Chương 90: Cẩu nam nữ
Tôi ngủ thiếp đi. Trong mơ, tôi thấy một người đàn ông có đồng tử đôi kỳ lạ mắng tôi ngốc, ngay cả một phần mười bản lĩnh của ông ta tôi cũng không thừa hưởng được, nếu cứ tiếp tục như vậy, chi bằng tôi hiến dâng cơ thể này cho ông ta.
Trong giấc mơ, ông ta trao cho tôi một con dấu lớn, sau đó dạy tôi rất nhiều bí thuật.
"Phá địa ngục" có hai loại, một dành cho người chết, giúp linh hồn siêu thoát, hai là dành cho người sống, người sáng tạo ra thuật này tên Hoàng Thường, là đạo sĩ duy nhất ở thời nhà Tống được ghi nhận là đã thành tiên.
Vì sát phạt quyết đoán, chuyên trị kẻ ác trên đời nên dù trái luật triều đình, ông ta vẫn cứ làm.
Khác với Phá địa ngục truyền thống, Phá địa ngục của Hoàng Thượng có thể dẫn dụ địa ngục trong lòng kẻ xấu, khiến họ tự hành hạ chính mình.
Theo Đạo gia, con người có thể học đạo trong mơ, bất kỳ ai từng giao tiếp với linh hồn đều biết có những điều bạn không thể học chỉ vì bạn muốn.
Trong đầu tôi hiện lên năm đạo phù chú tượng trưng cho ngũ hành Mộc, Hỏa, Thổ, Kim, Thủy.
SAu đó tôi bắt đầu nghiên cứu sâu về Thái Ất xa hỏa lục mà Dạ Ma truyền lại.
Huyết mạch của hành giả chứa 24 Ách, thực ra ai nấy đều dốc lòng mà sống.
Lợi thế của người cầm đèn lồng đen là có thể kiếm tiền bằng cách bán tà vật, rồi dùng số tiền đó mua những thứ khác.
Cha tôi không thể thoát khỏi sự khống chế của tổ chức kia, ông nội thì mất tích, bản thân tôi cũng bị chúng ép buộc, không thể tưởng tượng được tổ chức người Ách vận rốt cuộc là cơ cấu thế nào.
Tôi chỉ còn hai tháng dương thọ, 200 xu đổi mạng chưa đổi được gì. Miêu Miêu cho tôi 38 gram vàng, mang ra tiệm vàng đổi chưa lấy 10.000 NDT.
Từ khi giao toàn bộ tài sản cho Lưu A Thái, tôi trở thành kẻ ăn bữa hôm lo bữa mai như bao người khốn khổ khác.
Vụ cháy lớn ở chùa Vân Lôi được chính quyền thông báo do bất cẩn khi dùng lửa khiến tăng nhân gặp nạn. Nhưng có tin đồn rằng lúc dọn dẹp hiện trường, nhân viên cứu hỏa đã thấy lũ chuột lớn mặc áo cà sa đang lẩm bẩm niệm kinh. Kể từ đó, chùa Vân Lôi trở thành nơi quỷ dị, địa điểm săn lùng của giới thám hiểm.
Khi biết mình có huyết mạch độc hành giả, tôi càng tin trên thế giới này có nhiều kẻ chưa hẳn đã là "người". Nơi càng gần thần tiên, yêu quái càng lộng hành.
Tiệm cầm đồ vẫn mở cửa như bình thường, trước đây đồ chỗ tôi do Trân Bảo Trai thu lại, bây giờ Trân Bảo Trai đóng cửa, tôi thành thương nhân độc lập, tà khí dư sẽ bán cho Thiên Hạ Đệ Nhất Pháo.
Tôi ngả lưng vào ghế bập bênh, một tay cầm điếu thuốc, tay kia lật xem sách cổ, thỉnh thoảng lại ném đồ ăn cho con vẹt.
Tiệm cầm đồ thường ngày vắng khách nhưng hôm nay bỗng có một cô gái trẻ bước vào. Trời nắng 35 độ, con mèo hàng xóm còn chẳng thèm ra khỏi bóng râm, thế mà cô ta lại mặc áo nỉ dày, đeo kính râm, trùm khăn kín mít hơn cả phụ nữ Trung Đông.
Cô ta vừa bước vào, hoa Lý Lôi liền hướng về phía cô ta. Người này rõ ràng có âm khí cực nặng.
