Lý nghe vậy, không khỏi hít một hơi khí lạnh, cuối cùng ông cũng hiểu được phần nào lý do tại sao Chu Khởi lại gọi vị Thương Nhân Thần Bí kia là “đấng cứu thế”.
Dĩ nhiên, đợi đến gần sáu giờ, Đường Vũ An và Chu Khởi kéo ông rời khỏi tòa nhà cửa tiệm chi nhánh Số 1.
Sáu giờ, khi thời gian không hoạt động vừa đến, cảnh tượng cả tòa nhà cửa tiệm chi nhánh Số 1 biến mất ngay trước mắt, lại một lần nữa khiến ông Lý sốc đến mức muốn rớt cả cằm.
Tác giả có lời muốn nói:
Ông Lý: Còn chuyện gì mà tôi không biết nữa không ⊙▽⊙