Chương 92: Lời mời của Trần An Long
Nhìn thấy khuôn mặt của người chồng đã chết, Lưu Như sợ đến mức hét lên.
Tôi nắm bắt cơ hội, dùng Thái Ất hỏa xa lục đã chuẩn bị sẵn đập mạnh vào gương,một luồng khí nóng lập tức tỏa ra xua tan không khí lạnh lẽo.
Sau đó tôi giật mạnh cửa, âm hồn trong phòng di chuyển với tốc độ kinh người.
Lúc này, chỉ bằng mắt thường rất khó bắt kịp chúng, nhất là khi âm hồn thật sự muốn trốn chạy, nếu không có cách đặc biệt thì không có cách nào khóa được đối phương.
Tôi vội túm lấy Lý Lôi. Nó như có định hướng, từ từ xoay chuyển trong phòng.
Ai ngờ bông hoa bỗng hướng về phía tôi, khoảnh khắc đó, trán tôi vã mồ hôi lạnh, toàn thân như rơi vào động băng.
Trong tích tắc nguy cấp, tôi buông Lý Lôi ra.
Chậu hoa đổ xuống, tôi nhân lúc đó nhanh chóng xoay người, tay cầm Thái Ất hỏa xa lục tấn công phía sau, một tia sáng lóe lên, cơ thể tôi tỏa ra dương khí nóng rực đẩy lùi lệ quỷ. Ngay sau đó, tôi cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra ngụm máu tươi.
Hình bóng chồng cũ của Lưu Như dần hiện ra.
Ông ta giống hệt hình ảnh tôi nhìn thấy trong quỷ vực, bị dương khí thiêu đốt, cuộn tròn trong góc, cơ thể liên tục run lẩy bẩy.
Tôi bước lên một bước, lạnh lùng nhìn lệ quỷ từ đầu đến chân, bỗng phát hiện trên người ông ta chi chít kinh văn kỳ lạ, nhất là từ phần cổ trở xuống, toàn thân phủ kín dày đặc câu chú, ngay cả mu bàn tay, lòng bàn chân cũng đều là kinh văn.
Ngay lúc tôi chuẩn bị ra tay thu phục thì Lưu Như lại hét lên: "Phía sau! Phía sau!"
Một luồng âm khí phả vào gáy khiến tôi rùng mình, nổi hết da gà.
Cùng lúc đó, một bàn tay vô hình bóp chặt cổ tôi, cảm giác ngạt thở lập tức ập đến.
Chồng trước của Lưu Như cũng điên cuồng lao tới.
Bị kẹt giữa hai lệ quỷ, tôi chỉ biết thở dài, thầm than phụ nữ sống buông thả, dù xinh đẹp hay giàu có đến đâu cũng đừng dính vào, sống hại người mà chết cũng hại người!
Hai tay tôi không thể dùng bùa chú, mắt thấy bản thân sắp bị hai con lệ quỷ g**t ch*t, sức mạnh tà ác trong cơ thể bỗng trỗi dậy.
"Phá địa ngục" mà tôi đổi ở trang web người Ách Mệnh vốn dĩ dùng để đối phó người sống bất ngờ phát huy tác dụng.
Một nguồn sức mạnh màu đỏ từ trong cơ thể bùng nổ, thiêu rụi tình nhân và chồng trước của Lưu Như. Chỉ trong chớp mắt, cả hai đều hồn phi phách tán.
Lúc này, Lưu Như đã ngất xỉu vì sợ hãi, mà tôi cũng vừa hay nhìn thấy đôi mắt với đồng tử đôi kỳ dị đảo liên tục trong gương.
Tôi là tôi, nhưng cũng không giống là tôi.
Giải quyết xong hai lệ quỷ, tôi cất Lý Lôi đi rồi ngả lưng trên sofa.
Chờ Lưu Như tỉnh lại, tôi nói: "Xong xuôi rồi, chúng ta hết nợ, những gì xảy ra sau đó không liên quan đến tôi."
"Đại sư, chồng trước với bạn trai cũ của tôi sẽ không quay lại tìm tôi chứ?" Cô ta run rẩy hỏi.
Thực ra tôi không chắc, nhưng tôi cảm nhận rõ hai con lệ quỷ đã bị Phá địa ngục tiêu diệt tận gốc.
Tôi bảo cô ta tự lo liệu, mọi nhân quả từ nay về sau đều do cô ta gánh chịu.
Rời khỏi nhà Lưu Như, tôi mệt rã rời.
Không ngờ Phá địa ngục lại lợi hại như vậy.
Sớm biết có hiệu quả với cả ma quỷ, tôi đã không chật vật như vậy.
Tôi cầm hộp sọ kia, vừa rời khỏi khu chung cư thì bị một chiếc Alpha màu đen chặn đường. Một người đàn ông trung niên người đầy pháp khí bước xuống, nhờ đồng tử đôi, tôi thấy có rất nhiều lệ quỷ bám theo ông ta.