"Xin chào, tôi có thể giúp gì cho cô?"
"Cậu là chủ tiệm à?"
"Không phải quá rõ rồi sao?"
"Trông cậu trẻ quá."
Hồi hai mươi tuổi bị nói là trẻ, tôi còn thấy khó chịu, nhưng qua ba mươi tuổi ai cũng ghét bị gọi già, đời người đúng là giả dối.
Tôi nói: "Trên biểu hiệu ghi rõ Nguyên Cát Đường chỉ thu hung vật, không hung không lấy, giá 1 tệ."
"Nghe nói chỗ này còn xem bói đúng không?"
"Đúng vậy, không chỉ là bói toán mà có cả xem tướng, bát tự, có thể dùng để chiết khấu giá trị vật phẩm."
Tôi mời cô gái ngồi xuống ghế đối diện. Cô ta vẫn tỏ ra cảnh giác, nhờ tiếng chửi bới của Dạ Ma mà bầu không khí căng thẳng vơi bớt một ít.
"Con vẹt nhà cậu cá tính thật."
"Do ông nội tôi dạy không đến nơi đến chốn thôi. Nào, chúng ta bắt đi."
Cô gái nhìn quanh rồi lấy ra một cái hộp sọ trắng: "Đây là chồng tôi, lúc thu thập tro cốt của anh ta, tôi đã giữ hộp sọ lại, nhờ pháp sư khắc kinh văn. Cậu xem thử đi."
Hộp sọ cỡ lòng bàn tay, bên trong khắc kinh văn, rất giống thủ đoạn "đường mật".
Xương người sau khi hỏa táng thường giòn, khó gia công, nhưng khi kiểm tra kỹ, tôi phát hiện hộp sọ này được nghiền thành bột rồi nung cùng đất sét, tay nghề của người làm điêu luyện khiến bề ngoài của vật phẩm này trông như thật, nhưng sát khí rất mạnh, đủ khiến Lý Lôi chú ý.
Tôi hỏi: "Chồng cô mất thế nào?"
Cô gái muốn nói lại thôi.
Tôi đẩy hộp sọ về. Nếu đối phương không thành thật, tôi không thể nhận tà vật.
Cô ta cắn môi, do dự một lúc rồi thú nhận: "Chồng tôi rất giàu. Khi phát hiện tôi ngoại tình, anh ta muốn ly hôn, đuổi tôi ra đi trắng tay. Trời ạ, tôi dành cả thanh xuân cho anh ta, sao anh ta có thể nhẫn tâm thế chứ? Tôi chỉ phạm sai lầm mà bất cứ người phụ nữ nào cũng có thể mắc phải thôi, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?"
"Rồi cô giết anh ta?"
"Anh ta bị bệnh tim. Khi tình nhân đến nhà, chúng tôi đang ân ái trên giường thì anh ta phát hiện, sau đó lên cơn đau tim, rồi..."
Cô ta ngập ngừng, nhưng tôi hiểu ngay vấn đề: "Cô đã đổi thuốc?"
"Gần như là vậy. Sau đó đêm nào tôi cũng mơ thấy anh ta. Có lần tỉnh dậy, tôi thấy anh ta đứng trong phòng khách như chưa từng chết. Trong mơ anh ta bóp cổ tôi, tỉnh dậy cổ tôi vẫn có vết bầm." Người phụ nữ hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, "Tôi đi tìm một lạt ma, ông ấy bảo lấy sọ chồng khắc kinh văn, ác mộng sẽ biến mất, nhưng... Không hiểu sao tình nhân của tôi cũng chết khi ân ái với tôi. Bảy ngày sau khi anh ấy chết, tôi tỉnh dậy thấy hai người đàn ông đứng ngay đầu giường nhìn mình với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, tôi rất sợ, cậu có thể giúp tôi không?"
Tôi kiểm tra kỹ hộp sọ, xác định đây đúng là hung vật, tôi suy nghĩ một lúc, nói: "Thưa cô, hộp sọ này của cô dùng để phong ấn linh hồn, linh văn là để hóa giải oán niệm. Nhưng cô lại dám ân ái với người khác trước mặt người ta, k*ch th*ch hung tính. Vả lại cô không phát hiện hộp sọ này đã nứt rồi à?"