Mà ánh mắt của ông ta khiến tôi nhớ đến người đàn ông trong quỷ vực đã nhìn thấy trong nhà Lưu Âm.
Trong xe còn có một người khác, đối phương đeo kính râm, mặc vest, không xuống xe.
Chỉ có người đàn ông giả dạng pháp sư này đi về phía tôi, cười nói: "Diệt được hai con lệ quỷ của tôi, kỹ năng khá đấy!"
"Ông chính là tê lạt ma lừa tiền lừa sắc kia?"
"Tôi hoàn tục rồi." Đối phương lịch sự đáp.
Nhìn cách ăn mặc của đối phương, tôi cười hỏi: "Ông muốn gì?"
"Để tôi giới thiệu, tôi là Đường Long, từng là người thuộc phái Đường Mật tông, nay là du sĩ. Thật ra việc này là do âm linh của chồng người phụ nữ kia nhờ tôi báo thù, tôi đoạt lấy tài sản nhà cô ta chỉ là thay trời hành đạo thôi."
"Ông không mấy hào hứng với thân phận của ông, nếu không có việc gì khác, tôi đi trước."
Ông nội từng nói Huyền môn là nơi hỗn loạn, cứ tự làm việc của mình, bớt xen vào chuyện của người khác, nếu không bản thân chết thế nào cũng không biết.
Đường Long nói: "Tôi cũng chỉ tò mò nên mới đến xem, nếu cậu là ông chủ của Nguyên Cát Đường thì mọi việc đã có thể giải thích. Ngoài ra, tôi còn một việc muốn nói với cậu."
"Muốn làm ăn buôn bán thì đến tiệm."
"Tôi muốn mời cậu gia nhập chúng tôi, người ngồi trong xe kia chính là Trần An Long, ông chủ tập đoàn An Long, tất cả những việc chúng tôi làm đều là thay trời hành đạo, đương nhiên cũng có lý do là vì tiền mua mạng."
Tôi giật mình. Thì ra họ giống tôi, đều là người Ách Mệnh bị nguyền rủa.
Trần An Long?
Ông ta không phải là "đạo sĩ núi Thanh Thành" đã lừa nhà họ Hồ và kiếm được rất nhiều tiền trong kinh doanh sao?
Tôi nói: "Nếu ông đã biết đến tiền mua mạng thì chắc cũng biết tôi là người của Ngũ Khôi, người nắm giữ đèn lồng đen không cần hợp tác với ai cả."
"Ông chủ Trần nói nếu cậu gia nhập chúng tôi, với tài nguyên của chúng tôi, người mang Ách vận có thể đạt được thù lao và quyền hạn lớn nhất. Nếu cậu đã cảm nhận được sự kh*ng b* của Ách vận thì đương nhiên không cần vội trả lời chúng tôi, khi nào cậu muốn gia nhập thì cứ gọi điện vào số này bất cứ lúc nào."
Đường Long đưa cho tôi một tờ danh thiếp.
Tôi đọc lướt qua, đây là danh thiếu của Trần An Long. Trước đây trong trận chiến với Hồ Quốc Đống, ông ta mạnh đến mức khiến Hồ Quốc Đống nhiều lần mất bình tĩnh. Còn về việc thay trời hành đạo, ai cũng nói hay hơn hát. Mọi người đều sống vì bản thân, có bao nhiêu người trong số đó thực sự tu hành.
Câu nói "không có tiền thì không thể tu đạo" như nhấn mạnh cho lòng tham.
Tôi không về thẳng nhà. Trước kia, tôi sẽ xử lý đơn giản đồ ở tiệm cầm đồ rồi bán lại cho khách hàng, nhưng bây giờ tôi thích đến Thiên Hạ Đệ Nhất Pháo giao dịch hơn, có tiền mua mạng, sau này mới càng có thể giải mã được nhiều tin tức.
Giá trị hộp sọ lần này kém xa Tam dương tá mệnh tôn lần trước, chỉ kiếm được 200 đồng, chút tiền ấy cũng chỉ đổi được vài ngày dương thọ mà thôi.
Mà muốn biết thêm về cấp độ tiếp theo của Tà cốt đào nhân, giá đã tăng gấp đôi. 1.600 đồng không phải số tiền dễ kiếm.
Ngoài ra để mở khóa những ô khác tốn 1.500 đồng một lần, giờ tôi nhìn đâu cũng thấy là tiền.
Thật ra có Trần An Long giúp đỡ cũng có thể bớt việc.
Đang lúc tôi đau đầu vì xu mua mạng, Vương Bảo Bảo biến mất đã lâu cùng Khôi đạo nhân đến tiệm cầm đồ.